Biên Hoang Truyền Thuyết

Chương 181: Chương 181: Xảo Ngộ Cố Nhân (Bất Ngờ Gặp Người Quen)






Yến Phi chặt chặt chém chém, quét ngang đâm thẳng đều chân thật không chút

hoa dạng, kiếm chiêu thậm chí làm người ta cảm thấy bình thường không có gì

đặc biệt, nhìn có vẻ rất dễ dàng tránh đỡ, không ngờ bảy tám tên lính người Hồ

truy sát lao lên đều không kẻ nào có thể đỡ được một chiêu nữa thức của chàng,

lần lượt máu phun đầy đất.

Cao Ngạn và Bàng Nghĩa đang một phải một trái đỡ gã người Tiên Ti cả người

đầy máu vừa trốn chạy tới nơi kia, cũng phải ngẩn người giương mắt nhìn. Bọn

họ trước đây đã nhiều lần thấy Yến Phi xuất thủ nhưng đều chưa từng chấn

động như bây giờ. Yến Phi thật sự đã đạt đến trình độ thần kỳ, nhìn như vô tình

mà thực ra là hoàn toàn theo ý muốn, không cần suy nghĩ chút nào mà các chiêu

thức toàn bộ đều biến hóa liền mạch như nước chảy mây trôi.

Yến Phi không hề dừng lại, tiến lên nghênh đón khiến bọn chúng khiếp sợ tới

mức không biết phải tiến lên hay lùi lại, rồi chặn thế công của bốn tên địch nhân

còn lại, quát lớn: ʺGiúp Tiểu Biều lên ngựa!ʺ

Cao Ngạn và Bàng Nghĩa bây giờ mới biết kẻ bị đuổi giết là người quen của Yến

Phi. Vừa định đỡ y lên, thì đột nhiên Tiểu Biều vùng mạnh tránh ra, nói: ʺTa vẫn

còn cưỡi ngựa được!ʺ rồi lảo đảo đến sau lưng Yến Phi.

Cao Ngạn và Bàng Nghĩa tuy cảm thấy không vừa ý nhưng không thể không

thầm tán thưởng hán tử cứng cỏi. Vừa rồi lúc đỡ y thấy cả người yếu ớt phát

run, vậy mà chỉ mới hít thở khoảng vài hơi đã hồi phục lại được.

Trong tiếng kêu thảm, Yến Phi đã ra đến ngoài đường, mấy kẻ chặn cửa đều đã

bị thương gục xuống.

Ở giữa đường có hơn mười đại hán mang theo vũ khí đứng đó, dáng vẻ người

nào cũng mạnh mẽ, sát khí đằng đằng, kẻ cầm đầu người thấp, rắn chắc, tay

cầm búa, từ xa dùng búa chỉ tới quát: ʺNgươi là ai? Lại dám can thiệp đến

chuyện của Hậu Yến Minh ta?ʺ

Yến Phi tung mình lao tới, nhảy vọt qua con chiến mã hướng về phía địch nhân,

cười dài nói: ʺThì ra là Mộ Dung Dũng đến tìm chết.ʺ

Thân đang trong vùng phạm vi thế lực của địch nhân, chỉ có cách tốc chiến tốc

thắng một phen, nếu để quân tiếp viện của địch kéo đến, bản thân chàng còn có

thể trốn thoát nhưng ba người Cao Ngạn khẳng định sẽ mất mạng nơi này.

Người được gọi là Tiểu Biều đó dẫn đầu nhảy lên ngựa, sau đó Cao Ngạn và

Bàng Nghĩa nhanh trí trước sau cùng rút binh khí chặt đứt dây cột, cưỡi ngựa

bỏ chạy về hướng Bắc môn.

Bọn họ đều biết ngày này sang năm chắc chắn sẽ là ngày giỗ của Mộ Dung

Dũng, bởi vì kẻ Mộ Dung Dũng đối diện là Yến Phi, không chỉ là đệ nhất cao

thủ của Biên Hoang, mà còn có thể trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ.

oOo

Đại vương giá lâm !

Tiểu Thi đang săn sóc Kỷ Thiên Thiên vội vã quỳ xuống một bên, chờ đại giá

của Mộ Dung Thùy.

Kỷ Thiên Thiên kéo chăn ngồi dậy, đượm chút buồn rầu, nhìn thấy mặt hoa tiều

tụy thật khiến người khác thấy mà thương tâm.

Hình dáng hùng vĩ uy mãnh của Mộ Dung Thùy xuất hiện nơi cửa ra vào, bộ

nho phục làm phong thái nhiếp người của y tăng thêm không ít phần nhàn nhã

phong lưu, chắp tay sau lưng bước qua cửa, hai mắt hơi sáng lên nhìn chăm

chăm vào Kỷ Thiên Thiên, tựa như trên thế gian ngoại trừ mỹ nữ động lòng

người này ra thì không còn gì khác.

Tiểu Thi thấy vậy lẳng lặng tránh ra ngoài.

Mộ Dung Thùy đi thẳng đến đầu giường của Kỷ Thiên Thiên, mỉm cười nói:

ʺThiên Thiên cuối cùng đã thắng được ma bệnh, có thể tham dự đại điển đăng

cơ của Mộ Dung Thùy ta rồi, sự vui mừng trong lòng ta làm sao mới có thể biểu

lộ cho Thiên Thiên thấy đây?ʺ

Nghe thấy những lời tràn đầy tình ý của Mộ Dung Thùy, Kỷ Thiên Thiên trong

lòng có chút cảm động, lời nói hữu tình, xuất ra từ miệng một kẻ vốn là ma

quân lãnh khốc vô tình, thật sự khiến người ta cảm thấy hiếm hoi. Lại cảm thấy

rõ trong lòng có chút thương hại, bao nhiêu nỗ lực của y cuối cùng đều vô ích,

trong lòng cũng không thể không nảy sinh ý tội nghiệp, không muốn nói lời tàn

nhẫn đả kích tổn thương y nữa.

Né tránh ánh mắt nóng bỏng cháy người của y, Kỷ Thiên Thiên lãnh đạm hỏi:

ʺTôi lại tưởng ông đã sớm xưng đế rồi !ʺ

Mộ Dung Thùy ngồi xuống cạnh giường, dịu giọng nói: ʺĐó chỉ là do đám thuộc

hạ đưa ra tin đồn để tạo thêm thanh thế, sự thật thì thời cơ vẫn chưa tới, ta chỉ là

lập quốc xưng vương.ʺ

Ngồi đó là bá chủ siêu quần tung hoành thiên hạ, ngồi gần đến mức có thể nghe

được hơi thở của nhau, với nhân tài và võ công của y thì mỹ nữ trong thiên hạ

còn ai mà y không nắm được trong lòng bàn tay.

Kỷ Thiên Thiên trong lòng cảm động, hỏi: ʺHiện tại thời cơ đã tới rồi ư?ʺ

Mộ Dung Thùy nhẹ nhàng nói: ʺNăm ngày trước Phù Kiên đã bị tướng lĩnh tạo

phản giết chết.ʺ

Kỷ Thiên Thiên kêu lên ʺaʺ một tiếng thất thanh, đôi mắt tuyệt đẹp nhìn Mộ

Dung Thùy.

Mộ Dung Thùy đưa tay vuốt nhẹ lên má Kỷ Thiên Thiên, thân hình hùng mạnh

chấn động, thấy được thần sắc Kỷ Thiên Thiên lộ vẻ không bằng lòng đành khó

khăn lắm mới rút tay lại được dù không muốn, nói: ʺSau khi nghe được tin

Thiên Vương mất, ta đã vì y thủ tang ba ngày. Đối với y, đến hôm nay Mộ Dung

Thùy ta vẫn còn cảm kích trong lòng, năm xưa ta bị tộc nhân đố kỵ đuổi đi,

cùng đường bế tắc, nếu không phải y bất chấp sự phản đối của Vương Mãnh mà

thu dụng ta thì làm sao ta có được hôm nay. Chỉ hận quốc gia là trọng, cá nhân

là nhẹ, chỉ có thể ghi khắc sự cảm kích đối với y trong tim, vĩnh viễn chôn chặt

tận đáy lòng.ʺ

Kỷ Thiên Thiên cảm nhận được tâm tình nặng nề của y, không tưởng được đằng

sau biểu hiện kiên cường bên ngoài của y lại ẩn tàng mâu thuẫn thâm sâu như

vậy, nhất thời không nói ra lời nào châm chọc y.

Mộ Dung Thùy như kiếm được đối tượng duy nhất để dốc hết tâm sự, thở dài

nói: ʺMỗi cá nhân đều có những dĩ vãng mà chỉ một mình biết, có ai tránh được?

Phù Kiên lần này bị ép vào mạt lộ mấu chốt nằm ở Mộ Dung Xung, Thiên Thiên

có muốn biết Phù Kiên và Mộ Dung Xung quan hệ ra sao không?ʺ

Kỷ Thiên Thiên đang quan tâm đến tình thế hiện thời, nghe vậy không khỏi

động lòng, nói: ʺTôi đang nghe đây !ʺ

Mộ Dung Thùy thấy Kỷ Thiên Thiên có hứng thú với câu chuyện của y liền

phấn chấn tinh thần, mạnh giọng nói: ʺMộ Dung Xung là con trai của Mộ Dung

Tuyển nhà tiền Yên, năm đó khi ta giúp Phù Kiên tiêu giệt tiền Yên, Mộ Dung

Xung và chị y là Thanh Hà công chúa bị áp giải về kinh đô của Đại Tần là

Trường An. Thanh Hà công chúa là mỹ nữ nổi tiếng của nhà tiền Yên, năm đó

mới mười bốn tuổi nhưng đã xinh đẹp vô cùng, bị Phù Kiên thu vào hậu cung.

Mộ Dung Xung lúc đó được mười hai tuổi, cũng đã my thanh mục tú, Phù Kiên

đã không nhịn được mà xâm phạm y. Chuyện đó truyền khắp Trường An, từ

thành thị đến thôn quê đều thấy lưu truyền câu vè miêu tả Phù Kiên và hai chị

em y ʹNhất thư phục nhất hùng, song phi nhập tử cungʹ (tạm dịch ý: ʹMỹ tỷ

vướng gian hùng. Kiều đệ cũng vào cungʹ). Có thể thấy lúc đó náo động ra sao.ʺ

Thần sắc Kỷ Thiên Thiên thấy rõ nghe mà đau lòng.

Mộ Dung Thùy nói tiếp: ʺVương Mãnh nghe được chuyện này, cố khuyên Phù

Kiên, Phù Kiên không còn cách khác đành cho Mộ Dung Xung xuất cung, để y

về Hồ Dương làm thái thú. Mộ Dung Xung luôn coi đó là đại sỉ nhục trong đời,

tâm niệm trong lòng không quên, chỉ là không làm gì được Phù Kiên. Hiện giờ

dẫn quân công đánh Trường An chính là Mộ Dung Xung, không những chỉ liên

quan đến quốc cừu gia hận, lại còn ân oán riêng tư, nhân quả tuần hoàn báo

ứng, đúng là không sai tí nào.ʺ

Kỷ Thiên Thiên trầm giọng hỏi: ʺNgười giết Phù Kiên phải chăng là Mộ Dung

Xung?ʺ

Mộ Dung Thùy đáp: ʺNgười giết Phù Kiên tuy không phải là Mộ Dung Xung

nhưng không khác biệt bao nhiêu, vì bởi y tự mình đốc quân, công hãm căn cứ

địa cuối cùng của Phù Kiên là đô thành Trường An, Phù Kiên phải bỏ trốn đến

Ngũ Tương Sơn ở vùng phụ cận. Diêu Trường thừa cơ cháy nhà vào hôi của,

bao vây Ngũ Tương Sơn bắt được Phù Kiên, trước tiên lấy ngọc tỷ, tiếp đó ép y

nhường ngôi, sau khi bị cự tuyệt thì phái người đến Phật tự nơi giam giữ Phù

Kiên bóp cổ y đến chết. Đại Tần đến đây coi như chấm dứt, chỉ lưu lại mấy câu

chuyện phong lưu, mấy câu chuyện thương tâm.ʺ

Kỷ Thiên Thiên nghe giọng y tràn đầy cảm khái, nỗi thương cảm người xưa

không thể nói hết, hiểu sâu sắc được rằng người ở vị trí như y cho dù bên ngoài

uy phong ra sao thì bên trong quả thật có những chuyện khó nói ra như lời y lúc

nãy.

Bất giác ác cảm với y giảm đi một chút.

Mộ Dung Thùy cười khổ nói: ʺDiêu Trường là chiến hữu mà ta tôn kính, nghĩ

rằng trong tương lai có thể sẽ phải quyết tử chiến nơi sa trường, loại tư vị này

đúng là làm người ta khó mà ngủ yên.ʺ

Kỷ Thiên Thiên lãnh đạm nói: ʺVậy Đại Vương tính lập tức tiến quân đến

Quang Trung?ʺ

Mộ Dung Thùy ngồi thẳng dậy, thần thái lập tức biến thành uy mãnh nhiếp

người, nỗi thương cảm hoài niệm chợt biến mất sạch, hai mắt sáng rực lên, trầm

giọng nói: ʺBây giờ còn chưa phải là lúc. Nếu bây giờ ta tiến về hướng Tây thì

chỉ ép Diêu Trường và Mộ Dung Xung liên thủ chống lại, ta là thúc phụ của Mộ

Dung Xung, hiểu rất rõ con người y, y luôn luôn kìm chế lòng cừu hận đối với

Đại Tần, hiện tại cừu hận như nước lũ mất đi đê ngăn chặn tràn ra, tất nhiên sẽ

tận tình giết hết người Tần, biến Trường An thành địa ngục nhân gian đẫm

máu, như vậy nước Yên làm sao giữ được Trường An? Tồn vong của một tòa

thành, nằm ở quan hệ giữa người cai quản và dân chúng, Biên Hoang Tập chính

là ví dụ tốt nhất. Ta đã chờ đợi được bao nhiêu năm nay, sao lại nóng nảy nhất

thời.ʺ

Kỷ Thiên Thiên ngạc nhiên hỏi: ʺBiên Hoang Tập đã phát sinh chuyện gì?ʺ

Mộ Dung Thủy biết mỹ nữ thông minh nhạy bén này, đã nghe ra được chút đầu

mối dựa trên lời y nói, cười khổ nói: ʺSĩ Tâm bị bằng hữu tốt của nàng là Yến

Phi giết chết, Hoang nhân đã đoạt lại được Biên Hoang Tập.ʺ

Kỷ Thiên Thiên ʺaʺ lên một tiếng, tấm thân mềm mại ngồi thẳng dậy, ánh mắt

long lanh niềm vui khó dấu.

Mộ Dung Thùy trong lòng đau đớn, đứng dậy nói: ʺThân thể Thiên Thiên là

quan trọng, nghỉ ngơi cho tốt, ta còn có nhiều chuyện cần phải xử lý.ʺ

Nói xong thất vọng đi ra.

oOo

Sau khi gặp Lưu Lao Chi, Tôn Vô Chung lại tìm Lưu Dụ nói chuyện riêng, sẵn

tiện ăn sáng luôn.

Trong tiệm mì, hai người vừa ăn vừa nói chuyện.

Tôn Vô Chung nói: ʺHuyền Soái mất rồi, mọi chuyện đều không còn như trước.

Ngươi sau này hành sự chớ có độc đoán độc hành nữa, Huyền Soái có thể tha

thứ cho ngươi, thậm chí thưởng thức tác phong ấy của ngươi nhưng người khác

lại thấy không vừa mắt. Hiện giờ Lưu gia vừa mới lên, cần phải lập uy, ngươi

vạn lần chớ làm y nổi giận.ʺ

Lưu Dụ chỉ còn cách dạ dạ vâng vâng đáp lời.

Tôn Vô Chung nói: ʺLưu gia phân phó xuống, tạm thời bãi bỏ chức vụ trong

quân của ngươi, để ngươi có thể chuyên tâm xử lý chuyện Biên Hoang Tập, cho

tới lúc có nhiệm vụ mới.ʺ

Lưu Dụ trong lòng suy nghĩ có lẽ đây là tin tốt duy nhất, y sớm đã mất đi hứng

thú trong công việc.

Bắc Phủ binh quen gọi thượng cấp là ʺgiaʺ, bởi vậy Lưu Dụ trong chỗ quan quân

thì gọi Tôn Vô Chung là Tôn gia, Lưu Lao Chi lại là Lưu gia trong miệng Tôn Vô

Chung.

Tôn Vô Chung trầm ngâm giây lát, nói: ʺKhổng lão đại có thể coi một nửa là

người của Bắc Phủ binh bọn ta, y phát tài cũng như bọn ta phát tài, bởi vậy Lưu

gia đối với đề nghị của ngươi hết sức coi trọng, chuyện này tuyệt đối không

được sơ xuất. Trước khi ngươi gặp Khổng lão đại, ta đã nói tốt cho ngươi trước

mặt Lưu gia. Cái hấp dẫn nhất của Biên Hoang Tập chính là địa phương này có

thể cung cấp quân bị, không cần phải xin xỏ gian tặc Tư Mã Đạo Tử.ʺ

Lưu Dụ khẳng định nói: ʺTôn gia yên tâm, chuyện này thuộc hạ sẽ an bài ổn

thỏa.ʺ

Tôn Vô Chung thở dài nói: ʺThế lực của cha con Tư Mã Đạo Tử không ngừng

bành trướng, hy vọng Lưu gia có thể chống chọi được với bọn y, tuy nhiên cần

nhất là phải giữ được chức vụ của ngươi. Huyền Soái mất rồi, mọi thăng tiến

trong quân đều phải trình báo lên triều đình, phê chuẩn lại không phải là Tư Mã

Đạo Tử, bởi vậy cách thông minh nhất cho ngươi là tạm thời ẩn nhẫn, đừng cầu

có công lao, chỉ cầu không phạm lỗi.ʺ

Lưu Dụ rất muốn nói vậy ta lưu lại Bắc Phủ binh làm gì? Cuối cùng lại không

dám nói ra.

Tôn Vô Chung thấy y có vẻ bất phục muốn nói lại thôi, cười nói: ʺNgười trẻ tuổi,

quan trọng nhất là chớ có nóng nảy. Bắc Phủ binh hiện tại là chỗ duy nhất có thể

giữ mạng cho ngươi. Với bản lãnh của ngươi, đương nhiên có thể trốn tới Biên

Hoang Tập, nhưng người nhà của ngươi ở Kinh Khẩu thì sao? Bọn họ đều sẽ bị

liên lụy, tin ta đi, thế sự thường thường thay đổi khác với người ta dự liệu,

Huyền Soái coi trọng ngươi là một loại duyên phận, lúc đó ngươi có hiểu điều

đó không? Hiện tại ở hạ lưu Trường Giang có ba nhóm thế lực, chia ra là Kiến

Khang quân, Kinh Khẩu quân của Vương Cung và Bắc Phủ binh của bọn ta.

Thượng du cũng có ba nhóm thế lực, đứng đầu là Kinh Châu quân của Hoàn

Huyền, nhóm khác là Giang Lăng quân của Ân Trọng Kham và quân trú thủ

Tương Dương của Dương Toàn Kỳ, đám còn lại không đáng nói tới.ʺ

Lưu Dụ nhíu mày nói: ʺDương Toàn Kỳ không phải người của Hoàn Huyền

sao? Hắn đã giúp Hoàn Huyền đánh hạ Ba Thục, mở đường tiến quân đến

Quang Trung mà.ʺ

Tôn Vô Chung nói: ʺXem ngoài mặt thì đúng là như vậy, nếu Hoàn Xung vẫn

còn, Dương Toàn Kỳ khẳng định không có dị tâm. Chỉ là Hoàn Huyền không

phải là Hoàn Xung. Hoàn Huyền trước giờ khinh người, tự ỷ gia thế cao quý,

tính tình kiêu căng hung dữ. Dương Toàn Kỳ tuy là hậu duệ của danh thần

Dương Chấn nhà Đông Mạc nhưng Hoàn Huyền lại vì Dương Toàn Kỳ là người

tham gia muộn mà coi thường y, chỉ coi y như chó săn hay công cụ lợi dụng, bởi

vậy Dương Toàn Kỳ luôn luôn vì chuyện đó mà phẫn hận bất bình, nên bí mật

qua lại với Ân Trọng Kham. Ân Trọng Kham đương nhiên vui vẻ qua lại với

Dương Toàn Kỳ, nhưng hắn cũng biết Dương Toàn Kỳ giỏi binh pháp, dũng

mãnh can đảm, đối với y cũng chẳng phải là không có cố kỵ.ʺ

Lưu Dụ nghe xong mà nhức đầu, nói: ʺThì ra là vậy.ʺ

Tôn Vô Chung cười nói: ʺĐại Tấn bọn ta hiện đang chia năm xẻ bảy, mọi người

đều có tham vọng riêng mình, bọn Hồ ở Bắc phương cũng rối loạn cả lên, không

có thì giờ để trông về Nam, trong tình huống như vậy, tương lai biến hóa ra sao

ai mà biết được? Lại còn có Tôn Ân thanh thế ngày càng tăng, loạn lạc sắp đến,

chỉ cần Tiểu Dụ ngươi giữ được bình tĩnh, tương lai ắt hẳn phải có một ngày

nhấc đầu lên được.ʺ

Lưu Dụ trong lòng cảm động, Tôn Vô Chung đi vòng vèo một vòng lớn, cũng

chỉ là muốn khích lệ gã. Trong lòng nghĩ, cho dù tình thế trong tương lai phát

triển ra sao, thế nào mình cũng phải bảo vệ Tôn Vô Chung, để báo đáp lại ân

tình của y.

Gật đầu nói: ʺTiểu Dụ hiểu rồi! Đa tạ Tôn gia.ʺ

Tôn Vô Chung thấy đấu chí của y phấn chấn lên, vỗ vỗ lên vai y vui vẻ nói: ʺTa

cần phải đi trước một bước, nếu ngươi và Khổng lão đại thấy có phát triển gì

mới, nhớ báo cho ta trước, ta sẽ nói tốt cho ngươi trước mặt Lưu gia. Cẩn thận

nhé.ʺ

Nói xong rời đi.

Lưu Dụ ngây người hồi lâu, vừa chuẩn bị trả tiền rời đi thì chỗ Tôn Vô Chung

ngồi lúc trước đã có mấy người.

Lưu Dụ ngạc nhiên nhìn qua, gặp một đôi mắt lớn sáng như sao trên trời đêm,

cũng thần bí mà mỹ lệ như sao trên trời, khuôn mặt đã được che đi hơn nửa nhờ

chiếc áo choàng và khăn soa mỏng.

Lưu Dụ nhớ đến một mỹ nữ có lần Yến Phi từng đề cập đến, nhịp tim bất ngờ

đập loạn lên.

oOo

Bốn người ba ngựa sau khi chạy điên cuồng gần hai canh giờ đã rời xa Nhạn

Môn thành.

Bọn họ xuống ngựa nghỉ ngơi trong một khu rừng rậm, Yến Phi bây giờ mới có

giờ để giới thiệu với Cao Ngạn và Bàng Nghĩa gã người Hồ tên Tiểu Biều, vốn

chính là Thác Bạt Biều, thân đệ của Thác Bạt Khuê.

Cao Ngạn nói: ʺCái gói của ta có thuốc trị đao thương…ʺ

Thác Bạt Biều cười nói: ʺChỉ bị thương ngoài da, kiếm suối nước rửa sạch là

được rồi.ʺ

Quay qua Yến Phi nói: ʺĐại huynh không có phóng đại, kiếm pháp của Yến Phi

ngươi quả nhiên tuyệt diệu, chỉ vài chiêu sơ sài đã giết được Mộ Dung Dũng.ʺ

Yến Phi đang vận công lắng nghe, cười nói: ʺKhông xa phía trước có một suối

nhỏ, vừa kịp để ngươi tẩy rửa vết thương. Đừng có ỷ mạnh, bôi thêm tí thuốc trị

thương thì tốt hơn.ʺ

Thác Bạt Biều không cố chấp nữa, bốn người kéo ngựa, xuyên rừng vượt rẫy,

phía trước quả nhiên có một dòng suối, người ngựa đều cảm thấy hưng phấn,

đám ngựa chạy lại uống nước, Thác Bạt Biều cởi hết y phục, chỉ còn đoản khố,

đứng sâu đến eo, ngay giữa giòng suối, thống khoái tẩy rửa những vết thương

lớn nhỏ trên người.

Yến Phi ngồi trên tảng đá cạnh suối, hai chân ngâm trong nước suối lạnh ngắt,

nhàn nhã mãn nguyện.

Cao Ngạn và Bàng Nghĩa quỳ xuống bờ suối, cúi đầu uống nước, hết sức thống

khoái.

Thác Bạt Biều nói: ʺKhông nghĩ là Tiểu Phi của bọn ta lại trở về thảo nguyên, đại

huynh chắc chắn sẽ ngạc nhiên vui mừng lắm. Đại huynh hằng ngày vẫn nhắc

tới ngươi, thường nói nếu như có Yến Phi bên cạnh kề vai tác chiến thì lo gì đại

nghiệp không thành.ʺ

Yến Phi không đáp, hỏi ngược lại: ʺSao ngươi lại lạc lõng đến chỗ này?ʺ

Thác Bạt Biều lộ ra nét phẫn hận, hung dữ nói: ʺTa phụng mệnh của đại huynh,

đến làm sứ ở Trung Sơn Yến quốc, vốn là muốn cùng Mộ Dung Thùy tu bổ

quan hệ sắp đổ vỡ, ai biết là không thể gặp Mộ Dung Thùy, lại để con trai y là

Mộ Dung Tường bắt giữ làm con tin, uy hiếp đại huynh cung ứng năm ngàn

chiến mã, nếu không sẽ đem ta đi giết. May mắn ta kiếm được cơ hội, nhờ Sóc

Phương bang an bài để trốn ra ngoài, lại bị Mộ Dung Tường phái người truy sát,

càng may mắn là bất ngờ gặp được ngươi.ʺ

Cao Ngạn rút đầu ra khỏi mặt nước, để mặc nước suối từ trên đầu tóc chảy

xuống, cười nói: ʺCái bọn ngươi cần chính là một cao thủ săn tin như ta, nếu

như mù mờ không biết chuyện gì xảy ra ở Biên Hoang Tập, mà các ngươi lại

dám đấu với Mộ Dung Thùy, thì chẳng phải là đến Trung Sơn tìm cái chết ư.ʺ

Thác Bạt Biều cười khổ nói: ʺĐối với chuyện ở Biên Hoang Tập, bọn ta không

phải không biết gì, nhưng đại huynh vì phải tập trung lực lượng đối phó Hách

Liên Bột Bột nên mới nghĩ là trước tiên phải ổn thỏa với Mộ Dung Thùy. Bây giờ

chứng minh cách đó không được, đại huynh vì chuyện này mà hết sức đau

đầu.ʺ

Bàng Nghĩa ngồi bên bờ suối nói: ʺBọn ta lần này không ngại đường sá xa xôi tới

đây, chính là muốn giúp bọn ngươi đối phó Mộ Dung Thùy.ʺ

Thác Bạt Biều lộ thần sắc giận dữ, trừng mắt nhìn Bàng Nghĩa một cái, quay

sang Yến Phi nói: ʺVới lực lượng trước mắt của bọn ta, tấn công Mộ Dung Thùy

chỉ là lấy trứng chọi đá. Một khi đại quân của y kéo về, chỉ sợ bọn ta luôn Liên

Thịnh Nhạc cũng giữ không nổiʺ

Yến Phi lãnh đạm nói: ʺĐợi ta gặp Tiểu Khuê rồi bàn lại!ʺ

Đột nhiên lộ thần sắt chăm chú lắng nghe.

Ba người ngây ra nhìn y.

Yến Phi nhảy lên nói: ʺCó truy binh tới!ʺ

Thác Bạt Biều vội nhảy lên khỏi dòng nước, chạy tới bờ suối.

Lúc này bọn Cao Ngạn phảng phất nghe được tiếng vó ngựa dồn lại.

Thác Bạt Biều nhanh chóng mặc đồ, kêu lên: ʺKỵ binh bên địch hơn một ngàn

người, chắc là người của Mộ Dung Tường.ʺ

Nghe là kỵ binh tinh nhuệ của Mộ Dung tiên ti, Cao Ngạn và Bàng Nghĩa đều vì

vậy mà biến sắc. Ngựa của bọn y đều mệt nhọc hết chịu nổi, thật khó mà đem

mã lực ra so với địch nhân.

Yến Phi nói: ʺĐi theo ta!ʺ

Trước tiên kéo ngựa, vội đi ven theo dòng suối. Vừa đi vừa nói: ʺChỉ cần có thể

chống cự đến khi mặt trời lặn, bọn ta sẽ có cơ hội trốn qua Trường Thành.ʺ

Ba người vội vã đi theo chàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.