Biến Miêu Ký Kí Sự Biến Thành Mèo

Chương 46: Chương 46




CHƯƠNG 46:

Trực Tiếp Tìm Lão Cha

Diệp Dịch Hành ngồi ở trong phòng học cầm di động đến ngẩn người——

Lâu như vậy mà vẫn không có trả lời, Hà Nghiên Luật không phải là thẹn thùng đi? Giống lần trước tại chuyên mục chỉ cần nói “Em cũng yêu anh” không phải là tốt rồi sao? Sự tình rõ ràng đơn giản mà…

Cậu cất vào lại lấy ra, lặp đi lặp lại, hoàn toàn không có đem lực chú ý tập tục tại bài giảng.

Chờ một lúc lâu, Diệp Dịch Hành lại muốn nhắn cho đối phương thêm một cái tin mới. Quay đầu nhìn cây xanh đang đâm chồi nở hoa bên ngoài cửa sổ, cậu cân nhắc có nên hay không viết thơ tình cho Hà Nghiên Luật.

Diệp Dịch Hành cảm thấy hoài nghi, có một người mặc áo trắng, như thế nào lại giống Hà Nghiên Luật như vậy!

Thế nhưng, tên kia không phải là đang học sao?

Trong giờ học lại có một người đàn ông xa lạ xuất hiện trong trường… Chờ chờ, cái thân hình kia, không phải là người đàn ông họ Mạc từng xuất hiện tại nhà Hà Nghiên Luật sao!

Giảng viên trên bục đã chú ý đến sự thất thần của Diệp Dịch Hành từ lâu rồi.

Sinh viên hiện tại, thực sự là càng ngày càng kỳ cục, sinh viên kia, ngày trước có nghe nói bởi vì xuất ngoại gần hai tháng cho nên không có tới trường học, bây giờ trở về học liền chơi di động! Sau lại bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ! Giờ phút này lại còn quang minh chính đại đem mặt dán lên cái cửa sổ thủy tinh! Ông đây giảng bài nhàm chán đến vậy sao? Cậu ta xem ông giáo già này là không khí sao?

Đừng tưởng rằng cậu đẹp trai mà muốn làm gì thì làm nha! (=皿=)

Giảng viên dùng sách gõ xuống bàn, ho khan một tiếng, nghiêm khắc nói: “Bạn học mặc áo đen ở bàn cuối cùng! Mời cậu nêu ví dụ minh họa cho phái văn học đương đại….”

Không đợi cậu nói xong, Diệp Dịch Hành đã dũng mãnh đứng lên, ánh mắt ngưng trọng, biểu tình thật đáng sợ, đem giảng viên đứng trên bục giảng dọa lui từng bước từng bước.

Này này này chẳng lẽ là sinh viên bạo lực trong truyền thuyết!

Giảng viên rất hoảng sợ, lại vì danh dự mặt mũi mà không muốn yếu thế, vì thế cố dựng thẳng cổ lên, cẩn thận trừng mắt nhìn Diệp Dịch Hành, sợ đối phương đột nhiên biến thành quái thú xông về phía ông.

Lại không ngờ đến Diệp Dịch Hành cũng không thèm để ý tới mình, xoay người bỏ chạy, còn tiện tay đóng cửa lại!

Giảng viên ngớ ra, đám bạn học cũng lăng lăng không hiểu chuyện gì.

Đứa nhỏ này không nói gì liền bỏ chạy! Đây rốt cuộc là chuyện gì a! Lớp học cũng đâu phải chỗ chơi a!!

Diệp Dịch Hành dùng tốc độ hỏa tiễn bay ra khỏi tòa nhà, căn bản không có thời gian tự hỏi, chạy vội tới cổng trường phía nam —— đây là phương hướng Hà Nghiên Luật bị người đàn ông kia kéo đi ra ngoài!

Chỉ còn cách có 100m, Diệp Dịch Hành trơ mắt nhìn ái nhân của mình bị đối phương túm lên xe, nhanh chóng nghênh ngang mà đi!

Trái tim Diệp Dịch Hành hung hăng đập mạnh. Trong nháy mắt, lo lắng cùng cảm giác cấp bách bị phóng đại lên mấy lần!

Không chờ ổn định lại khí tức, cậu chạy ra khỏi trường, tùy tay gọi vào một chiếc taxi, vừa lên xe đã vội la lên: “Chạy theo chiếc xe màu trắng phía trước!”

Lái xe có vẻ là một người thích xem phim hành động Hongkong, vừa nghe xong lời dặn của Diệp Dịch Hành, lập tức hưng phấn trả lời: “Được! Vị tiểu ca này là đang đòi nợ đi ha ha ha!

Diệp Dịch Hành không có tâm tư đối phó với sự hưng phấn của đối phương, cậu khom thắt lưng, tay ôm đầu, khó thở.

Hà Nghiên Luật! Hà Nghiên Luật!!



Thời điểm Hà Nghiên Luật bị Mạc Nghiên Trạch bắt đi chính là lúc anh đang vừa xem tin nhắn vừa ngây ngô cười.

Tiểu mỹ nhân lúc ấy nở rộ nụ cười hoặc nhân, khóe mắt đuôi lông mày hoàn toàn bày ra vẻ hạnh phúc.

Mạc Nghiên Trạch ghen tị dâng tràn, đánh mất lý trí, sát khí đầy mặt tới gần Hà Nghiên Luật, rõ như ban ngày, mọi người đưa mắt nhìn trừng trừng, người nào đó đem cả bọn dọa cho ngốc lăng liền túm lấy Hà Nghiên Luật bắt đi!

Có lẽ là khí tràng của Mạc thiếu gia rất giống với bọn xã hội đen, trong lúc nhất thời đám sinh viên xung quanh không có một ai dám nhúng tay hỏi đến.

Mấy tốp năm tốp ba vây cùng một chỗ tinh tế hỏi nhỏ, sau đó, lại thấy Diệp đại soái ca từ trên lầu lao xuống, nhìn không chớp mắt lại truy tung hướng về phía Hà Nghiên Luật cùng nam nhân xa lạ vừa mới rời đi!

Vì thế đoán mò dài tập bắt đầu phát triển——

Cái người đàn ông khí tràng cường đại kia rốt cuộc là ai? Hà Nghiên Luật cùng hắn rốt cuộc là quan hệ gì? Nếu dựa theo tư thái thân mật của Diệp Dịch Hành và Hà Nghiên Luật trong giờ nghỉ trưa mà phỏng đoán, như vậy rất có thể người đàn ông xa lạ kia là chồng trước của mỹ nhân sao? Vậy Diệp Dịch Hành chính là “Tiểu Tam” trong truyền thuyết rồi?

TiểuTam: ý chỉ người thứ ba trong tình yêu.

(==) Diệp Dịch Hành hiện tại đuổi theo là muốn đoạt lại mỹ nhân? Cùng đối phương diễn một hồi tiết mục “tình địch tương phùng, kẻ mạnh tất thắng” sao?

Đại học F văn học viện chúng ta từ khi nào thì có tiết mục thần tượng kịch tính màu hồng phấn này!!?

A a a! Rất kích thích rồi! !

Lúc này, Hà Nghiên Luật bị Mạc Nghiên Trạch nhốt tại ghế sau xe, di động bị tịch thu, cửa kính xe đều là loại cửa thủy tinh chống đạn, Hà Nghiên Luật chỉ có thể nhìn cảnh vật dần dần lui về phía sau, chiếc xe tiến về hướng địa phương chính mình hoàn toàn không biết.

Anh ở phía sau liều mạng đập cửa sổ: Mạc Nghiên Trạch, anh thả tôi xuống!”

Mạc Nghiên Trạch không để ý tới anh, một bên lái xe một bên cầm lấy di động của Hà Nghiên Luật xem——

[ Đứa ngốc, anh yêu em nga. ]

“Không được xem di động của tôi!!… Hỗn đản! Anh có nghe hay không!”

Tên kia gọi là Diệp Dịch Hành sao? Ha hả.

Mạc Nghiên Trạch ôm lấy miệng cười lạnh, quăng điện thoại lên chỗ ngồi bên cạnh mình.

Nửa giờ sau, Mạc thiếu gia cho xe vào khu biệt thự Kim Ốc Tàng Kiều. Đem Hà Nghiên Luật từ băng ghế phía sau lôi ra, hoàn toàn không thèm để ý đến đối phương dùng miêu trảo cản trở hắn.

“Nơi này là nơi nào! Anh dẫn tôi tới nơi này làm cái gì!!” Hà Nghiên Luật dùng sức giãy dụa, áo len màu trắng thuần mặc trên người bởi vì động tác đối phương không chút nào ôn nhu mà có chút hỗn độn.

Mạc Nghiên Trạch dùng sức một cái đem Hà Nghiên Luật quẳng vào trong nhà, Hà Nghiên Luật không ổn định được thân thể liền té xuống sàn, còn chưa chờ anh kịp phản ứng, Mạc Nghiên Trạch đã đóng cửa khóa lại.

“Ngươi…”

Mạc Nghiên Trạch bước từng bước tới gần, từ trên cao nhìn xuống.

Hà Nghiên Luật hoảng sợ muốn đứng dậy, nhưng mà cảnh tay chỉ vừa thoáng động đã bị Mạc Nghiên Trạch dùng chân đẩy ra, căn bản không dùng lực được.

“Mạc Nghiên Trạch! Anh làm gì!” Hà Nghiên Luật không thể tin được đối phương thế lại dùng thủ đoạn lưu manh đối phó mình, anh bỗng nhiên nhận ra, nếu đối phương cường ngạnh một chút, mình lúc này hoàn toàn không có lợi thế kháng cự!

“Anh rốt cuộc muốn thế nào!” Hà Nghiên Luật bất đắc dĩ quát, khóe mắt thậm chí vì khuất nhục mà có chút ướt át.

Mạc Nghiên Trạch khoanh tay đứng, thanh âm vô tình lạnh như băng: “Anh muốn đem em nhốt ở trong này, đâu cũng không cho đi.”

Hà Nghiên Luật hoảng sợ lên tiếng: “Anh không thể làm như vậy! Đây là giam người trái phép!”

Mạc Nghiên Trạch ngồi xổm xuống, nghiêng người về phía đối phương.

Em trai hắn, bộ dạng thực sự đẹp a, nhất là biểu tình cậy mạnh hiện tại, sinh động như thế, mê người như thế, có phải hay không ở trên giường, cũng sẽ như vậy? Nếu đánh nát anh, phá hư anh, rốt cục ánh mắt, thanh sắc sẽ hoa lệ tới cỡ nào?…

Cơ thể anh mảnh mai, không ngừng run rẩy, cái cổ thon dài tao nhã…

Bàn tay Mạc Nghiên Trạch hướng đến cổ Hà Nghiên Luật, trên kia, có dấu vết khiến cho không một ai có thể xem nhẹ…

Đã có người chạm qua rồi sao? Là Diệp Dịch Hành, có phải hay không đã nhấm nháp qua?

Đỏ đậm, ái muội như vậy, thật là chướng mắt!!

“Anh có thể.” Mạc Nghiên Trạch xé rách áo Hà Nghiên Luật, “Chỉ cần anh muốn.”

“Mạc Nghiên Trạch!” Hà Nghiên Luật túm lấy cánh tay hành hung kia, kinh hoảng thét đến chói tai, “Anh tự hỏi lương tâm của mình một chút đi! Tôi Hà Nghiên Luật thiếu nợ nhà họ Mạc các anh cái gì sao, anh sao lại đối với tôi như vậy!”

Mạc Nghiên Trạch sửng sốt.

Từ nhỏ đến lớn, chưa bao giờ có ai hỏi qua hắn vì sao, hắn cho tới bây giờ chỉ biết một mặt đòi lấy, không cần suy xét nguyên nhân.

Bởi vì hắn là Mạc đại thiếu gia.

Nhìn trước ngực Hà Nghiên Luật loang lổ dấu vết, Mạc Nghiên Trạch đỏ mắt, hắn dùng lực nắm lấy bả vai đối phương, dùng thanh âm không hề có độ ấm nói: “Bởi vì em là em trai của anh, anh muốn em, em phải cho anh.”

Hà Nghiên Luật rốt cục hiểu, người và súc sinh là không thể câu thông.

Anh bối rối nắm lấy vạt áo bị xé nát của mình, tiềm thức hi vọng có một ai hoặc vật gì đó có thể cứu lấy mình, lại nghĩ tới Diệp Dịch Hành đầu tiên, tuy rằng xác suất Diệp Dịch Hành xuất hiện tại nơi này cực kỳ bé, nhưng Hà Nghiên Luật không ngừng ở trong lòng niệm tên của cậu…

“Phanh” một tiếng thật lớn từ phòng bếp truyền đến, giống như là thanh âm của cửa sổ thủy tinh bị phá nát.

Hà Nghiên Luật run lên, thừa dịp Mạc Nghiên Trạch buông mình ra, lập tức sửa sang lại quần áo bị xé rách của mình.

Mạc Nghiên Trạch nhanh chóng đứng dậy, hướng đến phòng bếp, chỉ thấy trên mặt đất có một tảng đá thật lớn, cửa sổ to trong phòng bếp đã bị bể một lỗ thật lớn!

Bảo an của khu biệt thự này là ăn cơm trắng sao (ý chỉ bảo an vô dụng)? Mạc Nghiên Trạch đen mặt lấy điện thoại di động ra, còn chưa kịp gọi, lại thấy một cái bóng đen từ ngoài cửa sổ phóng vào!

Đây là cái gì? Quỷ! ?

Mạc Nghiên Trạch bị dọa đến nhảy dựng! Thẳng đến khi bóng đen đáp xuống đất, mới phát giác ra đó chỉ là con mèo!

Diệp Dịch Hành nhìn phản ứng của đối phương mà có điểm buồn cười, cậu thậm chí còn đùa dai mở miệng nói “Đại biểu ánh trăng đến tiêu diệt ngươi”. Mới trước đây trong nhà có đứa em họ hàng xa tới tham dự lễ mừng năm mới với gia đình mình, tay ôm một con mèo bông màu đen đang nắm một cây trượng ma pháp đồ chơi đã nói cái câu cậu vừa mới nói.

Bất quà giờ phút này Diệp Dịch Hành đối với đối phương không có tâm tư để băn khoăn, cậu là đến cứu Hà Nghiên Luật!

Mèo có tính cách linh hoạt cùng năng lực ứng biến cao hơn nhiều so với loài người, nếu mèo muốn quấy rối, có thể đem con người tra tấn đến chết.

Diệp Dịch Hành ở trong biệt thự Mạc Nghiên Trạch nhảy lên nhảy xuống, trước trở mình đạp đổ toàn bộ nồi niêu xoong chảo, sau lại đụng đổ toàn bộ gia vị du diêm tương thố (dầu muối tương dấm), sau lại lủi ra hướng phòng khách, tại tấm thảm trắng tuyết ấn một đống tương du mai hoa trảo ấn (dấu chân mèo mới vừa đạp nguyên đống gia vị đó =.=! anh Hành chơi ác thiệt), Mạc Nghiên Trạch tức đến sắc mặt trắng bệnh, Hà Nghiên Luật ngồi ở một góc cũng trợn mắt há hốc mồm.

Tiểu Hắc… Kia là Tiểu Hắc của anh a…!

Tiểu Hắc chạy tới, dạo quanh một vòng Hà Nghiên Luật, tại sau lưng anh nhẹ giọng nói: “Bảo bối, anh đến đây.”

Tại một khắc kia nghe được thanh âm của Diệp Dịch Hành, Hà Nghiên Luật thiếu chút nữa đã khóc lên.

Mèo đen nói nhỏ một câu bên tai Hà Nghiên Luật xong, sau đó liền xoay người chạy lên lầu.

Mạc Nghiên Trạch mặt đen tới nổi có thể sánh với Bao Công. Vật dụng trong phòng bếp toàn bộ đều là đồ mới, đều là vì cuộc sống sau này của Hà Nghiên Luật mà chuẩn bị, hiện tại lại bị một con mèo đen làm đến rối tinh rối mù, lại vô liêm sỉ lưu lại đám dấu chân đầy dầu mỡ nước tương tán loạn khắp nơi!

Diệp Dịch Hành ở dưới lầu quấy rối chưa đủ, bây giờ còn nhanh chân phóng lên lầu.

Mạc Nghiên Trạch ở phía sau truy đến, một bên rống to: “Đứng lại!” Hình tượng có chút buồn cười.

Mạc Nghiên Trạch đuổi theo mèo đen lên tuốt trên lầu, Hà Nghiên Luật lén lút mở cửa chạy thoát ra ngoài.

Diệp Dịch Hành ở trên lầu lung lay một vòng, trong thư phòng tràn đầy sách, đều là loại tiểu thuyết Hà Nghiên Luật thích xem, xem ra Mạc thiếu gia cũng có bỏ ra chút tâm tư. Sách, còn có đồ dùng tình thú, đồ đặt trên cái giá này không phải đều là dụng cụ điều giáo đi? Mèo đen tức giận đến lông mao toàn thân dựng thẳng lên, cái đuôi cũng dựng thẳng lên cao. Nhìn chung quanh một vòng, phát hiện cửa phòng ngủ được thiết kế là khóa trái từ bên ngoài! Họ Mạc súc sinh kia đã nhất thanh nhị sở chuẩn bị tốt lắm a!

Diệp Dịch Hành linh cơ động một cái, đem Mạc Nghiên Trạch vừa mới đuổi tới phòng ngủ đẩy ngã xuống giường, đem chăn drap trùm toàn bộ lên người Mạc Nghiên Trạch, lại xoay người chạy ra ngoài. Mạc Nghiên Trạch bị hành động không thể đoán trước của đối phương giày vò đến đầu óc choáng váng, chờ đến khi thoát khỏi đống bùng nhùng trên giường thì đã phát hiện cửa phòng ngủ đã bị đóng lại, hắn có loại dự cảm bất hảo rồi…

Mạc Nghiên Trạch cầm lấy nắm cửa, trong lòng kinh hoảng: Đây là con mèo có chỉ số IQ cao tới mức nào a!

Diệp Dịch Hành khóa trái cửa, vỗ vỗ ngực thở hổn hển, cậu đã biến trở về hình người.

Không có nhiều thời gian suy xét, cậu vội vàng đi tìm Hà Nghiên Luật, chạy ra khỏi khu biệt thự, liền nhìn thấy Hà Nghiên Luật ngồi xổm ở trong một bụi cây chờ. Diệp Dịch Hành kinh hỉ, rồi lại dở khóc dở cười: “Không phải bảo em đi trước sao?”

Hà Nghiên Luật nhỏ giọng nói: “Em lo cho anh.”

Diệp Dịch Hành đi qua, Hà Nghiên Luật ôm lấy cậu, như là trân bảo bị đánh cắp lại tìm thấy được, hai người nhắm mắt ở tại chỗ hôn nhau.

“Một thằng con trai đang sống sờ sờ, lại bị người ta bắt đi giữa ban ngày, em còn nói không ngu ngốc sao a!” Hôn xong, Diệp Dịch Hành nâng Hà Nghiên Luật dậy cười nhào, đi đường vòng tìm xe trở về.

Hà Nghiên Luật nói: “Ai bảo anh nhắn cho em cái loại tin nhắn này làm chi!”

Diệp Dịch Hành sửng sốt, cười nói: “Này còn đổ lỗi cho anh? Nhìn thấy tin nhắn đó em linh hồn xuất khiếu thật sao? Em bị bán chỉ vì cái tin nhắn này sao?”

Hà Nghiên Luật không trả lời, chỉ rầu rĩ nói: “Di động bị tên khốn kia đoạt đi rồi…”

Diệp Dịch Hành sờ sờ tóc anh, nói: “Không việc gì, anh sẽ bắt hắn giao ra.”

Hai người kêu xe trực tiếp về nhà, Hà Nghiên Luật lôi kéo lại quần áo bị xé rách có chút sợ hãi bị trừng phạt.

Diệp Dịch Hành ngoài miệng không nói, trong lòng cũng đã khí tạc rồi, người của ta cũng dám động, không muốn sống chăng! Không biết ông đây đây là họ Diệp sao!

Hà Nghiên Luật cũng rất lo lắng, trước kia không biết gia thế của cha ruột mình là như thế nào, hiện tại nhìn thấy phong cách hành sự của Mạc Nghiên Trạch, liền nghĩ đến đây không phải là hạng người không thể dây vào. Anh hoảng sợ nói: “Diệp Dịch Hành, đừng trêu vào. Em sợ liên lụy đến anh…”

“Không phải sợ.” Diệp Dịch Hành một chút cũng không lo lắng, đối với ở chỗ khác cậu không dám mạnh miệng. Nhưng ở S thị, không có người nào có thể làm cho cậu sợ, đơn giản mà nói, là Diệp gia có năng lực. Diệp Dịch Hành vỗ ngực nói: “Tất cả để anh giải quyết!”

Hà Nghiên Luật lo lắng lại chờ mong, anh đột nhiên cảm thấy con mèo tinh Diệp Dịch Hành nói không chừng lại quen được người có lai lịch lớn a! Thấy Diệp Dịch Hành lấy điện thoại di động ra, bấm số, bộ dáng hiên ngang khí phách oai dũng vệ khí nguyên bản ngay khi điện thoại được kết nối liền nháy mắt chuyển thành bộ dáng chân chó…

“Ba, hắc hắc “

Hà Nghiên Luật thiếu chút nữa hộc máu, ni mã còn tưởng có thể hô thiên gọi địa, kết quả trực tiếp đi tìm lão cha!

“Thỏ con, muốn ba ba rồi?”

“Phốc…” Hà Nghiên Luật ở bên cạnh Diệp Dịch Hành, nghe được thanh âm trong điện thoại truyền đến, anh vì câu trả lời không hề quy củ của cha đối phương mà nhịn không được trực tiếp phun cười ra tiếng.

Diệp Dịch Hành là thỏ con… Ha ha!

“Uy uy! Nói chính sự đi a! Năm ngoái cha còn ồn ào nói con cha từ nhỏ đến lớn đều không làm thứ gì để cho cha có thể đa nghi, cảm thấy làm cha không có lạc thú gì hết sao? Hiện tại con cho cha quan tâm đến đây.”

“Bảo bảo ngoan, có chuyện gì thì nói đi, cha con gần đây nhàn đến muốn khùng luôn rồi!”

Quả nhiên cha nào con nấy? Hà Nghiên Luật dựa vào người Diệp Dịch Hành nghe chuyện trò, trong lòng hâm một lại chua xót, ba ba thật tốt a….

“Cha lúc nào bận vậy? Việc gì mẹ cũng đều thay cha làm tốt hết rồi…” Diệp Dịch Hành xem thường nói.

“… Nói đi, đừng có đánh trống lảng!” Diệp phụ hiển nhiên đã vì đứa con hiếm khi nhờ giúp đỡ mà hưng phấn, thúc Diệp Dịch Hành nói ra sự tình.

Diệp Dịch Hành nghiêm mặt nói: “Ngài biết người tên Mạc Lăng Phong sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.