Biệt Thự Hoàng Tử

Chương 27: Chương 27




Chợt...

- Êh..! Thoại My....!!

Nó giật mình quay lại...thì ra là Thiên Vũ....nó buồn buồn hỏi :

- Sao vậy...? Gọi tôi có chuyện gì hok...??

Vũ nhún vai :

- Minh Thảo rủ đi chơi.... cô đi hok...??

Nó chưa kịp nói gì thì Vũ đã gật gù nói tiếp :

- Mà thôi...cô ko nên đi thì tốt hơn đó...!! ở nhà đi...!!

Vũ đã nghĩ nó sẽ vênh váo lên mà nói :" Cái gì chứ...!! Tui sẽ đi chơi...!!" nào ngờ , nó thờ ơ đáp :

- Ừ...tui ở nhà...!!

Vũ cười phá lên sung sướng , quay lưng đi nhưng chợt một sức mạnh vô hình nào đó đã kéo hắn lại ... và nói :

- Cô hãy đi cùng đi....đừng ở nhà...!!

Nó ngạc nhiên , khẽ nghiêng đầu hỏi :

- Sao cơ...???

Vũ nhắc lại :

-Cô hãy cùng đi...!!

Nó im lặng không nói gì...sao hắn vừa mừng rỡ khi nó ở nhà .. mà bây giờ lại....??

Thấy thế...Vũ lắp bắp giải thích :

- Ý...ý của tui là....là....Minh Thảo có lẽ thích cô đi cùng hơn nên mới bảo tui kêu ... !! Vì thế cô nên đi ....!! Đừng ở nhà kẻo làm Minh Thảo buồn....!!

Nó gật gù hiền lành :

- ừ...!! Vậy thì tui đi...!!

Vũ mỉm cười rồi bước xuống nhà... hắn quên để ý rằng... nó trả lời hắn thật khác với mọi người...lạnh lùng , thờ ơ hơn..." Hình như con nhỏ có chuyện buồn hay sao nhỉ....mà sao mắt của nó đỏ hoe vậy ta...?? Hay là Thoại My khóc...?? Mà quên...sao mình lại để tâm chuyện cô ta được chứ....khìn quá...!!"

Nghĩ rồi Vũ lắc đầu rồi tiếp tục bước đi...nhưng những suy nghĩ vẩn vơ vẫn cứ hiện lên đầu hắn :" Tại sao...tại sao lúc đó... lúc con nhỏ bảo là ko đi... mình lại làm như thế nhỉ...?? Sao mình lại kêu cô ta đi cùng chứ...!! Khi đó...mình hơi buồn phải ko nhỉ...?? Không...không đâu..!! Mình khìn rồi...khin thật rồi..!!! >.

______________________

- Sao...cái gì cơ...?? Em bảo chị mặc bộ đồ này á....?? - Nó méo xệch mặt nói... Hư hư...làm sao nó có thể mặc bộ váy này chứ.... có bao giờ nó mặc váy đâu...!!

Thảo trề môi :

- Có sao đâu...em thấy chị mặc bộ này chắc hợp đó....!! Em thấy nó xinh mà...!! Vả lại , chị đi đến đó mà ko ăn mặc thế này...là trở thành trung tâm của sự chú ý đó...người ta sẽ nói chị chơi trội cho coi...!! Bây giờ chị em mình đi cafe mà...quán này tổ chức giống như một buổi party vậy đó...vui lắm...!!

Nó phụng phịu :

- Hay chị mặc đồ bình thường đi ... !! Mặc cái này... kì lắm...!!! Chị ko quen...!!

Thảo cười khì vỗ vai nó :

- Không sao đâu chị...!! Ngày xưa em cũng như chị á...mặc mấy bộ đồ này chẳng quen xí nào hết...nhưng mà đi party với papa , mama nhiều nên cũng quen rùi ^___^ !! Hì...chịu khó đi chị , chứ không thì sao em đỡ nổi khi hàng trăm con mắt như đổ dồn vào chị chứ...!!!

Nó ngước lên nhìn Thảo bằng một ánh mắt e dè :

- Chị phải mặc thật à...??

- Chị mặc đi...dễ thương mà ^__^ !!

Nó khẽ gật đầu , méo mặt rồi đi thay đồ... Thật ra thì bộ váy này cực đẹp - màu hồng hồng đáng yêu khoe vẻ nữ tính , ống tay phồng kiểu tiểu thư , đôi chỗ có đính đá quý long lanh trông rất sang trọng nhưng lại ko quá cầu kì..

Thảo cười rồi chợt vọng lại :

- Trong đó có chiếc cài tóc màu hồng hồng á... !! Nhớ cài lên ná chị !!!

Một lát sau...

- Wow....chị xinh quá chị My ui...!! Nhìn chị y như búp bê vậy đó...!! Yêu thiệt...!!

Nó cười ngượng , soi mình trong tấm gương....chà...ai đây nhỉ...?? Có phải là nó - một con bé chuyên da quần jean , áo pull nữa ko...?? Giờ thì nó lại càng hiểu thế nào là người đẹp vì lụa rồi...!!

Nó chợt quay sang Thảo :

- Em cũng thay đồ đi chứ...!!

Thảo gãi đâu tinh nghịch :

- ùi....may chị nhắc á...!! Mải lo cho chị em quên mất lun ^^ hì... em đi ngay đây ^^ !!!!

Nó mỉm cười , lúc này , chỉ còn mình nó , thế là tha hồ ngắm nghía ... nó xoay đi xoay lại mấy vòng thích thú .. Bộ váy này làm nổi bật lên nước da trắng hồng mịn màng của nó hơn .....chà...trông nó giống tiểu thư con nhà quyền quý đấy chứ...!!

Rồi Thảo bước ra trong bộ váy trắng tinh khiết , điểm nhấn của bộ váy là một bông hoa màu đen ngay trước ngực , dường như người may là một người rất tỉ mỉ , cẩn thận nên từng đường nét đều rất đẹp và tinh tế , bộ váy ôm sát form của Thảo , nên trông con bé lại càng đẹp hơn nữa...

Sau đó , nó cùng Thảo bước xuống nhà dưới trong sự ngỡ ngàng của cả Vũ , Hoàng và Bảo.

Vũ nhìn nó bằng ánh mắt quá đỗi ngạc nhiên.... " Con bé quậy phá đó đấy ư ?? Làm sao có thể như thế được...??! Trông nó bây giờ chẳng khác gì một nàng công chúa vậy..... !!" Vũ nghĩ thầm , mắt vẫn không thôi nhìn về phía nó ..

Hoàng mỉm cười....nhưng là một nụ cười dấu kín trong tim...Hoàng là thế..luôn né tránh những cảm xúc của riêng mình...không hề muốn bộc lộ ra cho bất kì ai biết....

Chỉ riêng Bảo là biểu hiện bằng lời :

- Có phải cô hok zậy Thoại My..!!

Nó phồng má đáng yêu :

- Tui chứ ai....!! Bô anh ko có mắt hả...??

- Nói ác zậy ...?! Chẳng qua là thấy lạ thôi...nhìn chã giống cô tẹo nào..!!

Nó vẫn chống chế :

- tại Minh Thảo cứ bắt tui mặc chứ bộ...!!

Thảo xen vào :

- Chị ko mặc thì định cho mọi người đổ dồn vào nhìn chắc...??

Nó gãi đầu ngượng nghịu :

- Nhưng cứ kì kì thế nào á , Thảo ơi....!!!

Đến lúc này Vũ mới cất tiếng :

- Bọn tui còn thấy kì kì nữa , huống gì là cô...!! Nhìn cô mặc bình thường quen rồi.... Cô mặc thế này , tui thấy... buồn ói quá...!!

Nó sừng cổ lên :

- Cái gì hả....?? Anh bớt cái trò xỉa xói người khác đi được ko hả , Thiên Vũ ??!!

Thảo cũng đứng về phe nó . phản bác ngay ý kiến vừa rồi của cậu anh trai :

- Anh nói cái j đó , anh Vũ...!! Anh dám chê bộ váy này hả...?? Đừng có quên đây là bộ váy anh mua tặng em đó....!!!!

- Ơ...anh...anh.... - Vũ lắp ba lắp bắp quê độ.

Thảo chép miệng nhìn nó không chớp mắt :

- Chỉ có tiếc một điều là mua tặng em nhưng nhìn chị My mặc , em thấy đẹp hơn nhiều....ha...!! Mấy anh có thấy vậy hok !!!

Bảo cười khì :

- Anh ko biết nhưng trông Thoại My mặc khá hợp....vậy thui ^^

Nó cũng cười , một nụ cười ngượng nghịu nhưng trong lòng nó cũng cảm thấy vui vui...

Cả bọn cùng bước ra , chợt nó phát hiện ra điều gì nên liền nói bằng giọng cực kì nghiêm trọng :

- Đi bằng cái j vậy...??

Thảo gõ đầu nó một cái rõ đau :

- Xì... chị hỏi thừa thế....bằng xe hơi chứ cái j....??

Nó khẽ nhăn nhó :

- huhu.. là...là ô tô hả....chị...chị ko đi ôtô đâu !!!!!

Thảo ngạc nhiên nhìn nó bằng ánh mắt như người trái đất nhìn người ở hành tinh lạ :

- Sao vậy chị My ..??

Nó lè lưỡi :

- chị bị say xe....!!

- Trời ạ...!! - Thảo nói mà như muốn xỉu , con bé chưa từng gặp ai bị say xe bao giờ cả mà...

Vũ thở dài quay sang nó :

- Không sao đâu...!! Lần này đi xe mui trần...khỏi sợ say xe nữa há...!!

Nó mừng rỡ ra mặt :

- Thế hả...!! yeah....!!!!!!!! Thiên Vũ muôn năm...!!

Nghe nó nói thế , chợt Vũ cảm thấy mát mát ruột , vui vui lâng lâng , một cảm giác kì lạ mà hắn chưa từng cảm nhận ...

Còn Thảo vẫn nhí nhảnh chọc đùa nó :

- Lêu lêu...!! Có người bị say xe kìa....lêu lêu...!!!

Vũ khẽ cười.....nó chợt nhận ra.... Thiên Vũ cũng ko phải là máu lạnh lắm...hắn vẫn cười và vui vẻ... còn Minh Hoàng thì hầu như không có hai chữ "nụ cười" hiện hữu trên gương mặt hắn.... Lạnh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.