Biết Vị Ký

Chương 60: Chương 60: GHI DANH TRÙ NGHỆ BAN (5)




Ớ góc độ khác nhau thì suy nghĩ cũng sẽ không giống nhau. Nếu Lâm Tiểu Trúc đứng ở góc độ của Viên Thiên Dã mà suy nghĩ, sẽ hiểu rằng : quy củ là do mình đưa ra, không thể vì một cá nhân mà phá bỏ. Nếu làm như vậy, sau này làm sao mà phục chúng ? làm sao cho lão thuộc hạ như Mã giáo tập tâm phục khẩu phục. Huống chi Mã giáo tập là người kiên trì nguyên tắc nhất, tính tình lại ngay thẳng, đệ tử nhập môn không phải là người hắn muốn nhận thì hắn sẽ nhảy đổng lên cho mà coi. Dù hắn vì lệnh của chủ tử mà thu nhận nàng cũng sẽ không hảo hảo dạy dỗ, cho nên tự mình có đủ tư cách thông qua cuộc thi mới có thể đường hoàng học tập.

Miên man suy nghĩ, Lý Duy Trụ cũng đã làm mẫu xong. Mã giáp tập đứng lên, nghiêm khắc nhìn ba mươi thí sinh “ được rồi, mau xếp thành đội, theo thứ tự mà tiến hành cuộc thi. Nhanh tay nhanh chân lên “

Đám con gái qua được cửa thứ nhất vốn có năm người, hơn nữa Viên Thiên Dã lại chú ý tới nên không nam hài nào nguyện xếp chung một đội, như vậy người đứng đầu là Lâm Tiểu Trúc cũng là người đầu tiên phải lên sân khấu.

“Tiểu Trúc, ngươi. . . Nếu không, để ta lên trước “ Tô Tiểu Thư nhìn cái nồi đựng đầy cát lại nhìn bộ dáng ốm tong teo của Lâm Tiểu Trúc, trong mắt tràn đầy lo lắng.

Lâm Tiểu Trúc biết Tô Tiểu Thư muốn tốt cho nàng nhưng khí lực của Tô Tiểu Thư thế nào, nàng cũng biết rõ, xem nàng làm cũng có thể tìm ra phương cách, không đến nỗi làm đổ hết cát ra ngoài. Nghĩ vậy liền lui lại nói “ được, ngươi lên trước đi “ rồi mỉm cười chân thành nói tiếp “ cảm ơn “

Tô Tiểu Thư mỉm cười đáp lại rồi đi lên trước, nghe khẩu lệnh của Mã giáo tập xong liền nhắc nồi lên nhưng không ngờ nồi sắt nặng hơn nàng nghĩ nhiều, suýt chút nữa không ổn định, chỉ có vài hạt cát bay lên. Lâm Tiểu Trúc thấy vậy, tâm liền nặng trĩu. Tô Tiểu Thư bộ dáng lớn hơn nàng, đã ra dáng thiếu nữ, tuy không phải quá khỏe mạnh nhưng khí lực so với người bình thường cũng lớn. Nếu thiết oa này nàng nhắc cũng khó khăn như vậy thì mình làm sao có thể đây ?

Cũng may nháy mắt sau Tô Tiểu Thư đã bình ổn lại. Lâm Tiểu Trúc nhìn những nam hài khác, có vài người còn chưa phát dục, thậm chí có người còn thấp bé hơn Tô Tiểu Thư, bộ dáng không khác nàng là mấy. Có điều bọn họ đều sinh ra ở nơi sơn dã, bộ dáng chắc nịch, hơn nữa lại luyện võ cả tháng, khí lực không thể nhỏ hơn chị được.

Hai nam hài cũng tiến lên nhắc thiết oa, nhìn rất dễ dàng, Mã giáo tập bắt đầu đếm, bọn họ liền hít sâu một hơi rồi giương ta, bắt chước Lý Duy Trụ lúc nãy mà ném hạt cát lên. Có người không nắm giữ tốt nên đã làm cát rơi ra ngoài, mà Tô Tiểu Thư vì đã rút được kinh nghiệm nên cẩn thận hơn, vững vàng ném lên rồi nhanh chóng tiếp được hạt cát. Cũng có khi không ổn, làm cát bị rơi ra ngoài nhưng so với người khác thì vẫn ổn.

Lâm Tiểu Trúc thoáng thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi nam hài là rơi cát ra ngoài chẳng qua là do phương pháp chứ không phải vấn đề khí lực. Nàng quay đầu nhìn hai nam hài nhi khác, hai người này vóc dáng cao lớn hơn, dùng muôi cũng thoải mái hơn nhưng dường như có một người cảm giác cân bằng không tốt nên dù khí lực đủ thì mỗi lần giơ lên sẽ làm rơi một ít cát ra ngoài. Việc này làm hắn càng thêm khẩn trương mà như vậy thì lỗi càng nhiều hơn. Chỉ đảo được năm cái thì cát đã rơi ra ngoài hơn nửa, xem ra là không thể trúng tuyển được.

“. . . Hai mươi!” Mã giáo tập rốt cuộc cũng đếm xong, Tần quản sự cầm tờ giấy cùng hai vị giáo tập thương lượng một lát rồi vẫy tay, ý bảo nhóm sau tiến lên mà không tuyên bố thí sinh nào được thông qua.

“Lâm Tiểu Trúc, ngươi lên trước đi, ta sợ “ Chu Ngọc Xuân tuy bộ dáng lớn hơn Lâm Tiểu Trúc nhưng vẫn thuộc dạng thấp bé nhẹ cân. Nàng nhìn tình hình vừa rồi liền không có tự tin, không tự chủ được mà lui ra sau. Ba người đứng phía sau cũng không muốn lên trước, cho nên Lâm Tiểu Trúc cười cười rồi đi lên trước.

Thấy Lâm Tiểu Trúc lên sân khấu, Viên Thiên Dã đang nhàn nhã ngồi uống trà liền chậm rãi ngồi ngay ngắn lại, mắt chăm chú nhìn về bên này, trà cũng quên uống.

“Chuẩn bị. . .” Mã Giáo tập liếc Lâm Tiểu Trúc một cái rồi cao giọng quát. Lâm Tiểu Trúc hít sâu một hơi, nhắc thiết oa lên. Học qua nguyên lý đòn bẩy, nàng tự nhiên biết cách vận dụng, ngón cái nắm ở chỗ mộc bính và thiết oa tiếp xúc, bốn ngón tay chặt chẽ nắm bên dưới thiết oa, dùng sức nhắc lên. Ổn. Một hạt cát cũng không rơi ra.

Viên Thiên Dã và Tô Tiểu Thư cùng thở phào nhẹ nhõm.

Rất nặng nha, Lâm Tiểu Trúc cũng không có thoải mái như thể hiện bên ngoài. Dùng hết khí lực mới nhắc được cái nồi lên, cũng chuẩn bị tinh thần tung hạt cát lên. Nếu không có một tháng múc nước luyện lực tay, nếu không thì nàng không thể nhấc nổi cái nồi này lên.

“ Bắt đầu, một, hai. . . “ thấy Lâm Tiểu Trúc nhắc được thiết oa, hai mắt Mã giáo tập hiện lên vẻ kinh ngạc nhưng miệng vẫn đếm không chút do dự.

Lúc này khí lực toàn thân của Lâm Tiểu Trúc đều đặt lên cánh tay phải, cắn răng ném cát lên. . . Nàng lúc này chỉ cần ổn, chỉ cần số lượng cho nên chỉ tung cát lên cao một chút rồi liền thu lại.

Hơn nữa nàng vừa rồi tư thế cầm của nàng rất tốt cũng ít phải dùng sức, còn thể khống chế cát trong nồi tốt nhất. Cho nên cứ vậy mà làm, rất ổn, không có hạt cát nào rơi ra ngoài.

Viên Thiên Dã và Tô Tiểu Thư lại thở phào nhẹ nhõm, khóe miệng Viên Thiên Dã còn hơi giương lên. Có một thì sẽ có hai, có hai rồi có ba, chỉ cần tung lên cao một chút thì sẽ thành công.

Lần thứ nhất thành công, Lâm Tiểu Trúc cũng không có chút vui sướng, bởi vì cái tay nắm thiết oa bắt đầu run run. Nó quả thực rất nặng ah.

“Bổn cô nương nhất định, nhất định, nhất định phải học trù nghệ! ! !” Lâm Tiểu Trúc trong lòng thầm phát thệ, dùng sức ném tiếp sau đó lại đảo. . . Tốt lắm, càng làm càng thêm kiên định, tuy cái nồi ngày càng nặng nhưng kỹ xảo cũng càng thành thạo hơn, lực đạo giơ lên, góc độ đón lấy, độ cao của cát. . . đều ít dùng sức nhất mà lại hợp lý nhất.

“Hảo! lần thứ tư, nhanh, lần thứ tư đi. . . “ ánh mắt Viên Thiên Dã gắt gao nhìn chằm chằm cái tay của Lâm Tiểu Trúc, trong lòng thầm nhắc. Bỗng nhiên “ ba “ một âm thanh nhỏ vang lên, ly trà trong tay đã vỡ vụn, nước trà chảy tí tách.

“A, công tử.” Viên Thập đứng sau hắn vội vã tiến lên lấy mảnh chén trong tay hắn, sau đó nhanh chóng đưa một cái khăn sạch sẽ, trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn : may mắn cái tay cầm ly trà của công tử đặt ở tay vịn của cái ghế, nếu đặt trên đùi thì quần áo của công tử bị hủy rồi.

Dù gặp bất kỳ chuyện gì, cho dù là mưa to gió lớn, Viên Thiên Dã vẫn luôn bình tĩnh, trầm ổn nên giờ xảy ra chuyện này, hắn có chút xấu hổ nhưng vẫn bình thản tiếp lấy khăn tay, ánh mắt vẫn nhìn về phía Lâm Tiểu Trúc.

Viên Thập thu thập xong, dù vẫn đứng yên sau Viên Thiên Dã nhưng trong lòng đã sớm nổi sóng. Công tử trước giờ đều vân đạm phong khinh sao lại vì Lâm Tiểu Trúc tham gia cuộc thi này mà khẩn trương đến vậy, còn bóp nát cả ly trà. Có điều nghĩ kỹ thì hắn lại thấy bình thường trở lại. Ngày đó công tử và Viên Thành nói chuyện, hắn cũng có mặt. Lâm Tiểu Trúc được một lão gia tử thu làm đồ đệ, hắn cũng biết. Thân phận của vị lão gia tử kia, tuy công tử không nói rõ nhưng người có thể làm cho công tử kiêng kị không nhiều. Cho nên người kia hẳn là địa vị rất hiển hách. Một người mà ngay cả công tử còn kiêng kị lại thu Lâm Tiểu Trúc làm đồ đệ, nếu nàng bị trù nghệ ban cự tuyệt không thể được rồi. Thế nhưng công tử cũng không thể phá bỏ quy củ của sơn trang, trực tiếp cho Lâm Tiểu Trúc thông qua vì vậy hắn khẩn trương vì nàng cũng không có gì lạ.

“. . . Mười tám, mười chín, hai mươi!” Mã giáp tập gắt gao nhìn Lâm Tiểu Trúc, thấy nàng làm xong lần thứ năm thì cầm thiết oa đứng yên đó, không hề nhúc nhích, âm thầm lắc đầu.

Lâm Tiểu Trúc rất muốn nhúc nhích nhưng nàng đã dùng hết khíc lực rồi. Nàng đã sử dụng đúng cách, tuy thành tích không phải tốt lắm nhưng nàng đứng đầu cuộc thi thứ nhất, lần này dù chỉ được vậy, cân nhắc qua lại thì có lẽ vẫn có cơ hội được vào tốp mười lắm.

“Được rồi, bỏ nồi xuống, đi đến bên kia đi “ Mã giáo tập đưa tay lấy bảng thành tích từ tay Tần quản sự, bốn người khác số lần làm nhiều hơn Lâm Tiểu Trúc nhưng hạt cát bị văng ra ngoài nhiều hơn, trong đó còn có người làm nghiêng cả thiết oa.

“ Lâm Tiểu Trúc tuy rằng số lượng ít nhưng lại không làm đổ hạt cát nào ra ngoài, xem như là chất lượng tốt nhất. Đứa nhỏ này tuổi còn nhỏ, khí lực yếu là bình thường nhưng khi lực nhỏ vậy mà có thể làm đến như vậy thì cũng thấy được đứa nhỏ này rất thông minh, biết cách nắm giữ trọng lực. Hơn nữa tuổi còn nhỏ, liền biết dùng hết sức, không tham công liều lĩnh, làm xong lần thứ năm, không còn sức nữa thì không hề miện cưỡng mà dừng lại. Đứa nhỏ thông minh lại có tiềm lực như vậy, ta cảm thấy có thể thu nhận “. Du giáo tập đối với Lâm Tiểu Trúc càng nhìn càng thích nhưng thành tích của nàng như vậy, muốn vào tốp mười lăm là không thể, cho nên mới mở miệng nói chuyện với Mã giáo tập.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.