Bình An Trọng Sinh

Chương 55: Chương 55: Kiểm Tra Thân Thể




Chiều thứ hai, Bình An lại đến Công ty AOMI tìm Trình Vận.

Trình Vận so với mấy ngày trước nhìn thấy dường như dịu dàng đi không ít, hai mắt luôn nở nụ cười, làm cho người ta có cảm giác chính là đang chìm đắm ở trong bể tình.

Nhìn thấy bộ dạng hạnh phúc này của Trình Vận, Bình An cũng thật tâm chúc phúc cho cô. Có lẽ tình yêu mà Lương Phàm biểu đạt không giống như cô nghĩ, tình yêu có bình thản cũng có kịch liệt, có lẽ tình cảm của Lương Phàm đối với Trình Vận là thâm trầm kín kẽ, cô không thể vì vậy cho là Lương Phàm xem ra không đủ yêu Trình Vận.

Tình yêu như người uống nước, lạnh ấm tự biết.

Cô đi theo Trình Vận đi tới thẩm mỹ viện dưới lầu, gian phòng này ở hội quán thẩm mỹ của Công ty AOMI cũng không có tiếp đón khách hàng, mà là giới hạn trong thành viên của công ty học trang điểm, hoặc là chiêu đãi hội viên VIP đặc biệt của công ty. Nơi này có cả chuyên gia đứng đầu về thẩm mỹ, không ít phu nhân có danh tiếng của Thành phố G cũng sẽ đến chỗ này để được các chuyên gia tư vấn, dĩ nhiên, số lượng tiêu dùng cũng là tương đối khả quan.

Trong lớp học này có đủ mọi lĩnh vực từ trang điểm, thể hình, dưỡng tóc, tập dưỡng sinh, thể dục thẩm mỹ, sơn móng tay, thiết kế hình tượng cá nhân, thậm chí còn có kết hợp với sản xuất công nghiệp, bao gồm thời trang cùng đồ trang sức, muốn đi tham gia dạ vũ, cũng có thể tới chỗ này để các chuyên gia tư vấn từ y phục đến trang sức, nói chung sẽ tạo một hình ảnh hoàn mỹ từ đầu đến chân.

Hội quán thiết kế theo phong cách châu Âu, ánh đèn nhè nhẹ, làm cho người ta một loại cảm giác ấm áp yên tĩnh, tựa như từ đô thị ồn ào đột nhiên đi tới một không gian yên ắng dịu dàng, tách biệt khỏi sự huyên náo của đường phố bên ngoài, cảm giác thời gian cũng ngưng bước chân.

Trình Vận giới thiệu chủ nhiệm hội quán cho Bình An, là một cô gái trên dưới ba mươi tuổi, gọi là Hàn Á Lệ, thành thục, với mái tóc ngắn đơn giản, vóc người cao gầy, một đôi mắt xếch hẹp dài, mũi cao thẳng, miệng hơi rộng, thoạt nhìn là một người khôn khéo có khả năng, không giống vẻ dịu dàng của Trình Vận, Hàn Á Lệ làm cho người ta có cảm giác là tương đối lãnh đạm và mạnh mẽ.

”Alice, mình giao Bình An cho bạn, mấy ngày tới bạn dạy cô ấy chút kiến thức đơn giản về bảo dưỡng da nhé.” Trình Vận cũng không có nói Bình An là công chúa của Tập đoàn Phương thị, chỉ giới thiệu là bạn của mình, muốn học một chút kiến thức chăm sóc da về tự dưỡng tại nhà.

Hàn Á Lệ gật đầu với Trình Vận, hai người bọn họ giao tình bí mật coi như không tệ, “Được, không thành vấn đề, chỉ là gần đây là mùa thịnh vượng, có thể không có quá nhiều thời gian tiếp đón Phương tiểu thư.”

”Không sao, khi nào chị có thời gian thì em đều không thành vấn đề.” Bình An cười nói, có việc cầu người, làm sao cô còn dám yêu cầu quá nhiều.

”Tốt lắm, bắt đầu từ bốn giờ chiều, mỗi ngày hai giờ, Phương tiểu thư có vấn đề gì không?” Hàn Á Lệ khách sáo mà hỏi thăm.

”Không thành vấn đề.” Bình An cười nói.

Trình Vận mỉm cười nhìn Bình An, đáy mắt thoáng qua một tia tán thưởng, cô bé này gia cảnh giàu có, coi như cái gì cũng đều không cần làm, cũng có thể sống cuộc sống như công chúa cả đời, khó được còn có nghị lực cùng quyết tâm như vậy. Quan trọng nhất, là Bình An không kiêu căng ngang ngược chút nào, ngược lại rất bình thản đáng yêu, trên mặt luôn mang theo nụ cười ngọt ngào, làm người ta không nhịn được sinh lòng hảo cảm với cô.

Cô gái như thế...... Tương lai chắc chắn sẽ không tầm thường.

Hàn Á Lệ cười cười, “Vậy thì tốt.”

Trình Vận nói với Bình An, “Bình An, chị còn phải đi họp, em ở nơi này được không?”

”Dạ được, chị Vận đi họp đi ạ.” Bình An cười nói.

Sau khi Trình Vận rời đi, Hàn Á Lệ liền mang theo Bình An đi tới phòng làm việc của cô, cô vốn còn tưởng rằng Phương Bình An này là học viên học trang điểm muốn đến đây để học, nhưng nghe ý của Trình Vận lại hiển nhiên không phải, hơn nữa thái độ đối với Phương Bình An cũng khá khác biệt.

Nghĩ đến thân phận của Trình Vận, Hàn Á Lệ liền phỏng đoán Phương Bình An chắc cũng là thiên kim của một công ty, là một đứa con riêng....

Trình Vận là một đứa con riêng, vào năm mười tuổi mới được nhận vào Trình gia, chuyện này không phải là bí mật.

Kế tiếp trong mấy ngày học bổ túc, thái độ của Hàn Á Lệ đối đãi với Bình An vẫn là không lạnh không nhạt, cô không thích thân phận của Bình An, theo ý cô, con riêng đều là kết quả phá hoại gia đình của người khác. Trình Vận là một ngoại lệ, lúc cô cùng mẹ cô đến Trình gia, Trình phu nhân đã bệnh qua đời.

Cô không rõ ràng thân phận của Bình An lắm, cho nên giữ vững thái độ khách sáo xa cách là tốt nhất.

Bình An đối với thái độ của Hàn Á Lệ cũng không để ý nhiều, cô mỗi ngày học hai giờ kiến thức chăm sóc da, bình thường nếu tới sớm, sẽ tới phòng làm việc của Trình Vận ngồi một lát, xem một chút tư liệu về LENKA, hoặc là cùng quản lý nhãn hiệu học tập kỷ xảo tiêu thụ.

Những ngày sau này cũng coi như phong phú.

Cứ như vậy qua một tuần lễ, cách mùa xuân cũng chỉ còn dư lại nửa tháng, Phương Hữu Lợi trong lúc cấp bách cũng rút ra được một ngày thời gian cùng Bình An cùng nhau đến bệnh viện làm kiểm tra thân thể.

Phương gia đương nhiên là có mấy bác sĩ tư nhân, họ Hà, tên gọi Hà Tư Lâm, khoảng ba mươi tuổi, đã làm bác sĩ tư nhân của Phương gia hai năm. Cha của Hà Tư Lâm là Hà Nhất Giang, ban đầu cũng là bác sĩ của mẹ Bình An, cũng là viện trưởng một bệnh viện tư nhân.

Hà gia cùng Viên gia là thế giao, Hà Nhất Giang lớn hơn Viên Lệ Hoa sáu tuổi, cha mẹ hai nhà vốn có ý định trở thành thân gia, chỉ là sau này Viên Lệ Hoa lúc ở đại học gặp gỡ Phương Hữu Lợi, Hà Nhất Giang mới cưới người khác.

Những việc này đều là chuyện đã qua.

Hà Nhất Giang hôm nay cũng xem Bình An như con gái của mình, khúc mắc đối với Phương Hữu Lợi cũng tiêu trừ khi Viên Lệ Hoa bị bệnh qua đời, mặc dù không phải bạn tốt, nhưng có thể chuyện trò vui vẻ rồi.

“Hiếm khi thấy anh còn nhớ đến chuyện muốn kiểm tra thân thể, tôi còn tưởng anh cho là mình được làm bằng sắt chứ.” Phương Hữu Lợi cùng Bình An đi tới phòng làm việc của Hà Nhất Giang, Hà Nhất Giang vốn còn còn tưởng rằng hai cha con bọn họ đã xảy ra chuyện gì, nghe nói là để làm kiểm tra thân thể, không nhịn được nhạo báng Phương Hữu Lợi.

Hà Nhất Giang mặc dù đã trên năm mươi tuổi, cũng là một người vô cùng chú trọng dưỡng sinh, dáng dấp nho nhã lịch sự, có phong thái nho giả, trẻ hơn vài tuổi so với tuổi thật.

Phương Hữu Lợi cười nói, “Thân thể tôi rất tốt, là Bình An muốn tới kiểm tra.”

Hà Nhất Giang, “Thân thể có khỏe hay không, có thể mình bình thường không thể cảm nhận được, vậy là con gái anh còn biết lo hơn cả anh.”

Bình An từ trước đến giờ luôn kính yêu vị trưởng bối này, ở trước mặt ông lúc nào thì đều giống như một cô gái nhỏ, “Bác Hà, bác nói đúng quá ạ, ba con vẫn cứ cho là thân thể của ông được làm bằng sắt đấy.”

”Bình An, ý con muốn hủy hoại hình tượng của ba sao.” Phương Hữu Lợi cười nói.

Hà Nhất Giang cười khẽ một tiếng, hỏi Bình An, “Bình An, bây giờ đang nghỉ học đúng không? Sao bình thường không thấy con đến nhà Bác Hà ăn cơm? Lâu rồi bác không gặp con, có phải có bạn trai liền quên bác Hà rồi hay không?”

Lời này thật ra thì có chút ý thăm dò, Hà Nhất Giang bởi vì tiếc nuối chuyện giữa mình cùng Viên Lệ Hoa, vẫn hi vọng con trai cùng Bình An có thể đền bù tiếc nuối trong lòng ông. Trước kia hình như mơ hồ phát giác Bình An có có người trong lòng, chỉ là chưa chắc chắn lắm.

Phương Hữu Lợi thị biết chút tâm tư này của Hà Nhất Giang, chẳng qua là vẫn không nỡ phá vỡ.

Bình An vẫn còn chưa phát giác ra được, cho nên cười phủ nhận, “Là gần đây bận thi nên mới không có thời gian, ở đâu ra bạn trai ạ.”

Nụ cười của Hà Nhất Giang sâu hơn, “Con tuổi còn nhỏ, ngoan ngoãn đi học mới phải, mấy đứa hỉ mũi chưa sạch ở trường học đều đâu đáng tin.”

”Dạ, bác Hà!” Bình An dí dỏm chào theo kiểu quân nhân.

Nhưng mà trong nội tâm của Phương Hữu Lợi lại có chút bất mãn, ông và người vợ yêu của mình cũng yêu nhau từ thuở còn đại học, ban đầu ông cũng là hỉ mũi chưa sạch.

Bên ngoài phòng làm việc mặt vang lên tiếng gõ cửa, một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo blu trắng đi vào, đầu húi cua, ngũ quan xinh đẹp tuấn nhã, cùng Hà Nhất Giang có mấy phần tương tự, chính là Hà Tư Lâm.

”Cha, chú Phương.” Hà Tư Lâm đi vào, cùng hai trưởng bối chào hỏi, mới cười nhìn về phía Bình An, “Bình An, nghỉ đông rồi à.”

”Anh Tư Lâm.” Bình An ngọt ngào cười chào hỏi.

Hà Tư Lâm dịu dàng nhìn cô một cái, nói với Phương Hữu Lợi, “Chú Phương, tất cả đã sắp xếp xong xuôi, hiện tại đi làm kiểm tra thôi.”

Phương Hữu Lợi đứng lên, nói với Hà Nhất Giang, “Vậy chúng tôi đi làm kiểm tra thân thể trước, buổi trưa cùng đi ăn cơm.”

Hà Nhất Giang bởi vì còn phải đi họp không đi được, “Được, một lát họp xong đi tìm các người.”

Làm xong kiểm tra, đã sắp mười một giờ rưỡi rồi, báo cáo cụ thể phải ba ngày sau mới biết được. Chỉ biết là huyết áp của Phương Hữu Lợi có cao chút ít, điều này làm cho Bình An không ngừng lầm bầm.

”Ba, về sau không cho ba uống rượu nữa, cũng không cho thức đêm, huyết áp cũng hơi cao rồi.” Gương mặt như hoa của Bình An, vô cùng nghiêm túc nói với Phương Hữu Lợi.

Phương Hữu Lợi cũng không cũng không nghĩ tới huyết áp của mình áp sẽ hơi cao, ông vẫn cảm thấy thân thể của mình rất khỏe mạnh, một năm cũng không cảm hai lần, “Ba hứa với con, nhất định sẽ không uống rượu nữa.”

Hà Tư Lâm ở một bên nghe được cười không ngừng, “Bình An, em cũng thật giống một bà quản gia nhỏ quá đi, cẩn thận nếu không tương lai sẽ không có ai dám cưới em.”

Bình An xem thường, “Không dám cưới mới phải, em còn khinh thường gả đấy.”

Cô hiện tại chỉ lo lắng thân thể của ba, cao huyết áp đã là dấu hiệu của tắc nghẽn cơ tim trước rồi, nếu như không đề phòng từ đầu, tương lai ngộ nhỡ...... Không! Cô sẽ không để cho chữ ngộ nhỡ này xảy ra.

Phương Hữu Lợi cười vui vẻ, không nhìn ra lo lắng nơi đáy mắt của Bình An, “Ai dám ghét bỏ con gái của bác chứ.”

Hà Tư Lâm vội vàng gật đầu, “Đúng, đúng......”

Hà Nhất Giang cũng vừa họp xong, bốn người lên xe chạy tới nhà hàng gần bệnh viện để ăn cơm. Ngồi xong, Bình An cố gắng hồi tưởng thân thể tình trạng của ba ở kiếp trước, hình như cũng có dấu hiệu mấy lần, nhưng đều bị cô sơ sót.

Nếu như không phải có cơ hội làm lại, cô cũng không biết mình quan tâm ba ít như vậy.

”Không cho đi!” Đắm chìm tại trong suy nghĩ của chính mình Bình An không có nhận thấy được không khí cứng ngắc trên bàn cơm, cho đến khi bị tiếng quát chói tai của Hà Nhất Giang Nhất, mới phục hồi tinh thần lại.

Thì ra là Hà Tư Lâm sau khi nhận được điện thoại, thần sắc liền bắt đầu khẩn trương, tâm sớm không biết bay đến đi đâu, cùng Phương Hữu Lợi nói tiếng xin lỗi, sau đó định cáo từ đi trước, Hà Nhất Giang bị tức đến liền nổi đóa tại chỗ.

”Ba, con đi xem một chút.” Giọng của Hà Tư Lâm mang theo khẩn cầu.

”Đi xem cái gì? Lần nào người phụ nữ đó tìm con có chuyện gì tốt chứ, không cho đi! Hôm nay hiếm khi cùng cha con chú Phương ra ngoài ăn cơm, có phải con chỉ nghĩ đến người đàn bà không đứng đắn đó hay không.” Hà Nhất Giang hạ thấp giọng giận dữ hỏi.

”Cô ấy không phải là người phụ nữ không đứng đắn.” Hà Tư Lâm lập tức phản bác.

”Làm tình nhân của người ta còn có thể nghiêm chỉnh ở chỗ nào?” Hà Nhất Giang giận đến thiếu chút nữa rống lên, đối với con trai chấp mê như thế cảm thấy rất thất vọng.

Hà Tư Lâm không nói hai lời đứng lên, đối với Phương Hữu Lợi cùng Bình An nói một tiếng xin lỗi liền xoay người mở cửa đi ra ngoài.

”Mày...... Thằng nghịch tử này!” Hà Nhất Giang thở phì phò kêu lên.

Bình An chạy vội theo Hà Tư Lâm, người mà cô luôn xem như anh trai của mình, cô chưa bao giờ gặp qua nổi tuyệt vọng thương tâm trong đáy mắt anh như thế này, vội vàng nói với Phương Hữu Lợi, “Ba, con đi ra ngoài xem thử.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.