Bình Thiên Hạ

Chương 62: Chương 62




Edit: tiểu Viên

Gã sai vặt đã đặt bàn tròn nhỏ vào trong noãn các. Noãn các này được xây rất cao, ngồi ở bên trong, có thể nhìn thấy cảnh vật xa xa Vương phủ, lúc Phi Yến đi lên noãn các, vừa vặn nhìn qua một ô cửa sổ đối diện ngay phòng bếp trong trạch viện nàng, từ cửa sổ nhìn sang, phòng bếp đã tắt lửa, nhưng ống khói vẫn còn hoạt động...

Bảo Châu lấy mấy đĩa thức ăn trong hộp bày lên bàn tròn, rồi đặt một ấm rượu hoa cúc lên bàn, rượu hoa cúc này được làm từ hoa cúc hái hôm tết trùng dương kết hợp với lá trúc và rượu gạo, uống vào mát lạnh, sáng mắt, hạ hỏa.

Phi Yến ngồi lên đệm tròn trải dưới đất, đích thân gắp một miếng bò nạm xào tỏi vào chén Kiêu Vương, Kiêu Vương nhìn miếng thịt bóng dầu dính đầy hành tỏi một chút, gắp lên bỏ vào miệng chậm rãi ăn.

Lúc Phi Yến nấu ăn, nguyên liệu cũng không quá phong phú, mấy món ăn phụ xung quanh ít nhưng tinh tế. Tuy bận rộn suốt cả buổi sáng trong bếp, nhưng Phi Yến lại không có khẩu vị, liền nếm vài miếng, rồi uống nửa ly rượu hoa cúc. Cứ như vậy, đa số thức ăn đều được Kiêu Vương ăn cả, hầu như khôngcòn thừa. Ăn xong, Phi Yến thấy Kiêu Vương bưng chén nước một hơi uống cạn, nhắm mắt không động đậy, dường như đang kiềm chế gì đó, lo lắng hỏi: "Sao vậy? Món thiếp nấu có vấn đề?"

Kiêu Vương từ từ mở mắt cười nói: "Sao thế được? Do ái phi làm ngon quá, Bản Vương còn muốn ăn thêm."

Ngay lúc đấy, ngoài noãn các có người bẩm báo đặc sứ được trong kinh phái đến đang cầu kiến Kiêu Vương. Kiêu Vương liền súc miệng đứng dậy đi tiền thính.

Nhất thời Phi Yến cũng lười biếng, nằm lên nhuyễn thấp trong noãn các nghỉ ngơi chốc lát. Bảo Châu dọn chén dĩa vào hộp, vui vẻ phấn khởi nói: "Rốt cuộc vẫn là tay nghề Trắc phi bất phàm, Kiêu Vương chưa từng ăn tỏi, thế nhưng hôm nay lại ăn sạch đĩa bò xào băm tỏi này…"

Phi Yến nghe thế lập tức ngẩng đầu, sửng sốt nhìn Bảo Châu: "Điện hạ không ăn tỏi? Sao lúc nấu ngươi không nhắc nhở ta sớm chút?"

Bảo Châu sợ hãi lập tức quỳ xuống, nhỏ giọng nói: "Trước khi Trắc phi vào phủ, Điện hạ đã dặn đầu bếp, tất cả ăn uống đều phải ưu tiên làm theo khẩu vị Trắc phi, lúc trước mấy đầu bếp ở trong Uất Trì hầu phủ một thời gian, thăm dò được sở thích ăn uống của Trắc phi mới trở về Vương phủ. Hôm nay nô tỳ thấy Trắc vương phi bỏ thêm hành tỏi, đương nhiên theo sở thích của Trắc phi, không mở miệng ngăn cản, hơn nữa Điện hạ thấy cũng thích đến ăn hết…"

Phi Yến không nói gì nữa, nhưng trong lòng lại có cảm giác rung động không nói nên lời. Ánh mắt nàng chầm chậm chuyển sang ngoài cửa sổ, xuyên qua song cửa sổ bằng gỗ mở hờ để thoáng khí, có thể nhìn thấy thân ảnh cao lớn của nam tử đang bước nhanh qua hành lang, đi qua cầu nhỏ, bước nhanh về hướng tiền thính.

Trong lúc lơ đãng đối thủ ngày xưa luôn sẽ làm những hành động vụn vặt, hắn dường như am hiểu nhất về tập kích, luôn khiến nàng trở tay không kịp. Nếu tình cảm không vĩnh cửu, thế thì nàng nguyện ý tin tưởng tình cảm lúc này nam nhân đó dành cho mình là thật, nhưng thứ hắn cho mình, mình nên đáp lại thế nào? Dù cướp hết trên người cũng không trả nổi…

Trong kinh phái đặc sứ đến, là một chuyện khó làm, vì đạo tặc Hoài Nam hoành hành, Hoàng đế hạ chiếu, đặc biệt lệnh cho Nam Lộc Công và Kiêu Vương dẫn binh đi diệt, nhân lúc mùa nông an nhàn, cùng luyện binh tập trận, kết hợp đường thủy cả đường bộ, tiến hành diễn tập đối kháng, đến lúc đó sẽcó đại thần trong kinh nhận lệnh Hoàng Thượng đến học hỏi.

Trong lòng Kiêu Vương biết, đấy là hành động thăm dò lòng thành Nam Lộc Công, đồng thời cũng là cơ hội để Nam Lộc Công thể hiện thực lực cho Đại Tề xem. Ý Hoàng Thượng là muốn Kiêu Vương phải "Xuất hết toàn lực, uy hiếp dị tâm", ngụ ý là phải làm Nam Lộc Công khiếp sợ. Nên biết rằng vì những trận sương giá, mùa thu mất mùa, gần đây Đại Tề xuất hiện dân đói bạo động, nếu Nam Lộc Công nhân lúc này mà hành động, đối với việc bày binh ở Trung Nguyêm mà nói tuyệt đối sẽ bị động vô cùng. Thế nên tầm quan trọng diễn binh lần này không nói cũng hiểu.

Kiêu Vương cảm thấy đo lường sức nóng nơi đây là một việc khó, có điều hắn nghĩ Nam Lộc Công chắc chắn cũng rất đau đầu, giấu thực lực hay xuất toàn lực? thật muốn xem vị Đặng Hoài Nhu này sẽ xuất chiêu nào!

Nghĩ vậy, hắn lệnh cho Tiêu Thanh vào thư phòng: "Mấy thám tử phái nghe ngóng Nam Lộc Công như thế nào rồi?" hắn trầm giọng hỏi.

Tiêu Thanh vội vã nói: "Tên Đặng Hoài Nhu kia tuy chiêu binh mãi mã, ban ngày thao luyện, nhưng trêndanh nghĩa đều là phòng ngừa đạo tặc quấy nhiễu trang viện trạch viện hắn. Xưa này hắn có tiếng háo sắc, mỗi ngày đều uống rượu mua vui, chơi đùa với các cơ thiếp đến nửa đêm... Nên không tìm ra chút manh mối nào hắn ta dùng binh mưu phản."

Kiêu Vương nghe thế thì nhướng mày, một người có thể trong thời gian ngắn trở thành đại họa trong lòng Đại Tề sao có thể là kẻ đơn thuần ham mê tửu sắc?

Đặng Hoài Nhu, Bản Vương rất muốn xem trong hồ lô ngươi đang bán là thuốc gì?

Khi chiếu thư của hoàng đế đến phủ Nam Lộc Công phủ, trời đã sập tối rồi, nhưng bên trong phủ Nam Lộc Công vẫn đèn đuốc sáng trưng, trên đại sảnh vũ cơ đang mặc váy mỏng nhảy múa ca vũ, tươi cười như hoa.

một nam tử khuôn mặt tà khí lộ ngực trần đang ngồi trên nhuyễn tháp, vừa uống rượu vừa mặc cho một tì nữ xinh đẹp vuốt ve đùi hắn.

Tì nữ có sự dịu dàng của nữ nhi vùng sông nước, để chân to đó gác lên đầu gối đang quỳ của mình, vẻ mặt quyến rũ e lệ liếc nhìn Đặng Hoài Nhu đại nhân đang ngồi ở chủ vị, như có như không dùng bộ ngực no đủ ma sát với đùi hắn ta...

Nhưng Đặng Hoài Nhu ngồi ở chủ vị cũng không thấy có chút tập trung nào, một bên uống rượu, thỉnh thoảng ánh mắt lại nhìn những giọt mưa đọng bên ngoài rơi xuống, gần đến nửa đêm, hắn ta mới phất tay, bảo những vũ cơ lui ra, rồi đứng dậy đi đến thư phòng vắng vẻ nhất trong hậu viện.

Thư phòng ánh lửa lập lóe, xuyên qua bóng trên cửa sổ có thể thấy một nữ tử đang ngồi dưới đèn xem quyển trục. Đẩy cửa thư phòng, hắn chậm rãi đi vào, lúc này Vệ Tuyên thị mới ngẩng đầu nhìn Đặng Hoài Nhu đi đến, hắn ta mặc áo lỏng lẽo lộ ngực trần, hơi men cũng không còn, cười nói: "đã trễ thế này, sao không về phòng nghỉ ngơi, hôm nay ta sắp xếp cho Bạch thị vừa vào cửa hầu hạ Đặng lang, sớm đã bảo quản gia đưa nàng vào tẩm phòng của chàng, Bạch thị này thật không uổng phí cái họ nàng, cả người trắng như tuyết, dáng dấp cũng vô cùng tốt, tính tình dịu ngoan sáng sớm được ma ma giáo tập hướng dẫn, tin chắc vào khuê phòng cũng được vui vẻ, sắc trời không còn sớm, ngày mai còn phải xem tân binh thao luyện, nhanh đi nghỉ đi…"

Nàng chưa nói hết, tay đang giữ quyển trục đã bị Đặng Hoài Nhu nắm lại, đôi mắt anh tuấn tà khí dưới lông mày rậm trừng to: "Thê tử của ta là nàng, tại sao luôn đẩy ta đến nơi nữ nhân khác? Phải biết rằng gần một năm nay ta và nàng không có cùng phòng..."

Vệ Tuyên thị nghe thấy được mùi rượu nồng nặc trên người hắn ta, chậm rãi bỏ chiếu thư trong tay xuống, mắt cong cong mỉm cười nói: "Đặng lang tức giận ư, ta chỉ vì không thể có thai, nên một lòng muốn nạp mấy mỹ thiếp cho Đặng lang thôi, tuy nhị phòng sinh hai nhi tử, nhưng đều có chút ngu dốt, tương lai không đủ để kế thừa nghiệp lớn của Đặng lang, Bạch thị này xuất thân từ con nhà thư hương thông hiểu chút thi từ, chắc sẽ sinh ra đứa trẻ thông minh hơn, mặc dù không thể hầu hạ Đặng lang chăn gối, nhưng Đặng lang phải biết, vi thê luôn một lòng lo nghĩ cho Đặng lang…” Vừa nói vừa cúi người hôn lên má hắn ta.

"Nếu Đặng lang không chê tuổi tác ta, nữ nhân trung niên, tất nhiên sẽ hầu hạ Đặng lang..."

Ánh đèn yếu ớt mềm hóa nếp nhăn mí mắt nhàn nhạt của Vệ Tuyên thị, nàng vẫn điềm tĩnh như lúc mình mới gặp gỡ, tuy các thiếp thất trong phủ xinh đẹp như hoa, nhưng trong cảm nhận của Đặng Hoài Nhu, trầm tĩnh và quả cảm của nàng không có bất kì nữ tử nào có thể sánh bằng.

Điều không thể quên nhất, khi thuyền cá mình lập úp trên biển, hắn ta ôm tấm gỗ trôi nổi trên biển hai ngày, lúc hơi tàn mỏng manh, thoáng thấy hình bóng xinh đẹp trên chiếc thuyền lớn chạy tới, càng khó quên hình ảnh ngoảnh đầu lại cười dưới tán cây anh đào trong làng chài, khiến lúc ấy tên bán cá như hắn ta lún sâu không thể thoát ra. Dứt khoát đi tòng quân, cố gắng từng bước từng bước trèo lên, cuối cùng cũng có thể đi đến bên cạnh nàng, dần dần khiến bản thân cường mạnh hơn, dần dần khiến cho lòng dạ thâm sâu lạnh lẽo hơn, cuối cùng khiến nàng động lòng với mình.

Nàng là vợ Thái Thú thì sao? Lớn hơn hắn mười tuổi thì sao? Nàng là nữ tử cuộc đời này hắn yêu nhất, dù cho lên trời xuống đất cũng muốn ôm nàng vào lòng.

Nhưng không ngờ, sau khi nàng thật sự trở thành thê tử hắn lại từng bước từng bước đẩy mình ra xa hơn… Lòng nàng không có hắn, Đặng Hoài Nhu vẫn luôn biết rất rõ điều này. Nàng có chí lớn của nam nhi trong thân thể nữ nhi. hắn nguyện làm bàn đạp để nàng lên cao. Nàng muốn hắn ra vẻ háo sắc ham hưởng lạc, để đánh lừa triều đình, hắn liền ngày đêm uống rượu mua vui, nàng thích con nít, nhưng khổ nổi không thể sinh nở, hy vọng hắn nạp thiếp, mấy năm nay hắn nạp vài thiếp thất, nhưng sinh được con xong sẽ không bao giờ chung phòng với thiếp thất đó. Nàng muốn hắn dẹp yên Hoài Nam, nghỉ ngơi dưỡng sức, hắn liền tỉ mỉ bài binh bố trận, huấn luyện tướng sĩ dũng mãnh…

Lời nàng nói, hắn đều khắc sâu dưới đáy lòng, bởi vì chỉ khi trở thành nam nhân được việc nhất của nàng, mới có tư cách đứng bên cạnh nàng, chỉ muốn khi giành được giang sơn như họa, nàng sẽ hài lòng thỏa mãn, lơ đãng ngoảnh đầu lại... mang chút tình ý nhìn mình...

Vệ Tuyên thị sủng nịnh nhìn nam nhân tướng mạo hung hiểm này như đứa trẻ không hiểu chuyện, chậm rãi cởi quần áo mình ra, cúi người xuống, ôm hắn vào ngực mình… Mặc cho hắn thô lỗ đẩy mình ngã lên bàn sách.

Tuy hai tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc hơi cứng của nam nhân, ánh mắt nàng từ cơ bắp rắn chắc cuồn cuộn lướt xuống chiếu chỉ ở dưới đất —— trận ác chiến sắp tới, nàng không thể không tìm cách trấn an Đặng lang, nghĩ thế, cơ thể nàng ta dần dần nóng lên, những đấu đá trên con đường quyền lực mãi mãi luôn khiến người ta hào hứng hăng say hơn tình cảm nam nữ tầm thường! Tuy nàng chỉ là một nữ tử thứ xuất, nhưng một ngày nào đó, nàng sẽ dựa vào nỗ lực của chính mình, từng bước một leo tới nơi mà đại đa số nam nhi trên thế gian đều khó với được, tới lúc đó...

Nghĩ vậy, cuối cùng Vệ Tuyên thị nhắm liễu mắt lại, ôm nam tử cường tráng phía trên, mặc cho chính mình nổi chìm trong bể dục...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.