Binh Vương Và Bảy Chị Gái Cực Phẩm

Chương 37: Chương 37




Lúc này, Nam Giang Vương hừ lạnh một tiếng nói: “Từ Quốc Bân, có lẽ, chúng ta nên nói chuyện riêng một chút.”

Mọi người không rõ lắm bọn họ nói cái gì, chỉ biết là Từ Quốc Bân lúc trở về, thân thể run rẩy, sự phẫn nộ trên mặt hoàn toàn bị sự hoảng sợ thay thế.

“Tao…… Tao đánh chết mày đồ súc sinh!”

Từ Quốc Bân cầm lên một cái ghế, giống như nổi điên không ngừng đập Từ Khải, dùng sức đập, cho đến khi ghế bị nát bấy, cho đến khi Từ Khải hôn mê bất tỉnh.

Trong lòng tất cả mọi người ở đây chấn động.

Đều nói hổ dữ không ăn thịt con, nhưng nhìn Từ Quốc Bân, rõ ràng là hạ tử thủ.

Bọn họ làm sao biết sự sợ hãi của Từ Quốc Bân, vừa rồi ở bên ngoài, Nam Giang Vương nói cho hắn biết người đàn ông phía sau Diệp Khuynh Thàn là Vân Thiên Thần Quân.

Đây chính là Vân Thiên Thần Quân a!

Hôm nay không đánh gần chết Từ Khải, người kế tiếp phải chết, chính là Từ gia bọn họ.

Từ Quốc Bân sao có thể không sợ.

Hơn nữa, tuy rằng Nam Giang Vương không có nói ra tên của Vân Thiên Thần Quân, nhưng Từ Quốc Bân đã suy đoán ra, người kia, rất có thể chính là Lục Vân.

Hắn rốt cục lĩnh hội được câu Lục Vân vừa mới nói kia, ở trong mắt Lục Vân tôi, Từ gia ông không khác gì con kiến hôi.

Đừng nói Từ gia, cho dù là đỉnh cấp hào môn ở kinh thành, ở trong mắt của Vân Thiên Thần Quân đều nhỏ bé như nhau.

“Tôi có thể nói chuyện không?”

Lúc này, Lục Vân đột nhiên thản nhiên mở miệng, ánh mắt mọi người trong nháy mắt chuyển sang trên người hắn.

Phù phù!

Lục Vân vừa dứt lời, Từ Quốc Bân là người đầu tiên quỳ xuống.

Tuy rằng lúc truyền thông công kích Diệp Khuynh Thành, ông ta không có ở hiện trường, nhưng mà ông ta sợ!

Lửa giận của Vân Thiên Thần Quân, cũng không phải một Từ gia nho nho có khả năng đón nhận, hắn hiện tại ông ta muốn dùng tất cả mọi cách để được Vân Thiên Thần Quân tha thứ.

Phù phù!

Phù phù!

Phù phù!

Người cầm quyền Từ gia đều quỳ xuống, truyền thông phóng viên xung quanh, làm sao còn còn dám đứng, bọn họ cũng nhao nhao quỳ trên mặt đất.

Cục diện trước mắt này, khiến cả hội trường chấn động.

Lục Vân đi tới trước mặt Vương Cương, lạnh giọng nói: “Mày không có gì muốn nói sao?”

“Tôi… tôi khai báo, những lời tôi nói lúc trước đều là giả, là Từ Khải nói sẽ giúp tôi trả nợ cờ bạc…”

Vương Cương đem hết sự thật nói ra, thanh âm run rẩy, linh hồn cũng đang không ngừng run rẩy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.