Bình Yên Khi Ta Gặp Nhau

Chương 58: Chương 58: Vật họp theo loài




Cơn sốt của Lý Vi Nhiên hạ rất nhanh. Cửa ải cuối năm sắp tới, Trần Ngộ Bạch giục giã liên tục, anh có không bằng lòng đi nữa vẫn phải đi làm.

Thật chất Tần Tang vẫn có tính tình tiểu thư. Vào giai đoạn bận rộn như vậy, vì Lý Vi Nhiên nói không muốn rời khỏi cô một phút nào cả, nên cô đi xin nghỉ hai tuần ở công ty (mà đã một tháng nay cô không thèm đi làm). Cô dính chặt lấy anh kể cả khi Lý Vi Nhiên có đi làm hay không.

Công ty khoa học kỹ thuật Vũ Hưng lập tức náo nhiệt hẳn lên. Trần tổng không rời bé yêu ngu ngốc của anh một bước. Lý tổng vừa mới nhậm chức lại dẫn theo một cái bình hoa bên người, bé ngốc và bình hoa có vẻ rất thân thiết. Mọi người đều cảm khái sau lưng: Vật họp theo loài!

Thế nhưng không ai biết, hai người được gọi là vật họp theo loài thực sự, cho dù là gặp mặt trên hành lang, cũng trưng lên ánh mắt ném đối phương mấy con dao.

Trần Ngộ Bạch lạnh lùng liếc mắt nhìn Tần Tang, gập tài liệu trong tay lại cái “bộp”. Quay lại nhìn cô gái vẫn luôn hờ hững ở phía trước nói: “Việc của An Tiểu Ly cô đừng can thiệp nhiều. Lần sau còn lặp lại, tôi sẽ cho tiểu ngũ nhà cô đẹp mặt!”

Anh rõ ràng đã vạch sẵn mọi chuyện, sao lại có thể trật hướng được chứ? Về sau anh hỏi qua loa đồ ngốc kia vài câu, thì đã moi ra được cao nhân phương nào “chỉ đạo” sau lưng.

Tần Tang không thèm để ý đến sự đe dọa của anh. Cô bưng cà phê lên mỉm cười quyến rũ: “Anh có muốn đoán thử xem, nếu như anh lại bắt nạt Vi Nhiên nhà tôi, tôi có giao An Tiểu Ly cho Sở Hạo Nhiên luôn không?”

Hai người đang lườm nhau cùng hừ lạnh khinh bỉ, một quay trước một quay sau, Trần Ngộ Bạch nâng kính mắt, Tần Tang hất tóc, cùng quay vòng lại. Rồi hai ánh mắt hung tàn vô nhân tính đâm sầm vào nhau, lúc này mới khép màn. Trần Ngộ Bạch lùi về bên người Tiểu Ly, Tần Tang bưng cà phê vào phòng làm việc.

“Anh và Tang Tang cãi nhau à?” Tiểu Ly kéo kéo tay áo của Trần Ngộ Bạch, hỏi anh.

Trần Ngộ Bạch không vui, giọng nói lạnh lùng kiên quyết: “Anh không thích cô gái này.”

An Tiểu Ly rất hiểu gật đầu, “Ừm, em hiểu. Đồng loại khắc nhau mà.”

Trần Ngộ Bạch vốn muốn ly gián, thế nhưng đồ ngốc này, suy nghĩ luôn khác với người thường. Cô không hỏi anh tại sao không thích Tần Tang. Bởi vì cô có suy nghĩ riêng của mình, cho dù cách nghĩ đó rất kỳ lạ.

Thật ra đồ ngốc của anh, nắm giữ một vương quốc hạnh phúc hơn bất kỳ ai khác.

Quên đi, Trần Ngộ Bạch có phần mệt mỏi vuốt tóc cô, cô thích là được.

“Em rất giỏi, cho nên đừng lúc nào cũng đi hỏi Tần Tang phải là thế nào, biết không?” Trần Ngộ Bạch ngẫm nghĩ, khéo léo biểu đạt ý nghĩ của mình.

Lúc này An Tiểu Ly đang thầm nghĩ cách lừa anh xuống dưới mua Donut cho cô ăn, cho nên gật đầu rất ngoan ngoãn, anh nói gì cũng được.

. . .

Tần Tang tựa bên người Lý Vi Nhiên, chậm rãi xoa bóp gáy cho anh. Văn bản chất đống trên bàn, Lý Vi Nhiên lại vẫn luôn mỉm cười bên khóe miệng.

“Lý Vi Nhiên! Có ai như anh không?” Tần Tang cười khuôn mặt áp tới của anh, “Còn chưa được nửa tiếng mà!”

Lý Vi Nhiên cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô đặt lên ngực mình vuốt ve, cười xấu xa: “Anh quyết định chuyển tần suất nghỉ ngơi thành mười lăm phút một lần.”

Anh nói thế thôi, nhưng tay lại không thành thật. Tần Tang đưa tay xuống chạm lên nơi rục rịch ngóc đầu dậy của anh, thấp giọng trêu anh: “Vậy. . . Chúng ta chơi trò đóng vai đi nhé? Em trốn dưới bàn . . .Hử?”

Đôi mắt rực sáng của cô lóe lên vẻ quyến rũ, Lý Vi Nhiên vừa nghĩ đến cảnh tượng cô vừa nói thì máu nóng sôi trào. Anh ôm lấy eo cô bế lên bàn làm việc, hôn dồn dập.

Hai người đang ầm ĩ, có tiếng gõ cửa truyền đến. Tần Tang cười hì hì vẽ những vòng tròn mờ ám lên ngực Lý Vi Nhiên đang bất đắc dĩ lùi về phía sau, “Lý Tổng, có người tới. . .”

Lý Vi Nhiên sửa sang lại quần áo cho cô, nhéo "> lên mặt cô, “Đêm nay sẽ trừng phạt em.”

Tần Tang bám lấy tay anh, nhảy xuống bàn, thuận thế vỗ nhẹ lên bộ phận hở ra của anh, “Em rất sợ đó!”

Hai người nhỏ giọng ngọt ngào liếc mắt đưa tình, người ở ngoài cửa chờ đến độ không nhịn nổi, lại gõ cửa thêm vài phát, mở cửa xông thẳng vào.

Lý Vi Nhiên vừa nhìn thấy người, lập tức ra vẻ lơ đãng tiến lên một bước, che Tần Tang ở sau người.

Dung Nham ôm một tập công văn, áo khoác vắt trên cánh tay, sải bước tới, bước đi vội vã, “Bản kê anh cần chỉnh lý xong chưa? Lão Tam kia đúng là không có tiền đồ, lại còn nói phải đi mua donut gì đó nữa chứ, bảo anh tự đến lấy!”

Lý Vi Nhiên xoay người cầm tài liệu Dung Nham cần tới, vội vã giục anh ta đi. Dung Nham vừa ngước mắt lên lại thấy Tần Tang, “Ái chà, Ngũ thiếu ở đây cũng rất ngọt ngào thì phải? Tần Tang là người trong nhà rồi, dù sao cũng phải chào hỏi chứ?”

Điều Lý Vi Nhiên sợ chính là vẻ mặt gian xảo của anh ta nhắm thẳng vào cô vợ cưng của anh. Vội vã nắm lấy tay Tần Tang, “Tang Tang, chào anh hai đi.”

Trước mặt người khác, Tần Tang luôn ngoan ngoãn vâng lời giữ mặt mũi Lý Vi Nhiên, khẽ mỉm cười gật đầu với Dung Nham, “Anh hai!”

Dung Nham nhướn mày, wow, thật sự là càng nhìn càng đẹp. . .

Nhưng mà hôm nay thật sự là rất bận, anh còn phải gấp rút ra ngoài làm việc, Dung Nham nói một lúc rồi bỏ đi. Khi bước tới cửa bỗng nhiên nhớ ra một việc, “Vi Nhiên, ngày mai dành chút thời gian tới trường đua ngựa ở ngoại ô. Lần trước anh mua một con husky ở đó, cậu đi hỏi lão Mã, còn có con nào tương tự như vậy không, mua cho anh một con.”

Lý Vi Nhiên không bằng lòng, “Không đi. Bản thiếu gia muốn ở bên vợ, không rảnh.”

Tần Tang mỉm cười, nhẹ nhàng kéo anh. Dung Nham nhíu mày, “Tính cách lão Mã đó rất kì quặc, nếu như anh sai cấp dưới đi ông ta chắc chắn sẽ không vui. Tuần sau anh mới về được, cậu đi hộ anh một chuyến đi.”

Đang nói chuyện thì Tiểu Ly và Trần Ngộ Bạch đã trở về, mang theo đồ ngọt và trà sữa, Trần Ngộ Bạch nhớ tới tình cảnh Cola nhìn thấy lần trước, lạnh lùng hỏi hỏi Dung Nham một câu: “Mua về để ghép đôi với Cola hả?”

Mọi người trong phòng đều không hiểu mô tê gì cả, chỉ có An Tiểu Ly đỏ mặt cúi đầu.

Nhắc đến điều này Dung Nham lại khùng lên, “Cái đồ Tiểu Tứ đáng đánh kia, dắt Cola đi khắp nơi khoe khoang, rước lấy bao nhiêu ánh mắt thèm thuồng. Nó lại trốn tới trốn lui không chịu cho, hại anh bị tên hôn quân kia lưu đày!”

Vừa nghe tới chuyện liên quan đến sủng phi và hôn quân, hai người Trần Ngộ Bạch và Lý Vi Nhiên đã có kế hoạch nghỉ ngơi, đều lập tức chỉ lo cho thân mình, không có bình luận gì thêm.

Ngày hôm sau, từ sáng sớm Lý Vi Nhiên đã bật dậy giày vò Tần Tang hai ba lần thỏa thích. Sau khi kết thúc cô ngủ mơ màng, anh phơi phới lái xe tới ngoại thành.

Mang chó tới Lương gia, mới biết Cố Yên đã truyền dịch hai ngày bởi vì dị ứng lông chó. Vừa nghe nói anh đưa chó tới, thậm chí quản gia còn không dám cho anh tiến vào cửa lớn. Ông ta nói tiên sinh nổi trận lôi đình, đang muốn tính sổ với Nhị thiếu gia và Tứ thiếu gia!

Lý Vi Nhiên vừa nghe chuyện đã biết là không ổn, quay đầu xe rút lui lặng yên không một tiếng động.

Từ sau khi nhìn thấy con husky ngoan ngoãn nằm trong lồng sắt qua tấm kính, Lý Vi Nhiên thật sự không nỡ lòng nào quăng đi như vậy. Thế nhưng Tang Tang lại không thích chó mèo gì cả, gọi điện thoại cho Kỷ Nam lại thấy tắt máy. Anh ngẫm nghĩ, hay là đưa đến nhà Trần Ngộ Bạch.

Quả nhiên, An Tiểu Ly nhảy cẫng lên ba thước. Lập tức không thèm để ý đến Lý Vi Nhiên vẫn còn ở đây, ôm cổ Trần Ngộ Bạch vừa hôn vừa cầu xin, nhất định phải nuôi con chó đó.

Trần Ngộ Bạch có vẻ như bị cô quấn lấy mà cau mày. Nhưng Lý Vi Nhiên lại thấy, anh ấy có vẻ như vui vẻ. Chí ít, bất cứ trường hợp nào trong quá khứ, anh vẫn chưa từng thấy người anh ba này cho phép người khác thân thiết với mình như vậy.

Trần Ngộ Bạch có vài phương diện nhất trí với Tần Tang đến độ bất ngờ. Chẳng hạn như, không hề thích thú sinh vật nào khác ngoài con người. Thế nhưng đồ ngốc kia vui vẻ như vậy, nhõng nhẽo trong lòng anh, anh sao có thể bảo Tiểu Ngũ mang con chó cút ra xa một chút.

“Wow!” Dây thần kinh lý trí trong đầu Tiểu Ly đã đứt phựt, kích động tới độ rối tinh rối mù, con chó vươn đầu lưỡi liếm lòng bàn tay cô, cô cũng hô to gọi nhỏ.

“Tiểu Bạch, chúng ta đặt tên cho nó đi!” Cô quỳ gối trên sàn nhà, ôm cổ con chó, nói với Trần Ngộ Bạch.

Trần Ngộ Bạch rõ ràng không có ý kiến gì với vụ này. Anh còn có vài kế hoạch chờ ký duyệt, lấy ý kiến cùng với Lý Vi Nhiên, vốn định giải quyết thông qua video call, lại gặp đúng dịp này.

“Gọi Tiểu Hắc đi,” Lý Vi Nhiên nhiệt tình cho ý kiến, nhận được một ánh mắt giết người của Tiểu Bạch, anh vội vã im miệng.

“Rõ ràng nó có màu trắng mà!” Tiểu Ly bất mãn lẩm bẩm.

Trần Ngộ Bạch đẩy Lý Vi Nhiên về phía thư phòng, chợt quay đầu nói với Tiểu Ly: “Gọi là Tuyết Bích đi.”

. . .

Lý Vi Nhiên nhân lúc trước bữa trưa quay lại nơi ở của Tang Tang, cầm theo trong tay một con chim vừa mới mua từ trường đua ngựa về. Vào cửa, Tần Tang đang chuẩn bị bữa trưa, anh thay giầy, cầm lồng chim tìm chỗ treo khắp nhà.

“Em không thích thú nuôi.” Tần Tang khoanh tay đứng tít đằng xa. Hồi còn ở nhà họ Tần, điều khiến cô ghét nhất chính là cái đám chó mèo của Tần Liễu. Từng con rồi từng con lăn qua lăn lại trên mặt đất, vừa không để ý là đã giẫm lên dơ dáy. Người hầu dọn có dọn sạch tới đâu cô vẫn thấy bẩn.

“Con sáo này rất thông minh.” Lý Vi Nhiên biết cô sẽ nói như vậy. Thế nhưng con sáo này do lão Mã dạy dỗ cẩn thận, có thể giải khuây, “Em thử nói với nó đi, nó học nhanh lắm. Tang Tang – - Tang – - Tang – -” Anh dài giọng dạy con sáo.

“Tang! Tang!” Con sáo thật sự thông minh, vừa dạy mấy lần đã biết nói rồi.

Tần Tang thấy anh hăng hái bừng bừng, thở dài, “Vi Nhiên, em không thể đảm bảo hôm nào cũng cho nó ăn được - -”

“Để anh cho nó ăn, được không? Để thiếu gia dọn phân, dọn nước tiểu cho nó, còn tiểu thư hằng ngày chọc ghẹo nó là được rồi.” Lý Vi Nhiên khinh bỉ sự vô tình của Tần Tang.

“Đồ ngốc!” Tần Tang hôn nhẹ lên môi anh.

“Đồ ngốc! Đồ ngốc!”

“Ái chà, cái này thì lại học nhanh thế, quái lạ, sao thơ văn lại chẳng lọt vào đầu chữ nào vậy?” Lý Vi Nhiên bật cười.

. . .

Thứ con sáo đó hứng thú học tập, đã được công bố nhanh chóng.

Ngày đó thời tiết rất lạnh, Tần Tang tới Vũ Hưng với Lý Vi Nhiên như thường lệ. Tới bữa cơm tối, bốn cười bàn bạc xem ăn gì. An Tiểu Ly chợt có linh cảm, quấn quít lấy Tần Tang, bảo lâu lắm rồi không được ăn cá rim ớt. Tâm trạng Tần Tang rất tốt, nên đồng ý. Mọi người cùng đi siêu thị mua cá, tưng bừng tới nhà Tần Tang. Dung Nham đúng dịp ở gần đây, gọi điện thoại mời anh ta tới ăn. Vì vậy cũng đi cùng luôn.

Căn phòng không thể ấm lên trong chốc lát, Tần Tang bưng lên cho mỗi người một bát canh phổi heo được giữ ấm bằng bếp điện trước. Dạ dày ấm rồi, nhiệt độ của điều hòa cũng tăng lên, mọi người vừa mới cởi áo khoác ra ngồi xuống trở lại, Tần Tang đưa lên bốn món mặn, sườn xào chua ngọt, sallad đậu xanh, rau cải chíp non dầm, đậu phộng. Mọi người tranh giành hết sạch. Dung nhị công tử vẫn luôn phong độ thanh lịch và Ngũ thiếu của nhà họ Lý vẫn luôn tưng tửng suýt nữa gây chiến bởi miếng sườn cuối cùng. Thế là Trần Ngộ Bạch nâng kính mắt, ung dung giành mất miếng sườn đó từ giữa đũa hai người.

“Thế mà không biết để cho em ăn!” Tiểu Ly rất căm phẫn sự vô tâm của anh.

Đầu lưỡi Trần Ngộ Bạch liếm khóe miệng xấu xa, kề sát tới cô bé đang phụng phịu, “Ồ, muốn ăn hả?” Ngữ điệu mờ ám khiến ba người kia hô to không chịu nổi.

“Tránh ra.” Giọng nữ lành lạnh cũng thể hiện sự vui vẻ vì mùi hương của đồ ăn, “Cá rim ớt.”

Cái tô cỡ lớn mua dành riêng cho dịp này, mùi hương mê người bay bay, thịt cá trắng như tuyết, ớt đỏ tươi, nhìn thôi cũng khiến người ta giơ ngón cái tán dương.

Không ai lãng phí thời gian tranh cãi nữa, mọi người vây quanh đánh chén.

Lý Vi Nhiên lặng lẽ buông đũa xuống, theo đuôi Tần Tang vào bếp.

“Em chưa ăn gì cả.” Anh ôm eo cô, ngoài kia toàn là tiếng hoan hô cười đùa của anh em. Trong ngọn đèn mờ ảo, phòng bếp thơm lừng, nhìn Tang Tang yêu dấu của anh bận rộn, Lý Vi Nhiên cảm thấy cuộc sống kiên định tốt đẹp như vậy, thật muốn cứu ôm cô mãi cho đến già.

Tần Tang lấy một khay đồ từ trên giá xuống, đặt lên bệ bếp ở một bên, Lý Vi Nhiên mỉm cười, “Đến món cuối chưa vậy?” Tần Tang thường làm mấy món ăn vặt, chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh.

“Ừ. Ngoan, cầm đũa qua bên kia ăn đi, em xào thêm hai món nữa là xong đây.” Tần Tang dỗ anh buông tay.

Lý Vi Nhiên cười thầm, cũng không cầm đũa, ngón tay thon dài bóc một miếng sườn, đút vào trong miệng Tần Tang. Ngón tay lại không muốn rời khỏi, trêu đùa trong khuôn miệng mềm mượt của cô một lúc. Cô bực mình cắn một phát anh mới rút tay ra. Ngón tay dính nước sốt và nước bọt của cô phát sáng lấp lánh. Anh cười nhẹ, đưa tay vào trong miệng mình, mút sạch với vẻ rất quyến rũ.

Mặt Tần Tang chợt đỏ bừng, nhẹ giọng trách anh.

Thấy dáng vẻ e thẹn của cô, bụng dưới của Lý Vi Nhiên lại căng cứng, đưa tay kéo cô lại muốn hôn một trận.

“Ặc — — làm phiền một chút, chim nhà hai đứa bay vào rồi.” Dung Nham cố ý lớn tiếng ho khan, quay lưng về phòng bếp, nhưng cười tới độ đầu vai rung rung.

Tới phòng khách, Tần Tang và Lý Vi Nhiên mới biết được tại sao Dung Nham cười vật vã đến vậy.

Con sáo đó bị An Tiểu Ly làm xổng ra trong lúc An Tiểu Ly vô ý mở lồng sắt, đang bay loạn trong phòng khách, thỉnh thoảng kêu hai tiếng: “A! Vi Nhiên! Đừng! Sâu quá!”

Yên lặng.

Vì vậy con chim mất dạy đó càng thêm đắc ý, “Đừng! Đừng! Em không được!”

“Tang Tang, tiểu yêu tinh, chặt quá! Tang Tang, tiểu yêu tinh, chặt quá!”

Thấy sắc mặt đặc sắc chưa từng có của Tần Tang, An Tiểu Ly thật sự không nhịn nổi, nhào vào lòng Trần Ngộ Bạch, cười rung hết cả vai. Trần Ngộ Bạch ra vẻ bình tĩnh vỗ lưng cô, cánh tay lại run rẩy cực kỳ kịch liệt.

Đứng bên cạnh Lý Vi Nhiên đang ngẩn người, Dung Nham chống cằm, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn anh và Tần Tang, tấm tắc khen ngợi, . . .Tiểu Ngũ ơi, chặt tới mức nào vậy? Cậu hô tới độ con sáo cũng học được luôn?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.