Bloody Pascali Roses II

Chương 14: Chương 14: Trả Lại Món Nợ Cho Anh




CHƯƠNG 14: TRẢ LẠI MÓN NỢ CHO ANH

Edric bất chấp sự khó chịu nơi cổ tay, vẫn vô thức vươn cao nó về phía Fowk và xiết chặt lấy tay cậu ta.

“Bất kể tớ từng làm sai chuyện gì, cho dùđã từng rung động trước một người con trai khác, nhưng nếu tớ từ bỏ hết để quay trở lại làm Edric Hayes trước đây, cậu sẽ tha thứ cho tớ phải không?”

Fowk hôn nhẹ lên thái dương Edric, trả lời không do dự:

“Phải.”

“Và ngay cả khi…tớ có những chuyện chọn im lặng chứ không nói ra cùng cậu, cậu vẫn có thể khuất lấp hết, đừng hỏi tớ, đừng nghi ngờ tớ, cóđược không?”

Fowk hơi do dự, Edric cũng thừa biết đây là một điều kiện không dễ dàng gì. Làm sao có thểđừng hỏi, đừng nghi ngờ trước những điều mình không biết?

“Được!”– Phải mất một hồi lâu, Fowk mới lên tiếng. Nhưng Edric hiểu những lời hứa từ cậu ta còn giá trị hơn cả ngàn vàng, bởi một khi Fowk Scott đã hứa được, tất sẽ làm được, bất luận trong hoàn cảnh ngặt nghèo thế nào.

Edric xoay người lại ôm chặt Fowk. Lựa chọn của cậu chính là người đàn ông này đây. Người mà cậu đã yêu thầm suốt nhiều năm trời. Cậu biết cậu có lỗi với anh, người đã trao cho cậu mạng sống và không tiếc hy sinh vì cậu tất cả, nhưng dù sao Edric Hernandez đã chết thật rồi. Cậu không muốn sống mãi với cái bóng của quá khứđó. Cậu chỉ cầu mong một cuộc sống yên bình, như cậu đã từng mơước, được cùng Fowk đơn giản ở cạnh nhau mỗi ngày qua, cùng ngắm hoàng hôn, cùng nghe sóng biển, cùng xem những cánh chim trời tung bay, cùng cười đùa hả hê trên triền cát bao la. Đây mới là niềm hạnh phúc đích thực cậu luôn theo đuổi. Vâng, một niềm hạnh phúc không hề có bóng dáng của quyền lực và sự chi phối.

Và giờđây, điều duy nhất còn lại cậu có thể làm cho anh…chỉ là…

——

Natalie chạy tung tăng trên dãy hành lang dài, mặc dù biết sự xuất hiện đột ngột của mình sẽ nằm trong cảm ứng của Edric, cô vẫn muốn tạo một bất ngờ cho người anh trai thân yêu. Edric dần trở nên ít nói từ lúc trở về sau cái lần bị thổi bay tới hoang mạc, cô nghĩ một chút canh bổ sẽ giúp cậu khá hơn.

“Này, Natalie, đến thăm anh trai hả?”

‘Ừ!”– Cô bé tươi cười chào hỏi Matty và mấy người bạn học cùng lớp với Edric.

“Cậu ấy tan lớp rồi, chắc đang ở trong phòng nhạc cụ với Fowk đấy.”– Shaw chỉ tay.

“Với anh Fowk?’– Natalie ngạc nhiên. Lâu rồi họđâu thuận hòa với nhau.

“Ừ. Mà em càng lớn càng xinh đẹp đấy cô bé.”– Izzy nhắm một mắt đưa tay mường tượng độ to của ngực cô.

“Á…anh hư lắm. Em méc anh Edric cho coi.”– Cô nhảy dựng lên tức tối.

“Thôi thôi chỉđùa.”– Izzy vội vàng đính chính.

“Đùa cái đầu cậu.”– Shaw đánh lên đầu Izzy rồi nhe răng cười huề với Natalie. – “Anh đã trừng trị hắn rồi. Em đừng méc hội trưởng nhé, kẻo ăn đập cảđám.”

“Tha cho các anh lần này. Em đi tìm anh Edric đây.”

Natalie cầm hộp canh hí hửng bỏđi. Băng qua hai dãy lớp học, cô béđến thẳng phòng dụng cụ. Lúc định đẩy cửa bước vào, liền nghe được tiếng cười đùa vang vọng từ bên trong. Natalie liếc mắt qua hai khe hở của cánh cửa sổ thì thấy Edric đang ngồi ở cây đàn piano như thường khi, đáng ngạc nhiên là Fowk đứng sát bên cạnh, hơi cúi thấp đầu chỉ vào cuốn kýâm.

“A…họđã làm lành sao?” – Natalie vui mừng nghĩ thầm. Đã lâu lắm rồi, cô bé mới thấy lại nụ cười trên môi Fowk. Và cũng đã lâu lắm rồi, khoảng cách giữ hai người mới nối gần đến thế.

The wheels of life keep turning

Spinning without control

The wheels of the heart keep yearning

For the sound of the singing soul

Những bánh xe của số mạng đang hoạt động

Xoay không hề có sựđiều khiển

Những bánh xe của trái tim đang khao khát

Thứâm thanh của một tâm hồn réo rắc

And nights are full with weeping

For sins of the past we’ve sown

But tomorrow is ours for the keeping

Tomorrow the future is shown

Và những đêm lấp đầy khóc thương

Cho những tội lỗi của quá khứ mà chúng ta đã gieo

Nhưng ngày mai nằm trong sự trân trọng của chúng ta

Ngày mai, tương lai sẽ hiện ra

Lift your eyes and see the glory

Where the circle of life is drawn

See the never-ending story

Come with me to the gates of dawn

Hãy ngước mắt để nhìn thấy vẻ huy hoàng

Nơi mà sự tuần hoàn của số mạng bịđắm chìm

Trải qua câu chuyện không hồi kết

Hãy cùng tôi đến thăm những cánh cửa của bình minh

“Giai điệu thật đẹp. Là bản nhạc gì vậy? – Fowk đặt tay lên vai Edric hỏi.

“Gates of Dawn.”

“Bỗng dưng đàn bản này cho tớ nghe, cậu muốn sáng mai chúng ta cùng đi ngắm bình minh sao?”

“Ừ!”– Edric gật đầu.

“Cậu có thức nổi không đấy?”– Fowk nháy mắt nghi ngờ.

“Phòng của cậu cũng gần phòng tớ mà. Cậu bước qua gọi tớ một tiếng có mất mát gì?”

“Không mất mát gì, nhưng ai đề ra ý kiến này thì phải tự giác chứ?”

“Hoặc vả cậu muốn ngắm bình minh một mình? Tớ không cóýđịnh làm mất nhã hứng của cậu đâu.”

Fowk cười chịu thua:

“Được rồi, tớ sẽ gọi cậu. Nhưng tớ nói trước, gõ cửa mỏi tay là tớ sẽ về liền. Cậu phải dậy nhanh nhanh một chút.”

“Không thành vấn đề.”

Natalie đứng bên ngoài nhìn vào hộp canh của mình, ngao ngán nói:

“Ngọt thế này thì cần gì canh của chú Paxton? Nhưng dù sao mang về quá lãng phí.”

Cô đến gần cửa chính và nhẹ tay đẩy vào.

“A…Natalie!” – Sự ngạc nhiên lấp đầy nét mặt của Edric.

“Anh sao thế? Đã biết em tới mà còn giả bộ ngạc nhiên.”– Cô hứ một tiếng rồi cầm hộp canh đến cạnh Edric và Fowk. –“Mang đồăn ngon cho hai người đây.”

“Trong dự tính của em chắc không có phần anh đâu. Chỉ là ngẫu nhiên nên buộc phải mời anh thôi.” – Fowk đưa tay gãi cằm.

“Anh thông minh thật. Mà…hai người huề từ khi nào vậy?”

Edric nãy giờ vẫn chưa theo kịp đoạn đối thoại giữa Natalie và Fowk, bởi vì cậu chợt nhận ra cảm ứng tâm linh giữa mình và cô em gái đã biến mất. Cậu hoàn toàn không cảm nhận được sự xuất hiện của Natalie như trước kia? Vì sao? Vì dòng máu của gia tộc Hayes đã bị thuần hóa ư?

“Edric!” – Fowk lên tiếng nhắc nhở khi thấy Edric lơđãng nhìn đâu đâu.

“À…tớ không gì!”

“Không gì sao không trả lời câu hỏi của em? Anh Fowk đùn đẩy qua anh kìa.”– Cô liến thoắng.

“Em vừa hỏi gì?”

“Edric Hayes.” – Natalie tức tối thét lên. –“Anh bịđiếc hay giả vờđiếc đây?”

“Anh thật sự không nghe rõ.”– Edric phân minh.

“Thôi bỏđi, em cho chuyện đó gác lại sau. Nếu hai anh đã huề nhau thì hãy chuẩn bị hợp sức đối phó với bọn vampire khát máu. Chú Paxton nói với em bọn chúng đã trở lại rồi. Rất nhiều án mạng liên tiếp xảy ra trong những ngày qua chính là bằng chứng rõ ràng nhất.”

Câu nói của Natalie làm Edric bất động như pho tượng thạch cao.

“Anh đã biết bọn chúng trước sau cũng xuất hiện, nhưng với số lượng vampire hiện nay, lại không có quá nhiều hunter còn lưu lại ở Anh, chúng ta có giết sao cũng không hết.”

“Ừm…anh Edric, anh nói gìđi chứ?”– Natalie hăm he. Cô thừa biết anh trai mình cố tình lánh néđề tài này. Trước kia chỉ vì không muốn nhắc, nhưng nay tình thếđã thay đổi, phải nói là cậu không thể nhắc. Bản thân cậu cũng là một vampire. Và cậu hiểu, hễ là vampire, dù tốt hay xấu, thân thiết hay xa lạ, dưới ánh mắt của Fowk chỉ có một chữ“chết.”Đó là lời hứa mà cậu ta đã lập với cha nuôi trước thời khắc ông qua đời.

“Thôi đi Natalie, đừng ép Edric.”– Fowk lên tiếng bênh vực cho Edric, nhưng Natalie rất bực bội trước hành vi rụt rè của ông anh trai duy nhất:

“Anh mang họ gì thế hả? Không lẽ anh đợi bọn vampire đến hút cạn máu của em và chú Paxton thì mới chịu giết bọn chúng. Vampire toàn là cầm thú, chúng chẳng có tính người đâu. Tại sao giết cầm thú mà cũng phải do dự?”

“Vampire đều là cầm thú sao?”– Edric âm thầm cười, một nụ cười đau xót.

Fowk hạ thấp người, nói nhỏ vào tai Edric:

“Em gái cậu dữ thật.”

“Này…này…anh nói gì đó?” – Natalie chuyển hướng sang Fowk.

“À…anh có nói gì sao?” – Fowk thản nhiên hỏi.

Cô lườm mắt nhìn Fowk đầy nghi ngờ:

“Không có nói xấu em tại sao phải lí rí chỉđể mỗi mình anh Edric nghe được?”

“Thôi thôi…xuống căn tin, anh đãi em ăn kem, chuyện này sẽ bàn sau.”– Edric đứng lên khỏi cây đàn dỗ dành đứa em gái khó tính. Nghe đến ăn kem, tính khí của Natalie dịu lại đôi chút.

“Ừ, anh khéo biết nhược điểm của em, và sẵn kể em nghe tại sao hai người lại giảng hòa nữa.”– Cô tạm thời cho qua chuyện vampire.

“Được được…cái gì cũng kể…”– Edric gấp gáp lùa Natalie như lùa vịt về chuồng, rồi nháy mắt với Fowk.

“Tớ thu dọn xong vài thứ sẽ xuống sau.”– Fowk đáp.

“Mau đấy. Em không kiên nhẫn chờ anh đâu.”– Natalie huýt dài.

“Anh biết.”

Edric và Natalie vừa đi xuống bậc cầu thang, chợt thấy một nhóm ba nữ sinh cũng đang chuẩn bịđi lên. Một cô trong bọn vừa xoay chìa khóa xe, vừa oang oang nói với hai người còn lại:

“Cái thằng đó nghĩ nó là gì? Thiên tài âm nhạc chắc? Lúc nào cũng huênh hoang la mắng người khác. Ta khinh! Cùng lắm chỉ là một thằng tật nguyền thôi mà. Nhà ta có thiếu gì tiền, không học trường này thì học trường khác.”

“Thì đó, chỉ có cái khuôn mặt đẹp trai vớt vát được, tính khí thì tệ hết biết.”– Cô thứ hai phụ họa thêm.

“Mày cùng nên thông cảm, loại què quặt như nó liệu có ai thèm đểý mà không cáu gắt suốt ngày.”– Côđầu tiên cười xỉa xói.

“Này, thầy cũng đâu phải tệ như các cậu nói…”– Cô thứ ba rụt rè mở lời.

“Mày đừng nói yêu thích thằng đóđấy. Tụi tao tống mày ra khỏi bọn bây giờ.”– Cô thứ hai gắt lên.

Natalie đi được mấy bậc cầu thang vẫn không thấy Edric theo sau, bèn quay đầu lại hỏi:

“Anh làm gì thế? Sao còn chưa đi?”

Edric vịn chặt một tay vào thành cầu thang căm giận. Tên tật nguyền mà bọn họám chỉ tìm khắp cả trường này đâu ai khác ngoài Fowk. Một trong những cô gái này chắc chắn có người tên Staci mà lần trước Jon từng nhắc.

“Em hãy xuống căn tin trước. Anh sực nhớ có chút việc cần làm.”

Natalie nhăn nhó nét mặt nhưng vẫn miễn cưỡng gật đầu.

Mười lăm phút sau, Fowk gõ gõ vài cái lên mặt bàn nơi Natalie đang miệt mài ngồi ăn kem.

“Anh trai em đâu, cô bé?”

“Xì…em đang muốn hỏi câu đóđấy. Vừa đi đến chân cầu thang thì anh ấy bảo có việc bận và trốn mất tới giờ.”– Cô vẫy vẫy tay bảo Fowk ngồi xuống, chợt đổi giọng dịu dàng. –“Em không mang theo tiền đâu, nếu anh ấy không đến thì anh trả giùm em nhé.”

“Được rồi.”– Fowk lắc đầu bó tay. –“Em cóăn sạch kem của căn tin cũng không thành vấn đề.”

“Đúng là có phong độ. Lâu lắm rồi mới được thấy anh trở lại như ngày xưa. Em ghét cái bộ dạng lầm lì lúc trước ghê.”

“Anh là tuýp người lạnh lùng, nếu em bảo anh vui vười như em, anh thật khó làm được.”

“Em biết! Nhưng ít nhất anh đừng để bộ mặt đằng đằng sát khí hù dọa em.”

Natalie và Fowk đợi hơn nửa tiếng vẫn không thấy Edric đến, nghĩ rằng Edric bận việc nên Natalie về trước. Fowk do không yên tâm nên đã chạy khắp nơi tìm Edric nhưng phí công. Sau đó, cậu bị một thầy giáo gọi đi nhờ vả chút việc.

Trốn trong nhà vệ sinh nam, Edric khó chịu quỵ trong một khoang chật hẹp. Lúc nãy, khi theo ba cô gái kia đến thư viện, cậu chỉ muốn cho họ một bài học nho nhỏđể trút giận giùm Fowk bằng việc để các cuốn sách trên giá tựđộng rơi xuống. Chẳng thể ngờ, có vài tấm sắt mỏng chắn giữa chúng cũng rơi theo, làm toét miếng da đầu của một cô trong bọn. Mặc dù cô gái lập tức được đưa đi chữa trị, nhưng những giọt máu còn đọng lại trên mặt sàn khiến Edric lên cơn khát. Tuy nói là cậu có thể tự kiềm chế mình, vẫn khó khăn thu hồi cặp răng nanh vừa lộ ra.

Edric đưa một tay lên che miệng, tay còn lại vịn chặt chốt cửa. Nếu cứ tiếp tục không có máu, trước sau cậu cũng điên loạn bắt người hút. Cậu đã thử qua loại dây leo Wyatt nói, đáng tiếc một lần đã nếm qua máu tươi của Kelsey, chất lỏng tiết ra từ nó không còn đủ sức thu hút cậu nữa. Dòng máu thuần chủng đã giúp cậu ức chế ham muốn vampire bấy lâu sắp sửa vượt ra ngoài sự chịu đựng. Huống hồ, cậu mới học làm vampire gần đây, bản tính khát máu tự nhiên vẫn chưa làm quen cách chế ngự. Nếu như còn ở trong kết giới của Kelsey, có lẽ Edric không đến mức thảm hại như vậy.

Gần chiều, Edric lết thết trở về ký túc xá. Fowk vẫn chờ cậu miết ở trước cửa phòng, vừa thấy cậu đã lao đến hỏi ngay:

“Cậu đi đâu suốt từ trưa đến giờ? Phải chăng đã gặp chuyện gì?’

“Đừng lo.”– Edric dịu dàng sờ lên mặt Fowk. Thanh âm mệt mỏi kéo dài. –“Tớ thấy nhức đầu nên đến phòng y tế xin chút thuốc. Bây giờ tớ về phòng ngủ một giấc, sáng mai có thểđi ngắm bình minh với cậu.”

“Ngốc à, hôm khác hãy ngắm. Cậu bệnh thìở lại phòng nghỉ ngơi thêm.”– Fowk nắm tay Edric và hôn nhẹ.

“Không! Tớ rất muốn đi. Tớ chỉ cần ngủ một giấc là sẽ khỏe. Cậu cũng về phòng ngủđi.”

“Ừ, nếu thấy không ổn chỗ nào, cậu hãy gọi điện thoại cho tớ.”– Fowk lo lắng dặn dò thêm.

Edric mỉm cười gật đầu. Chờ Edric đã khép kín cửa phòng, Fowk mới an tâm bỏđi. Nửa đường, Fowk chợt nhớ quên nói với Edric ngày mai Natalie lại mang canh đến. Do Edric về trễ nên cô bé bảo Fowk ráng uống hết, tiện bề cô mang về trình diện với chú Paxton. Theo như thời gian biểu của Paxton, Edric phải uống canh liên tục một tuần để bồi bổ sức khỏe.

Edric đợi Fowk đãđi xa thì rời khỏi phòng. Cậu ra phía cổng sau học viện hội họp với Wyatt và Ian để tránh bị người khác phát hiện. Tuy nhiên, Fowk đã nhìn thấy hết.

——

Cánh cửa lâu đài dần dần được mở rộng. Ánh sáng chan hòa bởi những ngọn đèn pha lê lần lượt chuyển động trong bóng đêm. Hơn hai mươi người mặc áo đen, dẫn đầu bởi bà Rhoda bước ra chào đón Edric. Edric xua tay để ngăn họ làm lễ, tiến thẳng vào bên trong. Vừa đi, cậu vừa quay sang bà trò chuyện:

“Loại máu mà cháu cần, bàđã chuẩn bị xong chưa?”

“Cậu Edric, nóđây.”– Bà rút từống tay áo ra một lọ nhỏđược cột quanh bởi dây đồng để giữ chặt chiếc nắp trên đỉnh.

Cách đây vài ngày, Edric đã dặn bà hãy tìm cho mình máu của một bào thai chết trong bụng mẹ. Trong cách nghĩ của Edric, bào thai này có thể chết vì một tai nạn nào đó. Dù biết rằng lấy máu của nó là hành vi tàn ác, cậu cũng đã hết cách lựa chọn. Nhưng trong cách nghĩ của những người làm việc dưới quyền Kelsey, họ vốn không cần tìm kiếm xa xôi, cứ bắt đại một phụ nữ mang thai về vàđâm chết cô ta, mọi việc coi như xong xuôi. Vì một lý do gián tiếp, Edric đã hại chết hai mạng người mà bản thân lại không hay.

Khi vào đến nhà bếp, nơi chuẩn bị tiệc rượu cho buổi đấu giá, Edric bảo bà hãy thay cậu tiếp đãi mọi khách khứa. Một mình cậu ở lại với Wyatt và Ian. Trên mặt bàn có ba ly rượu đỏđãđược chuẩn bị cẩn thận. Edric cũng tạm cho lui những người nấu bếp và tất cả thuộc hạđứng canh. Không ai hiểu được Edric muốn làm gì ngoại trừ cậu.

Edric cầm lọ máu trong tay, và quay sang hỏi Wyatt:

“Thứ ta cần đâu?”

Wyatt biến ra trên tay một lọ nước màu xam xám trao cho Edric. Nó là nước cốt từ tro xương của những đứa trẻ chết trong bụng mẹ hòa cùng chút bụi kim loại bạc.

“Wyatt, Ian, hai ngươi phải nhớ cho kỹ máu là nguồn sức mạnh lớn lao nhất của vampire, nhưng cũng làđiểm chí mạng. Không phải bất kỳ loại máu nào thì vampire cũng hút được. Máu của người đã chết sẽ tựđông lại rất nhanh, và loại máu này tuyệt đối không thể hút. Độc nhất là máu của những đứa trẻ chưa sinh ra đã chết.”

Edric cầm lọ màu đỏ chế vào ba ly rượu vang trước, rồi lại cầm lọ màu xám chế tiếp theo.

“Sở dĩ ta bảo cậu và bà Rhoda mỗi người kiếm một loại, là vì không muốn bất kỳ ai biết được loại thuốc độc này được chế như thế nào. Còn sở dĩ ta bảo cậu và Ian ở lại, là vì muốn tính sẵn ngày tàn của mình. Nếu lấy máu của những đứa trẻ chết trong bụng mẹ hòa với nước cốt tro xương của chúng, rồi bỏ kim loại bạc xay nhiễn vào, sẽ hình thành một liều kích thích cực mạnh cơn đói của vampire, khiến tứ chi vampire bủn rủn và dù là dòng thuần cũng đánh mất ngay sức chiến đấu. Trong vòng một canh giờ, vampire đã bị trúng thuốc cần phải hút máu để giải tỏa hiện tượng yết hầu bị thiêu đốt bằng không sẽ tự phân rã mà chết.”

“Chủ nhân…”– Sắc mặt Wyatt tái xanh. –“Ngài muốn có ngày một trong hai thuộc hạ sẽ dùng cách này giết chết ngài hay sao?”

“Phải, nếu như ta không thể tự mình làm được, ta hy vọng các cậu sẽ giúp ta.”

“Chủ nhân, ngài nói gì thế? Bọn thuộc hạ không bao giờđối xử với ngài như vậy.”– Ian thét lên.

“Ta chỉ nói nếu như…và các cậu hãy nghe nó trong trường hợp nếu như…”– Phản bội lại Kelsey, Edric thừa biết cuộc đời cậu sẽ có kết cục ra sao. Tuy nhiên, cậu đã làm thì không sợ nữa. Cứu anh là lời hứa của cậu, còn việc chọn lựa yêu ai là tự do của cậu. Cậu không muốn lẫn lộn giữa hai việc này.

“Chúng ta cần phải bỏ thêm một câu chúđể làm mất mùi tanh của máu và hòa tan bạc vụn. Nếu các cậu giết ta, câu chú này không cần thiết.”

Edric cười nhạt, chắp những đầu ngón tay vào nhau giơ lên cao và chú mục nhìn vào ba ly rượu cao cổ:

“Nhân danh người bảo vệ linh hồn Devan, ta, Edric Hayes ra lệnh cho những oan linh tội nghiệp hãy xóa tan dấu vết tồn tại của các ngươi và trừng trị những kẻ phá rối. Hãy trừng trị bọn chúng.”

Tròng mắt Edric biến xanh trong tích tắc rồi dịu lại màu đen nguyên thủy. Ba ly rượu sôi sùng sục. Thứ bọt trắng xóa dâng cao đến thành ly những tưởng sẽ tràn ra ngoài, một lúc sau lại tựđộng cạn xuống, hoàn trả dáng vẻ ban đầu.

“Chủ nhân, Devan là ai vậy?”– Wyatt ngẩn ngơ.

“Đồ ngu nhà ngươi.”– Ian quát. –“Ông ta là hunter đầu tiên của tộc hunter đấy, vìông ta hút máu người và luyện những loại tà thuật quái dị, nên người đời sau ít ai nhắc đến ông ta. Nhưng ông ta là nỗi ám ảnh của thủy tổ tộc vampire Galvin. Giữa họ bất phân thắng bại.”

“Nghĩa là loại chú này không phải thuộc về gia tộc Hayes?”

“Đương nhiên.”– Ian lại thêm. –“Tổ tiên ba gia tộc hunter Hayes, Ross và Scott từng lập lời thề nếu con cháu nào dám học lén tà thuật của Devan, kẻđó sẽ bịđuổi cổ ngay.”– Nói rồi, Ian mới sực nhớ là mình đã lỡ lời nên cúi đầu im re.

“Không sao. Dù gì ta cũng không thể mang họ Hayes nữa.”– Edric mỉm cười. Cả Fowk và cậu đều là tội đồ của gia tộc. Phải chăng từ nhỏ họđã rất xứng đôi?

“Bỏ qua chuyện này. Wyatt, ta muốn cậu đóng vai người hầu và nhất định bằng mọi cách, phải để ba tên kia uống chúng vào.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

“Còn một chuyện.”– Edric e ngại. –“Sau khi làm xong mọi việc, Wyatt, cậu hãy rời khỏi đây lập tức, và cả Ian nữa. Các cậu được tự do rồi.”

“Chủ nhân, thuộc hạ không hiểu ý ngài.”– Wyatt cau mặt.

“Ta không muốn dính dáng tới chuyện của gia tộc Hernandez hay bất cứ ai thuộc thế giới vampire, ta sẽ trở về với cuộc sống tự do tự tại của mình. Các cậu nhớơn nuôi dưỡng năm xưa mới nhất quyết theo ta, nhưng bấy nhiêu việc các cậu làm cho ta đãđủ trả hết ân nghĩa rồi, hà tất còn phải đánh mất tự do vì ta.”

“Chủ nhân, Ian sẽ không đi, Ian chỉ muốn suốt đời theo hầu ngài. Ngài trở về như lúc xưa, Ian cũng trở về như lúc xưa, sống trong mặt dây chuyền của ngài cóđược không?”– Ian tức tưởi nói.

“Ian, không thể như xưa nữa rồi. Ở cạnh ta có lẽ sẽ rất nguy hiểm cho cậu.”

“Ian không sợ.” – Ian chối phăng lời khuyên của Edric.

“Nếu còn coi ta là chủ nhân, các cậu phải nghe nốt mệnh lệnh cuối cùng của ta.”– Edric nói rồi liền quay đi để tránh cảnh đau lòng. Wyatt không nói thêm tiếng nào, cậu hiểu ý của Edric đã cương quyết, riêng Ian vẫn cứđập cánh gọi với theo Edric. Nó không bay được là vìđôi chân đã bị Wyatt nắm kéo lại.

“Buông ra đồ khốn. Ngươi định bỏ mặc chủ nhân lần nữa à?”

“Nan nỉ cóích gì? Nếu ngươi hiểu chủ nhân sẽ biết rằng ngài đã quyết ý, thuyết phục cũng bằng không.”

Wyatt nói điềm nhiên. Nhìn vẻ mặt của Wyatt, Ian nghĩ trong lòng hắn tất có chủý riêng:

“Ngươi định làm thế nào?”

“Chúng ta tự do rồi. Chủ nhân đã nói thế, nên từ nay muốn đi đâu và muốn theo ai là quyền của chúng ta. Ngươi thông minh hơn một tíđi.”

Ian nguây nguẩy đầu một lúc. Cuối cùng nóđã hiểu ra.

“Ngươi nói đúng.”

HẾT CHAPTER 14

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.