Bộ Bộ Kinh Tâm

Chương 63: Chương 63




Chương 63

Ngày hai mươi tháng mười một, Lương phi nương nương qua đời. Lúc ta đang ngồi vẽ hoa văn thì biết được tin đó, bàn tay cầm bút bỗng run lên, một giọt mực lớn rớt trên giấy Tuyên Thành, nhanh chóng loang ra, đóa sen sắp sửa hoàn thành trong nháy mắt liền bị hỏng. Mới chỉ bảy tám ngày trước nghe nói nàng trong người không được thoải mái. Truyền Thái y nhưng ai cũng nói là không có vấn đề, tại sao trong nháy mắt đã ra đi như thế?.

Bát a ca đột ngột nhận được tin này nhất định là vô cùng bi thương. Triều đình trên dưới hết thảy đều nằm trong dự tính , không thể không cảm thấy vui mừng đắc ý, ngạch nương lại đột nhiên lại qua đời, vui buồn của đời người chung quy vẫn khó đoán trước!

Ta ngẩn người, rút giấy ra cầm bút toan viết nhưng ngọn bút vừa chạm vào mặt giấy, chữ "Bát" còn chưa viết xong đã khựng lại, tay cầm bút, trầm mặc xuất thần, ngồi yên trong phòng từ lúc nắng chói chang đến tận tối mịt, tâm tư xoay chuyển mấy lần.. Cuối cùng thở dài một tiếng, đặt bút xuống, vo tròn tờ giấy lại rồi ném qua một bên.

Đợi đến khi tất cả đều lắng xuống, người trong cung không hề nghị luận đến chuyện này nữa, đã là một tháng sau. Ta lúc này mới dám đến trước cung của Lương phi nương nương. Mờ mịt đứng ngoài cung, nhìn cửa đóng then cài, vẫn cảm thấy hết thảy đều không thật. Người đi, cung cũng trở nên hoang vắng rồi sao? Mắt dừng ở cánh cửa cung ánh lên màu đỏ sẫm dưới ánh chiều tà, trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh nhành hoa lê thanh khiết, thì thào ngâm lên:

"Tâm tình một vẻ miên man, trời cho tính khí cao sang vẻ người, Chen lẫn vẻ muôn hoa rực rỡ, Vẻ thanh cao vẫn tự vươn cao, Thanh anh trác lạc hơn người, dẫu trong ngọc đá có chiều nọ kia." (*)

Chợt nghe được thanh âm dọn đường cho hoàng đế vang đến, ta liền lùi đến chân tường quỳ xuống. Chỉ lát sau, Khang Hi bước tới cùng một đội thái giám, thị, theo sau là Thái tử gia cùng Thập Tứ. Lúc đi ngang qua trước cung của Lương phi, Khang Hi đột nhiên dừng bước ở xa xa hướng mắt nhìn về bên này, mọi người xung quanh cũng vội vàng dừng theo. Nhưng xung quanh bước chân vẫn chưa kịp dừng hẳn , Khang Hi đã cất bước mà đi, mọi người lại vội vàng theo bước , xô xô đẩy đẩy khiến nhất thời có phần lộn xộn. xem tại t_r.u.y.ệ.n.y_y

Thì ra đây là tình yêu của đế vương, cũng chỉ là ngoái đầu nhìn lại trong nháy mắt! Là bởi vì bọn họ gánh vác quá nhiều trách nhiệm trên vai, cho nên gặp chuyện không vui, so với người bình thường phải càng kiên cường, trong nháy mắt đối với bọn họ mà nói đã là rất nhiều chăng?

Ta đang định đứng lên, một thái giám chạy vội tới, vừa thỉnh an vừa nói: "Vạn tuế gia muốn gặp cô nương.". Ta lập tức chạy theo hắn, trong lòng thầm than: "Bị thấy rồi sao! Không biết là ai lắm mồm nói đây?".

Theo Khang Hi đi vào vào Noãn các, đợi Ngọc Đàn dâng trà xong, Khang Hi mới nhìn ta nói: "Thái tử nói người quỳ gối ở chân tường chính là ngươi, ra là ngươi thật."

Ta quỳ xuống trả lời: "Năm xưa nô tỳ từng đến cung của Lương phi nương nương giúp đỡ vẽ hoa văn. Lương phi nương nương đối với tài vẽ của nô tỳ đã khen ngợi rất nhiều. Hôm nay trùng hợp đi ngang qua, nhịn không được đã dừng chân lại cúi đầu , cũng không uổng nương nương năm đó đã yêu mến."

Khang Hi trầm mặc một chút, nói: "Đứng lên đi!". Ta đứng dậy, lui sang một bên. Khang Hi hướng Thái tử gia cùng Thập Tứ nói: "Trẫm hơi mệt, các ngươi lui ra đi!". Thái tử gia cùng Thập Tứ đứng lên hành lễ, Khang Hi căn dặn nói: "Dận Trinh, rãnh rỗi đi xem Dận Tự một chút, khuyên nhủ hắn tuy thương tâm, nhưng cũng nên giữ gìn thân thể.". Thập Tứ vội đáp: "Vâng ạ".Thái tử gia sắc mặt trở nên khó coi liếc nhìn Thập Tứ , dẫn đầu đi ra.

-

(*) Mấy câu thơ trích từ Vô Tục niệm của Khưu Xứ Cơ, bài này nằm ngay phần đầu của Ỷ Thiên Đồ Long Ký - ai đọc chắc đã biết ^^

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.