Bỏ Em Ư? Có Mà Đợi Đến Kiếp Sau!

Chương 44: Chương 44: Vết Rạn




Vì có Dật Trần nên phần lớn thời gian Hạ Trường Ninh đều dẫn tôi về nhà ăn cơm. Dật Trần vẫn dựa dẫm Hạ Trường Ninh, đối xử với tôi cũng rất khách sáo.

Nghĩ tới những gì cô ta mới trải qua nên tôi quyết định không thèm tính toán với cô ta. Hạ Trường Ninh cũng đã nói rồi, vài hôm nữa là cô ta về. Cô ta còn có bố mẹ, con trai, không thể cứ ở đây mãi được.

Điều duy nhất khiến tôi không thoải mái đó là Hạ Trường Ninh rất chiều cô ta, nhìn lúc ăn cơm là biết. Hạ Trường Ninh không biết tôi thích ăn món gì, cho dù gọi cơm ngoài hay tự nấu nướng hắn đều chọn những món ăn mà Dật Trần thích theo thói quen.

Dật Trần rất thông minh, ví dụ như Hạ Trường Ninh nấu cháo gà, cô ta sẽ đứng bên cảm khái rất tự nhiên: “Anh vẫn còn nhớ em không ăn hành à?”

Hạ Trường Ninh lại còn trả lời một câu: “Sao lại không nhớ chứ, ngày trước đi ăn cháo bên ngoài có hành, em còn nhặt từng mẩu một ra cơ mà”.

Coi tôi là người trong suốt sao? Tôi cúi đầu ăn cháo, quyết tâm không ăn bát thứ hai.

Dật Trần dịu dàng khuyên tôi: “Phước Sinh, em gầy quá, ăn nhiều một chút, béo lên một chút nữa mới xinh”.

Tôi không muốn tỏ ra ghen tuông liền đáp: “Người em nó thế, không béo lên được. Đến lúc trung niên cũng không sồ sề được, đỡ phải giảm béo”.

Dật Trần và Hạ Trường Ninh cũng chạc tuổi nhau, hai mươi tám rồi, lại từng sinh con nữa. Mặc dù còn chưa vỡ phom nhưng so với trong ảnh thì đẫy đà hơn nhiều.

Lời nói ra khỏi miệng rồi tôi mới cảm thấy khó xử, từ bao giờ tôi trở nên chua ngoa thế này?

Hạ Trường Ninh liếc nhìn tôi và Dật Trần, sau đó nói giúp cô ta vài câu: “Phước Sinh đúng là gầy quá, hai mươi ba tuổi rồi mà nhìn như học sinh cấp ba, ăn nhiều một chút mới tốt”.

Dật Trần dịu dàng nhìn hắn: “Tuổi này không béo được đâu, hồi ấy em cũng gầy, sinh con xong mới béo lên nhiều”.

Tôi bắt được cơ hội hỏi Dật Trần: “Dật Trần, sao chị không đưa cháu tới đây luôn?”

“Đúng thế, anh còn chưa được gặp con nuôi của anh nữa”. Hạ Trường Ninh bồi thêm một câu.

Dật Trần chậm rãi đáp: “Bố mẹ em không muốn xa cháu, cháu cũng quấn ông bà. Trước giờ nó vẫn ở Thâm Quyến với ông bà, tuần nào em cũng về thăm cháu”.

Không hiểu sao khi nghe Dật Trần nói vậy tôi lại cảm thấy có một nỗi đau thương tỏa ra từ trên người cô ta.

Tôi chỉ mong Dật Trần mau chóng đi về, mỗi lần thấy Hạ Trường Ninh dịu dàng nói chuyện với cô ta là tôi thấy trong lòng không thoải mái. Nhưng tôi không biết vấn đề nằm ở chỗ nào, chỉ cảm thấy có điều gì đó không đúng.

Rằm tháng giêng bố mẹ tôi mời Hạ Trường Ninh tới nhà ăn tết Nguyên Tiêu, nhưng câu trả lời của Hạ Trường Ninh khiến tôi không còn gì để nói.

“Mai anh nhất định sẽ đến nhưng sẽ hơi muộn một chút”.

Tôi không vui, chả nhẽ hắn bắt cả nhà tôi phải chờ hắn?

“Là thế này, Dật Trần ở nhà một mình, cô ấy không thích ăn bên ngoài, anh sắp xếp xong rồi qua đây. Em nói sớm thì anh làm sớm”.

Anh có cần nướng cái bánh đeo lên cổ cô ta nữa không? Tôi kích động muốn ném điện thoại, cúp máy cái rụp. Cơn tức còn chưa nguôi thì Hạ Trường Ninh lại gọi tới: “Phước Sinh, sao em lại giận rồi?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi: “Em không giận, em không cẩn thận ấn nhầm nút”.

“Ha ha, sao trước giờ không phát hiện ra em thích ghen thế nhỉ? Biết sớm thế anh đã không gài bẫy em rồi”. Hắn không dễ bị lừa chút nào, chỉ khẽ cười.

Tôi thở dài, khó chịu nói: “Anh và cô ta ở cùng một nhà, anh nói xem trong lòng em có thể thoải mái được sao?”

“Ngày kia cô ấy về Thâm Quyến rồi, được chưa nào?”

Tôi lại vui lên, đúng là mình có hơi hẹp hòi! Tôi cười nói với hắn: “Ngày mai anh cố gắng đến sớm nhé”.

Hôm sau Hạ Trường Ninh đến sớm, còn mang lỉnh kỉnh quà cáp tới, bố mẹ tôi vui lắm. Tôi biết bố mẹ tôi nghĩ gì, họ cho rằng kết cục của tình yêu là kết hôn, nên đã coi Hạ Trường Ninh như con rể.

Mẹ tôi đã nói mấy lần về chuyện mời mẹ Hạ Trường Ninh tới ăn cơm. Tôi mới nhớ ra, hôm ba mươi Tết hắn định dẫn tôi về nhà, nhưng vì Dật Trần nên tới giờ tôi vẫn chưa gặp mẹ hắn. Tôi đỏ bừng mặt, sao mình lại sót ruột thế? Không gặp cũng tốt, dù sao bây giờ tôi cũng chưa có ý định kết hôn.

Lúc ăn cơm mọi người nói chuyện rất thoải mái. Tôi cứ nghĩ ngày hôm nay sẽ trôi qua trong vui vẻ, tôi rất thích cảm giác gia đình đầm ấm này.

Kết quả là sau khi ăn xong cơm Hạ Trường Ninh không có ý định ở lại, anh nói với bố mẹ tôi rằng công ty có việc, không ở lại được, khi nào xong việc sẽ tới chơi sau.

Tôi hỏi nhỏ: “Anh vội về nhà với Dật Trần à?”

“Phước Sinh, sao em vẫn không chịu hiểu thế? Một mình cô ấy ở đây, hôm hay lại là rằm, mai cô ấy đi rồi, có một số chuyện phải giải quyết”.

Những lời này khiến tôi bị tổn thương.

Cho dù giữa hắn và Dật Trần có gì mập mờ hay không thì thái độ của hắn cũng đã thể hiện rõ ràng. Ninh Phước Sinh tôi không yêu cầu nhiều, không cần anh quá đẹp trai, cũng không cần anh quá nhiều tiền, nhưng chỉ có thể có một mình tôi.

Tôi đã nói, một lòng một dạ.

Câu nói này đơn giản, nhưng cũng không đơn giản.

Tôi rất thất vọng về Hạ Trường Ninh, tôi biết Dật Trần ngày mai sẽ đi, hôm nay hắn về giúp cô ta sắp xếp hành lý cũng là việc bình thường. Nhưng tôi không kiềm chế được cảm giác buồn bã đang lan rộng trong lòng.

Hạ Trường Ninh ôm tôi vào lòng nói: “Phước Sinh, đừng như thế! Mỗi lần em không nói gì anh lại cảm thấy em rất xa anh. Anh không đi nữa, ăn cơm tối xong rồi mới về. Để anh gọi điện cho Dật Trần”.

Tôi vội ngẩng đầu lên ngăn cản: “Đừng, mai cô ta đi rồi, anh nên về nhà sớm đi”.

Trái tim phụ nữ luôn mềm yếu như thế, khi đàn ông suy nghĩ cho bạn một chút, bạn sẽ hận không thể trao cả trái tim cho hắn.

Hạ Trường Ninh chằm chằm nhìn tôi rồi nhẹ nhàng nói: “Phước Sinh, anh không phải là người ăn ở hai lòng. Em phải học cách tin tưởng anh”.

Không có câu nói nào cảm động hơn câu nói này nữa.

Tôi mỉm cười gật đầu.

Tối hôm đó Hạ Trường Ninh gọi điện cho tôi: “Phước Sinh, mai anh phải đi về cùng với Dật Trần một chuyến, nhà cô ấy có chút rắc rối”.

Tôi thở dài, giúp người thì giúp cho trót: “Biết rồi, anh nhớ về sớm”.

Buổi tối mẹ hỏi tôi: “Hạ Trường Ninh có mời con tới nhà nó không?”

Tôi lắc đầu: “Mẹ, mẹ vội chính thức như thế được không? Con và Hạ Trường Ninh mới tiếp xúc chưa lâu, còn chưa tới mức đó”.

“Cái con này, thế lúc nào mới tới mức đó? Mẹ đang bàn với bố xem lúc nào có thời gian sẽ đi gặp mẹ Trường Ninh nữa”.

“Công ty Hạ Trường Ninh có việc, hôm nay đi công tác rồi, bận tới mức tết cũng không được nghỉ ngơi. Sau này rồi tính”. Tôi bịa.

Rất muộn, hắn gọi điện thoại tới, âm thanh rất mệt mỏi: “Phước Sinh, đã ngủ chưa?”

”Chưa!”

”Anh cố gắng tuần sau sẽ về“.

”Ờ “.

Tôi không nói gì, rất lâu sau mới thấy Hạ Trường Ninh nhẹ giọng nói: “Phước Sinh, anh rất nhớ em“.

Lập tức trong mắt tôi lại có nước mắt.

Hắn đi giúp người yêu cũ, không phải tôi không ghét. Nhưng trong lúc này tôi lại tin tưởng Hạ Trường Ninh vô điều kiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.