Bỏ Lỡ Những Năm Tháng Tươi Đẹp Nhất Của Em

Chương 26: Q.4 - Chương 26




Chu Tô đang đứng ngẩn người, bỗng nhiên một giọng nói từ đâu đấy vang lên khiến cô giật mình ngẩng đầu lên, nước mắt cũng chưa kịp lau khô: "Yến Linh?"

Lưu Yến Linh lạnh lùng nhìn Chu Tô, đưa điện thoại di động: "Là tớ đến đem điện thoại di động cậu để quên ở tòa soạn."

Chu Tô có chút không biết phải làm như thế nào, xoa vội nước mắt trên mặt đáp: "Ừ, cám ơn."

"Tớ đã nhìn thấy." Lấy một cái khăn trong túi ra lau mặt cho Chu Tô nói

"Nhìn thấy cái gì?"

"Nhìn thấy Phương Đại Đồng đưa cậu về, nhìn thấy Chung Ly thiếu chút nữa quỳ xuống cầu xin cậu đừng bỏ rơi anh ấy, cái gì cũng đều nhìn thấy"

Chu Tô sững sờ, xoay mặt, giọng nói giống như lời thì thầm: "Cậu không hiểu đâu."

"Tớ không hiểu?" Nét mặt Lưu Yến Linh chợt nghiêm túc: "Chu Tô, là cậu vô tình, cậu mới là người không hiểu!"

"Lưu Yến Linh, cậu đang nói cái gì vậy, ý cậu là sao? Bây giờ còn ra mặt nói chuyện thay Chung Ly?"

Lưu Yến Linh nhìn chằm chằm Chu Tô, lớn tiếng nói: "Chu Tô, cậu thực sự đáng bị đánh đòn. Đầu óc cậu bị lừa đá hả? Tớ sẽ khiến cậu biết là tớ có hiểu hay không? Đi, đi theo tớ!" Nói xong, nắm tay Chu Tô kéo đi.

Chu Tô hơi phản kháng nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể yếu ớt nói: "Lưu Yến Linh, cậu nổi điên gì vậy, tớ đã đủ đau đầu rồi, đừng làm tớ thêm loạn nữa."

Lưu Yến Linh không để ý tới sự kháng cự của Chu Tô, cứ như vậy lôi kéo Chu Tô ra lối đi bộ, nhìn thấy xe taxi liền vẫy tay sau đó đẩy cô vào, đóng cửa lại. Chu Tô lần nữa hất tay Lưu Yến Linh: "Cậu bị gì vậy?"

"Chu Tô, cậu mà nói nữa, tớ nhất định sẽ từ cậu." Lưu Yến Linh không thèm đếm xỉa đến lời nói của Chu Tô: "Đàng hoàng ngồi đây, đi với tớ đến một nơi, không mất bao nhiêu thời gian của cậu."

Chu Tô nhìn thấy bạn mình nóng nảy như vậy nên cũng không lên tiếng, nghĩ thầm đồ đạc mình đã dọn dẹp xong hết rồi, cứ yên lặng đi theo Lưu Yến Linh một chuyến cũng chả sao.

Tài xế theo hướng dẫn của Lưu Yến Linh chạy xe đến vùng ngoại ô Tiểu Lâm Tử, trời tối đến mức không thể nhìn thấy gì hai bên đường khiến Chu Tô cảm giác hơi sợ.

Tài xế cũng cảm thấy có chút nghi ngờ, mắt liếc hai người phụ nữ ngồi ghế sau, miệng chỉ chờ để nói là sẽ không đi nữa. Lưu Yến Linh lên tiếng: "Phiền bác tài đi qua rừng cây nhỏ này, sau đó chúng tôi sẽ xuống."

Chu Tô nhìn Lưu Yến Linh chằm chằm, đêm hôm khuya khoắt chạy tới nơi này làm cái gì không biết.

Xuống xe, trước mắt vẫn là một màn đen kịt. Lưu Yến Linh không nói câu nào kéo tay Chu Tô tiến về phía trước, bước chân có chút vội vàng khiến Chu Tô khó khăn lắm mới có thể theo kịp.

Đến trước một tòa nhà, cuối cùng Chu Tô cũng đã được dừng lại. Do trời quá tối nên Chu Tô không hiểu đây là nơi nào nhưng dựa vào hình dáng lờ mờ cảm nhận thì có lẽ tòa nhà này rất lo lớn nhưng có lẽ là vừa mới xây dựng cách đây không lâu bởi vì cô còn ngửi được mùi sơn.

Lưu Yến Linh nhìn tòa nhà một chút sau đó hít một hơi, quay đầu về phía Chu Tô nói: "Chu Tô, cậu phải nhìn cho kỹ, dùng cái đầu bị lừa đá của cậu mà suy nghĩ cho kỹ.”

Chu Tô hơi nheo mắt vì ánh đèn bất ngờ được bật sáng, sau đó những chiếc bóng đèn nhỏ lần lượt được bật sáng.

Chu Tô híp mắt, chậm rãi thấy rõ, không khỏi ngẩn ngơ.

Tại sao ở Bắc Kinh lại có tòa nhà như thế này, kiểu cách của một giáo đường nhưng đỉnh tòa tháp lại cao vút giống như chọc thẳng đến tận bầu trời, thân tháp ngân quang lóng lánh, dát lên một tầng lóng lánh lên thân hai người phụ nữ đang đứng đó, tường được sơn một màu trắng như tuyết, đem lại cho người xem một cảm giác vừa nghiêm trang vừa thanh lịch, chính xác là giống như một căn phòng trong mộng của Chu Tô.

Lúc Chu Tô vẫn còn đang sững sờ, Lưu Yến Linh lại kéo tay Chu Tô tiến về phía trước, bước lên từng bậc thang, nói: "Cậu nhìn cho rõ."

"Đây là tòa nhà do ai thiết kế?"

"Một lát nữa cậu sẽ biết!"

Đi tới cửa, Lưu Yến Linh lấy ra một chiếc chìa khóa có hình dạng một ngôi sao mở cửa, bật đèn, trước mắt trở nên sáng ngời, giống như ban ngày.

Chu Tô chậm rãi bước vào, đây không phải là một ngôi nhà bình thường, cô khẳng định, trên tường đã được gắn một vài khung hình, Chu Tô bước tới xem, nhất thời ngây dại.

Đó là những tác phẩm do chính tay cô chụp, bức hình này là chụp vào lúc cô đi Châu Phi, lúc đấy là thời điểm một con sư tử cái rống lên vì đứa con của mình bị chết.

Chu Tô quay đầu: "Lưu Yến Linh?"

"Nhìn tớ làm gì? Đương nhiên là do Chung Ly làm."

Da đầu của Chu Tô bỗng tê dại hẳn đi, cả người giống như bị điện giật, không khỏi run một cái: "Có ý gì?"

Lưu Yến Linh đi tới: "Chu Tô, thấy rõ chưa? Toàn bộ kiến trúc của tòa nhà này là do chính tay Chung Ly thiết kế, khu vực đấu giá, bày biện tác phẩm cũng là do chính tay anh ấy sắp đặt, thậm chí một viên ngói một viên gạch đều là tâm huyết của Chung Ly."

Đầu óc của Chu Tô nổ ầm một tiếng, máu giống như đang chảy ngược rồi, trước mắt hoàn toàn mơ hồ.

"Chu Tô, triển lãm ảnh này, Chung Ly nói triển lãm ảnh này là tâm nguyện của cậu nên bí mật chuẩn bị muốn cho cậu một sự bất ngờ. Mấy tháng trước đã bắt đầu khởi công, thời điểm hai người ly hôn anh ấy cũng không dừng lại, cho đến mấy ngày trước anh ấy quyết định đính hôn với người khác mới dừng lại đấy."

Triển lãm ảnh? Làm sao anh biết, đầu óc nhanh chóng xoay chuyển, chuyện cũ lần lượt hiện ra trước mắt.

"Trước kia không có cảm giác gì đặc biệt nhưng bây giờ đi ngang qua thì thấy đặc biệt hoài niệm, tim đập mạnh từng hồi. Chung Ly! Hiện tại em càng ngày càng giống một bà già, luôn thích đi hoài niệm những khoảnh khắc trong quá khứ, có lúc lại nghĩ cuộc sống này quá ngắn ngủi, vũ trụ vĩnh hằng mấy ngàn mấy chục tỷ năm, nhưng đời người chỉ ngắn ngủi trong vòng vài chục năm. Người ta nói bất cứ cái gì đi qua đều để lại dấu tích riêng. Trước kia em luôn cho rằng mình đã đi qua nửa vòng Trái Đất nhưng nhìn lại chỉ cảm thấy mình chưa để lại được gì cho cuộc đời. Cho nên muốn lưu lại vài dấu tích."

"Những địa điểm trong thành phố Bắc Kinh? Anh cảm thấy phạm vi này quá nhỏ."

"Đúng là quá nhỏ, em hi vọng có thể đi khắp thế giới. Thực ra em có cất giữ một số hình ảnh rất đẹp, rất động lòng người của những khoảnh khắc rất tuyệt vời vẫn luôn chỉ giấu cho riêng mình. Nhưng bây giờ lại muốn tổ chức một triển lãm ảnh."

"Triển lãm ảnh?" Chung Ly bật cười: "Không dễ dàng đâu."

"Em biết là không dễ dàng, phải có nhà đầu tư cơ. Em đã từng đem hình cho Lưu Yến Linh xem qua, cô ấy nói nếu em muốn mở triển lãm ảnh thì chính là nằm mơ giữa ban ngày. Còn có... Chung Ly... Em muốn tìm lại những miền kí ức bị chính mình bỏ rơi."

Hoá ra là như vậy , cô nhớ ra rồi, đêm hôm đó bởi vì chuyện của Dương Lực và Lưu Yến Linh mà đến công ty của Chung Ly quậy phá một trận đã đời, tối về Chung Ly còn dỗ dành mình, một câu nói thuận miệng nói ra như vậy mà anh cũng nhớ để thực hiện.

"Tớ không biết làm sao anh ấy biết nhưng mấy tháng trước Chung Ly có tìm tớ, nhờ tớ hỗ trợ khâu tìm những tác phẩm của cậu. Anh ấy còn nhấn mạnh, nhờ tớ giúp đỡ nhưng mà phải giữ bí mật, muốn cho cậu một niềm hạnh phúc bất ngờ."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.