Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 143: Chương 143




Nói tới đây, ánh mắt Kim Chính Vũ phút chốc chớp lên vài cái, hàng lông mi dài che dấu tia sáng lóe lên trong mắt, lặng im không nói gì.

“Hiện tại nhớ đến khi đó cậu thật ngây thơ quá.” Mân Huyên cười mị mắt, hoàn toàn không chú ý tới thay đổi của hắn.

“Sau đó thì sao? Em còn có thể nhớ tới chuyện phía sau không?” Trên mắt hắn xuất hiện thay đổi nhỏ rất khó phát hiện, như đang nói tới một chuyện gió thoảng mây trôi.

“Sau đó?” Nàng hoảng hốt, qua nửa giây, lại tiếp tục nói xong, “Sau đó tôi không thèm để ý tới cậu, cậu vẫn tiếp tục bám theo sau tôi, tôi đi tới chỗ nào, cậu theo tới chỗ đó, mãi đến khi tôi thật sự không chịu nổi, tôi nói rốt cuộc cậu muốn làm gì? Cậu nói chỉ cần đồng ý với câu, cậu sẽ không cả ngày đi sau lưng tôi nữa….”

Tiếng chuông di động lại vang lên một lần nữa, thanh âm huyên náo lọt thẳng vào lỗ tai, nàng nhẹ nhàng thở ra, lần này là di động của Kim Chính Vũ vang lên, hắn không chút để ý nhìn màn hình, sau đó ấn ngắt.

Ngẫm nghĩ lại, tên Doãn Lạc Hàn kia vừa rồi vì sao lại đột nhiên gọi điện cho mình, chẳng lẽ chuyện nàng gặp gỡ Kim Chính Vũ truyền đến tai hắn rồi?

Không có khả năng, vừa rồi chỉ có nàng và Kim Chính Vũ, không ai…. Không đúng, còn có Tiểu Nhu, chẳng lẽ là Tiểu Nhu mật báo?

“Chính Vũ, sắp đến nhà tôi rồi, tôi muốn đi xuống đi bộ một chút.” Nàng đẩy cửa xe đi xuống, hình như Kim Chính Vũ còn muốn nói với nàng gì đó, nhưng tiếng chuông di dộng lại truyền đến.

Nàng chạy mau vài bước, nghe rõ tiếng hắn nói chuyện điện thoại, “Dạ…… Cậu…. Cháu ở bên ngoài….. Ừm…. Ăn cơm chiều?…….. Đúng vậy, hôm nay là ngày giỗ bà ngoại….. Ồ…. Lạc cũng phải trở về?….. Dạ, cháu đã biết….Cháu sẽ báo cho anh ấy…. Dạ….”

Cậu? Cậu Kim Chính Vũ không phải là cha Doãn Lạc Hàn, là lão bá đối nàng thực thân thiết hay sao? Còn có ngày giỗ gì đó, nghe ra, đêm nay Doãn Lạc Hàn phải về nhà của lão bá ở.

Nàng bước đi nhanh hơn, xe thể thao của Kim Chính Vũ nhanh chóng chạy song song với nàng, hắn bám tay lên cửa kính kêu nàng, “Mân Mân, em trở về nghỉ ngơi sớm một chút đi, tôi còn có việc, phải đi đến nhà cậu một chuyến.”

“Được.” Nàng gật đầu.

Nhìn thấy cánh tay hắn lướt ra ghế sau, cầm lấy một cái túi giấy sau đó đưa cho nàng, “Đây là thuốc bác sỹ kê cho em, nhỡ rõ phải uống thuốc đúng giờ, biết không?”

“Ừm, cám ơn cậu, Chính Vũ.” Nàng bất giác sửa lại miệng, tay phải nhẹ nàng cầm lấy túi giấy, có một dòng khí ấm áp thổi qua lồng ngực.

Kim Chính Vũ tuy rằng ngẫu nhiên cũng sẽ nổi lên chút tính tình thiếu gia, nhưng mà hắn rất tốt với nàng, nàng một chút cũng không hối hận vừa mới nói cho hắn đã bắt đầu thinh thích hắn.

Hắn vẫy vẫy tay với nàng, chiếc xe Porche chậm rãi lái đi. Nàng lẳng lặng đứng một lúc, nhìn xe thể thao biến mất, mới xoay người hướng về nhà mình.

Nhà? Đúng vậy, đây là lần thứ mấy nàng nhớ tới danh từ này nhỉ, nàng thật muốn có một mái nhà.

Như vậy căn phòng thuê tạm thời này không cần phải trả phòng, bây giờ Kim Chính Vũ và Chỉ Dao đều biết nàng ở nơi này, nếu bọn họ lái xe đến tìm chính mình, nhìn thấy người ở bên trong không phải là nàng, không biết phong ba bão táp sẽ nổi lên thế nào. Đơn giản là nàng trực tiếp thương nghị với chủ cho thuê nhà, xem có thể thuê lâu dài căn phòng này không.

Hiện tại mới ba giờ, nàng bước từng bước một lên lầu, tính nghỉ ngơi trong phòng đến sáu giờ chờ Chỉ Dao tới đón nàng.

Tùy tay đóng cửa lại, nàng dùng một bàn tay cởi giày, túi thuốc trong tay đặt ở trên bàn, cả người ngã nhào vào sô pha không bao giờ muốn đứng dậy nữa. Nhìn ba có di động, lại bất giác nhớ tới Doãn Lạc Hàn gọi điện đến.

Mặc kệ, nàng cũng không làm chuyện gì xấu xa, không cần thiết phải để ý tới hắn.

Nằm trên sô pha không biết thiếp đi từ lúc nào, mơ mơ màng màng hình như nghe thấy có người đang gõ cửa, nàng mở to mắt, cẩn thận lắng nghe, quả nhiên có tiếng đập cửa, chắc là Chỉ Dao rồi, quay đầu nhìn đồng hồ treo tường, mới hơn bốn giờ mà thôi.

Lẩm bẩm chạy tới mở cửa, ngoài cửa chống trộm có một khuôn mặt lạnh lùng, là Doãn Lạc Hàn, sao hắn lại tới đây?

“Mở cửa!”

Hắn lớn tiếng ra lệnh, nghe được trong tiếng nói lửa giận bừng bừng.

Nàng bình tĩnh mở cửa cho hắn, hắn bước một bước tiến vào, bắt đầu nhìn ngó một vòng khắp phòng khách nhỏ hẹp cùng phòng ngủ, xác định không có người rồi mới quay đầu lại nhìn nàng.

“Kim Chính Vũ không ở nơi này.”

Nàng dùng ngữ điệu bình tĩnh nói, liếc mắt một cái đã xem thấu ý đồ của hắn, ngồi xuống sô pha một lần nữa.

Hắn đường đường là tổng tài một tập đoàn, hôm nay lại nhàn rỗi thế sao? Bây giờ đang là giờ đi làm, thế nhưng chạy tới nơi này, lại còn làm bộ dáng như đến bắt gian tới nơi, dù trên thực tế nàng cũng không làm chuyện gì phải thẹn với lương tâm.

“Cậu ấy đưa tôi đến dưới lầu liền lái xe đi rồi.” Nàng đứng dậy đi đến tủ lạnh cầm chai nước uống đưa cho hắn, hắn dùng đôi mắt âm u lạnh lùng nhìn chằm chằm vào nàng, lóe lên tia sáng phức tạp, khoanh tay không tiếp nhận.

Nàng lơ đễnh cười cười, đem đồ uống đặt xuống bàn. Mặc kệ như thế nào, hắn cũng là khách đến, nếu là khách, cần phải lịch sự.

“Anh muốn dẫn tôi trở về sao?”

Vẻ mặt nàng bình thản vô vị, cầm lấy ba lô trên sô pha, “Nhưng mà sáu giờ đúng Chỉ Dao hẹn tới nơi này đón tôi đi ăn tối, tôi không từ chối được, nếu anh không ngại, tôi muốn chờ cô ấy ở đây. Ăn xong bữa cơm, tôi sẽ trực tiếp quay về biệt thự.”

Hắn thoáng nheo mắt, ánh mắt như rada rò xét trên mặt nàng, sau một lúc lâu, đôi môi mỏng hé mở, “Hôn tôi.”

Cái gì? Hai chữ kia bất ngờ lấy đi hô hấp của nàng, trừng mắt nhìn, nàng nghe lầm rồi chắc?

“Bây giờ tôi bảo em làm gì em cũng đều gật đầu, không phải sao?” Hắn tà ác nhếch môi, “Như vậy, ngay bây giờ, tôi muốn em hôn tôi.”

Người này tuyệt đối cố ý. Hiện tại nàng dịu ngoan như vậy, hắn lại ngại nàng làm thế chưa đủ, cố ý bới bèo ra bọ, sau đó tiếp tục trừng phạt nàng.

Nàng sẽ không như hắn mong muốn, nàng buông xuống ba lô trong tay, cất bước chạy đến chỗ hắn.

Dưới ánh nhìn chăm chú đầy quỷ dị, nàng kiễng mũi chân, lập tức đem đôi môi son áp lên môi hắn.

Môi hắn ẩm ướt mà ấm áp, nàng nhíu mày, qua vài giây sau, lại không sao cả rời đi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.