Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 267: Chương 267




“Tôi cũng thực vinh hạnh được gia nhập đội ngũ các anh, hy vọng về sau được chỉ giáo nhiều hơn.” Nàng được làm việc với người cùng thế hệ, đã không còn khuôn sáo trói buộc, nàng bắt đầu càng ngày càng chờ mong sự hợp tác tốt đẹp sau này.

Lâm Hạo Ngôn tươi cười làm bầu không khí trở nên thoải mái hơn một chút “Lăng tiểu thư, cô không cần khách sáo như vậy, về sau chúng ta còn nhiều cơ hội hợp tác.”

Khởi đầu tốt là thành công một nửa, sau đó bọn họ đều nói chuyện rất vui vẻ, đến hơn 12 giờ, Trịnh Trác đề nghị cùng đi ăn cơm trưa, nàng cũng vui vẻ đồng ý.

Ba người đồng loạt đáp thang máy xuống, đi đến đại sảnh, gặp một vài đồng sự, nàng gật nhẹ đầu chào, Kỉ Tích Vân ở trong số người đó cũng ngẩng đầu nhìn nàng.

Trịnh Trác cùng Lâm Hạo Ngôn cùng đem xe tới, nàng lựa chọn lên xe Trịnh Trác. Một lát sau, bọn họ đến một nhà ăn cao cấp, nàng để ý nơi này mọi người ra vào đều mặc trang phục công chức, không khó đoán ra đây là nhà ăn thương vụ, nơi các thành phần tri thức văn phòng thường liên hoan hoặc đàm luận công việc.

“Cô xem xem muốn ăn gì?” Vừa ngồi xuống, Trịnh Trác đưa thực đơn cho nàng chọn.

“Tôi không kén ăn lắm, ăn giống hai người là được rồi.” Nàng cười cười đem thực đơn đẩy trở về, cúi mặt nhìn mặt bàn, vốn dĩ nàng cảm thấy cùng thủ trưởng mới dùng cơm cũng không sao, chỉ là là hiện tại khi ngồi xuống, mặt đối mặt ngồi với hai người đàn ông khí chất như vậy, nhất thời lại cảm thấy ngại ngùng.

Lần đầu tiên cùng người khác giới xa lạ ăn cơm, nàng có chút không được tự nhiên, hơn nữa bốn phía luôn luôn có ánh mắt nữ giới ghen tị phóng lại càng làm nàng thêm bất an.

Trong lúc đang đợi cơm trưa bưng lên, Lâm Hạo Ngôn đứng dậy đi toilet. Nàng không biết nên làm gì, cúi đầu uống nước.

“Lăng tiểu thư, cô đang lo lắng sao?” Trịnh Trác xoay xoay cái chén trong tay, trên mặt lộ ra ý cười nhợt nhạt. “Dù trong công việc là cấp trên cấp dưới nhưng tôi hy vọng chúng ta vẫn có thể là bạn. Sau này làm việc cô sẽ quen dần thôi, thật ra tôi và Lâm Hạo Ngôn cũng rất thoải mái, cô không cần lo sợ chúng tôi nghiêm khắc cổ hủ đâu.”

“Vâng.” Nàng mỉm cười, di động trong túi đột nhiên rung, nàng cúi đầu lấy ra, nhìn đến là số điện thoại di động của Doãn Lạc Hàn.

“Huyên, em hiện tại đang làm gì vậy?” Hắn mềm nhẹ tiếng nói thoảng ở bên tai.

“Tôi ăn cơm ở bên ngoài.” Nàng nhỏ giọng trả lời, Trịnh Trác ngồi ở đối diện đang nhìn chằm chằm nàng.

“Cùng với ai?” Hắn trầm thấp tiếng nói, đột nhiên gắt gao ép hỏi.

Nàng mím nhẹ môi “Đương nhiên cùng đồng nghiệp.”

“Nam hay nữ ?” Giọng hắn rõ ràng là đang chất vấn nàng.

Nàng nắm chặt di động vốn là muốn nói thẳng, nhưng lời đã đến miệng lại quyết định thôi “Nữ đồng nghiệp, chính là người lần trước anh đã gặp qua, Tích Vân.”

Hắn trầm mặc vài giây, chậm rãi mở miệng “Em tan tầm sớm một chút, xe của anh đứng chờ ở đường cái đối diện.”

“Vâng.” Nàng theo bản năng đáp lời, nghe được hắn cúp điện thoại, lúc này mới nhớ đến hôm nay đã đồng ý với đồng sự buổi tối mời bọn họ ăn cơm chúc mừng.

“Bạn trai cô?” Trên đỉnh đầu phút chốc vang lên tiếng Trịnh Trác.

Nàng ngẩng đầu, cười khổ không trả lời. Nàng hiện tại đầu óc đều nghĩ về tên Doãn Lạc Hàn kia, không biết chuyện tên phóng viên kia hắn đã xử lý thế nào, ban nãy gọi điện thoại đáng lẽ nàng phải hỏi hắn mà nàng lại quên, báo hại bây giờ lại lo lắng.

Lúc này, phục vụ bưng đồ điểm tâm lên cho bọn họ, Lâm Hạo Ngôn cũng đã trở lại, ăn xong cơm trưa, bọn họ nói chút chuyện công việc, nàng nghĩ tới buổi tối đồng sự tụ hội, thuận tiện cũng mời bọn họ.

Trở lại văn phòng, nàng liền bắt đầu khẩn trương vào làm việc, không biết qua bao lâu, vang lên tiếng đập cửa, là Tích Vân.

“Phó chủ biên thân ái, tôi tan tầm đây nha, các đồng sự đều đang ở bên ngoài chờ cô cùng đi ăn cơm chúc mừng đó.” Tích Vân trêu đùa.

“Biết rồi, tôi lập tức ra ngay.” Mân Huyên cười khanh khách khép lại văn kiện, lại vội vàng thu xếp bàn làm việc chỉnh tề, cầm lấy túi da cùng Tích Vân đi ra khỏi văn phòng.

Nàng cùng một nhóm đồng sự đông đảo đi ra thang máy, sau đó xuống đến dưới lầu, mọi người bắt đầu náo động thảo luận đêm nay nên đi nơi nào ăn, cuối cùng cũng thống nhất được một địa điểm tốt.

Nàng lấy cớ, nói mình có việc phải về nhà một chuyến, để cho bọn họ đi trước gọi món ăn, nàng nửa giờ sau sẽ đến. Đợi cho đồng sự từng nhóm từng nhóm bắt taxi đi xa, nàng mới chạy về nơi Doãn Lạc Hàn hẹn.

Đi ngang qua sập bán báo, ánh mắt của nàng nháy mắt bị một đống hình ảnh thu hút. Bóng dáng một người đàn ông đã chiếm hơn nửa bức ảnh, hắn dùng cánh tay tận lực bảo vệ người phụ nữ trong lòng, tựa hồ là sợ nàng bị lộ rõ, mà người phụ nữ kia thì đang nghiêng mặt đi.

Nàng hít thở thật sâu, đây không phải chính là bức ảnh nàng và hắn ở trung tâm thương mại sao? Nàng vội đi lại gần, cầm tờ báo, tinh tường nhìn đến bên cạnh đề một dòng tít thật lớn: “Tổng tài tập đoàn Đường Thịnh Doãn Lạc Hàn cùng người tình bí ẩn tại trung tâm thương mại”

Phía dưới bức ảnh dày đặc chữ đều là phán đoán thân phận người phụ nữ này, sắc mặt của nàng bỗng dưng tái nhợt như tờ giấy, bối rối không biết như thế nào cho phải, bản năng xiết chặt tờ báo, hình ảnh trên báo tuy nhìn không rõ, nhưng nếu nhìn kĩ vẫn có thể nhìn ra là nàng.

“Tiểu thư, tờ báo này cô có mua hay không?” Người bán hàng thấy nàng nhìn hồi lâu, không kiên nhẫn thúc giục.

Nàng phục hồi lại tinh thần, lấy tiền xu ra trả, lướt qua đường cái nhìn thấy chiếc Lamborghini, nàng mở cửa xe ngồi xuống.

“Xong rồi, chuyện của chúng ta……” Nàng vừa trừng mắt nói được vài chữ, đôi môi mềm mại đã bị nuốt lấy, khát khao mà mê luyến liếm cắn môi hồng như cánh hoa, nàng kinh ngạc trừng lớn đôi mắt, cầm chắc tờ báo, dùng sức đẩy đẩy hắn ra.

Hắn lưu luyến buông nàng ra, hai tay lại thủy chung để ở trên lưng của nàng, khàn khàn tiếng nói thở dài “Hôm nay thật là dài, buổi sáng vừa đến công ty mà anh đã bắt đầu nhớ em……”

Đang lúc nước sôi lửa bỏng, người này còn nhàn nhã nói những câu như vậy sao, nàng căm tức không thôi, mang tờ báo với nhiều nếp nhăn phóng tới trước mặt hắn “Không phải nói đã giải quyết rồi sao? Anh nhìn xem đây là cái gì?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.