Bỏ Rơi Ma Vương Tổng Tài

Chương 122: Chương 122: Tâm lý kỳ diệu






Không đợi hắn nói tiếp, nàng thở phì phì ngắt điện thoại, sau đó đặt chế độ của di động thành im lặng, cầm lấy cây lau đi ra đại sảnh.

Nàng vừa lau vừa nghĩ ngợi, nàng đã hứa với Giản Quân Dịch một tuần sau phải đến tạp chí đi làm, như vậy công việc ở cửa hàng bánh ngọt không thể làm, vậy nàng đi nói trước với quản lý một chút mới được.

“Ha ha…. Mân Huyên à…..”

Giọng nói của quản lý mang theo tiếng cười thân thiết vô cùng khoa trương vang lên trên đỉnh đầu, thật làm cho người ta nổi da gà cả người.

Nàng cầm cây lau mượn lực đứng thẳng dậy, khóe môi co rúm, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười: “Quản lý, bác gọi cháu?”

“Đúng vậy, Mân Huyên à, ít nhiều nhờ cháu, không ngờ cháu lại có nhiều bạn bè lắm tiền nhiều của như vậy, sáng nay lại có một anh bạn đẹp trai đến tự xưng là bạn của cháu, cậu ta đặt bánh ngọt trong cửa hàng chúng ta cả tháng này, bảo chúng ta mỗi ngày mang bánh tới biệt thự cậu ta ở.”

Nàng nhanh chóng liên tưởng tới một người, “À…. Người kia có phải họ Kim không, kêu Kim Chính Vũ?”

“Ồ, đúng vậy! Ha ha… Mân Huyên, thực không ngờ cháu lại là thần tài a, nhờ cháu mà việc buôn bán của cửa hàng bánh ngọt chúng ta tháng này thay đổi rất lớn, lời lãi của chúng ta tăng lên đến vài lần, cháu thật đúng là thần tài của chúng ta mà…. Cháu yên tâm, về sau bác sẽ không bạc đãi cháu đâu….”

Quản lý lại cười phớ lớ với nàng, cười đến lưỡi sắp rơi ra ngoài, vẫn còn không ngừng cười.

Nàng đã nói rồi mà, hôm nay sao quản lý lại vô duyên vô cớ khách khí như thế với mình, còn miệng đầy thân thiết gọi tên nàng, thì ra là có chuyện như vậy.

Tiểu tử Kim Chính Vũ này nói những gì tối qua, hiện tại nàng chân chính đã hiểu, hắn muốn dùng phương thức này để quản lý đối xử tốt với nàng. Nhưng mà, vừa rồi nàng còn quát tháo hắn như vậy, kỳ thật cẩn thận ngẫm lại, hắn phong lưu hay hắn có nhiều bạn gái, đây là việc riêng tư của hắn, làm chi mà nàng tự nhiên lại rống to với hắn cơ chứ?

Hắn khắp nơi vì chính mình suy nghĩ như vậy, còn nàng thì sao, nàng lại làm gì với hắn? Nàng quyết định sau khi tan tầm chủ động đi tìm hắn, như vậy có vẻ thành ý chút, bằng không tiểu tử kia lại “phát huy” tính tình đại thiếu gia, sẽ không để ý tới nàng.

Ai, gần đây sao nàng lại thế nhỉ? Sao lại lo lắng hắn có giận dỗi với mình hay không? Chẳng lẽ trong tiềm thức của nàng đã thích hắn rồi? Không, sẽ không, đối tượng nàng thích cũng không phải loại tay chơi như Kim Chính Vũ.

Thêm nữa, nàng vẫn hy vọng một nửa kia của mình là một người đàn ông có vòm ngực dày rộng để nàng có thể dựa vào, mà Kim Chính Vũ nhỏ tuổi hơn nàng, trong mắt nàng, chỉ coi hắn như em trai. Đúng rồi, chính là như thế này!

Cả buổi trưa, nàng vẫn không yên bất an, cứ lầm bầm lầu bầu, còn chưa tới giờ tan tầm, quản lý đã chạy tới, nụ cười vẫn khoa trương như cũ, “Mân Huyên à, cháu mệt mỏi một ngày, nhanh nhanh tan tầm về nghỉ ngơi đi.”

Trước đây chỉ cần nàng về sớm nửa phút, quản lý đều thổi râu trừng mắt, cộng thêm trừ tiền lương của nàng, hôm nay thời gian còn sớm đi. Mân Huyên ngừng lau kính, ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường trong đại sảnh, “Nhưng mà quản lý, còn nửa giờ nữa mới tan tầm, bác có nhìn lầm hay không?”

“Mân Huyên, trước kia bác yêu cầu cháu quá cao rồi, ha ha…. Cháu cũng đừng trách bác nhé, bạn của cháu nói với bác, cháu sắp tốt nghiệp rồi, cháu ở bác nơi này cũng không còn dài, bác hẳn phải đối tốt với cháu một chút, cháu nói có đúng không? Ha ha….”

Khuôn mặt hung thần ác sát ngày thường của quản lý trở nên ôn hòa, nàng lập tức rất khó thích ứng được ngay, không khỏi cảm thán sức hút của tiền tài quá mạnh mẽ, nó có thể dễ dàng thay đổi tất cả thái độ cùng lời nói của một người với mình.

“Quản lý, bạn của cháu nói đúng, cháu cũng đang định nói bác chuyện này.” Nàng hắng giọng, sợ quản lý không đồng ý ngay, nhẹ giọng nói nhỏ nhẹ, “Cháu tìm được một công việc rồi, một tuần sau sẽ đi làm. Cháu muốn nói trước với bác, như vậy bác còn kịp tuyển người mới lại đây.”

Ai ngờ quản lý cũng đồng ý cực kỳ sảng khoái, “Ha ha… Được, bác đã biết, trước khi cháu đi bác sẽ trả cho cháu tiền lương của tháng này. Ngày mai bác sẽ dán thông báo tuyển người, Mân Huyên, cháu không làm ở nơi này nữa, thật là có điểm luyến tiếc….. tại cửa hàng này, chúng ta đã ở chung với nhau hơn hai năm…..”

Quản lý còn không ngừng nói lời khách sáo, lòng của nàng không biết đã bay đến nơi nào, Kim Chính Vũ…. Tiểu tử này thật quá tốt với mình, nếu không có hắn, thái độ của quản lý với mình cũng sẽ không thay đổi lớn như vậy.

Cõi lòng như có dòng nước ấm chảy qua, nàng đột nhiên cảm thấy mình thật muốn nhìn thấy hắn.

Rốt cục đợi đến lúc tan tầm, nàng gọi điện thoại cho Chỉ Dao trước, đêm nay muốn ăn mừng một phen, kết quả Chỉ Dao lại nói đêm nay cô ấy đã hẹn ăn tối với anh trai rồi.

Nàng đương nhiên một rõ hai ràng điểu tiểu thông minh ấy của Chỉ Dao, thật ra cô ấy muốn tạo cơ hội cho mình và Kim Chính Vũ, nhưng sự thật không phải như vậy, nàng lắc lắc đầu nghĩ, cũng sắp đến giờ làm lái xe thuê cho hắn, buổi tối khoảng bảy giờ nàng thường xuyên tiếp hắn đến khách sạn năm sao cao cấp.

Nàng nâng cổ tay nhìn thời gian, mới năm giờ rưỡi, có phải có chút sớm quá không. Dưới ánh sáng ban ngày rực rõ chói mắt, khách sạn khí thế nguy ngan đứng sừng sững trước mắt, nàng ngẩng đầu nhìn thấy bên trên có mấy chữ to thiếp vàng: Khách sạn quốc tế Diệc Phàm.

Nàng đoán rằng, hắn về nước để tiếp nhận chi nhánh công ty bên này, khách sạn này chắc cũng là sản nghiệp của tập đoàn Kim thị. Thực có chút tò mò, không biết Kim thị của bọn họ kinh doanh chỉ riêng một hạng mục hay là giống như tập đoàn Đường Thịnh kinh doanh đa lĩnh vực.

Trước cửa khách sạn có một đài phun nước rất to, liên tục biến ảo đủ loại hình dạng, làm cho người ta hoa cả mắt, nàng tìm một chỗ không bị nước hắt đến ngồi xuống.

Cứ theo lệ thường nàng vẫn hay tới đón hắn, hôm nay rất có thể nàng phải đợi đến bảy giờ, thật sự cứ phải ngồi ở chỗ này chờ đợi?

Vẫn nên gọi một cuộc điện thoại hỏi một chút xem. Nói không chừng bây giờ hắn lại không ở khách sạn, thế chẳng phải nàng sẽ chờ công toi. Nghĩ đến đây, nàng lấy điện thoại di dộng ra, khóe mắt đảo qua một chiếc Porche màu đỏ lao nhanh qua, sau đó lại lùi lại.

“Mân Mân, sao em lại ở trong này?” Một giọng nói kinh ngạc truyền đến.

Kim Chính Vũ đeo kính mát Gucci ngồi trong xe mui trần, bên cạnh còn ngồi một cô gái ăn mặc quyến rũ, giờ phút này đang dùng ánh mắt hung ác lườm nguýt nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.