Bội Đức Chi Nhị Ác Liệt Con Riêng

Chương 10: Chương 10




CHƯƠNG 10

[ Dạ Sương, ngươi là có tâm sự?]

Hai hàng lông mày của Dạ Sương nhăn lại, sau đó nói

[ không có, di……… Ngươi không phải hẹn Doãn lão sư tới phòng nghe nhìn sao?] Hắn như là không nghĩ Doãn Hi Nhi tiếp tục hỏi mà tiếp cố ý ngăn đề tài.

[ ta không có a, làm sao vậy?] Tuy rằng biết Dạ Sương cố ý trốn tránh vấn đề của y, nhưng vừa nghe đến là có quan hệ với Doãn Lạc, y liền bỏ qua vấn đề.

[Vừa rồi ta đụng Doãn lão sư, hắn nói ngươi gọi hắn tới phòng nghe nhìn.]

[Quái, ta cũng không có tìm hắn a!]

Dạ Sương nhìn vẻ mặt buồn rầu của Doãn Hi Nhi, nói

[Quên đi, dù sao ngươi cũng phải nghĩ rõ ràng.. đi tìm hắn đi!]

[ Ân..] Doãn Hi Nhi đứng lên, vỗ vỗ bụi dính trên quần

[Ta đi…] Y đi vài bước về phía trước, sau đó như là nhớ tới cái gì, xoay người đối với Dạ Sương vẫn còn ngồi trên cỏ nói

[ ngươi nếu là thật sự có tâm sự, có thể cùng ta nói, chúng ta là bằng hữu!] nói xong lộ ra một cái mỉm cười ngọt ngào, sau đó lại cất bước về phía trước.

Nhìn bóng dáng Doãn Hi Nhi, Dạ Sương nhớ tới ca ca cùng mẹ khác cha của mình, huyết thống kia ràng buộc hắn chém không đứt.. Có thể chữa trị chăng…

++++

Doãn Lạc đi tới phòng nghe nhìn, không thấy Doãn Hi Nhi, chỉ thấy hai cái nhân xa lạ nhìn thấy hắn đi vào, trong mũi hừ ra một tiếng cười khinh miệt.

Doãn Lạc còn nghi hoặc vì sao Doãn Hi Nhi vài cái gì không ở đây, phía sau cửa ‘Tạp’ một tiếng bị đánh, hắn xoay người thấy ở cửa là đệ tử năm ba vừa mới truyền lời.

[ hắn chính là người ngươi nói, so với ta còn tráng kiện hơn!] Trong đó có một người nam tử tử bộ dáng giảo hoạt cười hì hì đi đến bên người hắn, ánh mắt chạy loạn trên người hắn.

[ các ngươi là người nào, nơi này không chuẩn ngoại nhân vào.] Doãn Lạc lấy tay che miệng mũi, hạn chế hô hấp.

[ tuy rằng không phải loại hình mỹ nam ta thích, bất quá quên đi, nếu là ngươi gọi vào, ta liền miễn đến một lần.]

Trong lời nam tử hiển nhiên không phải nói với hắn, hắn có loại cảm giác bị trêu đùa không tôn trọng.

[ uy….. Các ngươi rốt cuộc…….]

Còn chưa có nói xong, hắn đã bị người ấn té trên mặt đất, quần áo cũng bị cởi ra, hắn còn chưa hoàn toàn hiểu hết tình trạng trước mắt, trước ngực một trận cảm giác ẩm ướt.

[ xôn xao…….. Ngươi đang làm cái gì!] Tay hắn tưởng đẩy được người trên thân ra, lại phát hiện hai tay một chút sức lực cũng không có.

[ đừng lãng phí khí lực, ngươi vừa rồi uống nước khoáng ta hạ dược.] Đệ tử năm ba kia ngồi xổm xuống đối Doãn Lạc nói.

[ Hạ dược……. Ngươi vì cái gì làm như vậy?] hắn không nhớ rõ chính mình làm gì mắc tội với đệ tử này, vì sao hắn chỉnh chính mình như vậy.

Hiện tại đệ tử thật đúng là lớn mật.

[ a….. Vì cái gì sao!] hắn khẽ cười một tiếng,[ vậy phải hỏi con ngươi…… Doãn Hi Nhi .]

[ Hi Nhi!?…….. A………] Nam tử kia hàm trụ một bên nổi lên của hắn khẽ cắn, làm cho cả người hắn chấn động, bị hạ dược thân thể so với bình thường mẫn cảm hơn nhiều. chỉ có thể giống cá để trên thớt chờ người tới ăn thịt. Hắn cố gắng khởi tay hướng trên mặt nam tử vung lên, nam tử bị hành động bất ngờ của hắn đánh làm cho ngã.

[ không hổ là giáo viên thể dục, bị hạ dược, còn có khí lực phản kháng, có ý tứ, ta thích sự khiêu chiến cao độ như vậy.] nam tử bị đánh che hai má, cười đến hạ lưu

[ uy, hai người các ngươi tới bắt hắn.]

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.