Bọn Họ Đều Nói Tôi Gặp Quỷ

Chương 12: Chương 12: Làm việc (4)




Edit: Bonnie/Hãy đọc ở trang chính chủ

Vì để tiễn Hạ Tân nên tôi xuống xe trước, quãng đường còn lại liền đi xe đạp như thường lệ, chỗ chúng tôi cách nhau không xa, đại khái hơn mười phút là về đến nhà.

Sau khi về nhà thấy Lưu Tư Thuận đang chắp tay sau lưng đi lại trong phòng khách, trông thấy tôi hắn ta lập tức đến gần nói: “Lý Viện Viện được cậu siêu... được cậu khuyên về nhà.”

“Hả? Là sao?” Tôi không hiểu hỏi.

“Haiz, nhắc tới cũng là đáng thương.” Lưu Tư Thuận nói, “Khi Viện Viện còn sống... Khi còn bé cô ấy rất yếu đối, vẫn luôn bị bạn bè bắt nạt. Đến khi trưởng thành lại gặp phải người bạn hay bắt nạt hồi đi học ở chỗ làm, có một lần người bạn đó ấn đầu cô ấy vào bồn cầu xảy ra chuyện, từ đó về sau cô ấy không thể rời khỏi bồn cầu nữa.”

Tôi tức giận nói: “Đây cũng không phải là bạo lực học đường nữa, chúng ta có thể kiện người bạn đó cố ý gây thương tích! Mọi hành vi của cô ta gây ra thương tích cực lớn cho Viện Viện, không chỉ phải chịu trách nhiệm pháp luật, việc trị liệu sau này của Viện Viện cũng phải do người bạn đó thanh toán!”

“Haiz, cũng không sao cả, cô ta đã bị dạy dỗ rồi, chỉ là Viện Viện có chút đáng thương, bị trói buộc bên cạnh bồn cầu, chấp niệm qua sâu, muốn đi cũng không đi nổi, ban đêm cứ nhất định phải xuất hiện ở bên cạnh bồn cầu.”

“Ở nhà dựa vào cha mẹ, đi ra ngoài nhờ vả bạn bè, tôi cảm thấy làm bạn cùng phòng, chúng ta nên khuyên cô ấy tích cực đi trị liệu, mau chóng thoát ra khỏi bóng ma tâm lý.”

“Không cần đâu, cô ấy... trước kia các bạn học đều nói trên người cô ấy có mùi nhà vệ sinh, từ đầu đến cuối đều bị người ta bài xích. Mà cậu lại chưa từng ghét bỏ cô ấy, mặc kệ gặp được cô ấy ở nơi nào đều có thể vươn tay. Bây giờ cô ấy đã thoát khỏi khúc mắc và siêu... đi về nhà, về sau sẽ sống thật tốt” Lưu Tư Thuận nói, “Vừa rồi cô ấy trở về liền chuyển hành lý đi, còn dặn dò tôi về sau phải chăm sóc cậu cho tốt.”

Tôi nhìn về phía phòng ngủ của Lý Viện Viện, trong phòng vẫn sạch sẽ gọn gàng như trước. Bồn cầu vẫn còn, tóc giả lại biến mất.

Đúng như Lưu Tư Thuận nói, trên người Lý Viện Viện luôn có một mùi vệ sinh, cho dù có tắm rửa cũng không hết. Thật ra tôi cũng không thích thứ mùi đó, nhưng biết Lý Viện Viện cần được quan tâm, cho dù không thích cũng phải kiên định duỗi tay ra với cô ấy.

Cô ấy có thể nghĩ thoáng thật sự là quá tốt, chỉ tiếc là đi quá vội vàng, không thể gặp một lần.

Nhưng không sao, chỉ cần có duyên phận, hai người sống luôn có cơ hội gặp lại nhau.

“Cảm ơn thầy Lưu, anh còn chuyên môn chờ tôi trở lại nói cho tôi chuyện này.”

“Không có gì, bình thường tôi cũng không hay ngủ đêm lắm. Đúng rồi, tặng cho cậu quyển sổ này, về sau lên lớp cậu hãy mang theo, dùng nó để viết giáo án hoặc là ghi chép tên học sinh cũng được.” Thầy Lưu đưa cho tôi một quyển sổ rất cũ, trang giấy vừa mỏng lại ố vàng, hình như đã để rất nhiều lắm, bên trong trống không, không có một chữ nào cả.

Chắc đây là quyển sổ hắn ta thích nhất, cất giữ rất nhiều năm đi. Tôi ôm lấy nó, cảm ơn: “Cảm ơn anh, về sau tôi sẽ cầm nó theo bên người.”

“Không không không, cũng không cần quá gần người đâu, nhất là đừng để gần tim cậu, huyết khí của cậu quá vượng quá nóng.” Lưu Tư Thuận khoát tay nói, “Cậu cứ để trong túi xách, khi đi làm gặp phải học sinh không nghe lời thì lấy ra là được.”

Giáo án thì có liên quan gì đến học sinh không nghe lời? Có lẽ là kinh nghiệm dạy học của thầy Lưu đi, về sau phải chậm rãi thảo luận mới được.

Bây giờ tôi rất buồn ngủ, chỉ đứng thôi cũng gà gật. Sau khi nhận lấy quyển sổ, tôi mơ mơ màng chào hỏi với thầy Lưu rồi trở về phòng ngủ.

Trong mơ loáng thoáng nhìn thấy Lý Viện Viện, cô ấy mặc váy hoa, cười vẫy tay với tôi rồi bay lên trời.

Sau khi tỉnh lại tôi chỉ cảm thấy đây đúng là một giấc mơ đẹp, tâm trạng cực kì tốt, mặc một chiếc áo thun bình thường, giá rẻ chỉ có 20 đồng mua ở chợ sinh viên đi làm.

Sáng sớm Hạ Tân đã đi tìm thợ sửa thang máy đến, nhưng camera lúc đó bị mất tín hiệu, đến khi bình thường thì chúng tôi đã ra khỏi thang máy rồi. Hơn nữa từ đầu đến cuối nhân viên đều không nghe được chúng tôi gọi điện báo có, bọn họ cũng vẫn luôn chăm chỉ làm việc.

Hạ Tân tra xét nửa ngày không có ra kết quả, 9 giờ cửa hàng sẽ phải mở cửa, cậu ta không có thời gian truy cứu trách nhiệm, nhanh chóng tiến vào trạng thái làm việc.

Tôi ở một bên quan sát cậu ta, thấy cậu ta đúng là không nhớ rõ chuyện tối qua. Tôi hiểu cậu ta rất rõ, chắc hẳn không phải giả vờ.

Điều này khiến tôi vừa lo lắng vừa thở phào, lo lắng cậu ta thật sự xuất hiện bệnh sinh lý, đồng thời cũng thở phào vì cậu ta không nhớ rõ sẽ không ảnh hưởng đến tình huynh đệ của chúng tôi ngày sau.

Tôi cất điện thoại vào tủ đồ của nhân viên, mặc trang phục gấu, biến thành một linh vật cần cù lại đáng yêu.

Trong lúc làm việc, tôi luôn luôn lơ đãng đi lại gần thang máy, mục đích chủ yếu là để tìm Ninh Thiên Sách hôm nay sẽ tới. Tôi thật sự sợ cậu ta vì để phá tà mà trực tiếp dội nước tiểu đồng tử vào trong thang máy

Nhưng mà Tiểu Ninh vẫn luôn không đến, tới tận hơn 10 giờ đêm lúc tôi sắp tan làm mới nhìn thấy một chiếc áo bào vàng chóe, chỉ nhìn quần áo tôi liền biết cậu ta là Ninh Thiên Sách.

Thấy cậu ta không để ý đến nhân viên ngăn cản, vọt thẳng về hướng thang máy, tôi vội vàng xông lên cản cậu ta, nhưng lúc này tôi vẫn còn đang mặc đồ con gấu, chạy hai bước liền ngã sấp xuống.

Ngẩng đầu thấy Ninh Thiên Sách còn đang nhanh chân đi về hướng thang máy, tôi giãy giụa thấy không dễ đứng dậy, liền dùng hai cánh tay rắn chắc của mình bò trên mặt đất.

Sàn nhà của cửa hàng rất bóng loáng, đồ lông nhung không khó bò trên đó lắm. Rất nhanh tôi đã đuổi kịp ở Ninh Thiên Sách sắp đến chỗ thang máy, lúc này thang máy vừa vặn đi đến, thấy cậu ta muốn đi vào, tôi quýnh lên dùng cánh tay lông mao ôm lấy bắp đùi của cậu ta.

“Cậu, chờ một chút cho tôi.” Tôi ở trong bộ đồ gấu thở hổn hển nói.

Có lẽ Ninh Thiên Sách bị giật nảy mình, rút ra kiếm gỗ vác trên lưng ra chỉ vào tôi nói: “Yêu nghiệt phương nào, hiện nguyên hình ra!”

Tôi một tay ôm lấy chân cậu ta không buông, một tay kéo khóa áo. Bộ đồ này vốn đã chật, tôi còn phải dùng một tay ôm người ta, động tác cực kì vụng về, hơn nửa ngày mà vẫn chưa kéo được khóa.

Lúc này nhân viên dẫn Hạ Tân tới, tôi đang muốn gọi Hạ Tân giúp tôi thoát khỏi đồ con gấu, lại thấy Hạ Tân nhiệt tình nắm chặt tay Ninh Thiên Sách: “Chào Ninh đại sư, tôi tên là Hạ Tân, là tôi mời ngài tới. Không phải trước đó đã nói ngài cứ đi thang máy của nhân viên lên phòng làm việc của tôi là được sao? Sao lại tới nơi này?”

“Tôi không yên lòng về cái thang máy có quỷ này.” Ninh Thiên Sách vẫn lạnh lùng như trước, “Hơn nữa có thể bảo nhân viên của anh thả tôi ra không?”

Hạ Tân cúi đầu xuống, tôi vội vàng kêu lên: “Giúp, giúp tớ cởi quần áo ra!”

“Thẩm Kiến Quốc?” Hạ Tân kinh ngạc nói, “Sao cậu lại ôm đại sư tớ mời đến không buông thế? Haiz, cậu cũng đoán được hôm qua chúng ta gặp phải thứ kia đi, nào nào nào, chúng ta cùng nhau nói với đại sư về chuyện ngày hôm qua.”

Cậu ta xoay người túm tôi dậy, sau khi cởi đồ ra, tôi đổ đầy mồ hôi phất tay với Ninh Thiên Sách: “Này, Tiểu Ninh.”

“Tiểu cái gì mà Tiểu, gọi đại sư!” Hạ Tân đập vào đầu tôi một cái, “Lao xồng xộc về phía thang máy nhanh như chớp trước mặt mọi người, ôm lấy đùi khách hàng... Cậu làm tớ mất hết mặt mũi rồi.”

Hạ Tân làm việc nhiều năm như vậy, năng lực quan hệ xã hội tương đối mạnh, cậu ta lập tức quay người nói với khách hàng đang chụp ảnh xem náo nhiệt: “Ngại quá, hai người này là diễn viên chúng tôi mời đến làm hoạt động, đang luyện tập tiết mục thiên sư trừ gấu yêu, nếu như thông qua xét duyệt, sau này có thể nhìn thấy tiết mục này ở cửa hàng chúng tôi. Bây giờ cửa hàng sắp đóng cửa, mời khách hàng mua đồ nhanh chóng tính tiền, đến 11 giờ sẽ đóng quầy thu ngân.”

Đám người xung quanh nghe Hạ Tân nói vậy thì cất điện thoại đi đến quầy thu nhân, còn có người nói với Hạ Tân tiết mục không tệ, rất khôi hài, hy vọng có cơ hội được xem.

Sau khi đám người giải tán, Hạ Tân dẫn tôi và Tiểu Ninh lên văn phòng.

Vừa vào cửa cậu ta đã cực kỳ khách khí mời Tiểu Ninh ngồi xuống, cũng dâng lên một chén trà, sau đó căm tức nhìn tôi nói: “Cậu có mất mặt không, cho dù muốn nhanh chóng tìm đại sư phá tà, cũng phải nhìn trường hợp chứ!”

Từ trước đến nay tôi vẫn không hề khách khí với cậu ta, nói thẳng: “Chính là vì tớ nhìn trường hợp mới sốt ruột ngăn cản cậu ta vào thang máy đấy, nhiều người như vậy nhỡ may Tiểu Ninh rải nước tiểu đồng tử vào trong thang máy thì phải làm sao bây giờ? Hơn nữa Tiểu Ninh là xử nam à?”

Câu nói sau cùng là nói với Ninh Thiên Sách, cậu ta đỏ mặt uống một ngụm trà che giấu nét mặt của mình, lúc này mới giả bộ như thanh cao nói: “Mặc dù phái Mao Sơn không lấy vợ, nhưng trước khi công lực đại thành thì không thể phá nguyên dương, công lực của tôi còn thấp, còn chưa tới thời điểm.”

A, chính là xử nam.

Hạ Tân nịnh hót nói với Ninh Thiên Sách: “Ninh đại sư khiêm tốn, vài trước đó nhà tổng giám đốc Lương có quỷ chính là ngài giải quyết, tổng giám đốc Lương rất đề cử ngài với tôi, đại nói công lực của ngài rất cao siêu, nhất định có thể giải quyết quỷ ở cửa hàng chúng tôi.”

Tôi túm lấy áo Hạ Tân: “Hầy, đều là tốt nghiệp đại học, sao cậu lại mê tín như thế? Trên thế giới này căn bản không có quỷ.”

Hạ Tân đẩy tay tôi ra: “Có phải cậu bị mù không? Đêm qua thang máy bị như thế, cậu còn cảm thấy không có quỷ? Còn có Lý Viện Viện cùng phòng với cậu, tớ tận mắt nhìn thấy cô ấy xuất hiện trong nhà vệ sinh, còn có thể là giả sao? Tớ còn đi tra thông tin về phòng 404 tầng 4 tòa nhà số 4 khu chung cư Bỉ Ngạn, đó là nhà ma mà cậu còn dám ở? Cô ấy còn là bạn cùng phòng của cậu, cậu đã gặp cô ấy vào ban ngày chưa? Có phải cậu làm bạn cùng phòng với quỷ mấy ngày rồi không!”

“Quá đáng, mình mê tín thì thôi, đừng nói xấu bạn cùng phòng của tớ là quỷ, Viện Viện người ta là cô gái tốt, cho dù tính cách hơi kỳ quái, nhưng sao có thể nói cô ấy như vậy được.”

“Vậy cậu bảo cô ấy thử ra ngoài vào buổi sáng xem, nếu cô ấy dám gặp tớ ngay tại đây, tớ sẽ tin cô ấy là người.”

“Cô ấy về nhà rồi, không còn ở thành phố này nữa, tớ gọi cô ấy ra kiểu gì, hơn nữa vấn đề này còn cần chứng cứ sao?” Tôi rất tức giận, vậy mà Hạ Tân cũng gia nhập vào cái ôm của phong kiến mê tín rồi, thật là làm tôi thất vọng.

Hạ Tân thấy không có cách nào mê hoặc tôi cùng nhau mê tín, liền lắc lắc đầu nói: “Ninh thiên sư nhìn xem, bị quỷ quấn lấy chính là cậu ta, tôi chưa từng gặp vật kia bao giờ, ngược lại hôm qua vừa gặp cậu ta liền gặp quỷ liên tiếp, nhất định là cậu ta liên lụy đến tôi.”

Ninh Thiên Sách nhìn chúng tôi một hồi, lắc đầu nói: “Anh Thẩm Kiến Quốc có chính khí hộ thể, thần quỷ không dám lại gần. Ngược lại trên mi tâm của anh Hạ có âm khí, gần đây vận thế không tốt, dễ bị quỷ quái quấn lên.”

Xem đi, tôi buông tay. Tiểu Ninh biết tôi không tin quỷ, chắc chắn sẽ không nói là tôi, đây đều là mưu kế hết!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.