Bóng Tối Kinh Hoàng

Chương 38: Chương 38




Berlin, Đức

Ở bên Đức nhà hàng Rockendorf nổi tiếng sang trọng, cách trang trí bề ngoài xưa nay là nét đặc trưng cho sự phồn vinh của thành phố Berlin.

Diane mới vừa tới, người quản lý bước ra đón tiếp:

- Bà đã đặt bàn chưa?

- Tôi đã đặt bàn trước tên là Stevens. Tôi có hẹn với bà Fronk ở đây.

- Xin mời bà đi lối nầy.

Người quản lý hướng dẫn vô dãy bàn cuối. Diane ngồi nhìn quanh dè đặt. Khoảng chừng bốn mươi thực khách ngồi vô bàn, dân áp phe ngồi bàn phía trước là một ông khách ăn mặc lịch sự đi một mình.

Diane ngồi tập trung lại ý tưởng trong đầu sắp đối phó với Heidi Fronk. Nàng đã biết được những gì?

Người phục vụ đưa ra bản thực đơn:

- Cám ơn.

Diane liếc qua món ăn. Nàng không rành mấy món nầy. Chờ Heidi Fronk tới.

Diane liếc nhìn xuống đồng hồ đeo tay. Trễ hai mươi phút, Heidi chưa tới.

Người phục vụ bước lại:

- Bà đặt món ăn chưa?

- Chưa. Tôi chờ khách tới. Cám ơn.

Giây phút cứ trôi qua. Diane bồn chồn không biết có việc gì

Mười lăm phút sau người phục vụ bước tới:

- Bà cho dọn món ăn ra được chứ?

- Khỏi. Cám ơn. Người khách của tôi sắp tới nơi.

Đúng chín giờ, vẫn chưa thấy Heidi Fronk đâu.

Nghĩ một lát Diane biết chắc là nàng không tới.

Diane vừa ngước nhìn thấy hai anh chàng lạ mặt ngồi ở lối ra vô, mặt mũi xấu xí ăn mặc lôi thôi.

Diane đoán ngay bọn côn đồ. Nhác thấy người hầu bàn bước tới bọn chúng vẫy tay xua đi. Bọn nầy không cần ăn. Diane thấy bọn chúng chăm chăm nhìn về phía nàng, linh tính báo cho nàng biết chuyện chẳng lành. Lọt vô vòng vây bọn địch; Heidi Fronk đã bán đứng nàng. Diane thấy hồi hộp muốn ngất lúc nào không hay.

Nàng nhìn quanh coi thử có lối thoát. Đành chịu thôi. Nàng cứ ngồi lại đó, để rồi liệu sau, nàng phải đi và bọn chúng sẽ tóm cổ nàng. Nàng nhớ còn chiếc điện thoại di động, nhưng biết gọi cho ai tới ứng cứu ngay lúc nầy.

Diane cảm thấy tuyệt vọng không còn lối thoát, ta phải đi khỏi đây, nhưng ra đi lối nào, nàng nghĩ nhìn quanh một lượt nàng sực nhớ, nhìn theo người khách mặt mũi điển trai ngồi ăn một mình bên bàn kia. anh ta vừa nhấp một ngụm cà phê.

Diane mỉm cười cất tiếng.

- Chào ông.

- Ông ta ngước nhìn ngỡ ngàng, rồi vui vẻ đáp:

- Chào bà.

Diane đáp lại với một nụ cười chân tình, mời gọi:

- Tôi thấy cả hai người vô đây một mình.

- Ờ vâng.

Ông có thể quá bước qua đây ngồi chung bàn?

Ông chần chờ một lúc, nhếch mép cười.

- Được, ông đứng lên bước qua bàn Diane.

- Ăn uống một mình thiệt là không vui chút nào, phải không ông! - Diane nhẹ nhàng nói.

- Bà nói đúng. Thiệt là không vui chút nào. Nàng chìa tay ra. Tôi là Diane Stevens.

- Tôi là Gred Holliday.

° ° °

Paris, Pháp.

Kelly Harris giật mình nhớ lại những giây phút kinh hoàng lúc gặp Sam Meadows. Sau khi chạy thoát nàng lang thang đêm tối một mình trên phố Montmartre, mắt không quên nhìn lui về phía sau đề phòng kẻ lạ theo dõi, ta không thể bỏ Paris ra đi khi chưa biết rõ sự thật, Kelly nghĩ.

Tờ mờ sáng nàng ghé vô quán gọi một tách cà phê. Bỗng đâu đầu óc nàng sáng ra tìm được câu giải đáp. Nàng sực nhớ thư ký riêng của Mark. Bà kính nể Mark. Bởi vậy Kelly mới nghĩ ra chỉ còn bà có thể giúp ta một tay.

Đúng chín giờ, Kelly bước vô buồng điện thoại công cộng gọi máy. Nàng gọi tới một nơi quen thuộc, nghe tiếng người phụ trách tổng đài nói giọng Pháp nghe nặng tai - Đây là cơ sở Kingsley.

- Cho tôi gặp Yvonne Renais

- Xin bà vui lòng chờ máy.

Nhanh chóng Kelly nghe Yvonne nói bên kia.

- Yvonne Renais đây. Bà cần việc gì?

- Yvonne, tôi là Kelly Harris đây.

Người nghe buột miệng quá bất ngờ:

- Chao ôi? Bà Harris…

° ° °

Manhattan, New York

Bên trong văn phòng Tanner đèn tín hiệu màu xanh chớp sáng.

Tanner Kingsley nhấc máy lắng nghe cuộc gọi ở Paris.

- Tôi lấy làm buồn lòng vì sự việc xảy ra cho ông Harris. Tôi hết sức bàng hoàng.

- Cám ơn, Yvonne. Tôi cần bàn một việc với bà.

Ta có thể gặp nhau tại một nơi khác được chứ? Bà có rảnh trưa nay dùng cơm với tôi.

- Vâng.

- Ta đi ăn nhà hàng.

- Bà biết nhà hàng Le Ciel de Paris. Ta tới chỗ La Tour Montparnasse sẽ thấy.

- Vâng.

Tanner Kingsley nhẩm tính trong đầu.

- Mười hai giờ?

- Được! Ta sẽ gặp nhau tại đó.

Một nụ cười vừa thoáng hiện trên môi Tanner Kỉngsley. Bọn mày ráng ăn một bữa chót, gã nghĩ. Gã giơ tay mở ngăn kéo, nhấc chiếc máy điện thoại vàng.

Bên kia máy trả lời:

- Chào Tanner. Tin vui. Mọi việc đã xong. Đã tóm được cả hai.

Gã nghe qua mấy câu, gật đầu:

- Tôi biết phải bỏ công nhiều hơn nữa, ta đã sẵn sàng đâu đó rồi… Tôi cũng nghĩ như ông… chào nhá.

° ° °

Paris. Pháp

Tháp La Tour Montparnasse trên độ cao 685 foot xây dựng bằng một vật liệu thép bọc kính. Toàn bộ khu vực hoạt động nhộn nhịp, cửa hiệu mở cửa đón khách ra vô tấp nập.

Kelly là người đến trước tiên ngồi bên trong nhà hàng quán bar tầng lầu năm mươi sáu ấy. Mười lăm phút sau Yvonne mời tới, ríu rít xin lỗi.

Trước đây nàng có gặp gỡ vài lần nhưng vẫn còn nhớ mặt. Yvonne có khuôn mặt nhìn nhỏ nhắn dễ thương. Kelly được nghe Mark khen nàng đủ điều.

- Cám ơn bà đã đến đây, Kelly nói.

- Tôi sẽ làm vừa lòng bà. Ông Harrỉs là một nhân vật đáng kính nể, được mọi người khâm phục. Chuyện xảy ra không ai có thể tin được… nào ngờ.

- Tôi đến đây là để được nghe bà kể lại cái chuyện đó, Yvonne. Bà đã từng cộng tác với chồng tôi trong năm năm.

- Vâng.

- Chắc là hiểu ông rõ hơn ai hết?

- Vâng, phải!

- Mấy tháng sau nầy bà có nhận thấy điều gì khác lạ không? Tức là nó lạ ở chỗ cách ông ăn nói, đối xử với người khác?

Yvonne liếc nhìn chỗ khác:

- Tôi không dám nói là có, tôi muốn nói là…

Kelly khích lệ.

- Lúc nầy bà kể ra không ảnh hưởng gì đến ông, vả lại giúp tôi hiểu rõ hơn mọi việc, - Kelly cố dằn lòng hỏi thêm một việc nữa.

- Bà có nghe ông nhắc tới ai tên là Olga?

Yvonne nghe thấy lạ tai, nói ngay:

- Olga hở?

- Làm gì có.

- Bà không biết người nầy là ai?

- Chuyện đó tôi không rõ.

Kelly thấy người nhẹ tênh, nàng nghiêng ra trước:

- Yvonne nghe nầy, bà có điều gì chưa muốn nói cho tôi biết?

Thì đây…

Người hầu bàn bước tới trước mặt hai vị khách.

- Chào quý bà, chúng tôi hân hạnh được đón tiếp quý bà đến với nhà hàng Ciel de Paris. Tôi là Jacques Brion. Bữa nay bếp trưởng có chuẩn bị mấy món ăn đặc sản. Quý bà đã cho đặt món ăn chưa?

- Có, thưa ông, chúng tôi gọi món châteaubriand hai người ăn.

Người hầu bàn lui ra, Kelly nhìn qua Yvonne.

- Bà mới vừa kể…

- Vâng mấy ngày trước lúc lúc ông chết. Tôi thấy ông Harris có vẻ bồn chồn sao ấy. Ông nhờ tôi ra đặt vé máy bay đi Washington.

- Chuyện đó tôi biết. Tôi cho là chuyện công tác bình thường.

- Không đâu. Tôi thấy nó lạ ở chỗ… như là công việc gấp lắm.

- Bà có biết là việc gì không?

- Không. Mọi việc bất chợt như là bí mật lắm. Tôi thấy sao nói vậy.

Kelly xoay Yvonne gần cả tiếng đồng hồ, nhưng không được gì thêm. Yvonne còn nhớ ra mấy cuộc gọi điện thoại đến chỗ Mark.

Sau bữa cơm Kelly nói:

- Tôi muốn bà giữ kín cuộc gặp gỡ ngày hôm nay, Yvonne.

- Bà khỏi lo, Harris. Tôi không cho ai hay biết.

Yvonne đứng lên:

- Tôi phải về lại văn phòng. - Môi miệng bà run run. - Chắc là không có lần thứ hai…

- Cám ơn Yvonne.

Mark ra đi gặp ai ở Washington? Kelly chưa biết được. Còn mấy cuộc gọi bí mật từ bên Đức, ở Denver và New York ra sao.

° ° °

Kelly từ trên lầu đi thang máy xuống tới phòng khách.

Ta sẽ gọi Diane coi có tin tức gì mới hơn. Được thôi… chợt nàng không nghĩ tới nữa. Kelly vừa ra tới cửa trước đã nhìn thấy bọn chúng ở đó. Hai tên to con mỗi tên đứng canh một bên. Bọn chúng nhìn về phía nàng, hai tên cười với nhau. Kelly thuộc hết địa điểm nầy nàng biết không còn lối thoát nào ra bên ngoài nữa. Lẽ nào Yvonne phản lại ta? Nàng nghĩ.

Hai kẻ lạ mặt dợm bước về phía nàng, chen giữa lối đi của khách ra vô.

Kelly hoảng hốt nhìn quanh, đứng dựa lưng vô tường. Cánh tay nàng vừa chạm một vật cứng đau nhói, nàng quay lại nhìn vừa lúc hai tên bước tới gẩn, nhanh như chớp Kelly chộp lấy cây búa gắn bên hông bình chữa cháy đập vỡ khung kính lập tức chuông báo động reo lên khắp nơi trong dãy nhà.

Kelly la to:

- Cháy? Cháy?

Khắp nơi nhốn nháo. Mọi người từ cửa hàng, nhà hàng ăn chạy ùa ra ngoài. Trong khoảnh khắc phòng khách chật cứng người chen chúc nhau chạy thoát nạn.

Hai tên lạ mặt căng mắt nhìn theo Kelly lẩn vô đám đông. Vừa chạy ra tới nơi chỗ nàng mới còn đứng đây nhìn lại đã không thấy Kelly.

° ° °

Berlin, Đức.

Nhà hàng Rockendorf khách vô tấp nập.

- Tôi chờ một người bạn, - Diane phân bua với Greg Holliday, người khách điển trai được mời qua bàn ngồi chung - Dường như cô ta không tới đúng hẹn.

- Tệ vậy. Bà đi du lịch đến Berlin hở?

- Vâng.

- Một thành phố xinh đẹp. Ở Berlin rất nhiều nơi tham quan du lịch tôi có thể giới thiệu ngay đây.

- Vậy thì hay lắm, - Diane hững hờ nói. - Nàng liếc mắt về phía cửa ra vô. Hai tên lạ mặt đã bỏ đi ra ngoài, có lẽ đón chờ nàng ngoài kia. Nàng phải liệu đi ngay.

- Đúng ra thì… - Diane nói. - Tôi chờ một nhóm bạn. Nàng liếc nhìn đồng hồ. - Họ đang chờ ngoài kia, phiền ông đưa tôi ra xe taxi.

- Có sao đâu.

Thoáng chốc hai người đã ra tới trước cổng.

Diane thấy nhẹ cả người. Hai kẻ lạ mặt toan ám hại nàng đi một mình, nhưng ta đi với một người bên cạnh thì đừng hòng.

Lúc Diane và Greg Holliday ra tôi cổng, hai tên nọ lẩn đâu mất, chiếc taxi đang đậu phía trước nhà hàng, phía sau là một chiếc Mercedes.

Diane lên tiếng:

- Rất vui mừng được gặp gỡ ông.

- Tôi nghĩ là…

Holliday mỉm cười nắm lấy tay nàng, bàn tay gã níu chặt lấy khiến nàng đau nhói.

Nàng nhìn lại, bàng hoàng.

- Sao mà…

- Sao ta không đi xe riêng? - Gã nói nhỏ nhẹ, tay vừa lôi Diane về phía chiếc Mecedes đang chờ. Bàn tay gã níu chặt hơn.

- Không, tôi không muốn để…

Vừa tới bên chiếc xe, Diane nhìn lại thấy hai tên lúc nãy đã ngồi ở hàng ghế trước. Quá sửng sốt, Diane hiểu ngay chuyện gì, nàng cảm thấy toàn thân hoảng loạn.

- Đừng, nàng nói.

- Đừng. Tôi… Nàng vừa bị đẩy vô trong xe.

Greg Holliday nhào vô theo sau ngồi bên Diane giơ tay đóng cửa xe.

- Đi thôi.

Chiếc xe lao tới hoà cùng dòng xe phía trước Diane cảm thấy như người trong cơn bấn loạn;

- Tôi van ông…

Greg Holliday nhếch mép cười đểu:

- Bà có thể nằm nghỉ. Tôi không muốn làm hại ai. Tôi bảo đảm ngày mai bà sẽ về tới nhà.

Hắn thò tay vô chiếc túi phía sau ghế tài xế lôi ra một cây kim tiêm.

- Tôi sẽ tiêm cho bà một mũi thuốc, không sao cả. Bà nằm đây ngủ chừng một hai tiếng.

Hắn sờ lên tay Diane.

- Tránh mau! Tay lái xe quát. Một người đi bộ bất thình lình lao vô đầu xe, lái xe nhanh chân đạp thắng suýt nữa là tai nạn, mọi người ngồi trên xe nhốn nháo.

Holliday đập đầu vô lưng ghế.

Hắn cố ngồi ngay lại, choáng váng, miệng quát người lái xe

- Chuyện gì…

Ngay tức thì Diane níu lấy tay Holliday đang còn giữ chiếc kim tiêm vặn tréo lại gập cây kim vô da thịt hắn.

Holliday hoảng hốt quay qua - Đừng? Hắn vừa bật lên một tiếng thét.

Quá khiếp đảm Diane nhìn thấy người Holliday co giật cứng đờ, buông tay nằm đó, hắn chết trong nháy mắt. Hai tên ngồi phía trước ngoái cổ nhìn lui.

Diane đã tháo chạy ra khỏi xe, thoáng chốc nàng đón được chiếc taxi chạy về hướng ngược chiều.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.