Boss Đột Kích: Vợ Yêu Nằm Xuống, Đừng Nháo!!!!

Chương 59: Chương 59: Cái Tiểu Muội Muội Kia, Thật Đúng Là Đáng Thương A




Editor: Hyna Nguyễn

Ôn Hướng Dương không có buông tay, mà là lạnh lùng nhìn chằm chằm cô ta nói, “Xin lỗi!”

“Xin lỗi? Cô đang nói chuyện đùa gì vậy?” Đại nữ nhân khoa trương nở nụ cười, “Cô cư nhiên kêu tôi hướng loại người như cô xin lỗi? Tôi nói, cô không phải là dư một tháng tiền lương, mới dám đến nơi đây tới tiêu phí đi? Tôi mới vừa cho cô chính là một ngàn năm, cũng đủ cô làm một tháng!”

“waiter.” Ôn Hướng Dương đột nhiên đứng ở một bên kêu waiter một tiếng.

Waiter, “Khách nhân, có cái gì yêu cầu?”

“Lấy cho tôi một ly đồ uống ướp lạnh tới.”

“Tốt, thỉnh chờ.”

Ôn Hướng Dương chẳng những không phản kích, còn muốn waiter đi lấy đồ uống ướp lạnh, cái này làm cho đại minh tinh nữ nhân có chút không rõ nguyên do, nhưng theo tưởng tượng của cô ta, liền cảm thấy Ôn Hướng Dương là không dám đắc tội cô ta, cô ta tức khắc lại ngạo mạn lên, “Cô là tưởng lấy đồ uống hướng tôi xin lỗi? Tôi nói cho cô, không có cửa đâu! Cô chạy nhanh đi rồi buông ra dơ bẩn tay kia của cô ra, tôi thật ra có thể suy xét buông tha cô một lần.”

Ôn Hướng Dương, cười.

Waiter nhanh chóng đem đồ uống bưng lên, đại minh tinh nữ nhân vừa định lấy đi, lại không nghĩ rằng, Ôn Hướng Dương so với cô ta còn sớm một bước, cô ta mới vừa ngây người, trên mặt đã bị một ly đồ uống ướp lạnh đổ xuống một cái lạnh thấu tim.

“Đây là thỉnh cô, không cần khách khí!” Ôn Hướng Dương nói xong, một chân dẫm lên trên chân đại minh tinh nữ nhân, kiêu căng giống như nữ vương, ngẩng đầu ưỡn ngực đi ra ngoài.

“Ai, Mộ đại thiếu gia, thật không nghĩ tới a, khẩu vị của anh lại nặng như thế, cư nhiên thích dạng này.” Hoa Úc nhìn cách Ôn Hướng Dương phản kích, lại nhìn về phía Mộ Lăng Khiêm, dị thường hưng phấn nói, “Tôi nói nha, tôi còn tưởng rằng lần trước cánh tay kia bị thương là tới từ đâu, xem ra, thật đúng là bị trảo thương của chỉ tiểu dã miêu này làm a.”

Nhìn đến phản kích của Ôn Hướng Dương, sắc mặt Mộ Lăng Khiêm hòa hoãn chút, nhưng lại thực mau âm trầm, còn lạnh lùng quét Hoa Úc liếc mắt một cái, “Nữ nhân của tôi, nên làm cái gì là chuyện của tôi. Ngươi chỉ cần quản tốt chính mình là được rồi!”

“Tần Toa.”

Tần Toa nghe được Mộ Lăng Khiêm kêu cô, cô nhướng mày, “Ân hừ.”

“Ngăn lại nữ nhân kia, kêu người của cô đi mua hai mươi cái bánh kem 24 tấc, để cho cô ấy ăn.”

Hoa Úc: “Đứng ở góc độ bác sĩ mà nói, ăn hai mươi cái bánh kem 24 tấc tuyệt đối sẽ chết người.”

Hoa Úc chen vào nói cũng không có khiến cho Mộ Lăng Khiêm nửa điểm chú ý, hắn đứng lên, đang muốn đi ra ngoài, đột nhiên dừng bước chân nói, “Anh tự mình đi phòng bếp làm hai cái bánh kem, đưa tới biệt thự của tôi đi.”

Mộ Lăng Khiêm đi ra ngoài.

Tần Toa cùng Hoa Úc hai mặt nhìn nhau.

Hoa Úc do dự một lát nói, “Toa Toa tỷ, tỷ cảm thấy hắn bình thường sao?”

Tần Toa khảy ngón tay, cười phong tư yểu điệu, “Hắn khi nào bình thường? Cậu thật sự không quên, năm hắn hai mươi ba tuổi đã làm những việc gì đi? So với khi đó, hiện tại hắn, tính bình thường. Bất quá…… Cái tiểu muội muội kia, thật đúng là đáng thương a, cư nhiên đụng phải hắn.”

Đường phố Nam Đức thị, trước sau như một chen chúc náo nhiệt.

Ôn Hướng Dương đem bánh kem trên mặt mình cùng trên tóc rửa sạch sẽ, lang thang không có mục tiêu ở bên ngoài du đãng, cô mới vừa phản kích nhưng thật ra phong cảnh một phen, nhưng là đối với Mộ Lăng Khiêm, vẫn là làm cô đau đầu.

Đang lúc đau đầu, tiếng chuông di động vang lên.

Ôn Hướng Dương lấy di động ra, phát hiện là thông báo từ một số điện thoại xa lạ.

“Uy? Ngươi hảo.”

“Là Sunny sao? Tôi làm ở quán bar Mộ Thiên, cô có thể kêu tôi là Triệu tỷ, tôi nghe tỷ muội tôi nói, cô muốn đến bán rượu ở chỗ chúng tôi, cô chừng nào thì có thể tới?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.