Bớt Lạnh Nhạt Đi Và Lấy Anh Nha!

Chương 62: Chương 62




Đến lớp bọn bạn tức giận khi nhìn mặt nó vẫn tỉnh rụi như không thấy cái gì lúc vừa .

- mày điên rồi . Mày không thấy nó đang lừa mày sao ? Mày chỉ là hàng dự bị của nó thôi - Thủy không chịu được mà đến trước mặt nó quát .

Nó bình thản nhìn Thủy hỏi lại 1 câu

- mày chắc chứ ?

- mày ngu như chó ý . Nhìn như vậy mà không biết à ? Mày thấy nó có yêu đương gì mày không ? Mày không biết nó đang lợi dụng mày à ? Nói yêu mày mà vẫn đi chơi với con khác . Mày chỉ là hàng dự bị của nó thôi - Dương không kém Thủy là bao .

- tụi mày ...... có đúng là bạn tao không ? - nó nhíu mày hỏi lại .

- mày đéo phải bạn bọn tao . Bọn tao đéo có đứa bạn ngu như mày . Nếu mày quay lại với nó thì tình bạn đó chấm hết - Dịu .

- Được - nó đứng dậy khoác cặp ra khỏi lớp .

Bọn hắn và nhỏ chỉ biết nhìn theo bóng dáng nó khuất dần , là bọn nhỏ lo cho nó mà sao nó lại cư sử như vậy ? Nó điên thật rồi , nó không nhận ra tên khốn đó đang lừa nó sao ? Hay nó quá yêu thằng đó rồi ? Bọn nhỏ thì ngồi đó suy nghĩ rồi gục mặt xuống bàn khóc báo hại bọn hắn dỗ mỏi mồm , hắn thì không nói gì ngồi đó suy nghĩ gì đó rồi cũng chạy ra ngoài theo nó .

Tại sau trường

Dưới gốc cây đang có người con gái nhỏ bé ngồi dựa lưng mắt nhắm hờ lại như đang thiêm thiếp ngủ . Bỗng

- là em không biết hay cố tình không biết .

Nó không mở mắt mà cứ lằm đó

- em không nhận ra hắn đanh lừa dối em sao ? Là em yêu hắn ta quá hay là như thế nào ?

Nó vẫn giữ im lặng .

Hết kiên nhẫn hắn lắm lấy 2 vai nó kéo đối diện với mình mà quát

- em có nghe tôi nói gì không ? Em là 1 con ngốc .

- tôi ngốc thì sao liên quan gì ông mà ông lắm mồm . Tôi làm gì tự tôi biết không cần ai dạy đời tôi - nó tức giận hét vô mặt hắn rồi đứng dậy bước đi .

- em vô tâm đến vậy sao ? Là em không nhìn ra hay cố tình không muốn nhìn ra ? Tôi yêu em - hắn tức giận đứng dậy hét lớn .

Nó khự lại khi nghe hắn nói , nhưng rất nhanh lấy lại tinh thần nó đáp :

- tôi không muốn yêu ai . Tôi không tin vào tình yêu . Vì thế đừng nói yêu tôi - lạnh giọng đáp rồi bước đi thẳng bỏ lại hắn đứng bần thần ở đó .

Hắn đau lòng nhìn bóng lưng cô độc nhỏ bé của nó đi xa dần xa dần rồi mất hẳn , là nó không yêu hắn sao ? Nó nói vậy là có ý gì ? Nhìn bóng dáng cô đơn của nó bước đi sao tim hắn đau đến thế ? Là nó vô tâm hay do tim nó bị tổn thương quá sâu lặng đến mức không giám tin ai ? 1 con người nhỏ bé sao có thể mạnh mẽ tới vậy ?....... hắn cứ đứng đó suy nghĩ rồi khụy xuống thảm cỏ xanh mướt .

Nó sau khi bỏ đi thì đế quán điện tử ngồi , nó biết mọi người lo cho nó chứ , nhưng quả thật bạn nó làm nó quá thất vọng . Sao bao năm là bạn mà bọn họ không hiểu tính nó ? Nó làm gì cũng có nguyên do mà ? Ừ phải , nó công nhận nó còn chút tình cảm với Nhật nhưng không phải là yêu mà là thương hại , ai mà chả còn tình cảm với nhau khi quen nhau đến nửa năm , nó không phải là yêu nhưng cũng 1 phần quen biết và hiểu về nhau , những stt trên face , những ib đầy khổ sở .... nó biết là giả nhưng vẫn có chút sót mà . Nó biết Nhật vẫn qua lại với Chuyên chứ vì Chuyên có nhắn tin cho nó , nó đơn giản chỉ không muốn bị làm phiền thôi , dù sao nó cũng sẽ nói chuyện dõ ràng với mấy người họ mà , nó chả muốn làm kẻ trung gian giữa Nhật và Chuyên , nó cũng chả có hứng thú yêu đương với Nhật , nói thật nó chán ghết Nhật cực kì , nhìn là muốn đập rồi . Còn hắn , nó biết hắn thích nó chứ nhưng nó lại phủ nhận điều đó vì nó không muốn 1 tình bạn bị biến mất , hắn tốt với nó , nó biết , nó rất cảm ơn , nhưng nó lại không muốn chấp nhận điều đó , nó sợ , sợ hắn sẽ là Nhật thứ 2 đi vào trái tim nó rồi gây cho nó 1 vết thương lớn , nó sợ phải đối mặt với điều đó . Nhiều khi nó cũng muốn có 1 vòng tay ấm áp , 1 bờ vai vững trắc để dựa vào nhưng nghĩ lại không lên làm vậy . 1 bờ vai có thể đủ vững cho mình dựa hay lại đẩy mình ra để thay vào đó 1 người khác ? 1 vòng tay ấm áp an toàn thật sự hay chỉ giả bộ để ta tin tưởng rồi đến 1 ngày ta thật sự dựa vào vòng tay ấy thì lại vô tình đẩy ta ngã để kéo ai khác vào thay ? ..... thôi thì cứ mạnh mẽ , tự ta bảo bọc lấy ta , tự ta làm lên tất cả , thiếu 1 còng tay ấm , 1 bờ vai vững trắc thì có sao ? Ta vẫn sống tốt mà , nó chả ảnh hưởng gì đến ta ..........

!$;#£*÷;$(“;♡●¤♡●♢●《­○♧♧《○♢~]♡♤●{>|♤□♢[[~《­●《°《]`]~}♤♤|}《□《°》●­》《□♡♡□♡□♡《□《●♢○♧[~《●­♡●♢

Tối tại quán cafe .

Nhật và Chuyên đang ngồi nói chuyện vui vẻ mà không để ý ở 1 góc khuất đang có 7 con người đang ngứa mắt nhìn mình .

- đúng là mèo mả gà đồng , nhìn ngứa cả mắt - Dịu bực tức nói .

- phải đấy , biết vậy sang quán khác ngồi ăn cho ngon miệng , ở đây nhìn ngứa mắt - Thủy cũng không kém .

- ờ phải đó . Hay gọi cho Linh đến xem đi , cho em ấy sáng mắt ra - Bách .

- ừ ý hay đó - Dương hưởng ứng .

-........,,,.

- hxhx nó không bắt máy - Thủy ỉu xìu .

- èo - cả bọn chán nản .

Bỗng

“ cộp “ “ cộp “ ......,

Tiếng dày cao gót lện xuống sàn nhà làm mọi người chú ý.

Trước mặt họ là 1 cô gái mang vẻ đẹp sắc sảo khiến mọi người không thể rời mắt , rất thu hút rất đẹp . Cô gái diện cho mình 1 bo lỗ lửng để lộ vòng eo thon nhỏ trắng mịn , khoác ngoài chiếc sơ mi da đen tay sắn đến khửu , quần da đen cạp cao , chân đi đôi sandan đen cáo 5 phân có đinh tán trang chí nhìn rất đẹp , đóc buông xõa hơi soăn ở lọn , có vài sợi lai màu hồng nhìn rất đẹp , khuôn mặt hờ hững lạnh lạnh nhìn rất cuốn hút , môi tô đỏ , mi chuốt cong vút , chỉ vậy thôi cũng đủ cho cô gái đó tỏa sáng rồi . Nhìn tổng thể cô ấy xinh đẹp , sắc sảo , không kém phần cá tính .

- Băng Linh - Lộc nói trong vô thức .

Phải , cô gái đó là nó , hôm nay nó cố tình nói Chuyên hẹn Nhật ra đây để nói chuyện , nó muốn chấm dứt , nó quá mệt mỏi .

Cả đám ai cũng ngạc nhiên nhìn nó , nó thật khác , không còn là Linh nhí nhảnh hay cười của bọn họ nữa mà thay vào 1 Băng Linh trững trạc và không kém phần lạnh lùng quyến rũ , hắn thì cứ đơ ra nhìn nó , nó rất đẹp à không quá quá đẹp , đẹp đến lỗi khiến người ta không thể rời mắt .

Nhật quay qua nhìn thấy nó thì giật mình , sao nó lại ở đây ? Nó định làm gì ? Sao nó lại ăn mặc như vậy ? ....... nhưng nó rất đẹp .... Nhật cứ vậy mà có ngàn câu hỏi trong đầu , khuôn mặt sợ hãi nhưng không thể rời mắt khỏi nó vì nó rất đẹp .

Chuyên cũng phải giật mình nhìn lên nó , phải , nó rất đẹp , nó đẹp hơn cô rất nhiều , bình thường nhìn nó đã đẹp , nay nhìn còn đẹp hơn khiến Chuyên cũng không thể rời mắt rỏi nó .

Mấy người khách trong quán cũng không khá là mấy , họ nhìn nó say đắm , nó đẹp 1 cách lạ lùng , nó thu hút mọi người như 1 cục nam châm lớn .

- xin lỗi để chờ lâu - cái giọng nhàn nhạn pha chút chả quan tâm của nó vang lên đánh thức mọi người .

- à không . Cũng vừa đến . Cô ngồi đi - Chuyên giật mình mỉm cười với nó .

- cô uống gì ? - sau khi nó ngồi Chuyên hỏi .

- không cần . Vào chuyện chính . - nó nhàn nhạt lên tiếng .

- tôi và anh chấm dứt tại đây . Tôi không phải con dối để cho anh khiển - nó nói rồi vứt 1 sấp ảnh trước mặt Nhật .

Nhật run run cầm lên xem , toàn là ảnh anh ôm ấp cười đùa với các cô gái trong bas rồi đi chơi đâu đó , đáng để ý là ảnh Nhật và Chuyên đang ân ái với nhau . Ngước lên Nhật lắp bắp .

- em..., em...,

- im mồm . Đừng hỏi tôi sao lại có mấy tấm ảnh đó . Mà kể cả không có thì việc anh đang ngồi với cô ta nói chuyện vui vẻ thì cũng đủ để tôi đá đít anh rồi - nó nhàn nhạn phun ra từng câu .

- em .., em... đừng nhìn vậy mà kết luộn . Anh chỉ là thương hại cô ta lên mới quay lại thôi . Em tin anh đi . Anh yêu em mà - Nhật níu tay nó nói

“ chát “

Nó thẳng tay tát Nhật

- nói không biết ngại mồm . Trước ai là người nói tôi không xinh đẹp bằng cô ta ? Ai nói tôi quê mùa nghèo mạt ? Ai nói bên tôi không có tương lai ? Ai nói cô ta giầu có xinh đẹp hơn tôi ? Vậy mà giờ anh giám mở mồm nói như vậy ? - nó nói giọng nhàn nhạt nhưng có chút giận dữ .

- anh ... anh ...

“ chát “

1 cái tát nữa giáng vào khuôn mặt Nhật

- anh là 1 tên tồi tệ nhất mà tôi từng gặp . Tôi và anh chấm dứt . Quay về bên cô ta đi - nó lạnh lùng đứng lên .

- em à . Đừng như vậy . Anh sai rồi . Anh không yêu cô ta thật mà . Anh chỉ là thương hại cô ta thôi - Nhật níu lấy tay nó .

“ chát “ “ bụp “ “ hự “ “ choang “ “ rầm “

Nó tức giận giật tay tát thẳng vào mặt Nhật rồi đưa chân đạp Nhật 1 cái khiến Nhật ngã xuống sàn Nhà kéo theo chiếc bàn đổ và mọi vật trên bàn rớt xuồng . Đi lại gần Nhật nó ngồi xổm xuống nhìn Nhật , giọng Lạnh đến thấu xương .

- còn giám mở mồm nói vậy với tôi ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.