Bức Chân Dung Của Dorian Gray

Chương 3: Chương 3




Vào đến trong nhà, họ nhìn thấy Dorian Gray. Anh ta ngồi gần cửa sổ và đang lật xem những bản nhạc.

“Ngài phải cho tôi mượn tập nhạc này mới được, Basil ạ,” anh ta nói. Rồi anh ta quay lại và thấy Huân tước Henry. “Ồ, xin lỗi Basil. Tôi không ngờ…”

“Dorian, xin giới thiệu Huân tước Henry Wotton,” Basil nói. “Một người bạn thân của tôi.”

Dorian bắt tay Huân tước Henry và trong lúc nói chuyện, Huân tước Henry quan sát chàng trai trẻ. Ừ, quả thật anh ta rất đẹp trai với cặp mắt xanh trong sáng và mái tóc vàng. Anh ta có vẻ mặt cởi mở và thành thật. Trên gương mặt đó, không có bất kì tấm màn bí mật u ám nào. Huân tước Henry chợt hiểu tình cảm mà Basil dành cho anh ta.

Khi đã chuẩn bị xong màu vẽ, Basil nhìn Huân tước Henry và nói: “Harry, tôi muốn hoàn tất bức chân dung của Dorian trong ngày hôm nay nên có lẽ tôi sẽ phải mời ngài rời khỏi đây.”

Huân tước Henry mỉm cười và nhìn Dorian Gray. “Tôi có nên đi không ông Gray?” ông hỏi.

“Ồ không, xin đừng đi, ngài Henry. Basil không bao giờ nói chuyện khi vẽ, chán lắm. Xin hãy ở lại. Tôi muốn ngài nói chuyện cho tôi nghe.”

“Thế nào, Basil?” Huân tước Henry hỏi.

Chàng họa sĩ cắn môi. “Được thôi, Harry. Ở lại đi… nếu cần thiết phải vậy.”

Trong khi Basil vẽ thì Huân tước Henry nói chuyện, và chàng trai trẻ lắng nghe. Từng chữ thấm vào tâm hồn của Dorian như âm nhạc - một thứ nhạc cuồng nhiệt và sôi nổi. Huân tước Henry có một giọng nói hay quá, anh ta nghĩ. Chúng chỉ là những câu nói, nhưng chúng thật là khủng khiếp! Chúng tươi sáng và nguy hiểm! Chúng ta chẳng thể chạy trốn khỏi những ngôn từ. Dorian bắt đầu hiểu ra nhiều điều về bản thân mình mà trước đây chàng chưa bao giờ nghĩ tới. Sao trước đây mình lại không nhìn thấy mình rõ như bây giờ nhỉ? Chàng tự hỏi.

Huân tước Henry quan sát Dorian và mỉm cười. Ông biết lúc nào nên nói và khi nào nên im lặng. Ông rất quan tâm đến chàng trai trẻ có gương mặt đẹp kì diệu này.

Sau đó họ cùng nhau ra vườn, trong khi Basil tiếp tục vẽ tranh. Hương hoa ngào ngạt bao vây lấy họ. Dorian nhìn người bạn lớn tuổi và suy ngẫm về ông ta. Ông ta cao ráo, có gương mặt đen mỏng và đôi bàn tay trắng lạnh. Dorian thích ông, nhưng không biết sao vẫn cảm thấy hơi sợ ông.

“Ông không nên đứng ngoài nắng, ông Gray ạ,” Huân tước Henry nói. “Nước da nâu không hợp thời đâu và nó cũng không hợp với ông nữa.”

“Ồ, không sao,” Dorian cười.

“Nhưng nó sẽ là rắc rối đối với ông đấy, ông Gray ạ.”

“Tại sao thế?” Dorian hỏi.

“Tại vì ông còn trẻ, và tuổi trẻ thật là tuyệt vời. Kìa, ông mỉm cười. Ngay bây giờ có lẽ ông không đồng ý với tôi, nhưng một ngày nào đó ông sẽ hiểu tôi muốn nói gì - đó là khi ông đã già đi, trở nên mệt mỏi, và không còn là một người đẹp trai nữa. Ông có khuôn mặt tuyệt đẹp, ông Gray ạ. Thật đấy. Đừng có lắc đầu. Không có gì quan trọng và giá trị hơn sắc đẹp đâu. Tuổi trẻ của ông sẽ mất dần theo năm tháng và vẻ đẹp của ông cũng tàn theo. Lúc đó, bỗng nhiên ông sẽ cảm thấy cuộc đời ông trống rỗng - không còn gì để hưởng thụ, không còn gì để hi vọng. Thời gian là kẻ thù của ông, ông Gray ạ. Nó sẽ lấy đi của ông tất cả. Ngày nay, thiên hạ sợ chính bản thân họ. Sợ cuộc sống. Nhưng ông, với gương mặt này và tuổi trẻ này, không có gì mà ông không làm được. Ông phải sống cho ra sống! Sống cuộc đời tuyệt vời của ông! Chúng ta không bao giờ trẻ lại lần nữa. Tuổi trẻ! Ôi, trên đời này không còn gì quan trọng hơn là tuổi trẻ!”

Dorian Gray lắng nghe và thán phục. Những ý tưởng mới tràn ngập trong đầu. Chàng cảm thấy những cảm xúc khác lạ.

Đúng lúc ấy, từ trong nhà, Basil gọi họ. Huân tước Henry quay về phía Dorian và nói: “Ông cảm thấy sung sướng là đã quen tôi, phải không ông Gray?”

“Vâng, tôi đang hạnh phúc. Tôi tự hỏi không biết là tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi không?”

“Mãi mãi!” Huân tước Henry mỉm cười. “Thật là một từ kinh khủng! Chỉ có các bà mới lạm dụng từ này. Nó có ý nghĩa gì? Chỉ có hiện tại là quan trọng mà thôi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.