Bức Thư Tình Cuối

Chương 23: Chương 23




Rory cảm nhận một bàn tay để trên vai và rút tai nghe ra.

‘Làm ly trà chứ?’

Anh gật đầu, tắt nhạc và nhét máy nghe nhạc MP3 vào túi. Những chiếc xe tải đã xong việc; chỉ còn lại chiếc xe tải nhỏ của tòa soạn là còn tiếp tục làm việc, chạy đi chạy lại giữa hai tòa nhà để chở nốt mấy thùng đồ còn sót. Đã là ngày thứ Năm rồi. Ngày Chủ nhật tới, những thùng đồ cuối cùng, những chiếc ly và tách cuối cùng phải được chở đi. Vào ngày thứ Hai, tòa soạn tờ Nation sẽ bắt đầu cuộc đời mới ở tòa văn phòng mới và tòa nhà cũ sẽ bị dỡ bỏ. Vào giờ này năm sau mọc lên ở đó hẳn sẽ là một công trình ốp kính và kim loại sáng loáng.

Rory chọn một chỗ ngồi đằng sau chiếc xe tải nhỏ, cạnh sếp mình, ông đang ngắm lại mặt tiền được ốp đá cẩm thạch đen cũ kỹ của tòa nhà. Phù hiệu bằng kim loại của tờ báo, chú chim bồ câu đưa thư, đã được tháo dỡ ra khỏi chân cột ở bậc thang trên cùng.

‘Một hình ảnh xa lạ, đúng không?’

Rory thổi ly trà của anh. ‘Một cảm giác thật kỳ lạ cho cả bác? Sau từng ấy thời gian làm ở đây?’

‘Không hẳn. Cuối cùng việc gì đến cũng phải đến. Vẫn có một phần trong tôi luôn mong chờ được làm một điều gì đó khác biệt.’

Giống như anh đang được nghe một bức tranh cất lời tâm sự vậy. Thật khác biệt. Thật hấp dẫn. Rory để ly trà xuống và lắng nghe.

‘Bác không có ý định tự viết một cái gì đó à?’

‘Không.’ Giọng ông cả quyết. ‘Tôi không phải là nhà văn.’

‘Vậy bác sẽ làm gì?’

‘Tôi không biết. Đi du lịch, biết đâu đấy - có thể tôi sẽ vác ba lô đi bụi như cậu.’

Họ nhìn nhau cười với ý tưởng đó. Họ đã cùng nhau làm việc qua bao nhiêu ngày tháng, hầu như không ai nói với ai câu nào, và chẳng mấy khi họ đề cập tới chuyện gì khác ngoài công việc. Giờ đây khi công việc của họ đang đi tới giai đoạn kết thúc, họ bỗng trở nên khá nhiều chuyện.

‘Con trai tôi cũng nghĩ là tôi nên làm thế.’

‘Cháu không biết là bác có một người con trai,’ anh không giấu nổi sự ngạc nhiên trong giọng nói.

‘Và một người con dâu cùng ba đứa cháu nghịch kinh khủng.’

Rory chợt nhận ra anh phải nhìn nhận lại sếp mình. Ông là một trong những người anh biết luôn tạo cho anh cảm giác ông là người đơn độc, giờ anh sẽ phải cố gắng làm quen với hình ảnh ông là người dành cho gia đình.

‘Thế còn vợ bác?’

‘Bà mất lâu rồi.’

Ông nói ra điều ấy không có vẻ gì buồn bã, nhưng Rory vẫn cảm thấy một điều gì đó khác lạ, như thể anh vừa bước qua một ranh giới nào đó.

Nếu Ellie ở đây, Rory chắc chắn cô sẽ hỏi thẳng ông điều gì đã xảy ra với vợ ông. Nếu Ellie ở đây, Rory chắc chắn sẽ lén đi vào một khu vực khác của thư viện chứ không ngồi đây nói chuyện với cô. Anh đang cố gạt cô ra khỏi tâm trí. Anh sẽ không nghĩ về cô. Anh sẽ không nghĩ về mái tóc của cô, tiếng cười của cô, cách cô cau mày khi cần tập trung. Cách cô run rẩy trong vòng tay anh: thật mềm mại. Thật dễ bị tổn thương.

‘Vậy bao giờ thì cậu bắt đầu chuyến du hành của cậu?’

Rory đưa tâm trí trở về thực tại và đưa tay nhận một cuốn sách, rồi một cuốn khác. Cái thư viện này chẳng khác gì cỗ máy không gian và thời gian: mọi thứ đột nhiên chẳng biết từ đâu xuất hiện.

‘Cháu mới lên kế hoạch ngày hôm qua. Giờ chỉ cần kiểm tra lịch bay.’

‘Cậu sẽ nhớ cô gái của cậu chứ?’

‘Đó không phải là cô gái của cháu.’

‘Cô ta để lại ấn tượng tốt, đúng không? Tôi nghĩ cậu thích cô ta.’

‘Cháu đã từng thích.’

‘Tôi vẫn luôn nghĩ hai cô cậu khá hợp nhau.’

‘Cháu cũng nghĩ vậy.’

‘Vậy thì có chuyện gì?’

‘Cô ấy… phức tạp hơn cháu tưởng.’

Người đàn ông già nở nụ cười châm biếm. ‘Tôi chưa từng gặp người phụ nữ nào mà không phức tạp.’

‘Đúng vậy… Đúng vậy. Cháu không thích sự phức tạp.’

‘Cuộc sống này chẳng có gì là không phức tạp cả, Rory ạ. Tất cả chúng ta rồi cuối cùng sẽ phải thỏa hiệp với nó.’

‘Không phải là cháu.’

Người thủ thư nhướn mày. Mặt ông thoáng nở một nụ cười.

‘Gì vậy?’ Rory nói. ‘Gì vậy? Bác không định cho cháu một bài giảng ngọt ngào về những cơ hội bị bỏ lỡ và cậu sẽ hối hận vì đã không làm khác đi đấy chứ?’ Giọng của anh to hơn, gay gắt hơn anh định thế, nhưng anh không thể kiềm chế. Anh bắt đầu chuyển các thùng đồ từ một góc của chiếc xe tải sang góc khác. ‘Đằng nào cũng chẳng để làm gì. Cháu sẽ đi xa. Cháu không muốn những điều phức tạp.’

‘Không.’

Rory nhìn xéo sang ông và nhận thấy vẫn nụ cười ấy ở ông. ‘Đừng cố làm cháu bị mủi lòng. Cháu muốn nhớ tới bác với hình ảnh một ông già khó tính đáng thương.’

Ông già khó tính đáng thương cười khục khục. ‘Tôi không dám. Thôi nào. Đứng dậy và kiểm tra lần cuối khu vực lưu trữ các tấm vi phim và sắp xếp chỗ để trà. Rồi tôi sẽ mời cậu đi ăn trưa. Khi đó cậu không thể không kể với tôi về những chuyện đã xảy ra giữa cậu và cái cô gái mà cậu rõ ràng không giấu nổi sự quan tâm.’

*

Vỉa hè bên ngoài tòa nhà của Jennifer Stirling nhuộm một màu xám dưới ánh mặt trời mùa đông. Một người quét rác đang cặm cụi quét vỉa hè, khéo léo nhặt những miếng rác từ chiếc càng cua nhỏ. Ellie tự hỏi lần cuối cùng mình gặp một người quét rác ở khu nhà cô là lúc nào. Có lẽ để làm được việc đó ở khu nhà cô đòi hỏi phải cực kỳ kiên nhẫn: dãy phố cô ở có rất nhiều hàng, quán ăn nhanh và hiệu bánh mì rẻ tiền, những túi đồ đựng thức ăn sọc đỏ trắng vứt bừa bãi trên đường tố cáo những bữa trưa no nê đầy chất béo và đường.

‘Là cháu đây ạ. Ellie Haworth,’ cô nói to vào điện thoại đặt trước cửa khi thấy Jennifer trả lời. ‘Cháu có nhắn tin cho bác. Cháu hy vọng cháu có thể-’

‘Chào Ellie.’ Giọng bà hồ hởi. ‘Tôi xuống ngay đây.’

Trong lúc đợi chiếc thang máy cũ kỹ chậm rãi đi xuống, cô nghĩ về Melissa. Không thể ngủ được, Ellie đã tới tòa soạn báo Nation khoảng bảy giờ rưỡi sáng. Cô cần phải nghĩ ra cách viết bài phóng sự về những bức thư tình; đọc lại những bức thư Clive gửi càng làm cô nhận ra rằng cô chẳng thể có cách nào quay về cuộc sống cũ. Cô sẽ phải viết bằng được bài phóng sự này. Cô sẽ cố thu thập thêm thông tin từ Jennifer Stirling và xào xáo thêm chút ít. Cô trở về là cô trước đây: kiên định, tập trung. Nó giúp cô không còn bận tâm suy nghĩ về những sóng gió riêng trong đời tư của cô gần đây nữa.

Cô ngạc nhiên khi thấy Melissa cũng đã có mặt ở văn phòng. Khu vực phòng Phóng sự vẫn chưa có ai trừ người lau dọn lặng lẽ đẩy chiếc máy hút bụi qua từng bàn làm việc. Cửa văn phòng của Melissa khép hờ.

‘Mẹ biết, cục cưng của mẹ, nhưng Nina sẽ đưa con đi.’ Bà để một tay trên đầu và dùng ngón tay nghịch những lọn tóc một cách vô thức. Mái tóc lượn sóng dưới những ngón tay mảnh khảnh, lấp lánh trong ánh nắng yếu ớt của sáng mùa đông, những lọn tóc được cuộn lên, kéo dãn ra rồi lại buông xuống.

‘Không, mẹ đã bảo với con vào tối Chủ nhật rồi. Con không nhớ à? Nina sẽ đưa con đi và sau đó đón con về… mẹ biết… mẹ biết… nhưng mẹ còn phải đi làm. Con biết mẹ phải đi làm mà con yêu…’ Bà thả người xuống ghế, tựa đầu vào một tay vì vậy tiếng nghe bập bõm.

‘Mẹ biết, mẹ biết. Nhưng con có nhớ mẹ đã bảo con là văn phòng mẹ chuyển sang địa điểm mới không? Và điều đó rất là quan trọng không? Và mẹ không thể-’

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài.

‘Daisy, con yêu quý, cho mẹ nói chuyện với Nina đi… mẹ biết. Mẹ chỉ cần gặp Nina một phút thôi… Được rồi, sau đó mẹ sẽ nói chuyện tiếp với con. Chỉ cần-’. Bà nhìn lên và thấy Ellie đang đứng ngoài hành lang. Ellie vội quay đi, bối rối khi bị phát hiện nghe lỏm và vội cầm điện thoại lên nghe, như thể cô cũng có một cuộc gọi không kém phần quan trọng. Khi cô ngẩng đầu lên, cửa phòng của Melissa đã đóng lại. Rất khó để khẳng định điều này, nhưng từ đằng xa nhìn lại, có vẻ bà ấy đang khóc.

‘Ồ, thật là một sự bất ngờ thú vị.’ Jennifer Stirling mặc một chiếc áo bằng vải lanh lạnh và một chiếc quần bò màu chàm.

Mình cũng muốn mặc quần bò khi mình sáu mươi tuổi gì đó, Ellie thầm nghĩ. ‘Bác nói cháu có thể quay lại.’

‘Tất nhiên rồi. Tôi phải thú nhận câu chuyện tuần trước đã phần nào trút được gánh nặng trong tôi. Cô làm tôi nhớ tới con gái mình. Tôi thực sự nhớ sự hiện diện của nó ở bên cạnh.’

Ellie cảm thấy phấn khởi lạ kỳ khi được so sánh với thiếu nữ mặc trang phục Calvin Klein trong bức hình. Cô cố không nghĩ tới lý do vì sao cô tới đây. ‘Hy vọng cháu không làm phiền bác…’

‘Không hề. Miễn là những câu chuyện huyên thuyên của tôi không làm cô phát ngấy. Tôi định đi dạo một lúc ở đồi Primrose. Cô có muốn đi cùng không?’ Họ vừa đi bộ, vừa nói chuyện về khu nhà họ ở, về đôi giày của Ellie mà bà Stirling rất ngưỡng mộ. ‘Chân tôi kinh khủng lắm,’ bà thú nhận. ‘Ở tuổi cô ngày nào chúng tôi cũng phải nhét chân vào những đôi giày cao lênh khênh. Thế hệ của cô chắc được sống thoải mái hơn.’

‘Đúng vậy, thế hệ của bọn cháu giờ khác rất nhiều.’ Cô mường tượng hình ảnh bà mẹ trẻ Jennifer, với khuôn mặt trang điểm kỹ lưỡng và mái tóc hoàn hảo.

‘Ồ, chúng tôi thì chẳng có lựa chọn. Thật là một hệ thống chuyên chế khủng khiếp. Laurence - chồng tôi - không cho phép tôi chụp ảnh nếu tôi ăn mặc không gọn gàng.’ Hôm nay bà có vẻ thư thái hơn, không còn bị ám ảnh bởi những kỷ niệm buồn nữa. Bà bước thoăn thoắt, với những bước chân của một người trẻ tuổi hơn rất nhiều, thỉnh thoảng Ellie còn phải chạy theo cho kịp. ‘Để tôi kể cô nghe. Vài tuần trước đây tôi tới nhà ga để mua một tờ báo. Một cô gái trẻ đứng đó với bộ đồ giống y chang bộ đồ ngủ ở nhà, chân xỏ trong đôi ủng to tướng làm từ da cừu. Các cô gọi loại giày đó là gì nhỉ?’

‘Giày da lộn.’

Jennifer cất giọng hào hứng.

‘Đúng đúng. Chúng trông rất kỳ quặc. Và tôi theo dõi cô gái đó vào mua một bình sữa, tóc sau gáy dựng đứng và tôi ghen tị vô cùng với sự tự do của cô ấy. Tôi đứng đó, chằm chằm nhìn cô ta như thể một mụ già điên.’ Bà cười khi nhớ lại. ‘Danushka, cô gái bán hàng, tò mò không biết cô gái tội nghiệp đó đã làm gì mà tôi phải đứng chết trân như vậy…’

‘Cháu có thể hỏi bác một câu được không ạ?’

Jennifer khẽ trễ một bên góc môi. ‘Tôi cũng đoán là cô có một câu hỏi trong đầu.’

‘Đã bao giờ bác hối hận về những gì đã xảy ra chưa? Ý cháu là việc ngoại tình ý.’

‘Ý cô hỏi là tôi có hối tiếc vì đã làm tổn thương chồng tôi?’

‘Vâng.’

‘Cô hỏi là vì… tò mò? Hay là cho tôi một lời xá tội?’

‘Cháu không biết. Chắc là cả hai.’ Ellie cắn móng tay. ‘Cháu nghĩ… John… của cháu… có thể sẽ bỏ vợ.’

Một thoáng im lặng. Họ đã tới cổng ra vào của khu đồi Primrose và Jennifer dừng lại. ‘Cả con cái?’

Ellie không nhìn lên. ‘Vâng.’

‘Đó là một trách nhiệm lớn lao.’

‘Cháu biết.’

‘Và cô vẫn lo sợ?’

Ellie nhận ra những điều cô không thể tâm sự với bất kỳ ai. ‘Cháu muốn chắc chắn cháu đang hành động đúng. Và đáng để làm so với những tổn thương cháu có thể gây ra cho người khác.’

Có điều gì đó ở người đàn bà này khiến cô khó có thể che giấu bất kỳ sự thật nào. Cô cảm thấy ánh mắt của Jennifer nhìn cô và thực sự muốn được xá tội. Cô nhớ lại lời của Boot: Em khiến anh muốn trở thành một người tử tế hơn. Cô cũng muốn trở thành một người tử tế hơn. Cô không muốn tới đây với một nửa tâm trí nghĩ xem làm cách nào để ăn cắp một phần những ý tưởng từ cuộc hội thoại này và đăng lên báo.

Kinh nghiệm nhiều năm lắng nghe vấn đề của người khác dường như đã cho Jennifer khả năng có cái nhìn trung hòa khôn ngoan. Khi bà lên tiếng, Ellie có cảm giác như bà đã lựa chọn từ ngữ rất kỹ. ‘Tôi chắc hai người phải bàn bạc cụ thể với nhau. Cô cần phải nói đúng như những gì cô nghĩ. Phải trung thực dù có thể gây tổn thương. Và có thể không phải lúc nào cô cũng có câu trả lời. Đó là điều tôi nghiệm ra khi đọc lại những bức thư của Anthony sau khi cô tới thăm vào tuần trước. Đây không phải là một trò chơi. Tôi chưa từng gặp ai - trước đây và cả mãi mãi về sau - mà tôi muốn được trải lòng một cách hoàn toàn trung thực.’

Bà thở dài, ra hiệu cho Ellie bước qua cổng công viên. Họ đi theo lối mòn dẫn lên đỉnh đồi. ‘Nhưng không có sự xá tội nào cho những người như chúng ta, Ellie ạ. Rồi cô sẽ nhận ra cảm giác tội lỗi sẽ đè nặng lên cô hơn là cô tưởng. Người ta vẫn nói chắc hẳn phải có một lý do nào đó dẫn tới sự đam mê cuồng nhiệt giữa hai người, rồi họ có một cuộc tình, nhưng ở đó không chỉ có người trong cuộc là bị tổn thương. Riêng tôi, tôi vẫn thấy áy náy với những tổn thương tôi đã gây ra cho Laurence… Tôi đã tự phê phán mình, nhưng tôi còn nhận ra rằng những gì xảy ra cũng làm tổn thương tất cả mọi người. Và… người duy nhất tôi cảm thấy vô cùng có lỗi là Anthony.’

‘Bác sẽ kể cho cháu nghe phần còn lại của câu chuyện chứ.’

Nụ cười trên khuôn mặt của Jennifer biến mất.

‘Ellie à, đó không phải là một kết thúc có hậu.’ Rồi bà kể lại chuyến đi thất bại tới Châu Phi, cuộc tìm kiếm ròng rã, sự im lặng khó hiểu của người đàn ông đã từng không ngừng liên lạc và tỏ tình với bà, và rồi dừng lại với một cuộc sống mới ở Luân Đôn, cô độc một mình.

‘Chỉ thế thôi ư?’

‘Ngắn gọn thì chỉ có thế.’

‘Và trong suốt thời gian ấy bác chưa bao giờ… chưa bao giờ có ai khác à?’

Jennifer Stirling mỉm cười. ‘Không hẳn thế. Tôi cũng là con người. Nhưng tôi có thể nói tôi không quan hệ tình cảm với một ai nữa. Sau Boot, tôi - tôi thực sự không muốn gần gũi với ai nữa cả. Với tôi, chỉ có mình ông ấy. Tôi có thể nhận ra điều ấy rõ ràng. Bên cạnh đó tôi còn có Esme.’ Bà cười tươi. ‘Đứa trẻ thực sự là niềm an ủi tuyệt vời.’

Họ đã lên tới đỉnh đồi. Toàn bộ khu bắc Luân Đôn trải dài dưới chân họ. Họ thở sâu, nhìn về phía chân trời xa xa, nghe vọng lại tiếng xe cộ, tiếng hò hét của những người dắt chó và trẻ con đi dạo bộ ở phía dưới chân đồi.

‘Cháu có thể biết vì sao bác giữ hòm thư tại bưu điện lâu thế không?’

Jennifer tựa lưng trên chiếc ghế băng bằng sắt, ngẫm nghĩ một chút trước khi trả lời. ‘Tôi nghĩ có thể cô thấy điều này ngu ngốc, nhưng chúng tôi đã bỏ lỡ hai lần tới được với nhau, cả hai lần đều chỉ chậm vài giờ đồng hồ. Tôi cảm thấy mình có nghĩa vụ để chuộc lại lỗi lầm đó, để cho cả hai chúng tôi dù chỉ một cơ hội nhỏ nhất. Tôi hiểu rằng đóng hòm thư đó lại cũng có nghĩa là chấp nhận mọi chuyện đã kết thúc.’

Bà nhún vai một cách buồn bã. ‘Năm nào tôi cũng tự nói với mình đã đến lúc cần đóng nó lại. Rồi ngày tháng cứ trôi qua. Và tôi đã quyết định cứ để thế. Tôi tự nhủ đó cũng là một sở thích chẳng gây hại gì.’

‘Vậy có đúng như thế? Bức thư cuối cùng của ông ấy?’ Ellie khoát tay về hướng St John’s Wood. ‘Có đúng bác không còn có tin tức gì về ông ấy nữa? Làm sao bác có thể chịu đựng nổi việc không biết một chút gì về chuyện gì đã xảy ra với ông?’

‘Theo cách tôi nhìn nhận, có hai khả năng. Một là ông đã chết ở Congo, mà vào thời điểm đó, thật quá sức chịu đựng của tôi. Hai là, tôi đã làm ông quá tổn thương. Ông tin tôi sẽ không bao giờ rời bỏ chồng mình, thậm chí tôi cũng không quan tâm tới tình cảm của ông, và tôi nghĩ sẽ quá sức chịu đựng của ông nếu ông tìm cách liên lạc với tôi lần nữa. Thật tiếc là bản thân tôi cũng không biết khả năng nào là chắc chắn.’

‘Bác chưa bao giờ cố tìm dấu vết của ông ấy ư? Thuê một thám tử tư chẳng hạn? Đăng tìm người trên báo?’

‘Ồ, tôi không thể làm thế. Ông sẽ biết tôi ở đâu. Tình cảm của tôi cũng đã được dồn nén. Và tôi cần tôn trọng ông ấy.’ Bà nhìn Ellie một cách nghiêm trang. ‘Cô biết đấy, cô không thể bắt một ai đó yêu mình trở lại. Cho dù cô có muốn tới đâu. Thật tiếc là, đôi khi, thời cơ đã qua.’

Gió lồng lộng thổi: gió luồn qua cổ áo và len lỏi qua người cô. Ellie thọc tay vào túi áo. ‘Bác nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông ấy tìm lại được bác?’

Lần đầu tiên, mắt Jennifer Stirling nhòe lệ. Bà nhìn xa xăm về phía chân trời, khẽ lắc đầu. ‘Cô biết đấy, những trái tim tan nát không phải là sở hữu độc quyền của tuổi trẻ.’ Bà chậm rãi quay bước trở về theo lối mòn nên cô không còn nhìn thấy mặt bà. Một khoảnh khắc im lặng trước khi bà cất tiếng khiến tim Ellie thắt lại. ‘Tôi đã hiểu ra từ rất lâu rồi, Ellie ạ, rằng sống với những giả định kiểu nếu như thực sự là một trò chơi nguy hiểm.’

Tới gặp anh - Jx

Chúng ta liên lạc bằng điện thoại chứ? X

Anh có rất nhiều chuyện để nói với em. Anh chỉ cần gặp em. Les Percivals trên đường Derry. 1 giờ chiều mai.

Percivals?!? Không phải phong cách của anh.

À. Anh có khá nhiều hành động kỳ cục thời gian này. Jx

Cô chọn chiếc bàn được phủ khăn lụa, xem lướt qua những ghi chú cô vừa nguệch ngoạc ghi chép lại trên tàu điện ngầm và tự đáy lòng cô hiểu rằng cô không thể cho đăng câu chuyện này, nhưng nếu cô không làm thế, sự nghiệp của cô tại Nation cũng sẽ tiêu tan. Đã hai lần cô chỉ muốn quay trở lại cái căn hộ trên đường St John’s Wood, sà vào lòng bà, giải thích cho bà hiểu khó khăn của cô và van xin bà cho cô được đăng lại những bức thư tình xấu số. Nhưng mỗi khi định làm vậy cô lại nhớ lại khuôn mặt Jennifer Stirling, nghe tiếng bà vọng lại. Cô biết đấy, những trái tim tan nát không phải là sở hữu độc quyền của tuổi trẻ.

Cô nhìn chằm chằm vào những quả ô-liu bóng bẩy để trên chiếc đĩa bằng sứ trắng tinh trên bàn. Cô không có bụng dạ nào ăn. Nếu cô không viết câu chuyện này, Melissa sẽ đuổi cô đi. Mà nếu cô viết, cô không chắc cô có thể cảm nhận như đúng những gì cô sẽ làm hay cô là ai. Hơn lúc nào hết cô ước gì có cơ hội nói chuyện với Rory. Anh chắc chắn sẽ biết cô cần phải làm gì. Dù không thoải mái với ý nghĩ đó có thể không phải là việc cô muốn làm, nhưng cô biết anh thường luôn đúng. Các ý nghĩ cứ tới dồn dập và luẩn quẩn trong đầu cô, cô đưa ra nhận định và rồi lại tự mình phản biện lại nhận định đó. Có thể Jennifer Stirling không đọc tờ Nation. Có thể bà không bao giờ biết việc cô làm. Trong khi đó Melissa đang tìm cách tống cổ cô đi. Cô không còn lựa chọn nào khác.

Rồi cô nghe thấy giọng Rory, mỉa mai: Cô đang đùa tôi đấy à?

Ruột cô quặn lại. Cô không thể nhớ lần cuối cùng cô bị thế là bao giờ. Một ý nghĩ xuất hiện: chắc chắn nếu cô tìm ra chuyện gì xảy ra với Anthony O’Hare, Jennifer sẽ tha thứ cho cô? Có thể bà sẽ tức giận một thời gian, nhưng cuối cùng hẳn bà sẽ nhận ra Ellie đã mang tới cho bà một món quà? Câu trả lời là do cô. Cô sẽ tìm ra ông ấy. Nếu mất mười năm, cô cũng sẽ phải tìm ra ông. Dù chỉ là một cứu cánh mong manh, nhưng nó cũng khiến cô cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Năm phút nữa anh tới. Em tới chưa? Jx

Rồi. Ở tầng trệt. Đợi cóng tay rồi đây. Ex

Cô đưa tay lên vuốt tóc một cách vô thức. Cô vẫn chưa hiểu vì sao John không tới thẳng căn hộ của cô. Cái người tên John mà cô biết thường chỉ thích gặp cô ở đó. Có thể anh nghĩ anh không thể nhìn thẳng vào cô và nói chuyện với cô một cách nghiêm túc khi anh không bỏ qua được một bên những thèm khát bị dồn nén lâu ngày. Vào thời gian đầu khi mới quan hệ với nhau, cô thấy điều đó thật dễ chịu, dù càng về sau cô càng thấy hơi một chút buồn. Một phần trong cô giờ tự hỏi liệu việc anh hẹn gặp cô ở nhà hàng này có nghĩa rằng họ cuối cùng đã công khai tình cảm với mọi người. Mọi thứ dường như đã thay đổi nhiều tới mức nó không chỉ còn gói gọn ở việc John tự dưng muốn công khai chuyện tình cảm của họ. Cô nhận ra mọi người ở các dãy bàn xung quanh ăn mặc rất sang trọng và cô bất giác thu người lại với ý nghĩ đó.

‘Cậu lo sợ điều gì chứ?’ Nicky hỏi cô lúc sáng. ‘Cậu sắp đạt được điều cậu muốn còn gì?’

‘Đúng vậy.’ Cô gọi điện cho Nicky lúc bảy giờ sáng, thầm cám ơn Chúa đã cho cô những người bạn hiểu rằng luôn có một lý do hợp lý vì một cuộc tình lãng mạn nào đó để họ có thể gọi điện vào một giờ bất thường như thế này. ‘Chỉ là tớ…’

‘Cậu không chắc là cậu còn muốn có lão ta nữa hay không.’

‘Không!’ Cô cau mày trong điện thoại. ‘Tất nhiên là tớ vẫn muốn anh ấy! Chỉ vì mọi thứ diễn biến nhanh đến mức tớ không kịp suy nghĩ gì cho thấu đáo.’

‘Cậu nên suy nghĩ cho kỹ. Hoàn toàn có thể là lão ta sẽ xuất hiện với hai va li và một vài đứa trẻ đang la hét.’ Không hiểu vì lý do gì cái ý nghĩ đó khiến Nicky thấy thích thú và cô khúc khích cười cho tới khi cô cảm thấy điều đó làm bạn mình khó chịu.

Ellie có cảm giác Nicky vẫn chưa tha thứ cho cô vì đã ‘làm rối tinh mọi chuyện’ lên với Rory. Rory có vẻ là người tử tế và dễ chịu, Nicky nhắc đi nhắc lại điều đó. ‘Là một người tớ sẽ rất vui nếu được đi chơi tối cùng.’ Ẩn ý là: Nicky không bao giờ muốn đi chơi tối cùng John. Cô ấy không bao giờ tha thứ cho loại người phản bội vợ mình.

Cô liếc nhìn đồng hồ, ra hiệu cho bồi bàn đem thêm một ly rượu nữa. Anh tới muộn hai mươi phút rồi. Vào lúc khác chắc chắn là cô sẽ rất tức giận, nhưng giờ thì cô quá hồi hộp và một phần trong cô tự hỏi cô có nên quá vồn vã ngay khi thấy mặt anh không. Thực ra cô vẫn luôn thế. Rồi cô nhìn lên và bắt gặp một phụ nữ đứng ngay cạnh bàn.

Ý nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô đó chắc chắn là nữ nhân viên bồi bàn, chỉ có điều làm cô thắc mắc là sao cô ta không mang rượu tới cho cô. Rồi cô nhận ra người phụ nữ vận một chiếc áo khoác màu xanh hải quân, không giống đồng phục của bồi bàn, và bà ta nhìn cô chằm chằm, giống như thể một người chuẩn bị thuyết trình trên xe buýt.

‘Xin chào Ellie.’

Ellie chớp mắt. ‘Xin lỗi,’ cô hỏi sau khi nhanh chóng rà soát một loạt cái tên trong đầu và không nhớ ra điều gì. ‘Chúng ta có biết nhau không nhỉ?’

‘Tôi nghĩ là cô biết tôi. Tôi là Jessica.’

Jessica. Cô hoàn toàn không nhớ. Mái tóc cắt rất khéo. Chân thon. Trông hơi mệt mỏi. Da rám nắng. Và rồi như một tiếng sét đánh trong trí nhớ của cô. Jessica. Jess.

Người phụ nữ nhận ra sự choáng váng của cô. ‘Đúng vậy, tôi nghĩ cô có thể đã nhận ra tên tôi. Có thể cô không muốn ghép mặt vào cái tên đó thôi? Cô không muốn nghĩ quá nhiều về tôi. Tôi nghĩ việc John có một người vợ có thể khiến cô cảm thấy không thoải mái.’

Ellie không cất nổi lên lời. Cô lờ mờ nhận ra những người ở bàn bên cạnh đang liếc xéo nhìn cô khi họ nhận ra cuộc đối thoại lạ lùng ở bàn ăn số mười lăm.

Jessica Armour bấm đọc những tin nhắn trên chiếc điện thoại quen thuộc. Cô ta hơi cao giọng khi đọc to lại những tin nhắn: ‘“Hôm nay em thấy rất tồi tệ. Anh biến đi. Không cần biết anh làm thế nào, hãy biến khỏi cuộc đời em. Anh đáng bị như thế.” Ừm, còn đây nữa, cái này thì ngọt ngào hơn. “Đang phải viết một bài phỏng vấn phu nhân Thủ tướng, nhưng tâm trí cứ nhớ về ngày thứ Ba tuần trước, cậu bé hư đốn của em ạ!” Ồ, còn đây là tin nhắn yêu thích của tôi. “Vừa tới tiệm đồ lót Agent Provocateur. Anh xem ảnh đính kèm này…”’ Giọng cô ta run lên với sự giận dữ lâu ngày bị kìm nén. ‘Khó có thể so bì khi cô đang phải nuôi hai đứa trẻ ốm yếu và trông coi đám thợ xây dựng. Nhưng đúng rồi, thứ Ba ngày mười hai. Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó. Anh ta tặng tôi một bó hoa to kèm theo lời xin lỗi vì đã về muộn.’

Ellie há miệng nhưng không thể nói lời nào. Người cô như có kiến bò.

‘Tôi kiểm tra điện thoại của anh ấy khi chúng tôi đi nghỉ mát cùng nhau. Tôi thấy anh ấy đứng ở quầy rượu và gọi điện cho ai đó và tôi thắc mắc không hiểu anh ta gọi điện cho ai, rồi tôi tìm thấy tin nhắn này. “Hãy gọi cho em. Chỉ một lần thôi. Muốn nghe giọng nói của anh. X”.’ Cô ta cười buồn bã. ‘Thật xúc động làm sao. Anh ấy nghĩ điện thoại của mình bị mất cắp.’

Ellie chỉ muốn độn thổ xuống gầm bàn. Cô chỉ muốn bốc hơi mất tăm luôn.

‘Tôi muốn nhìn thấy cuộc đời cô rồi sẽ kết thúc như một bà già đơn độc đau khổ. Nhưng, thực lòng, tôi cũng mong một ngày cô có con Ellie Haworth ạ. Khi đó cô sẽ hiểu việc cô làm đã gây tổn thương như thế nào. Sẽ tới lúc cô phải luôn đấu tranh, luôn thận trọng, chỉ để đảm bảo bọn trẻ lớn lên có bố. Hãy nghĩ về điều đó nếu cô vẫn còn định mua những bộ đồ lót nóng bỏng để mua vui cho chồng tôi.’

Jessica Armour bước qua những dãy bàn và bỏ đi trong ánh nắng rực rỡ. Hình như toàn bộ nhà hàng nín lặng; những câu nói vẫn còn văng vẳng bên tai Ellie. Hai má đỏ lừ, tay vẫn chưa hết run, cô ra hiệu cho bồi bàn tính tiền.

Khi anh ta tới, cô lẩm bẩm với anh ta rằng cô phải đi gấp. Cô cũng không nhớ cô đã nói gì: giọng nói của cô dường như không thuộc về cô. ‘Làm ơn tính tiền,’ cô nói.

Người phục vụ khoát tay về phía cửa, nở nụ cười cảm thông. ‘Không cần đâu, thưa bà. Quý bà kia đã trả rồi.’

Ellie bước quay trở lại văn phòng, không để tâm tới dòng xe cộ tấp nập và dòng người đi lại trên vỉa hè, ánh mắt quở trách của những người bán báo vô gia cư. Cô chỉ muốn được trở về căn hộ nhỏ bé của cô và đóng chặt cửa lại, nhưng vị thế công việc bấp bênh của cô hiện tại không cho phép cô làm thế. Cô bước qua các phòng ban, thấy ánh mắt mọi người như dán chặt vào cô và cảm thấy tự trong sâu thẳm rằng hẳn ai cũng nhìn thấy sự xấu hổ ở cô, đúng như Jessica Armour đã thấy, như thể họ nhìn xuyên thấu cô.

‘Cô không sao chứ, Ellie? Trông cô rất xanh xao.’ Rupert nghiêng người qua màn hình vi tính để nhìn cô. Ai đó dán tờ giấy có chữ ‘hỏa táng’ vào đằng sau màn hình máy tính của anh.

‘Đau đầu quá.’ Giọng cô nghẹn lại ngay đầu cổ họng.

‘Terri có thuốc đó - cô ta có thuốc cho các loại bệnh, cô gái kia kìa,’ anh lẩm bẩm rồi lại biến mất sau màn hình.

Cô ngồi vào bàn và bật máy tính, kiểm tra thư điện tử. Đây rồi.

Bị mất điện thoại. Mua cái mới vào giờ ăn trưa.

Sẽ cho em biết số điện thoại mới của anh. Jx

Cô nhìn thời gian hiển thị trên thư. Nó tới hòm thư của cô đúng lúc cô đang nói chuyện với Jennifer Stirling. Cô nhắm mắt, nhớ lại cái hình ảnh cứ lởn vởn trước mắt cô cả tiếng đồng hồ vừa rồi: Jessica Armour với chiếc cằm bạnh ra, đôi mắt giận dữ, tóc quất sang hai bên mỗi lần chị ta cất tiếng như thể bị sốc điện bởi sự giận dữ và tổn thương. Ở một góc sâu thẳm trong cô, vào một hoàn cảnh khác, cô nghĩ chắc cô sẽ thích vẻ ngoài của chị ta và thậm chí còn muốn đi uống nước với chị ta nữa. Khi cô mở mắt ra, cô không muốn đọc thêm một lần nào nữa những bức thư của John, không muốn nhìn thấy cô ở trong đó. Giống như thể cô vừa bước ra từ một giấc mơ như thật, một giấc mơ kéo dài cả năm. Cô biết mức độ sai lầm của cô. Cô xóa thư của John khỏi hòm thư.

‘Này.’ Rupert đặt một tách trà trước mặt cô. ‘Nó sẽ khiến cô thấy dễ chịu hơn.’

Rupert chưa bao giờ pha trà cho một ai. Những phóng viên khác vẫn đùa rằng chắc phải ghi sổ những lần anh mò tới căn-tin của tòa soạn và lần nào anh cũng đi như chạy. Cô không biết có nên cảm động bởi hành động hiếm hoi này của anh không, hay là nên lo sợ vì có thể anh đọc được cảm xúc của cô lúc này.

‘Cám ơn.’ Cô nói và cầm tách trà.

Khi anh ta vừa quay về chỗ ngồi thì đập vào mắt cô là một bức thư điện tử từ một cái tên rất quen thuộc: Philip O’Hare. Tim cô ngừng đập và cô nhanh chóng quên đi sự sỉ nhục vừa rồi. Cô bấm vào địa chỉ người gửi, chính xác là Phillip O’Hare làm cho tờ tạp chí The Times.

Xin chào - Bức thư của cô làm tôi hơi bối rối làm ơn gọi lại cho tôi.

Cô dụi mắt. Làm việc thôi, cô tự nhủ, đó là câu trả lời cho mọi thứ. Làm việc là trọng tâm duy nhất của cô lúc này. Cô sẽ tìm ra ai là người yêu của Jennifer và Jennifer sẽ tha thứ cho cô về những gì cô sắp làm tới đây. Cô sẽ tìm ra.

Cô gọi vào số máy cố định cô tìm được trong thư. Một người đàn ông trả lời máy ở hồi chuông thứ hai. Cô nghe vọng lại tiếng ồn ào quen thuộc của một tòa soạn báo. ‘Xin chào,’ cô nói, giọng ngập ngừng. ‘Tôi là Ellie Haworth. Anh có gửi thư cho tôi?’

‘À, vâng, Ellie Haworth. Đợi tôi chút.’ Giọng của anh ta có vẻ tầm bốn mươi tuổi. Nghe hơi giống John. Cô nghĩ vẩn vơ khi nghe tiếng anh lấy một tay bịt đầu điện thoại, nói gì đó với người bên cạnh và anh quay trở lại. ‘Xin lỗi. Vâng. Hạn nộp bài. Cám ơn cô đã gọi điện lại… Tôi chỉ muốn kiểm tra lại. Cô nói là cô làm ở đâu nhỉ? Tòa soạn tờ Nation à?’

‘Vâng.’ Miệng cô đắng ngắt. Cô bắt đầu lắp bắp. ‘Tôi khẳng định là tôi sẽ không công khai tên của ông ấy ở bài phóng sự của tôi. Tôi chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra với ông ấy vì một người bạn của ông ấy người-’

‘Cô làm cho tờ Nation?’

‘Vâng.’

‘Và cô nói cô muốn tìm hiểu về cha tôi?’

‘Đúng vậy.’ Cổ họng cô khô rát.

‘Cô làm phóng viên.’

‘Xin lỗi anh,’ cô nói. ‘Tôi chưa hiểu anh đang có ý gì. Đúng vậy, tôi là phóng viên. Giống anh. Anh định nói anh thấy không thoải mái khi cung cấp thông tin cho một tờ báo đối thủ? Tôi đã nói với anh là-’

‘Bố tôi là Anthony O’Hare.’

‘Đúng. Đó là người tôi-’

Người đàn ông ở đầu dây bên kia cười lớn. ‘Cô không làm cho bộ phận điều tra đấy chứ?’

‘Không.’

Mất một lúc lâu anh mới có thể cất tiếng. ‘Cô Haworth, bố tôi làm cho tờ Nation. Tờ báo của cô. Ông ấy đã làm ở đó bốn mươi năm rồi.’

Ellie ngồi bất động. Cô yêu cầu anh ta nhắc lại điều anh vừa nói.

‘Tôi chưa hiểu,’ cô nói, đứng lên cạnh bàn. ‘Tôi đã dùng công cụ tìm kiếm nội bộ. Tôi đã tìm kiếm bằng nhiều cách. Không có cái tên nào xuất hiện cả. Chỉ có tên của anh ở tờ The Times.’

‘Bởi vì bố tôi không phải là phóng viên.’

‘Vậy thì ông ấy-’

‘Bố tôi làm trong thư viện. Ông ấy đã làm ở đó kể từ… ồ… từ năm 1964.’

… sự thật là làm tình với em và đoạt học bổng Somerset Maugham không liên quan gì tới nhau cả.

Thư một người đàn ông gửi người đàn bà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.