Buông Gian Thần Của Trẫm Ra

Chương 137: Chương 137: Giữa si tình và bị coi thường




Editor: Thơ Thơ

Đổng Khanh hào phóng nhận lấy ly trà, uống vào một hớp, cười nói: “Dựa vào mánh khoé Lâm Dương nhi ngươi thu mua lòng người, ngươi còn có thể lo lắng nàng sao? Nghe nói Quận quân Thừa Ân tâm địa từ bi, lo lắng cho nạn dân Hoàng Hà, vì vậy khẳng khái giúp tiền, đặc biệt sai bá phụ Phù lão bản tiến về khu vực gặp nạn, lấy danh nghĩa của ngươi sơ tài, thanh thế cứu tế bách tính to lớn, hôm nay bách tính ở khu vực gặp nạn vừa nhắc tới Quận quân Thừa Ân, thì không nhịn được muốn quỳ xuống đất dập đầu tạ ơn......., đến đây, dương nữ Thiên Mệnh hoàng hậu, càng thêm đạt được độ mong đợi cao của dân chúng. Dân tâm hướng về, bách tính triều ta, ai cũng mang theo hy vọng, ngươi có thể thuận theo Thiên Mệnh, thật sự đi lên ngai hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ.”

“Lâm Dương nhi ta chỉ toàn tâm toàn ý muốn đi cạnh bên nam nhân của mình, lấy được sủng ái và coi trọng của nam nhân kia, cái này cái gì sai? Cho nên, ngươi liền sai thứ nữ Đậu gia vào cung sao?” Lâm Dương nhi liếc nàng một cái, ra vẻ thờ ơ thu hồi ly trà không, lần nữa thay nàng rót chung trà, cười nói: “Xem ra....... Đổng đại nhân vẫn là không yên lòng Dương nhi!”

Đổng Khanh lạnh lùng nói: “Ngươi cho rằng nàng là tai mắt của ta cài vào ở trong cung sao? Giám thị động tĩnh trong hoàng cung? Như vậy, tùy ngươi nghĩ thôi.” Thotho_

Đang khi nói chuyện, lại thấy Tiểu An Tử vội vội vàng vàng tới, hắn khẽ cong người nói với Đổng Khanh: “Đổng đại nhân, hoàng thượng triệu kiến.”

Nghe vậy, Đổng Khanh cũng ngước mắt hỏi “Vệ đại tướng quân đâu?”

Tiểu An Tử cười hắc hắc nói: “Hoàng thượng chuốc say Vệ đại tướng quân...... Ách, không! Là Vệ đại tướng quân không thắng được tửu lực, say khướt, làm cho người ta phải giúp đỡ đưa trở về Bắc Viện nghỉ ngơi, hoàng thượng nói, đầu hắn vô cùng đau đớn, phân phó Đổng đại nhân lập tức tiến về Cung Vị Ương hầu hạ.”

Nghe vậy, Đổng Khanh lại cố ý bộ dạng say rượu nói: “Bổn quan cũng say, nên trở về phủ.”

Dứt lời, liền đứng dậy, tiếp theo đi nhanh ra ngoài. Lưu lại Tiểu An Tử một mặt ngạc nhiên.

Tiểu An Tử ngơ ngác nhìn bóng lưng nàng rời đi, há miệng nói: “Con mẹ nó Đổng đại nhân thật đúng là đẹp trai, nói cút thì cút, lại có thể hoàn toàn không để ý tới hoàng thượng.......”

Lâm Dương nhi cắm trâm vàng phỉ thúy vào trên búi tóc, cười dịu dàng nói: “Đó là Đổng đại nhân lấy đại cục làm trọng, để ta tới hầu hạ hoàng thượng đi.”

*

Đổng Khanh cúi đầu, bước chân nặng nề, rời khỏi hoàng cung, vừa mới đến cửa nam, bên người lại nghe được một tiếng gọi khẽ. Thotho_

“Tiểu Uyển!”

Nghe được có người gọi nàng. Chợt ngẩng đầu lên nhìn, lại là Vệ Sùng Văn. tư thế hắn oai hùng ào ào đón gió bay, sải bước tới bên nàng.

“Sùng Văn. Nghe nói ngươi say? Tại sao lại ở chỗ này?” Đổng Khanh buồn bực nói.

Vệ Sùng Văn đưa ánh mắt rơi vào trên mặt nàng ửng hồng, lãng lãng cười nói: “Mấy ngày gần đây, muốn gặp ngươi một lần đều quá khó khăn.”

Thái hậu ra mặt, cường thế can thiệp, hoàng thượng chưa ban bố thánh chỉ phái hắn đi biên cương. Liền bị gác lại, hoàng thượng lại dùng danh nghĩa hiệp trợ Nam quân luyện võ, hỏa tốc cho đòi hắn tiến vào cung, cũng nghiêm lệnh hắn phải toàn lực ứng phó, không được tùy ý trở về phủ đệ, ngày ngày hắn đợi ở trong nội cung hiệp trợ đoàn luyện. Nếu không phải bởi vì nguyên nhân tế thiên, ngay cả thê tử mình hắn cũng không thấy mặt.

Biết rõ hoàng thượng lấy việc công làm việc tư, thế nhưng hắn lại không thể làm gì. Cả đế đô bởi vì chuyện bọn họ, đã huyên náo xôn xao, chúng thần nghị luận ầm ĩ, nói thẳng hoàng thượng thất đức, ai cũng vì Đậu thừa tướng mà bất bình........ Chuyện này khiến hoàng thượng bị mất lòng quần thần. Thotho_ Gần đây, ở bên trong cung lại thường xuyên nhìn thấy hoàng thượng cả ngày trầm mặc không nói. Nhíu mày, mặc dù hắn có lòng riêng, tất nhiên trong lòng cũng áp lực bội phần.

Vệ Sùng Văn hắn không năng lực, khiến chuyện mở rộng lần nữa, tổn thương mọi người.

Vì vậy, hắn không hề nhắc tới chuyện hôn nhân nữa.

Hắn cùng với Đổng Đại Tư Mã chỉ có thể tạm thời duy trì quan hệ phu thê trên danh nghĩa.

Chốc lát sau, hắn ngẩng đầu lên, dịu dàng cười nói với nàng: “Khó có được hôm nay thanh nhàn, ta đưa ngươi trở về thôi.”

***

phía sau đường cái ở đế đô phồn hoa, vài toà đại trạch cùng lân cận, chỗ ở hết sức yên tĩnh và quý giá, Tiểu An Tử dẫn Công chúa Trường An lén lén lút lút đi tới cửa một đại trạch viện, hắn cẩn thận nhìn cửa chính nói: “Chính là chỗ này, nghe nói Ninh Vương đóng vai phản diện, tốn nhiều tiền, dùng một chút quyền thế, rất ác bá cho đuổi chủ nhà đi, cường thế mua ngôi nhà này, hiện tại đang ở bên trong rồi, đây là hắn tính toán nương ở lại đế đô không đi sao?”

Trường An quay đầu nhìn cửa đại trạch đối diện một dinh thự, nhỏ giọng nói: “Cửa đối diện, cũng không phải là phủ của Đổng Tư Mã sao? Ta nhớ rõ lần trước đã tới?”

“Chính là Đổng phủ!”Tiểu An Tử lắc đầu một cái, liên tiếp “Chậc” chừng mấy tiếng: “Cố ý mua tòa nhà ở đối diện cửa, đây chính là cưa nữ nhân 『 cận thủy lâu đài 』 chi kế, là do Ninh Vương rất thích đối phó với hoàng thượng, cho dù là Gian Thần của hoàng thượng, hắn lại có thể cũng muốn giành, Hừ! Cầm thú. Ta phải về nói lại cho hoàng thượng chuyện này, để cho hắn phái người tới nơi này coi chừng, ngàn vạn lần không thể để cho hắn thực hiện được rồi.” Thotho_

“Trước hãy mặc kệ cái này, Ninh Vương đường huynh ở nơi này, như vậy......” Trường An nói xong, sắc mặt bỗng chốc đỏ lên, lúng ta lúng túng nói: “Cái đó, Thẩm Công Tử cũng ở nơi này sao?”

“Thẩm lão bản đi theo Ninh Vương tới đế đô, ngôi nhà này lớn như vậy, khẳng định hắn cũng ở bên trong.” Tiểu An Tử nói rất khẳng định, sau đó, dùng sức vỗ đập cửa.

Không bao lâu sau, cửa lớn màu đỏ thắm chậm rãi mở ra, một bóng dáng cao to tuyệt mỹ nhất thời đứng ở trước mắt.

“Công chúa, ngươi thấy chứ?” Tiểu An Tử lộ ra dáng vẻ ta đây nói không sai.

Không ngờ người mở cửa đúng là người trong lòng, Công chúa Trường An đỏ mặt, nhỏ giọng nói: “Ta....... Ta......, ta tới tìm ký ca ca.”

Lần trước quen biết ngoài ý muốn, tự nhiên Thẩm Mộ Thu đã biết được, trước mắt vị này thân phận của Diệu Linh Nữ Tử, hắn không ngừng thở dài nói: “Công chúa tới không khéo, Trường Phong...... Đó, không! Ninh Vương đi ra ngoài rồi.”

“Ký ca ca không có ở đây, vậy, ngươi có biết, hắn đi chỗ nào không?”Trường An cố ý hàn huyên.

Nàng một lòng đã sớm giắt trên người Thẩm Mộ Thu, căn bản không quan tâm Ninh Vương đi nơi nào. Thotho_

Thẩm Mộ Thu liếc cửa màu son đối diện một cái, trong lòng tương đối không vui, Trường Phong cái tên sắc dục huân tâm kia, một anh hùng đụng phải ngụy nương Đổng Tư Mã, lập tức mất hồn, hắn sớm đã bị nữ nhân câu đi, thường chạy qua chỗ đối diện, cả ngày không rời đối phương, nơi nào an phận đợi ở trong phủ.

Theo ý hắn, nếu nói si tình và bị coi thường, chỉ cách nhau một đường. nhiều năm hắn chí giao hảo hữu (bạn tri kỉ), đang đứng ở bên cạnh bị coi thường, kể cả hoàng thượng kia cũng thế........ Còn vì vậy dư luận huyên náo xôn xao, đại thất thần tâm.

Thẩm Mộ Thu từ từ nói: “Ninh Vương đang trong phủ Đổng Tư Mã uống trà, vẫn là thỉnh công chúa đi đến đối diện đi.”

Trường An cười nói: “Như vậy, ta chờ tại phủ đệ của hắn là được rồi.”

Nghe vậy, Thẩm Mộ Thu lập tức từ chối nói: “Ninh Vương mới đến, mới vừa mua ngôi nhà này, trong nhà trừ mười mấy tên thị vệ tùy thân, cũng không có tôi tớ hầu hạ, công chúa là kim chi ngọc diệp, đợi ở trong nhà, chỉ sợ bọn ta vô ý va chạm, mạo phạm công chúa.”

“Bản công chúa luôn luôn rất tùy ý đấy!” Trường An khoát khoát tay, sau đó dẫn Tiểu An Tử, hào phóng đi vào đại trạch, trực tiếp đến phòng ngoài, vào đại sảnh.

Trong nhà, quả nhiên không có một bóng người, không một thị hầu tôi tớ, viện chỉ có mấy thị vệ đang luyện võ, nhìn thấy người lạ đi tới, lập tức dừng động tác lại, trố mắt run sợ nhìn bọn họ. Thotho_

Thẩm Mộ Thu đi theo công chúa vào nhà, giơ một tay về phía thị vệ ngoài phòng nói: “Là khách quý, nhanh đi dâng trà!”

Chốc lát sau, liền thấy một tiểu thị vệ vội vội vàng vàng lui về phía sau chạy đi.

sau khi Trường An vào nhà trực tiếp ngồi xuống trên ghế dựa lớn, sau đó kéo má phấn, thẳng thắn nhìn chằm chằm sắc đẹp Thẩm Mộ Thu, lộ ra bộ dáng thèm thuồng.

hành vi nữ nhân như hổ đói bổ nhào, nhiều năm trước tới nay Thẩm Mộ Thu bị hại nặng nề, hắn cố đè nén không vui trong lòng xuống, xuôi tay đứng ở một bên hầu hạ khách quý, trong lòng lại nghĩ tới tìm cơ hội rời đi, nhưng Trường Phong kia không có ở đây, trong phủ chỉ đành phải do hắn làm chủ sự, hắn thật không thoát thân được, nếu phái người đi Đổng phủ gọi, hắn nhất định là không chịu vì một tiểu nha đầu công chúa trở về phủ.

Bên trong đại sảnh, yên tĩnh một hồi.

Tiểu An Tử tiến vào bên cạnh công chúa, nói nhỏ ở bên tai nàng: “Công chúa, ngươi nhìn thấy không? Thẩm mỹ nam đứng ở bên cạnh, giống như thần giữ cửa, ngươi đã nói muốn cứng kiêm mềm, hiện tại thừa dịp, nhanh lên một chút xuất tuyệt chiêu ra?”

Trường An đỏ mặt, thẹn thùng cười nói: “Mềm, chính là quấn quít làm phiền, mỗi ngày dính lấy hắn, dính dính, dính thành thói quen...... lâu ngày sinh tình, cứng rắn, nếu hắn đuổi ta đi, ta bèn khóc lớn tiếng, hắn không chịu nổi, tự nhiên sẽ đầu hàng........” Thotho_

Nghe vậy, khóe miệng Tiểu An Tử co quắp lại, nhỏ giọng nói: “Thì ra đây chính là kế ngươi vừa đấm vừa xoa à? Công chúa, hai chiêu này không làm được. Mỗi ngày quấn lấy người ta, chỉ chọc cho đối phương chán ghét, huống chi, chỗ của ngươi có thể ngày ngày xuất cung sao? một chiêu khóc rống kia, lại càng không thành, ngươi khóc rống đối với hoàng thượng, mỗi lần cũng có thể đạt được mục đích, đó là bởi vì ngươi là muội muội ruột của hoàng thượng, trong lòng hắn thương ngươi, lo lắng ngươi khóc hư, mới có thể nhiều lần nhân nhượng ngươi, một chiêu này đối với người ngoài vô thân vô cố, là vô ích, sẽ chỉ làm đối phương cho rằng ngươi khó chơi, ngược lại tình huống càng hỏng bét.”

Trường An nghe xong, nhất thời nóng nảy, liền vội vàng hỏi: “Như vậy, ta nên làm thế nào?”

Tiểu An Tử lập tức có chủ ý cùi bắp: “Vạn hạnh, ngươi là công chúa một nước, một người...... Không! dưới vài người, trên vạn người, thân phận vô cùng tôn quý, ngươi thoải mái trực tiếp tỏ rõ thái độ là được.”

Trường An ho nhẹ mấy tiếng, sau đó sửa lại váy, bày ra một bộ dáng công chúa đoan trang cao quý nói: “Ngươi thường tuyên truyền ý chỉ hoàng thượng, vậy ngươi làm đi!”

Tiểu An Tử được lệnh, liền quay đầu nhìn Thẩm Mộ Thu, ánh mắt cố ý sắc bén lại, bày lên vẻ mặt trang nghiêm, từ từ mở miệng nói: “Thẩm Mộ Thu, ngươi có biết, hoàng thượng đang thay Công chúa Trường An kén phò mã không? Thanh niên tài tuấn được chọn trúng, văn thao vũ lược, không gì không giỏi, mọi mặt xuất sắc, tuy nhiên nhóm người tài tuấn chém giết nhau thảm thiết, cạnh tranh kịch liệt........” Nói xong, hắn cố ý nhỏ giọng nói: “Chỉ là, dựa vào quan hệ ngươi và Ninh Vương, có thể được ưu đãi đặc biệt.”

PS: nhân vật Trường An này, quan hệ bên cạnh Đổng Khanh rất nhiều chuyện phát triển, sở dĩ phải tốn dài hơi giới thiệu một chút, thật ra thì độ dài không hề dài, lấy khôi hài làm chủ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.