Buông Tay Để Yêu

Chương 17: Chương 17




Lý Bối Nhĩ tìm được một nhà trọ nhỏ. Phòng trọ vừa oi bức vừa ẩm ướt, góc phòng có một cái mạng nhện lớn, giống như nó có thể ngăn căn phòng làm đôi bất cứ lúc nào. Do đi quá vội nên cô chỉ nhét vào va ly du lịch mấy bộ quần áo, trong túi cũng chỉ có vài đồng nhân dân tệ đủ cho cô thuê được căn phòng ở cái nhà trọ nhỏ và cũ nát này. Từ trong va ly, cô lấy ra một chiếc khăn tắm và một chiếc ga trải giường rồi đặt người lên đó luôn. Ðời người là một chặng đường dài, rốt cuộc nơi đâu mới là chỗ dừng chân của cô đây.

Đêm nay, cô đã mơ rất nhiều giấc mơ, một mình nằm trên chiếc giường nhỏ bé, bẩn thỉu đó mà khóc lóc thảm thiết như vừa chết đi sống lại vậy. Nhưng cứ mở mắt ra là cô lại không thể nhớ nổi rốt cuộc cô đã mơ thấy gì.

Khi trời còn tờ mờ sáng, cô đã trả phòng rồi. Cô không muốn ở lại đây thêm nữa. Căn phòng ẩm ướt đó khiến cả trái tim cô cũng trở nên mệt mỏi theo.

Cô ngồi trên chiếc ghế dài bên đường, ngước nhìn bầu trời chưa sáng hẳn. Cô có cảm giác bầu trời đang ngày càng xám xịt, cô gắng nhìn mà chẳng thấy rõ đường chân trời đâu. Nhớ lại năm bố mẹ đưa cô và anh Bối Lỗi đi leo núi. Cô mệt quá nên đòi bố cõng trên lưng. Ðến khi họ lên đến đỉnh núi, trời cũng đã tối. Vì trên lưng bố, cô được ngắm những vì sao long lanh tựa như đôi mắt của các em bé đang lấp lánh trên bầu trời. Trên núi rất lạnh! Bốn người họ ngồi sát bên nhau, hơi ấm tỏa ra khiến họ cảm thấy ấm lòng. Bầu trời lúc đó trông giông như tâm trạng của họ vậy. Nhưng bây giờ, họ không còn ở bên nhau nữa, nỗi đau đó cứ thế trào ra. Cô gục mặt vào đầu gối khóc thút thít.

Ðến khi ngẩng đầu lên thì đã có một chàng trai ngồi bên cạnh cô. Cô nhìn anh trong làn nước mắt giống như một đứa trẻ phải chịu ấm ức khi bị đánh đòn vậy.

- Khóc xong rồi thì về nhà thôi. - Chàng trai nói.

- Sao anh lại ở đây? - Cô gạt nước mắt hỏi anh.

- Anh trai em lo sắp phát điên lên rồi đấy.

Cô gục đầu vào ngực anh sụt sịt nói:

- Tỉnh Điền, em cứ nghĩ là cả đời này chúng ta sẽ không gặp lại nhau nữa.

- Đồ ngốc.

Cô không nói mà chỉ gục đầu vào sát ngực anh. Cô có thể nghe rõ tiếng trái tim anh đập.

Anh đưa tay vuốt mái tóc dài của cô. Sáng sớm, có rất ít người qua đường, trông họ như một đôi tình nhân vừa mới làm lành sau khi cãi nhau vậy. Bao năm qua, dù bên cạnh cô có bao nhiêu người nhưng cô vẫn không thể nào quên được anh. Tình yêu cô dành cho anh tựa như chiếc nhọt mọc trong đầu, cô chẳng biết làm cách nào để chữa được nó nên đành để nó tiếp tục lớn lên. Nhiều lúc, cô có cảm giác mình thật bất lực, tình cảm đã không còn nghe theo sự điều khiển của lý trí. Ngoài việc nhớ anh ra, cô chẳng thể làm được gì khác.

- Sao em lại bỏ nhà đi như vậy? - Anh hỏi cô.

Cô ngẩng đầu lên cười, nhưng nước mắt cứ thế trào ra, ướt đẫm cả khuôn mặt.

- Anh đừng nhìn em. - Cô che mặt lại

Anh ôm chặt cô vào lòng, ôm chặt đến mức cô không thể thở nổi, nhưng cô vẫn không muốn đẩy anh ra.

- Bối Nhĩ…

- Gì ạ?

-Anh xin lỗi...

Họ chia tay nhau đã năm năm và anh vẫn luôn nợ cô một lời xin lỗi. Nếu không có cô thì cũng chẳng thể có anh của ngày hôm nay. Nhìn bộ dạng của cô lúc này khiến anh rất đau lòng. Rốt cuộc thứ cảm xúc trong anh là cảm kích hay là thương xót đây, đến anh cũng không rõ nữa.

- Mọi chuyện đều qua rồi. - Cô nói.

- Anh Bối Lỗi nói đúng, khi trong trái tim chỉ có lòng thù hận thì trước mặt cũng chỉ có thể nhìn thấy thù và hận. Khi tin tưởng vào tình yêu mới có thể có được tình yêu.

- Vậy tại sao em bỏ nhà đi?

- Chỉ là em quá mệt mỏi! Em có cảm giác mình giống như người thừa, giống như một gánh nặng. Anh Bối Lỗi nên có cuộc sống riêng của anh ấy, không thể vì một cô em gái như em mà làm lỡ mất cuộc sống tốt đẹp của anh ấy được.

- Em nghĩ rằng em chơi trò mất tích như vậy thì anh ấy sẽ sống tốt sao?

- Em không biết. Trong lòng em rất trống trải. Bao nhiêu năm rồi nhưng em vẫn chẳng có gì cả.

- Em về nhà đi. - Anh khuyên cô.

Cô ở trong lòng anh nhẹ nhàng gật đầu:

- Đợi trời sáng hẳn rồi em sẽ về.

Anh lặng lẽ ngồi cùng cô trên chiếc ghế dài bên đường, lắng nghe nhịp đập của trái tim, tựa như đang gắng vẫy gọi những ký ức của ngày xưa quay về. Nếu năm đó cô không ương bướng bỏ đi hoặc anh cố gắng giữ cô ở lại thì có lẽ họ vẫn ở bên nhau. Nhưng nếu cũng chỉ là nếu, còn thực tế họ vẫn chia tay.

- Em không hề ở bên Đặng Bành. - Cô bỗng nói.

Anh thẫn thờ không biết nên nói gì.

- Anh có yêu cô gái đó không? - Cô lại hỏi anh.

- Cô gái nào cơ?

- Cô gái ở bên anh hôm đó ấy.

- Em nói Dương Tử hả? - Anh cười. - Cô ấy chỉ là trợ lý của anh thôi.

- Nhưng cô ấy yêu anh.

- Sao em biết?

- Trực giác của người phụ nữ mách em điều đó.

- Bọn anh không thể đâu.

- Tại sao lại không thể?

- Cô ấy là một cô gái tốt! Anh không muốn làm tổn thưong cô ấy.

- Ở bên anh thì nhất định sẽ bị tổn thương sao?

Anh vẫn cười:

- Anh là một diễn viên tốt nhưng không phải là một người đàn ông tốt.

- Anh nên sớm nói cho em biết điều đó.

- Bây giờ vẫn chưa muộn mà.

Cô cười, anh cũng cười. Cô ngẩng đầu lên rồi ngồi thẳng người. Trời đã sáng, người đi lại trên phố càng lúc càng đông.

- Anh nên đi đi, bị người ta nhận ra sẽ không hay đâu. - Cô đứng dậy nói với anh. Cô vẫn luôn nhìn thấu lòng người khác như vậy.

- Vậy còn em?

- Em cũng về nhà đây. Chắc anh Bối Lỗi lo đến nỗi sắp phát điên rồi đấy. - Cô nói, nghiêng đầu cười như đang đạo diễn một vở hài kịch tẻ nhạt.

- Chúng ta sẽ gặp lại nhau chứ?

- Không nên gặp nữa thì tốt hơn. - Cô ngẩng đầu lên, nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi nhìn anh mỉm cười. - Em sẽ tiếp tục xem nhữg bộ phim anh đóng.

- Bối Nhĩ...

- Anh đừng nói gì nữa. - Cô ngắt lời – Cảm ơn anh đã đến tìm em. Em cảm thấy thoải mái hơn nhiều rồi. Chúng ta đều có cuộc sống riêng của mình. Chúc anh hạnh phúc.

Cô chìa tay ra, anh nắm lấy.

- Tạm biệt anh. - Cô nói.

- Tạm biệt em.

Năm năm trôi qua, cuối cùng họ cũng đã có một kết cục tốt đẹp. Họ từng yêu nhau mặn nồng là vậy, rồi cãi nhau, thậm chí là chia tay, nhưng sau đó, họ cũng có cuộc sống và trong ký ức đâu đó vẫn còn nhiều nỗi dằn vặt. Ðến giờ họ cũng chính thức cắt đứt sợi dây tình cảm giữa họ, có lẽ chia tay là kết cục tốt nhất, cô được bình yên mà anh cũng yên bình.

Họ chia tay nhau giữa ngã tư đường. Cơn gió thu lạnh thổi trên mặt đất cuốn theo những chiếc lá khô. Mặt trời chiếu sáng rực rỡ khiến lòng người cũng mang chút hơi ấm.

Sự xuất hiện đột ngột của Tỉnh Điền khiến cô nhớ lại ký ức về những chuyện đã qua. Năm năm rồi, cô không dám hồi tưởng lại những ký ức ấm áp đó, vì dù có làm cách nào đi chăng nữa nó cũng không còn như xưa nữa. Cô giống như chú ếch ngồi trong giếng nước, mãi mãi không thoát ra khỏi sự trói buộc của số phận. Nỗi hận anh trở thành liều thuốc lãng quên duy nhất của cô, nhưng chỉ có cô mới hiểu rõ nhất, hận càng sâu thì yêu càng đậm.

Năm năm qua, thực ra họ chỉ thiếu thủ tục nói lời từ biệt, vì thế cuộc chia tay của họ mới chưa chính thức. Ðến giờ, họ cũng đã hoàn thành thủ tục đó, cuối cùng cô cũng từ bỏ được anh và sẽ không còn cảm thấy nuối tiếc gì nữa. Cô xách va ly đi về hướng ngược lại. Từ nay, họ sẽ không còn bất cứ ràng buộc gì nữa, những chuyện đã qua cũng đều đã trở thành một phần ký ức tươi sáng trong cuộc đời cô.

Cô tình cờ gặp Dã Tốt và “người đẹp chân dài” ở chỗ rẽ trên đường. Họ đã đi tìm cô suốt cả đêm qua, nỗi lo lắng và bàng hoàng hiện rõ trên khuôn mặt mệt mỏi của họ.

- Em xin lỗi. - Cô cười với họ và nói.

Dã Tốt bước lên phía trước, kéo cô vào lòng:

- Anh lo cho em nhiều lắm, em có biết không?

- Là em không tốt. Em không nên ương bướng bỏ đi như vậy.

“Cô gái chân dài” nhìn họ, giống như cô là người ngoài cuộc vậy. Cô đi qua Dã Tốt, nỗi cô đơn và lạc lõng chảy đầy bên trong lồng ngực. Cô dừng bước, ngoái đầu nhìn anh như để khắc ghi dáng vẻ của anh trong đầu. Anh cao gầy, tiều tuỵ, mày chau lại, vân là dáng vẻ mà cô quen thuộc nhưng anh đã không còn thuộc về cô nữa, hoặc là anh chưa tùng thuộc về cô. Cô đau đớn nghĩ, anh giống như một thứ đồ chơi mà cô mượn của người khác vậy. Dù cô có thích nó đến mấy thì cuối cũng vẫn phải trả lại cho chủ nhân của nó. Nhưng có điều đáng buồn hơn đó là anh không phải một món đồ chơi, mà anh là một động vật có cảm xúc, một con người bằng xương bằng thịt. Cô không thể khiến anh động lòng thì cô đành phải bỏ cuộc, bởi dù sao bỏ cuộc cũng là điều cuối cùng mà cô có thể làm cho anh.

Cây cuối thu, cành lá lưa thưa thiếu sức sống. Chỉ nhìn cũng thấy dáng vẻ tiêu điều hiu hắt như tâm trạng của cô vậy. Cô châm một điếu thuốc, làn khói thuốc luồn qua kẽ tay bay vào không trung. Cô ho sặc sụa, vị cay cay sộc lên mũi. Cô ngẩng đầu lên, nhưng không thể ngăn được dòng nước mắt cứ thế trào ra.

- Sau này em đừng bỏ đi như vậy nữa nhé. - Khi buông tay Bối Nhĩ, Dã Tốt nói với cô.

- Cảm ơn anh đã đến tìm em.

- Người em nên cảm ơn là... - Anh ngoái đầu lại nhưng bóng dáng “người đẹp chân dài” đã biến mất. - Ý! Cô ấy đâu rồi?

Anh nhìn xung quanh rồi hỏi. ặ

- Hai người đã tìm em suốt cả đêm ư? - Bối Nhĩ hỏi.

- Ừ! - Anh chẳng để ý cứ thế đáp. Ánh mắt anh vẫn hướng về đám đông đang đi lại.

- Cô ấy là một cô gái tốt. - Cô nói.

- Đúng vậy. - Anh ngoái đầu lại, buồn bã nói. - Thực ra, bọn anh ở bên nhau đã năm năm rồi. Năm năm qua, có ây luôn lặng lẽ hy sinh vì anh nhưng cô ấy chưa bao giờ đòi hỏi điều gì. Anh nợ cô ấy quá nhiều.

- Anh có yêu cô ấy không?

- Anh rất muốn ở bên cô ấy. - Anh thẳng thắn nói. - Bao nhiêu năm nay, anh cho rằng anh không thể yêu thêm lần nữa, rất nhiều mất mát, đau thương đã làm đảo lộn trái tim anh. Cô ấy giống như một liều thuốc không chỉ cầm máu mà còn dần xoa dịu nỗi đau của anh. Có thể anh chẳng bao giờ yêu cô ấy như anh từng yêu em, nhưng bao năm qua anh cũng nhận ra rằng, một người có được hạnh phúc hay không, không phải là khi họ nhận được tình cảm mãnh liệt ban đầu, mà chính là cảm giác yên bình của người đó có được sau này.

- Cô ấy đã đem đến cho anh hạnh phúc yên bình ư?

Anh gật đầu:

- Cô ấy luôn đem đến cho trái tim anh sự yên hình. Trải qua bao nhiêu chuyện, bỗng nhiên anh rất muốn được sống cùng cô ấy.

- Vậy anh còn đợi gì nữa? - Cô vỗ vai anh. - Anh mau đuổi theo cô ấy đi.

- Anh... - Anh ngẩn ngưòi nhìn cô, buồn rầu nói. - Vậy còn em thì sao?

- Anh cho rằng em là đứa trẻ lên ba vẫn cần anh dắt qua đường sao?

- Anh không có ý đó. - Anh giải thích. - Ý anh là, em vẫn cứ đi lang thang như thế này sao?

- Không đâu. Em sẽ về nhà. - Cô nói.

Anh nhìn có nở nụ cười vui mừng, thanh thản.

- Thấy anh tìm được hạnh phúc cho mình, em thật sự rất vui! - Cô nói tiếp. - Anh biết không? Bao năm nay, em luôn sống trong dằn vặt. Em luôn nghĩ đáng lẽ anh phải có một tiền đồ tốt đẹp, nhưng chỉ vì một câu nói của em lúc đó mà…

- Em đừng nhắc đến chuyện đó nữa. Bối Nhĩ, tất cả đều đã qua em còn nhắc lại nó làm gì?

- Không đâu. Dã Tốt, anh nghe em nói hết đã. - Cô ngắt lời anh. - Em cũng đã thử từ bỏ mọi thứ để tác thành cho người em yêu. Cảm giác đó không dễ chịu chút nào. Cám ơn anh đã vì em mà hy sinh mọi thứ. Dù sau này có chuyện gì xảy ra thì xin anh hãy nhớ, em mãi là người bạn tốt nhất của anh.

Anh gật đầu, dang tay ôm lấy cô. Cô vỗ nhẹ lên vai anh giống như đang an ủi một đứa trẻ vậy. Lúc đó, anh rất xúc động, nước mắt chỉ trực trào ra. Anh đã chờ đợi cái ôm này suốt bao năm nay, nhưng thứ anh có được lại là sự chia ly.

- Được rồi. Anh mau đi tìm cô ấy đi. - Cô cười, vỗ vai khích lệ anh. – Nhất định anh phải cố lên đấy.

- Bối Nhĩ, cám ơn em.

- Thực ra, em phải nói cảm ơn anh mới đúng.

Anh lắc đầu cười.

- Anh cười cái gì?

- Không có gì. Chỉ là anh nhớ lại lần đầu tiên chúng ta gặp nhau thôi.

Cô cũng cười. Đó là buổi sáng ngày Học viện Ðiện ảnh công bố điểm thi. Rất nhiều học sinh chen nhau trước bảng điểm đề tìm tên mình. Lý Bối Nhĩ cũng nằm trong số đó. Bỗng có một chàng trai chạy đến bên cạnh bế bổng có lên quay vài vòng, miệng lẩm bẩm:

- Tôi đỗ rồi. Tôi đỗ rồi.

Đến đến khi cô đứng vững trên mặt đất thì anh chàng đó đã chạy đi xa rồi.

- Lúc đó thật là thú vị!

- Anh còn nói nữa.

Anh cười lớn, ghé sát mặt cô, chân thành nói:

- Bối Nhĩ, em nhất định phải tìm được hạnh phúc cho mình đấy nhé.

- Em sẽ tìm được. - Cô gật đầu.

Họ mỉm cười tạm biệt nhau. Chia tay nhưng vẫn là bạn. Điều đó đã trở thành hẹn ước đẹp nhất của họ.

Dã Tốt đến nhà “người đẹp chân dài” tìm cô. Anh dùng chiếc chìa khoá cô đưa cho để mở cửa. Trước đây khi cô đưa chìa khoá cho anh, cô từng nói rằng:

- Anh có thể đến tìm em bất cứ lúc nào. - Vì thế, mỗi lần cảm thấy cô đơn hay những đêm mất ngủ, anh đều lê bước chân mệt mỏi đến gõ cửa nhà cô. Những lúc cô có nhà, cô sẽ mở cửa cho anh. Còn những khi cô ngủ rồi thì anh tự mở của vào. Cô sẽ ôm anh để anh ngủ giống như ôm một đứa trẻ đang bị tổn thương. Bất kể lúc nào, chỉ cần đến bên cô, lòng anh đều sẽ yên bình trở lại. Họ cứ thế ở bên nhau và tìm được cảm giác an toàn, hạnh phúc nhất.

Cô vẫn chưa về nhà. Anh đúng từ của số tầng thứ mười lăm nhìn ra ngoài, bỗng anh nhớ đến một câu cô đã từng nói trong một đêm đông lạnh, cô tựa vào lòng anh mà hỏi:

- Anh biết lúc nào thì một người cảm thấy cô đơn nhất không?

Anh lắc đầu.

Cô nói:

- Lúc cô đơn nhất chính là khi anh đứng từ của sổ tầng mười lăm nhìn ra ngoài, người anh yêu bỏ anh mà đi, anh không thể nào giữ người ta lại được mà chỉ có thể đứng nhìn người ta ra đi. Lúc đó, cảm giác cô đơn sẽ giống như có một con côn trùng cứ dần dần gặm nhấm trái tim anh.

Khi đó, anh không hề để ý đến những điều cô nói. Nhưng hôm nay, khi đợi cô quay về, đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, anh mới hiểu được ý cô nói lúc đó. Sống với nhau lâu vậy mà anh chưa hề hiểu cô. Anh bỗng có linh cảm rằng, cô sẽ không quay về nữa.

Bên ngoài có tiếng mở cửa, anh vội chạy ra xem.

- Cậu là Dã Tốt ư? - Người phụ nữ trung tuổi bước đến hỏi anh.

- Vâng ạ.

- Tôi là chủ căn hộ này. - Bà ta nói. - Cô ấy đi rồi. Trước khi đi cô ấy có dặn tôi đến nhà xem qua và cô ấy cũng nói cậu sẽ đến đây. Cậu thấy đấy, tôi vừa đánh mạt chược xong, định vào kiểm tra thì không ngờ cậu đến thật.

- Cô ấy đi đâu rồi ạ?

- Cô ấy không nói. Nhưng cô ấy đã trả trước hai tháng tiền nhà và bảo tôi nhắn cậu chuyển đến đây ở. - Bà ta vỗ vai anh. - Lúc đấy, tôi cũng thấy lo, sợ cậu là người không đứng đắn. Bây giờ nhìn thấy cậu, cậu đúng là một chàng trai tốt, tôi yên tâm rồi. Cậu cứ yên tâm ở lại đây đi. Tôi sống ở tầng trên. Có chuyện gì thì cậu cứ lên đó tìm tôi. Bà ta nói liền một mạch, nhưng hầu như anh chẳng để tâm.

- Cô có biết ở đây cô ấy có họ hàng hay người thân nào không ạ? - Anh hỏi.

- Ôi! Cái này thì tôi không biết đâu. Cô ấy sống ở đây lâu như vậy nhưng ngoài lên trả tiền nhà ra thì cô ấy rất ít khi lên tầng trên tìm tôi. - Ngưòi phụ nữ đó cười ngại ngùng. - Tôi thường xuyên ra ngoài đánh bài, ít khi ở nhà nên cũng không để ý đến cô ấy lắm.

- Vậy ạ! Cảm ơn cô.

- Khi nào cậu chuyển đến đây? Đồ đạc ở đây vẫn vậy. Tuy cô ấy đã trả trước hai tháng tiền nhà nhưng cậu vẫn phải tự trả tiền điện và tiền nước đấy...

- Vâng. Cháu biết rồi ạ. - Dã Tốt hết kiên nhẫn xua tay. - Cháu muốn ở một mình một lát được không ạ?

- Được chứ. - Người phụ nữ đó díp hết cả mắt vào. - Đồ nội thất rồi xoong nồi cậu cứ dùng tự nhiên. Ðừng gây rắc rối gì cho tôi đấy.

Anh ngán ngẩm xoay người, người phụ nữ đó hậm hực bước ra. Anh đứng bên cửa sổ gọi điện cho cô nhưng điện thoại không liên lạc được. Anh cố gắng lục lại trí nhớ để tìm những người có liên hệ với cô. Cuối cùng, anh buồn bã phát hiện ra rằng, anh chẳng biết gì về cô hết. Anh ở bên cô bao nhiêu năm nay nhưng anh không hề biết cô có bạn bè nào, không biết cô có người thân hay không, nếu có thì người ta ở đâu... Cô luôn lặng lẽ nghe anh tâm sự nhưng anh lại chẳng biết bất cứ điều gì về cô.

Thường khi đã mất đi, chúng ta mới nhận ra rằng, đối phương tốt chừng nào và cũng từ đó chúng ta phải đeo chiếc gông xiềng dằn vặt lên người. Có bao nhiêu tinh cảm sau khi mất đi mới thấy ân hận? Có bao nhiêu tình cảm có thể khiển chúng ta bất chấp tất cả để quay lại lần nữa?

Lý Bối Nhĩ về đến nhà. So với lúc cô bỏ đi thì nhà cô vẫn chẳn có gì thay đổi. Chú chó nghe có tiếng động vội chạy đến, nhìn thấy cô, nó quấn quýt dưới chân như thể gặp lại người thân sau bao ngày xa cách.

Cô ôm chú chó lên, nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó, dịu dàng hỏi:

- Mày vẫn ổn chứ?

Chú chó như hiểu được điều đó, sủa lên mấy tiếng.

- Anh Bối Lỗi đâu rồi? - Cô hỏi nó.

Chú chó nhảy từ trên lòng cô xuống, cắn lấy gấu quần cô rồi lật đà lật đật chạy vào bếp. Cô bỏ hành lý dẹp qua một bên rồi đi theo chú chó vào trong bếp. Căn bếp thật bừa bộn, những chiếc vỏ lon bia vứt lăn lóc trên bàn, dưới đất, cửa thông gió đã được mở ra, vậy mà căn bếp vẫn ngửi thấy mùi bia nồng nặc.

Cô vội chạy về phòng, nhặt chiếc điện thoại di động trên ghế sô pha lắp pin vào và gọi cho anh Bối Lỗi. Cô vừa mở miệng ra là đã chì chiết anh:

- Lý Bối Lỗi, anh làm cho nhà cửa bừa bộn như vậy, anh định làm phản hả?

- Em đang ở đâu?

- Vậy anh đang ở đâu? - Cô hỏi lại anh. Cô nghe đầu bên kia rất ồn ào, có người nói chuyện bên cạnh, có cả tiếng gió thổi qua, rất hỗn tạp!

- Anh đang đi tìm em. - Khi nói câu này, giọng anh vừa phấn chấn lại vừa bực tức.

- Ồ! - Cô chẳng hề để ý, nói. - Em đã về nhà rồi.

- Em đợi anh ở đấy.

Anh vội vàng gác điện thoại. Khi nghe đầu dây bên kia chỉ còn tiếng “tút tút” cô bỗng cảm thấy anh thật buồn cười, nhưng cười thì cười, nước mắt cô vẫn cứ thế trào ra. Từ nhỏ tới lớn, cô luôn mang đến cho anh biết bao phiền phức, còn anh lúc nào cũng lo lắng cho cô như vậy, vì cô mà chấp nhận mọi thứ. Chuyện “bức ảnh” lần này cô đã không còn trách anh nữa. Nghĩ lại những năm qua, vì ghen tị với anh nên cô đã nghĩ ra đủ trò, đến cả cô cũng bắt đầu cảm thấy chán ngán những trò vô bổ đó.

Khi còn nhỏ, anh được mọi người rất yêu quý. Nhiều lúc, mọi người vì quá yêu quý anh mà quên mất cô, nhưng đó đâu phải lỗi của anh chứ. Anh chẳng nợ gì cô cả. Vì sao cô lại giày vò anh, làm anh bị tổn thương như vậy?

Anh bước vào cửa với bộ dạng phong trần đầy bụi bặm. Hai ngày không gặp mà trông anh tiều tụy đi rất nhiều, râu không cạo, môi khô, mặt mệt mỏi.

Anh nói:

- Em đã làm anh lo chết đi được, em có biết không hả?

Cô nói:

- Không phải em đã nói với anh từ lâu rồi sao. Nếu em đi thì anh không cần phải tìm đâu.

- Vớ vẩn! - Tâm trạng anh lộ rõ vẻ kích động, anh thở dài buồn bã nhìn cô. - Nhưng anh cũng đã nói với em rồi. Dù em có đi đâu thì anh cũng sẽ tìm được em. Em là em gái của anh. Anh không thể để cho em phải chịu bất kỳ tổn thương nào.

- Ai cần anh lo chứ? - Nước mắt cô trào ra, không thể nào ngăn lại được. Cô quay mặt đi, vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ.

Anh nhìn cô với ánh mắt u buồn và tuyệt vọng, gật đầu rồi lại gật đầu.

Cô không dám ngẩng lên nhìn anh, bởi những điều cô nói thực ra không phải là những điều cô nghĩ trong lòng. Nhiều lúc cô rất muốn nói với anh rằng, sự tồn tại của anh đã bù đắp vào chỗ thiếu vắng tình thương yêu của bố mẹ dành cho cô. Nhưng cô đã không thể nói được, cô không biết dùng từ nào để diễn tả cảm xúc của mình, thậm chí cô còn thường xuyên dùng cách ngược lại đề bày tỏ tình cảm đó.

- Dù sao, chuyện bức ảnh cũng là do anh không đúng. Anh không nên chưa tìm hiểu kỹ sự việc đã trách móc em như thế. - Anh nói.

Nhắc đến chuyện bức ảnh, cơn giận của cô bỗng nổi lên:

- Tên bỉ ổi nào dám hãm hại em như vậy?

- Em có đoán ra ai làm việc đó không? - Lý Bối Lỗi nhìn cô, một dấu hỏi lớn hiện ra trên mặt anh.

Cô lắc đầu:

- Em cũng không biết nữa.

- Liệu có phải là...

- Không phải Đặng Bành đâu. - Cô ngắt lời anh Lý Bối Lỗi.

- Em cũng đã nghi ngờ anh ta, nhưng khi nghĩ kỹ lại, anh ta không phải là người như vậy, anh ta sẽ không làm chuyện bẩn thỉu này đâu.

- Nhưng anh ta là một thương nhân.

- Thương nhân thì sao?

- Anh luôn không có cảm tình với các thương nhân.

- Bố mẹ chúng ta cũng là thương nhân. - Cô nhắc nhở anh.

Anh nhất thời bị chặn họng, há hốc miệng không biết nên nói gì tiếp theo.

Trong lòng Lý Bối Lỗi luôn có một điều day dứt. Năm đó, bố mẹ họ vì việc làm ăn buôn bán mà gửi anh và Bối Nhĩ ở nhà bà nội. Hằng ngày, mỗi lần tan học, khi nhìn mấy bố mẹ bạn mình đến đón họ, dắt tay họ về nhà mà lòng anh thấy chua xót. Tuy bà nội rất thương anh nhưng không bao giờ có thể thay thế được tình yêu thương của bố mẹ. Từ lúc đó, anh bắt đầu ghét thương nhân, ghét họ vì mải kiếm tiền mà bỏ mặc tình thân như vậy. Sau này, khi anh lớn lên, mỗi lần tiếp xúc với các thương nhân, thấy họ tính toán hẹp hòi, anh lại càng ghét hơn.

- Phải rồi. Ngoài những bức ảnh đó ra còn có một lá thư. - Lý Bối Lỗi bỗng nhớ ra.

- Thư gì ạ

- Một lá thư đánh máy.

- Để anh đi tìm - Anh bới trong thùng rác trong bếp lấy ra một cục giấy vo tròn nhàu nhĩ đưa cho cô. - Ðây! Nó đây này.

Bối Nhĩ đọc kỹ từng chữ trên đó, bỗng như nhớ ra điều gì đó, cô thở đài mệt mỏi nói:

- Em biết là ai làm rồi.

Tỉnh Điền tham gia buổi phỏng vấn trong một chương trình giải trí theo kế hoạch đã định, trông tâm trạng trả lời phỏng vấn của anh khá nhẹ nhõm và vui vẻ.

Lúc đó, một vị phóng viên bỗng hỏi anh:

- Anh đã từng đóng chung với rất nhiều diễn viên nữ, anh cảm thấy ai là người hấp dẫn nhất.

Anh cười đáp:

- Mỗi diễn viên nữ đều có những điểm hấp dẫn riêng.

- Nói như vậy là anh đều thích họ?

- Phải! Tôi đều thích họ. - Anh nói.

- Anh không sợ mọi người có ấn tượng không tốt về sự đào hoa của anh sao?

- Không đâu. - Anh trầm tư nói. - Thích và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.

- Vậy người anh yêu ở đâu? - Người phóng viên dồn hỏi.

- Ở đây. - Anh đặt tay lên ngực cười đáp.

Dương Tử đứng ngoài ống kính nhìn chàng trai làm say lòng biết bao cô gái này mà lòng trào dâng một cảm xúc khó nói thành lời. Tối qua, cô đã gọi điện đến nhà anh nhưng không ai nhấc máy. Cô biết anh đi tìm cô gái có tên Lý Bối Nhĩ đó. Cả đêm, cô ngồi co ro ngoài ban công nhìn những vì sao lấp lánh trên bầu trời, hát bài Đêm dài miên man của Tỉnh Điền: Ðêm nay, ánh sao lung linh, chúng ta cách chân trời chỉ trong gang tấc mà lòng rối bời. Đêm dài miên man, nhưng anh mãi mãi không hiểu nỗi cô đơn của em. Yêu anh nhưng không thể ở bên anh. Ôi, đêm dài miên man.

Cô nhớ lần đầu tiên nghe anh hát bài này ở phòng thu, cô đang bê một tách cà phê nóng mà ngẩn người như có luồng điện chạy qua, cả người cô lạnh toát, bởi cô có cảm giác bài hát đó viết về cô. Cô đã cùng anh đi qua nhiều nơi, trải qua biết bao khó khăn, nhiều đêm không ngủ được... Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà, hát bài hát và nhớ đến anh.

Trước mặt cô, anh chưa hề che giấu bất cứ việc gì. Anh rất thích nói chuyện với cô, còn cô chỉ cười mà chẳng nói chẳng rằng. Cô biết anh đã từng có quan hệ với không ít minh tinh nữ và cô cũng chưa từng để ý đến những chuyện đó, nhưng đêm hôm ấy, cô cuộn tròn trên chiếc ghế tựa bên ban công, một cảm giác hoảng sợ, hoang mang chưa từng xuất hiện chợt trào dâng trong tim. Nhìn anh như kẻ mất hồn, điều đó chứng tỏ anh đang lo lắng cho một người, một người con gái luôn ở trong trái tim anh. Ghen ti, cô không thể nào ngăn được nó lan tràn khắp tim cô, cảm giác đó khiến cô không tài nào thở được.

Sau khi buổi phỏng vấn kết thúc, anh đứng lên bắt tay các phóng viên, rồi ngẩng đầu lên nhìn cô, anh nheo mắt với cô như một đứa trẻ tinh nghịch.

- Anh định tổ chức sinh nhật thế nào đây?

- Sinh nhật ư?

- Hôm nay. - Cô cười nhắc nhở anh.

Anh lấy tay gõ vào trán mình, lắc đầu nói:

- Tôi bận quá nên quên mất.

- Tôi nhớ giúp anh là được rồi. - Cô nói.

Anh xúc động nhìn cô:

- Cảm ơn cô. - Anh dịu dàng nói.

- Đó là việc tôi nên làm mà.

- Chúng ta cũng đi hát nhé.

- Hai chúng ta thôi ư?

- Tất nhiên là không rồi. - Anh cười. - Gọi mọi người cùng đi. Ðông người mới vui chứ.

- Ồ! - Cô cúi xuống rót cho anh một cốc nước, lòng cô chợt thấy chua xót.

- Cô sao thế? - Anh hỏi cô.

- Không có gì. - Cô nhẹ nhàng đáp.

- Vậy cô còn đứng ngây ra đó làm gì? - Đôi bàn tay to lớn ấm áp của anh vỗ vỗ vào đầu cô. - Cô mau đi báo cho mọi người đi.

- Vâng.

Cô quay người mà lòng tê tái. Anh mãi không hiểu tình cảm của cô, cũng mãi không hề quan tâm xem cô đang nghĩ gì. Đối với anh, cô chẳng qua chỉ là một trợ lý mà thôi.

Tỉnh Điền nhìn bóng dáng gầy gò nhỏ bé của Dương Tử giống như một đứa trẻ vẫn chưa trưởng thành. Thực ra, anh hiểu tâm tư của cô. Bản thân anh cũng thích cô, nhưng trái tim anh luôn phiêu du nên không thể đem lại cho cô hạnh phúc lâu dài và bền vững được. Cô là một cô gái tốt và anh cũng không muốn làm cô bị tổn thương.

Buổi tiệc sinh nhật hôm đó thật náo nhiệt. Mọi người bao trọn một phòng Vip ở quán karaoke. Lúc đó, Tỉnh Ðiền đưa micrô cho Dương Tử, bảo cô hát cho anh nghe một bài nhưng cô từ chối, nói rằng mình hát không hay. Vì thế, một gái khác đã cướp micrô và hát bài Đêm dài miên man. Tỉnh Điền ngồi trên chiếc sô pha vỗ tay khen ngợi. Cô gái đó hôn anh, anh cũng rướn cổ ra thơm lên trán cô ấy. Mọi người đều vỗ tay cổ vũ, không khí vô cùng náo nhiệt, còn cô chỉ im lặng ngồi trong góc, nhìn mọi thứ mà lòng chua xót. Cô ân hận vì mình không dám cầm micrô hát như người ta. Thực ra, cô đã thuộc bài hát đó từ lâu rồi, bao nhiêu đêm cô lẩm nhẩm hát đi hát lại bài hát đó. Nhưng đêm nay, cô lại không có dũng khi hát cho anh nghe.

Từ quán karaoke bước ra, cô lấy trong túi ra một chiếc hộp bọc rất đẹp để tặng anh.

- Đây là cái gì thế?

- Quà sinh nhật! - Cô nói.

- Tôi mở nó ra xem được không?

- Tất nhiên rồi.

Anh một tay cầm chiếp hộp, một tay bóc lớp giấy bọc ra “soạt” một tiếng, mười mấy tầng giấy bọc đều bị anh xé hết. Cô thẫn thờ đứng đó mà nước mắt cứ thế trào ra.

Cô nói:

- Tôi về nhà trước đây. Chúc anh sinh nhật vui vẻ! - Anh muốn giữ cô lại nhưng cô đã leo lên taxi rồi.

Cô đã chuẩn bị món quà này từ nửa tháng trước. Cô mua rất nhiều giấy bọc ở hàng lựu niệm về để bọc hết lớp này đến lớp khác. Cô cho rằng, anh sẽ lần lượt bóc từng lớp áo xinh đẹp ra, anh sẽ ngạc nhiều về sự cầu kỳ của cô sau mỗi lớp giấy học. Cô cho rằng anh sẽ cảm động, nhưng không, anh đã xé sạch, cảnh tượng những chiếc giấy bọc đầy màu sắc giống như trái tim bỗng nhiên bị xé nát trong chớp nhoáng.

Tỉnh Điền nhìn theo bóng chiếc taxi xa dần. Tay anh vẫn giữ chặt những tờ giấy bọc đã rách nát đó, lòng anh bỗng trào dâng một nỗi xót xa. Anh cảm thấy mình phải làm gì đó, anh không thể để Dương Tử tiếp tục yêu anh một cách ngốc nghếch như vậy...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.