Búp Bê Khiêu Vũ Với Ai

Chương 42: Chương 42




Cái tết nào của Xuân Phi cũng giống nhau.

Đi chúc tết từng nhà, dù là những hàng xóm từ đầu năm đến cuối năm không nói với nhau một lời nào. Các em bé hét to, chúc tết ông, bà, cô, chú. Tiền mừng tuổi dưới một trăm tệ không muốn nhận. Xuân Phi còn nhớ hồi nhỏ cũng như vậy. Đó cũng là lần duy nhất trong năm mà mẹ can tâm tình nguyện đưa cô ra khỏi cửa.

Ngày mùng hai đến nhà ông bà ngoại. Mẹ thường mang theo rất nhiều thứ, có thể chất đầy chỗ để của xe taxi. Nhưng đến ngày mùng ba xuống nhà ông bà nội ở dưới quê, mẹ thường mang theo những thứ nhìn thì rất to nhưng chẳng đáng tiền. Nói theo lời của mẹ là với những người ở dưới quê thì như thế này là tốt lắm rồi.

Sau khi làm hết những việc theo thông lệ hàng năm này, Xuân Phi liền nằm lì trong phòng, đọc tiểu thuyết tình yêu, truyện tranh, xem phim thần tượng. Cô không ra khỏi cửa. Thuần Uyên cũng không ra khỏi cửa. Thức ăn đều là đông lạnh, chế biến cũng đơn giản.

Xuân Phi cũng thấy mình không giống con gái. Thuần Uyên đeo tạp dề bận rộn trong nhà bếp. Trong mắt cô, hình bóng của anh dường như xếp chồng lên một người khác.

- Sắp xong rồi. Thuần Uyên tưởng Xuân Phi đói không chịu được nên đẩy cô ra khỏi bếp và nói – Ở đây nhiều khói dầu, em ra ngoài chờ đi.

Mỳ trứng cà chua. Xuân Phi ăn một miếng, giơ ngón tay cái và nói – rất ngon. Chỉ có lúc này Thuần Uyên mới mỉm cười nói cô ngốc nghếch. Cô ngốc nghếch thật, trước mặt Thuần Uyên thông minh ưu tú, bất kỳ động tác nhỏ nào cũng cô cũng ngốc nghếch.

Còn Hạ Sâm Triệt thì sao? Chắc anh cũng nghĩ cô ngốc nghếch. Nghĩ đến anh, đột nhiên cô thở dài. Đêm giao thừa anh gọi điện thoại cho cô, chưa nói được vài câu thì đầu bên kia đã có người thúc giục gì đó, thế nên chỉ chúc tụng qua quýt rồi cúp máy, không biết đang bận cái gì.

Thuần Uyên thấy em gái vẫn còn hơn nửa bát mỳ mà không ăn, chỉ lấy đũa chọc đi chọc lại. Cô ấy lại than thở lại thất thần, chỉ có điều nét mặt vẫn là nét mặt của con gái.

Anh luôn hy vọng cô sẽ thay đổi.

Nhưng trái tim anh rất đau. Chiếc đũa đâm thẳng vào lòng bàn tay của anh, trái tim giống như rơi vào vực sâu thăm thẳm, không nhìn thấy đáy. Tiếng gió rít bên tai, dường như cả thế giới này chỉ còn lại một mình anh.

Chỉ có một mình anh.

Anh biết, anh sẽ tan xương nát thịt, chắc chắn là như vậy. Anh nhắm mắt, như muốn nắm lấy cái gì đó, ngọn cỏ cứu mạng cuối cùng.

- Anh làm sao vậy?

……Thuần Uyên ngẩng đầu, nhìn thấy nét mặt lo lắng của Xuân Phi – không sao, hơi mệt.

- Vậy anh đi nghỉ đi, để em rửa bát cho.

- Không cần đâu, con gái rửa bát sẽ ảnh hưởng đến da tay.

- Tay anh còn phải chơi đàn. Xuân Phi bướng bỉnh tranh bát đũa. Cô thấy ngại, dù sao thì có một số điều không thể nói ra được. Vì da mặt quá mỏng hay là điều gì khác. Nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của Thuần Uyên, đột nhiên cô có dũng khí – Anh, anh đừng cố quá. Anh hãy làm những việc theo ý thích của mình. Em rất ổn, cứ như bây giờ em thấy rất tốt.

Thuần Uyên về phòng mới thấy mệt mỏi. Xuân Phi đã không còn là Xuân Phi của ngày xưa, đã là một cô gái, ngày càng xinh đẹp hoạt bát. Xuân Phi trước đây không thích nói chuyện, nhẫn nhục chịu đựng. Ánh mắt của cô luôn ẩn chứa sự mơ hồ và ngây ngô. Anh hiểu rất rõ sự chuyển biến này của cô là vì ai. Quả thực đó là một chàng trai rất tốt, dịu dàng, tình cảm. Những điều đó anh đều biết.

Anh thích cô em gái như thế này.

Vậy thì cứ thế đi, có thể nhìn thấy cô ấy vui vẻ bao lâu thì vui vẻ bấy lâu.

Dù cho thế giới này có bất công như thế nào, có biết bao đau khổ và tai họa không thể lường trước được nhưng lúc có thể vui vẻ được thì hãy tận hưởng nó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.