Bút Ký Phản Công Của Nữ Phụ Pháo Hôi

Chương 310: Chương 310: Tình yêu sâu đậm của kim chủ (22)




Ninh Thư không ngờ Mạch Đóa Nhi lại chủ động đòi Mạc Tước Phong vai diễn, hoàn toàn khác với Mạch Đóa Nhi không hề muốn gì trong kịch bản.

Chủ động cho và chủ động đòi là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, Ninh Thư lắc đầu, chỉ e Mạc Tước Phong và Mạch Đóa Nhi có thể sẽ không đi đến cuối cùng được.

Mạc Tước Phong thích nữ nhân thanh thuần, không rành thế sự, là loại thuần khiết khiến người ta muốn che chở, nhưng bây giờ Mạch Đóa Nhi đã không còn loại khí chất này, trong lòng của cô ta chỉ có hư vinh và thành công.

Ước chừng lúc Mạch Đóa Nhi mở miệng đòi Mạc Tước Phong vai diễn, trong lòng Mạc Tước Phong đã ban án chết cho Mạch Đóa Nhi rồi.

“Không sao đâu, chị cũng đã nói mà người như thái tử gia, chỉ ham muốn cái mới mẻ, nên em phải chuẩn bị tốt cho mình, nhân vật này rất tốt.”

Trên mặt Mạch Đóa Nhi lộ ra nụ cười mà như khóc, nước mắt tí tách rớt xuống đất, khóc sướt mướt nói với Ninh Thư: “Chị Trần, em không muốn xa Mạc Tước Phong, em thực sự thích hắn, em không thể chịu đựng được chuyện rời khỏi hắn.”

Ninh Thư:...

Bình thường không thấy người, hiện tại thì coi cô như thùng rác để tâm sự, đúng thật là. Mặt Ninh Thư không hề thay đổi, các người muốn làm gì liên quan quái gì đến tôi.

Lớp trang điểm trên mặt Mạch Đóa Nhi cũng bị khóc cho tèm lem, chỉ có thể ngừng khóc, trang điểm lại lần nữa, nói thật, trang điểm đậm trên mặt, khóc lên thật sự rất xấu xí, còn lâu mới bằng vẻ động lòng khi không trang điểm mà khóc lên, không có loại cảm giác như hoa sen mới nở.

Chà đạp ưu thế của mình như vậy, thực sự thấy sốt ruột thay Mạch Đóa Nhi đó, Mạch Đóa Nhi cũng vì là người trong cuộc, cộng thêm đang thích Mạc Tước Phong, nghĩ hết tất cả biện pháp muốn ở lại bên người Mạc Tước Phong, nhưng làm như thế chỉ có thể làm Mạc Tước Phong càng thêm chán ghét cô ta hơn thôi.

Chỉ thấy Mạch Đóa Nhi tô môi đỏ choét, sau đó cầm túi xách tay hàng hiệu quyến rũ rồi mở cửa xe bước ra.

Ninh Thư lắc đầu, muốn vẽ hổ mà lại thành chó rồi.

Ninh Thư vẫn chờ Mạch Đóa Nhi kết thúc một ngày quay chụp xong, Mạch Đóa Nhi lê thân thể mệt mỏi lên xe.

Một bên nổ máy xe một bên hỏi Mạch Đóa Nhi: “Dừng lại ở phía trước sao? Mạc Tước Phong sắp tới đón em sao?”

Mạch Đóa Nhi lắc đầu nói rằng: “Em không đến biệt thự, Mạc Tước Phong cũng sẽ không đến đón em, em muốn trở về chung cư.”

Ninh Thư ồ một tiếng, nổ máy xe đi về chung cư, nhìn vẻ mặt cô đơn bi thương của Mạch Đóa Nhi, xem ra tương lai của hai người này thực sự rất xa vời.

Trở lại chung cư, Mạch Đóa Nhi trước hết đi tắm một cái, sau đó trở về phòng ngủ ngủ, Ninh Thư ở ngoài cửa cũng nghe thấy Mạch Đóa Nhi đè nén tiếng khóc tỉ tê.

Ninh Thư cũng không vào an ủi Mạch Đóa Nhi.

Có lẽ không bao lâu nữa nhiệm vụ của cô sẽ hoàn thành, bây giờ Mạch Đóa Nhi mặc dù có quan hệ tình nhân với Mạc Tước Phong, nhưng hai người cũng không gắn bó keo sơn như kịch bản, Mạc Tước Phong cũng không cưng chiều Mạch Đóa Nhi vô đối giống như kịch bản, cái gì cũng nâng đến trước mặt Mạch Đóa Nhi.

Ninh Thư ngủ trong chung cư, sáng sớm hôm sau đã thấy Mạch Đóa Nhi chạy ra khỏi phòng tắm, che miệng đi vào phòng vệ sinh, nôn mửa một hồi.

Ninh Thư nhíu mày, dấu hiệu này...

Mạch Đóa Nhi mang thai?

Ninh Thư đứng ở cửa phòng vệ sinh chờ Mạch Đóa Nhi đi ra, lúc Mạch Đóa Nhi đi ra vẻ mặt tái nhợt, còn phải vịn tường đi ra.

Ninh Thư càng thêm xác định ý tưởng trong lòng mình, lên tiếng hỏi: “Có phải em mang thai không?”

“Chuyện, chuyện này không thể nào...” Vẻ mặt Mạch Đóa Nhi hoảng sợ, cả người mềm nhũn ngồi sụp xuống đất.

Ninh Thư lại hỏi: “Lẽ nào hai người không làm biện pháp phòng tránh sao?”

Sắc mặt Mạch Đóa Nhi trắng bệch, sắp xám ngoét luôn rồi, hoàn toàn không có sự vui vẻ của người mới được làm mẹ, ngược lại có vẻ hoảng sợ, biểu tình vô cùng vặn vẹo.

Mạch Đóa Nhi thất kinh, thấy dáng vẻ tỉnh táo của Ninh Thư, lòng cũng bình tĩnh lại, hỏi Ninh Thư: “Chị Trần, em phải làm gì, nên làm gì bây giờ?”

Ninh Thư nhàn nhạt hỏi: “Em nghĩ như thế nào.”

“Em, em...” Mạch Đóa Nhi ôm bụng, hoàn toàn không biết nên làm sao bây giờ: “Em còn phim phải đóng, nhân vật này rất quan trọng, em nên làm cái gì bây giờ, làm sao bây giờ.”

Ninh Thư cau mày: “Em làm sao lại để cho mình mang thai, hai người biết sẽ mang thai như vậy, Mạc Tước Phong không làm biện pháp, em có uống thuốc tránh thai không.”

Mạch Đóa Nhi hốt hoảng lắc đầu: “Không. Hơn nữa em cũng không biết phải uống thuốc.”

Mẹ nó, quả nhiên là nữ chính hoa sen gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn, ngay cả điều này cũng không biết, quả thực muốn ngất.

Mạch Đóa Nhi chưa từng thấy Mạc Tước Phong làm biện pháp phòng tránh gì, để lấy lòng Mạc Tước Phong, Mạch Đóa Nhi cũng không chủ động kêu Mạc Tước Phong làm biện pháp, rất sợ chọc Mạc Tước Phong bất mãn, chỉ sợ Mạc Tước Phong không thích cô ta, rất thận trọng trước mặt Mạc Tước Phong.

Nhưng sau đó phải uống thuốc thì Mạch Đóa Nhi thực sự không biết rõ.

Ninh Thư:...

Yêu một nữ nhân sẽ không để nữ nhân chịu khổ như thế, xem ra trong lòng Mạc Tước Phong cũng không phải rất thích Mạch Đóa Nhi.

Chà chà, trong kịch bản thì trước khi cưới Mạch Đóa Nhi chưa mang thai, có lẽ có mang thai nhưng hai người sắp sửa kết hôn rồi.

Nhưng bây giờ Mạc Tước Phong sẽ kết hôn với Mạch Đóa Nhi sao?

Ninh Thư cảm thấy rất không chắc chắn.

Cực kỳ không chắc chắn!

“Bây giờ em định làm thế nào, đứa bé này là của Mạc Tước Phong, có đứa bé này có thể sẽ tu thành chính quả với Mạc Tước Phong hả?” Ninh Thư hơi không xác định mà nói rằng: “Mặc kệ như nào, Mạc Tước Phong là cha đứa bé này, hắn phải có trách nhiệm đối với đứa bé này.”

“Thật... Thật sao, em thật có thể có tương lai với Mạc Tước Phong sao, có đứa bé này thì có thể sao?” Sắc mặt Mạch Đóa Nhi không còn khó coi như vậy nữa, trong mắt cũng có chút ánh sáng, cắn chặt môi.

“Bất kể như thế nào, em cũng muốn sinh đứa bé này ra.” Mạch Đóa Nhi kiên định nói, chỉ cần có đứa bé này, cô ta và Mạc Tước Phong sẽ có liên hệ, cô ta là mẹ đứa bé, Mạc Tước Phong là cha đứa bé.

“Nếu như Mạc Tước Phong không đồng ý thì sao?” Ninh Thư hỏi.

Mạch Đóa Nhi khẽ cắn môi, lập tức nói rằng: “Mặc dù Mạc Tước Phong không đồng ý, em cũng muốn lén sinh ra, thực sự không được thì em sẽ rời khỏi Giang thành, chuyển sang nơi khác sinh con ra.”

Ninh Thư: …

Hiện tại thế này là muốn mang bầu mà bỏ trốn à?

Ninh Thư cũng hoài nghi mình cầm nhầm kịch bản rồi.

“Sinh ra rồi thì sao, sinh ra rồi em sẽ nuôi đứa bé này sao? Em phải nghĩ kỹ, đứa bé này sinh ra sẽ không có cha, bây giờ sự nghiệp của em đang trong thời kỳ tăng lên, đột nhiên đi sinh con như vậy, danh tiếng thời gian trước dốc sức làm ra cũng không còn.” Ninh Thư nhìn dáng vẻ kiên định của Mạch Đóa Nhi, lên tiếng hỏi.

Mạch Đóa Nhi thoáng chốc lại mờ mịt, hỏi Ninh Thư: “Em đây nên làm cái gì bây giờ.”

Ninh Thư:...

Fuck, các người sướng rồi, hiện tại lại tới hỏi tôi làm sao bây giờ, tôi làm sao biết làm sao bây giờ!

Ninh Thư run run khóe miệng, hỏi: “Trong lòng của em nghĩ như thế nào, em muốn kết quả như thế nào?”

“Em, em, em muốn...” Mạch Đóa Nhi em em nửa ngày không nói ra được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.