Ca Ca, Ba Ba Thật Vĩ Đại

Chương 7: Chương 7




CHƯƠNG 6

ღ Hạnh phúc ღ

Phần 1

Trên sân bóng rổ, Cừu Chấn Dương cùng Đỗ Phong phối hợp với các thành viên đội Sở Hướng, làm cho đội bạn thất bại thảm hại, huấn luyện viên bên đội kia liên tục hô to xin tạm dừng, chuyện đầu hàng sớm muộn gì cũng xảy ra.

Mà bên ngoài sân, Mạnh Dật Nguyệt đang yên lặng đứng xem đột nhiên bên người xuất hiện một cô gái thanh tú xinh xắn.

“Ách. . . Xin chào.”

“Xin chào.” Mạnh Dật Nguyệt có điểm kinh ngạc, nhưng vẫn rất khách khí chào lại.

Khuôn mặt cô gái đỏ bừng trông thật đáng yêu.

“Tôi có thể hỏi anh một chuyện được không?”

“Cứ việc.”

Cô gái chần chờ một lát.

“Tôi có nghe nói anh và Cừu Chấn Dương là một đôi, vậy anh. . . . .Anh cũng giống hắn là song tính luyến ái phải không?”

Mạnh Dật Nguyệt càng kinh ngạc hơn, theo thói quen co rúm người lại, ở trong trường, tuy rằng quan hệ của y với Cừu Chấn Dương rất trong sáng, nhưng chưa từng có người nào trực tiếp tới hỏi y cái loại sự tình như thế này.

Y cũng chần chờ một chút mới trả lời.

“Ách! Không phải!”

“Không phải?” Khuôn mặt chờ mong của cô gái đột nhiên chuyển sang thất vọng, “Ý anh muốn nói anh không có khả năng thích con gái sao?”

Nghi hoặc không biết sự thất vọng của cô gái này từ đâu mà đến. Mạnh Dật Nguyệt lại im lặng một lát sau mới trả lời.

“Không phải là không có khả năng thích con gái, mà vì quan hệ của tôi với những cô gái nhiều nhất chỉ có thể làm bạn bè mà thôi.”

“Như vậy a. . . . .” Cô gái thở dài một hơi, “Tôi một chút hy vọng cũng không có phải không?”

Cái quái gì đây, Mạnh Dật Nguyệt cuối cùng cũng minh bạch, cô gái này thích y, muốn hỏi cho rõ chuyện, y nhất thời cảm thấy lúng túng, không biết làm sao để trả lời cho tốt.

Cô gái thẹn thùng liếc mắt nhìn y một cái, “Tôi thật sự rất thích anh, kỳ thật không chỉ một mình tôi, rất nhiều cô gái khác cũng thực thích anh, chính là. . . . . .” Cô gái bất giác lại thở dài, “Kia. . . . Tôi có thể làm bạn bè với anh được không?”

“Được!” Mạnh Dật Nguyệt vội vàng gật đầu, “Tôi tên là Mạnh Dật Nguyệt.”

“Tôi là Cừu Vũ Lan, anh gọi tôi là Tiểu Lan được rồi.” Cừu Vũ Lan cười ngọt ngào, “Tôi nghe mọi người đều gọi là anh Mạnh đúng không? Tôi cũng có thể gọi anh là anh Mạnh được không?”

Mạnh Dật Nguyệt sờ cằm, “Có thể a!”

Cừu Vũ Lan càng cười vui vẻ hơn, “Anh Mạnh, anh có biết các cô gái yêu thích nhất điểm nào của anh không?”

Mạnh Dật Nguyệt có chút xấu hổ, “Ách! Không biết!”

“Là khí chất đó!” Cừu Vũ Lan cường điệu gật đầu, “Hảo u buồn, hảo độc đáo, phảng phất không phải người thường. Anh Mạnh là người học chuyên ngành Văn sao?”

Mạnh Dật Nguyệt nở nụ cười, “Không, tôi tốt nghiệp ngành kiến trúc.”

“Sao?!” Cừu Vũ Lan nhất thời há hốc miệng, “Kiến trúc? Khác nhau rất xa?”

“Vì sao mà tất cả mọi người đều nói như vậy?” Mạnh Dật Nguyệt than nhẹ, “Tôi rất thích văn học, nhưng mà, tôi yêu cảm xúc tự do, không muốn giống Thái Qua Nhĩ, ép buộc đi nghiên cứu thơ Đỗ Phủ, tôi hy vọng nó trở thành tâm chứ không chỉ lớp vỏ bề ngoài. Văn học phải dùng tâm hồn để cảm thụ, chứ không phải cứ học này nọ là được, cho nên, tới bây giờ tôi chưa hề nghĩ sẽ đi theo con đường này.”

“Nhưng mà, phải học mới có thể giúp chúng ta biết cách cảm thụ thơ văn như thế nào a!” Cừu Vũ Lan phản bác.

“Mỗi người đều có tư tưởng suy nghĩ khác nhau, cảm nhận cũng khác nhau. Tôi hy vọng cảm nhận của bản thân hoàn toàn thuộc về chính bản thân mình, linh hồn của tôi, giấc mơ của tôi, có lẽ quá lớn, có lẽ không đủ, nhưng không hề trộn lẫn tạp chất, đó mới thuần túy là tôi. Những người khác dù nói một câu cũng khiến tôi đánh mất mình, tôi không thích như vậy.”

“Anh thuần túy. . . . . Đúng vậy! Cho nên anh mới có thể độc đáo như thế. . . . .”

Cừu Vũ Lan ngơ ngác chăm chú nhìn y một lúc lâu, sau đó vẻ thất vọng hiện lên lần thứ hai.

“Vì cái gì anh không giống như Cừu Chấn Dương?”

Giống nhau? Giống nhau cái gì? Mạnh Dật Nguyệt ngẩn người, lập tức tỉnh ngộ.

Giống nhau chuyện song tính luyến ái!

Y lại bắt đầu xấu hổ, “Ách! Này. . . . Tôi …. . . . Ách. . . . .”

“Cô ta từ nhỏ đã sống chung với anh!”

Hai người cả kinh đồng thời quay đầu lại, Cừu Chấn Dương người đổ đầy mồ hôi không biết đã nghe họ nói chuyện từ lúc nào, bởi vì xung quanh có rất nhiều người, cho nên bọn họ nói chuyện cũng không có chú ý tới.

Mạnh Dật Nguyệt không hề cố kỵ tránh né cánh tay đang mạnh mẽ ôm chặt lấy y.

“Thừa dịp anh không để ý chạy tới dụ dỗ người của anh sao?”

Mặt Cừu Vũ Lan thật là đỏ. Cô vẫn lấy hết dũng khí lớn tiếng nói.

“Anh không xứng với anh Mạnh!”

Cừu Chấn Dương nhíu chân mày, “Uy! Em lễ phép một chút có được không? Có lẽ anh không thích thi từ ca văn này nọ, nhưng cũng không vì vậy mà nói anh không xứng với hắn a! Ít nhất anh có thể bảo vệ hắn, chiếu cố hắn, cố gắng cho hắn một cuộc sống hạnh phúc nhất, những chuyện này ít nhiều gì cũng cho anh một chút tư cách chứ?”

Cừu Vũ Lan quyết liệt nói, “Kia. . . . Anh không thể khi dễ hắn!”

“Khi dễ?” Cừu Chấn Dương đảo cặp mắt trắng dã, “Cho xin đi, anh thương hắn còn không đủ, như thế nào lại khi dễ hắn?”

Tuy rằng Cừu Chấn Dương nói như vậy, nhưng Cừu Vũ Lan ngẫm nghĩ vẫn không yên tâm, cô quay sang Mạnh Dật Nguyệt.

“Không sao, anh Mạnh, nếu hắn khi dễ anh, anh cứ nói với tôi, tôi sẽ giúp anh!”

“Hả? Ách. . . .” Mạnh Dật Nguyệt thật sự không biết nên nói cái gì mới tốt, “. . . .!”

“Anh Mạnh, lần sau cùng nhau đi học, chúng ta đến thư viện hảo hảo tâm sự.” Cừu Vũ Lan liếc nhìn Cừu Chấn Dương, “Nhưng mà đừng cho hắn theo!”

Mạnh Dật Nguyệt bất an trộm nhìn Cừu Chấn Dương.

“Ách?. . . .Được.”

Cừu Vũ Lan thật vui vẻ rời đi, để lại Cừu Chấn Dương vừa bực vừa buồn cười nhìn Mạnh Dật Nguyệt.

“Chẳng qua mới có hai mươi phút mà thôi!”

Mạnh Dật Nguyệt vẻ mặt mờ mịt. “Hả?”

“A Chấn, nghỉ giải lao đã xong!” Đỗ Phong hướng về phía này rống lên.

Cừu Chấn Dương nhíu mày, lập tức nắm lấy bàn tay Mạnh Dật Nguyệt xông vào nơi thành viên đội bóng rổ đang tụ tập, đem Mạnh Dật Nguyệt giao cho đội trưởng.

“Tôi cảnh cáo cậu, nếu để cho tôi chứng kiến người nào có chủ ý tiếp cận hắn, mặc kệ là nam hay là nữ, tôi lập tức sẽ hủy trận đấu này, hiểu chưa?”

Mạnh Dật Nguyệt nghe vậy càng thêm xấu hổ.

Nhưng mà, y thật sự không thể ngờ được, biết rõ y là đồng tính luyến ái, vẫn có người rất thích. . . Không! Là khát vọng kết bạn với y!

Có lẽ đây mới thật là tư tưởng tiến bộ, có lẽ vào một ngày trong tương lai, đồng tính luyến ái không còn là một danh từ nhạy cảm nữa, có lẽ. . . .

Đồng tình luyến ái vốn chính là loại tình cảm rất bình thường.

[cont]

Phần 2

Chiếc xe hơi Porsche màu vàng cam dừng lại trước ngôi biệt thự, Mạnh Dật Nguyệt cầm theo túi trái cây xuống xe, vừa mới đi được hai bước, chợt Cừu Chấn Dương thò đầu qua cửa xe hô to.

“Chờ anh quay lại trường lấy tập vở sau đó thuận tiện đi rước Tiểu Nho, em không cần phải đi!”

“Được.”

Đi vào phòng khách, Mạnh Dật Nguyệt theo thói quen chào hỏi.

“Chu bá.”

Đang xem TV, Chu bá nghe tiếng gọi liền ngẩng đầu.

“A, Mạnh tiên sinh, có hai vị tiểu thư tới tìm cậu! Tôi mời bọn họ ngồi chờ đằng kia, đang tính gọi điện thoại cho cậu.” Nhìn theo ngón tay của Chu bá, Mạnh Dật Nguyệt quay đầu sang bên kia đại sảnh.

“Tiểu Cầm ? Tiểu Lan?”

Tới đây gần mười phút, Mạnh Nhược Lan cùng Mạnh Nhược Cầm ngồi xuống cái ghế sa lông mềm mại đặt trong phòng khách hiện đại, bốn con mắt như tia ra đa bắn khắp nơi, nhìn tới mỗi vật phẩm quý giá đều tham lam chảy nước miếng.

“Đúng là ngu ngốc!” Mạnh Nhược Lan nói nhỏ, “Mỗi một vật đều là hàng cao cấp!”

“Ân! Đây là chiếc ghế sa lông bằng da báo, em có xem qua trên TV, tới ba mươi mấy vạn!” Mạnh Nhược Cầm cũng nhỏ giọng nói, “Còn có cái bình này, nghe nói ít nhất là bốn mươi vạn a! Chị xem nơi đây có tới bảy, tám cái bình, nếu người kia yêu thương đại ca như lời mẹ nói, chúng ta có thể cướp đoạt hết những thứ này!”

“Không chỉ lấy hết,” Mạnh Nhược Lan khẽ cười một tiếng, “Trừ bỏ đưa cho mẹ một số, chúng ta cũng có thể bí mật giấu đi một ít!”

Mạnh Nhược Cầm nháy mắt mấy cái, “Lâu dài sao? Không có khả năng, mẹ nói bọn họ nghỉ hè liền sang châu Âu định cư, đại khái chỉ đáp ứng chúng ta hai, ba lần thôi.”

Mạnh Nhược Lan nhún nhún vai, “Vậy đành phải sử dụng công phu sử tử ngoạm thôi!”

Mạnh Nhược Cầm vuốt cằm không nói nữa, bởi vì Mạnh Dật Nguyệt đã đi ra khỏi nhà bếp, trên tay còn bưng một cái dĩa trái cây và hai ly nước.

“Đến, ăn trái cây, quả lê này rất ngọt.”

“Cám ơn đại ca.”

Mạnh Dật Nguyệt cảm thấy rất quái dị, bởi vì hai người em gái bốc đồng này đối với y quá khách khí kính cẩn như vậy khiến y không hề quen.

“Đã lâu không gặp, mọi người gần đây có khỏe không?”

Mạnh Nhược Cầm âm thầm đánh giá người này, phát hiện y thay đổi rất nhiều, đầy đặn hơn trước, ưu buồn đều biến mất, nở nụ cười vui vẻ không màng danh lợi, thân hình nguyên bản gầy yếu mỏi mệt không gánh vác nổi giờ đây trở nên đẹp trai ngời ngời.

Còn có y phục trên người tuy giản dị nhưng rất sang trọng, nhìn là biết cái đồng hồ y đeo giá trị rất xa xỉ, còn chiếc nhẫn trạm kim cương này, nếu người nào không biết đến quá khứ của y, chắc chắn đều nghĩ rằng y xuất thân cao quý vọng tộc.

“Đại ca đính hôn rồi sao?” Nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn kim cương, Mạnh Nhược Cầm không đáp lại hỏi: “Cùng người sinh viên kia?”

“Ách?” Mạnh Dật Nguyệt hơi sửng sốt, phản xạ rút tay mình về, hai gò má lặng lẽ ửng đỏ, “Ách. . . .Đúng vậy! Là người ngày đó.” Tuy rằng trước kia hai nàng thật sự phi thường khinh bỉ chuyện y là đồng tính luyến ái, thậm chí còn tuyệt giao với y, nhưng giờ phút này, biểu hiện của các nàng thật tự nhiên, có lẽ khi lớn lên, tư tưởng suy nghĩ có thể thông thoáng mà tiếp nhận? Y nghĩ thầm.

“Khi nào thì kết hôn?” Mạnh Nhược Lan hỏi.

“Đại khái khoảng tám tháng nữa!” Mạnh Dật Nguyệt trầm ngâm, “Thủ tục đã hoàn thành, chờ hắn tốt nghiệp xong sẽ khởi hành đến Hà Lan, ở chỗ ấy chúng tôi sẽ kết hôn.”

“Hắn đối với anh có tốt không.”

“Hắn tên là Cừu Chấn Dương.” Mạnh Dật Nguyệt mỉm cười, “Đúng vậy, hắn đối với tôi tốt lắm, tuy rằng so với tôi nhỏ hơn nhiều tuổi, nhưng cơ hồ hắn đều chiếu cố tôi, hắn là người kiên cường nhưng cũng thực bá đạo, luôn lấy việc bảo vệ tôi là trách nhiệm của hắn.”

“Vậy đại ca thật sự quá hạnh phúc rồi!”

Mạnh Dật Nguyệt cười đến tươi tắn.

“Đúng vậy, tôi thực hạnh phúc.”

Chị em họ liếc nhau một cái, trong ánh mắt giống như truyền đạt lời nói, lập tức rất ăn ý cùng thở dài một hơi.

“Chúng tôi chắc cũng không được hạnh phúc như anh rồi!” Mạnh Dật Nguyệt ngạc nhiên, tươi cười chợt biến mất.

“Phát sinh chuyện gì sao?”

Mạnh Nhược Cầm lại thở dài một hơi, “Anh có biết căn nhà lớn của chúng ta đã bán đi không?”

Mạnh Dật Nguyệt gật gật đầu, “Dương đã nói với tôi.” Vì cái gì mà bán, y rất rõ ràng.

“Không chỉ như thế, hiện tại chúng tôi ở cái nơi như thế nào, anh biết không?”

Mạnh Dật Nguyệt tiếp tục gật đầu, “Dương nói là khu nhà trọ Tam Trọng.” Chuyện này Cừu Chấn Dương sẽ không hoàn toàn kể đúng sự thật.

“Nhà trọ?” Mạnh Nhược Lan oán hận cắn chặt răng, “Nói là nhà lá rách nát mới đúng! Chỉ có hai phòng, ngay cả nhà bếp và phòng tắm toàn bộ cộng lại cũng chưa đến năm mươi mét, còn phải đi bộ lên năm lầu, trời mưa sẽ bị dột, tôi ở đó đến mức sắp điên rồi!”

Mạnh Dật Nguyệt nghe vậy, nghi hoặc nhíu chân mày.

“Nhưng mà. . . .Dương nói hắn mỗi tháng đều đưa cho các người sáu vạn a! Các người hẳn có thể thuê chỗ ở tốt một chút?” Nếu không mơ tưởng đến cuộc sống xa xỉ, thì lấy chi phí sinh hoạt của ba người mà nói, sáu vạn hẳn quá dư dả mới đúng. Ít nhất, mẹ kế cũng nên học sắp xếp công việc nhà, nấu ăn giặt quần áo, không cần lúc nào cũng đi ăn nhà hàng, quần áo hàng hiệu, hoặc hàng tuần đi thẩm mỹ viện, như vậy có thể tiết kiệm được rất nhiều chi phí.

“Sáu vạn? Cho xin đi đại ca, sáu vạn như thế nào có thể đủ a?” Mạnh Nhược Lan bất mãn kêu lên, “Chẳng lẽ chúng tôi không thể mặc quần áo mới sao? Mặc quần áo cũ sẽ bị người khác cười chê! Còn nữa, thời điểm lúc chúng tôi được bạn bè mời đi chơi chẳng lẽ trong túi không một xu sao? Như vậy rất mất mặt!”

“Đúng vậy! Đại ca!” Mạnh Nhược Cầm cúi nhìn sàn nhà vẻ mặt nghiêm trọng, “Hiện tại chúng tôi sống ngày qua ngày quả thật không dễ dàng, mẹ chỉ cho chúng tôi sáu trăm đồng tiền cơm, cái khác đều mặc kệ, đại ca, chỉ có sáu trăm a! Nhiều lắm cũng chỉ mua được ba cái áo! Ít nhất. . . . . .” Cô ta liếc mắt nhìn Mạnh Nhược Lan, “Ít nhất mỗi người ba vạn mới đủ! Còn nữa a! Mẹ trả tiền thuê nhà là hết ba vạn, giá cả hàng hóa cũng đắc đỏ, một tháng ít nhất cấp cho bà mười vạn mới được!”

Mạnh Dật Nguyệt thật sự bất đắc dĩ, y nên nói như thế nào đây? Là các nàng mang lòng hư vinh quá nặng, luôn thích hưởng thụ, tiêu tiền rất nhiều a! Chưa bao giờ biết cái gì gọi là tiết kiệm, tiền nhiều bao nhiêu cũng không đủ, huống chi hiện tại chi phí sinh hoạt của các nàng đều do Cừu Chấn Dương xuất tiền túi, nếu đáp ứng theo yêu cầu của bọn họ, chỉ sợ sẽ càng đòi nhiều hơn nữa.

“Hai người vẫn còn nhỏ, không cần tiêu xài quá xa xỉ như vậy! Chờ tương lai bước chân ra xã hội, tự mình kiếm tiền không phải có cảm giác rất thỏa mãn sao? Còn nhà cửa gặp vấn đề gì tôi sẽ giúp các người hỏi một chút xem, không nên quá lớn, chỉ cần đủ tiện nghi thoải mái là được? Hơn nữa nếu mẹ kế không muốn đi ra ngoài kiếm tiền, như vậy hẳn có thể tự mình nấu cơm, giặt quần áo, làm vậy tiết kiệm được rất nhiều tiền a!”

Mạnh Dật Nguyệt than nhẹ, “Các người cũng biết tiền sinh hoạt hiện tại không phải do tôi kiếm được, bởi vì sức khỏe tôi không tốt, nên Dương không cho phép tôi đi làm, bởi vậy cho nên tôi rất khó đáp ứng được yêu cầu của các người a. Nhưng mà tôi tin tưởng chỉ cần sống bình thường như mọi người, không đòi hỏi yêu cầu xa vời, cuộc sống thật sự có thể thoải mái.”

Dường như không phải chỉ đơn giản như vậy!

Hai người mặt mày đen lại, một lát sau, giận đến tái mặt đi.

“Đại ca, anh thực quá phận! Chính anh sống xa xỉ như vậy, còn bắt chúng tôi sống thê thảm, nếu làm cho ba ba biết, chỉ sợ. . . . .” Ngụ ý không nói ra.

Mạnh Dật Nguyệt nghe xong không khỏi nhíu mày.

“Tiểu Cầm, tôi đã nói rồi, chi phí sinh hoạt không phải từ tôi mà ra a!”

Mạnh Nhược Cầm quyết liệt nói, “Đại ca chỉ cần kêu cái người tên Dương ấy nâng tiền sinh hoạt của chúng tôi lên thôi!”

“Cừu Chấn Dương, hắn tên là Cừu Chấn Dương.” Mạnh Dật Nguyệt lắc đầu, “Cho dù tôi mở miệng, hắn cũng không đáp ứng.”

“Vì sao?” Mạnh Nhược Cầm cố gắng hỏi, “Anh không phải nói rằng hắn đối với anh rất tốt sao?”

Vì cái gì?

Bởi vì hắn thực chán ghét mấy người!

Nhưng mà y có thể thành thật nói như vậy với các nàng sao?

Mạnh Dật Nguyệt khó xử nhìn hai người em gái, không biết bây giờ nên làm cái gì mới tốt. Lúc này, cửa mở, âm thanh Tiểu Nho và Cừu Chấn Dương cười đùa truyền đến, sau đó Tiểu Nho ôm theo hai mô hình đồ chơi hưng phấn chạy vào.

“Ba ba, ba ba, ba xem, thúc thúc mua cho con một chiếc xe điều khiển, còn có máy bay điều khiển nữa! Như thế này chúng ta cùng đi. . . . Cô?”

Tiểu Nho khẩn cấp nép sát vào chân y, lập tức xoay người nhìn Cừu Chấn Dương đang ở phía sau.

“Thúc thúc!”

Tiếp nhận tín hiệu cầu cứu của Tiểu Nho, Cừu Chấn Dương trước tiên đánh giá hai chị em nhà họ Mạnh, sau đó cười xoa tóc Tiểu Nho.

“Nơi này giao cho thúc! Tiểu Nho, vào phòng của con lắp ráp mô hình cho tốt, chuẩn bị xong xuôi thúc thúc sẽ chở con cùng ba ba ra công viên chơi thử nhé.”

Thần sắc khẩn trương lập tức thả lỏng, Tiểu Nho trả lời một tiếng đầy tín nhiệm, lập tức ôm đồ chơi đi về phòng.

Cừu Chấn Dương chậm rì rì đi đến ngai vàng của hắn – chiếc ghế sa lông bằng da báo ngồi xuống, chân phải gác lên chân trái, tay trái chống cằm, hai mắt nhìn chằm chằm đôi chị em đang lo sợ có chút co rúm lại kia.

“Nguyệt, em gái của em sao?”

Mạnh Dật Nguyệt bất an gật đầu, “Các nàng. . . . Ách. . . . Là tới thăm em.”

“Phải không?” Cừu Chấn Dương miễn cưỡng trả lời, ý tứ tin tưởng một chút cũng không có, “Nguyệt, em đi pha cà phê được không?” Y lúc pha cà phê rất cẩn thận, đun nước, đợi nước sôi chế vào phin, đương nhiên hao tốn rất nhiều thời gian, hẳn cũng đủ để hắn đối phó với hai chị em này.

“Cà phê?” Mạnh Dật Nguyệt nhìn qua hai đứa em, “Nhưng mà các nàng. . . . . .”

“Giao cho anh.” Cừu Chấn Dương vẫn trả lời một cách lười biếng, phảng phất giống như vừa mới tỉnh ngủ, “Anh sẽ hảo hảo tiếp đón các nàng.”

Giao cho hắn? Hảo hảo tiếp đón?

Vì cái gì ý tứ dường như tương phản với lời nói?

Mạnh Dật Nguyệt chần chờ.

“Nhanh lên nha! Nguyệt, một lát còn chở Tiểu Nho ra ngoài chơi nữa!” Cừu Chấn Dương thúc giục.

Được rồi! Ít nhất y ở trong nhà bếp, nếu có nghe thấy tiếng bọn họ kêu cứu, y vẫn kịp thời lao tới cứu người.

Mạnh Dật Nguyệt bước vào trong nhà bếp, Cừu Chấn Dương đột nhiên nhe răng cười, chị em nhà họ Mạnh tự nhiên có cảm giác giống như con cọp đang há mồm đầy răng sắc nhọn a, bất cứ lúc nào cũng có thể nhào tới cắn nát yết hầu của con mồi, các nàng kiềm lòng không đậu nuốt nước miếng.

Khó trách mẹ lại nhận thua!

Người này độ tuổi tuy rằng xấp xỉ các nàng, nhưng mà, dáng người hắn cao ngất ngưỡng khí thế bá đạo làm người khác không tự chủ lui nhường trước một bước, hơn nữa ánh mắt sắc bén nghiêm khắc kia như ác ma làm kẻ khác không rét mà run.

Khó trách mẹ muốn đẩy các nàng ra mạo hiểm!

“Các người thật sự chỉ có một ý nghĩ đơn thuần là đến thăm đại ca thôi sao?”

Chị em họ nhìn nhau một cái, sau đó người này đẩy qua, người kia đẩy lại, ai cũng không muốn mở miệng chịu chết đầu tiên.

Cừu Chấn Dương âm thầm cười lạnh, hắn nâng tay chỉ vào Mạnh Nhược Cầm.

“Ngươi nói!”

Chợt bị chỉ đích danh, Mạnh Nhược Cầm ngừng thở ba giây, sau đó mới miễn cưỡng cười nhẹ một chút.

“Này. . . .Mục đích chủ yếu đương nhiên đến thăm đại ca.”

“Mục đích chủ yếu?” Cừu Chấn Dương hừ hừ, “Không phải mục đích quan trọng muốn đến đòi tiền sao!”

Chị em họ sợ hãi rụt rè, không biết là nên phủ nhận, sau đó phủi mông chạy lấy người, hay thành thật thừa nhận, sau đó chờ đợi bị thủ tiêu?

Cừu Chấn Dương động thân ngã ra sau, dùng một vẻ mặt độc tôn khinh bỉ liếc nhìn các nàng.

“Ta có rất nhiều tiền, trên thực tế, chỉ cần mười lăm phút liền có trong tay ba mươi vạn, chỉ cần run chân chờ thêm vài ngày nữa liền có mấy trăm vạn, nếu ta muốn, nhiều hay ít đều do ta, nhưng mà. . . .” Khóe miệng của hắn nhếch mép khinh thường, “Trừ bỏ việc đã đáp ứng Nguyệt cho các ngươi tiền sinh hoạt, ngoài ra một đồng ta cũng không cho! Không nên hỏi ta tại sao, trong lòng các ngươi chắc đã hiểu được.”

Hắn lạnh lùng nhìn các nàng.

“Trở về nói với mẫu thân của các ngươi, không cần đến yêu cầu ta bố thí, chỉ càng làm ta thêm khinh thường các ngươi mà thôi, cũng không nên vọng tưởng Nguyệt sẽ thay các ngươi nói chuyện, bởi vì hắn hiểu rất rõ ta có bao nhiêu chán ghét các ngươi, cho dù các ngươi muốn chết, ta cũng không lãng phí một chút đồng tình nào. Cho nên, hết hi vọng đi!”

Khi Mạnh Dật Nguyệt bưng cà phê ra tới nơi, phát hiện Cừu Chấn Dương đang cùng Tiểu Nho nghiên cứu máy bay điều khiển từ xa, mà hai người em kia cũng không thấy đâu.

“Các nàng đâu rồi?”

“Đi rồi!”

“Anh đuổi bọn họ đi?”

“No, no, no, là các nàng tự bỏ đi, liên quan gì tới anh!”

“Nhưng mà. . . . .”

“A! Có bánh mứt! Ba ba làm bánh mứt ngon nhất phải không thúc thúc?”

“Đúng vậy, đúng vậy! Mau tới ăn đi!”

Khi nào thì ba ba này bị đá văng đi, ngược lại thúc cháu bọn họ biến thành một đội?

—–~~~~~—–

Nhiều năm mệt mỏi đã tạm lắng xuống, thân thể mới bắt đầu tốt hơn, cho dù làm cái gì cũng rất nhanh mệt, nhưng chỉ cần khỏe mạnh lên một chút liền cảm thấy ở không nhàn rỗi rất buồn chán, Mạnh Dật Nguyệt bắt đầu ám chỉ với Cừu Chấn Dương rằng y có thể đi làm được rồi.

Cừu Chấn Dương thông minh hơn người lúc này đột nhiên biến thành tên ngốc, nói thẳng trực tiếp còn không chịu hiểu, huống chi là ám chỉ.

Mặc kệ y đang nói cái gì!

Cặp mắt ra vẻ mờ mịt kia chính là ý tứ này.

Thật sự không còn biện pháp!

“Dương, em có thể đến làm trong những câu lạc bộ nhỏ,” Đối với tên tự cho mình là ngu ngốc này, Mạnh Dật Nguyệt đành phải xuống nước nói rõ ràng một chút, “Thời gian rất thuận tiện, làm từ giữa trưa đến sáu giờ chiều, khách nhân cũng không nhiều, như vậy anh hẳn có thể chấp nhận đi?”

Hai mắt Cừu Chấn Dương làm ra vẻ vô tội chớp chớp.

“Em muốn đến câu lạc bộ ngồi chơi một chút? Được! Buổi tối anh sẽ chở em đi.”

Mạnh Dật Nguyệt thở dài một hơi, “Dương, em đã hai mươi chín tuổi rồi, ra ngoài không cần người lớn dẫn dường, cũng không cần người lớn đi theo sau bảo vệ, bởi vì chính em cũng là một người lớn a. Anh quan tâm em như vậy làm em rất vui, nhưng không có nghĩa là anh cứ quản mọi thứ của em a!”

“Anh không có quản em nha!” Cừu Chấn Dương vẫn thực vô tội, “Không phải mỗi ngày chúng ta đều cùng nhau đi học đó sao?”

Mạnh Dật Nguyệt không có phản bác, nhưng lại dùng ánh mắt dịu dàng nhìn hắn. Thật lâu sau, Cừu Chấn Dương cào cào mái tóc, rồi nhún nhún vai.

“Ok, ok, anh hiểu rồi, anh biết mỗi người đều muốn có khoảng thời gian riêng của mình, làm những chuyện mà mình yêu thích, có thể, dù sao thân thể của em đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng vẫn không thể đi làm a, anh biết em làm bất cứ việc gì đều cố gắng hết sức. Em có thể tự mình đến thư viện đọc sách, hoặc tham dự buổi triển lãm tranh chẳng hạn, em muốn gì cũng được, nhưng không cho phép em đi làm, cũng không chấp nhận em đem chính mình làm đến mệt mỏi, nếu không anh thậm chí sẽ mang em bên người đến bất cứ đâu, em cứ quyết định đi!”

Mạnh Dật Nguyệt lại thở dài.

Tuy rằng y đã từng hy vọng trở thành chỗ dựa cho hắn, hy vọng có thể chăm sóc cho hắn, hy vọng có thể dùng cánh tay bảo vệ hắn, vì cái gì mà bây giờ lại giống một lão gà mái?

“Được rồi! Em đáp ứng anh là sẽ không đi làm, như vậy được rồi chứ?”

Vì thế bắt đầu từ ngày đó, sau khi Tiểu Nho đi nhà trẻ, Cừu Chấn Dương đi học, Mạnh Dật Nguyệt bắt đầu học thiết kế, làm cho chính mình bận rộn. Sau đó, y thật sự đi đến thư viện, mua một vài quyển sách văn học và kiến trúc trở về.

Nói thực ra, đã lâu lắm rồi y chưa từng có khoảng thời gian thảnh thơi như thế này, mới bắt đầu luôn băn khoăn [hiện tại mình làm gì đây? Nên đi đâu bây giờ?], thậm chí còn đứng ở ven đường mờ mịt ngây ngốc hồi lâu, cuối cùng mới quyết định, nếu không làm việc thì tự kiếm công việc mình yêu thích mà làm.

Một là đọc sách, hai là tự thiết kế kiến trúc.

Cừu Chấn Dương có một lần nói qua muốn y cứ theo đuổi ước mơ làm nhà thiết kế tương lai, hiện tại y cũng nên bắt tay vào làm, nếu mệt mỏi sẽ xem TV, ngủ một giấc, đến giờ vào nhà bếp, hâm nóng những món Cừu Chấn Dương đã làm sẵn. Sống như vậy rất thoải mái, Cừu Chấn Dương không phản đối, mà y cũng không cảm thấy lãng phí thời gian.

Bất quá, có một chuyện ngoài sức tưởng tượng của Cừu Chấn Dương, bởi vì những lúc Mạnh Dật Nguyệt chuyên tâm thiết kế bản vẽ quả thực thay đổi hình dạng, khuôn mặt thanh tú tập trung, ánh mắt thâm trầm, hoàn toàn tạo cho người khác thấy một hình tượng chuyên nghiệp, không hề. . . . . có một chút nhu nhược bất lực nào.

Nếu trái tim ba ba của y không ngừng đập, nếu y không gặp những chuyện thống khổ, lấy trí tuệ, lấy năng lực, lấy khả năng nghệ thuật, y chắc chắn sẽ trở thành một nhà kiến trúc sư xuất sắc.

Cừu Chấn Dương đứng ở cửa thư phòng, dùng một thái độ thận trọng nhất để quan sát Mạnh Dật Nguyệt, nhìn y ngồi trước bàn chuyên tâm vẽ, chuyên tâm đến mức ngay cả khi hắn xuất hiện cũng không chú ý tới.

Hắn có cảm giác rằng Mạnh Dật Nguyệt rất thích thiết kế, tuy rằng y là loại người nhã nhặn, hình tượng không xứng với những công việc đòi hỏi tính kiên cường này. Bất quá nếu nghĩ kĩ lại, kiến trúc cũng có riêng tính nghệ thuật của nó, y vừa không hợp lại vừa thích hợp.

Cho dù nhu nhược như thế nào thì Mạnh Dật Nguyệt cũng là nam nhân, nam nhân phải có công việc để duy trì cuộc sống tự tôn của mình, hắn sớm đã hiểu rõ việc mình chiếu cố Mạnh Dật Nguyệt không có nghĩa là đem y từ nam nhân biến thành nữ nhân yếu đuối, mà chỉ muốn thay Mạnh Dật Nguyệt cản gió lại, làm tấm chắn bảo vệ y.

Mạnh Dật Nguyệt không phải là nữ nhân của hắn, mà y là người nam nhân của hắn!

Có lẽ bởi vì hắn là song tính luyến ái, tình cảm lúc trước khá lệch lạc; hoặc có lẽ hắn quá mong muốn bảo hộ Mạnh Dật Nguyệt, mà xem nhẹ hai chữ “tôn trọng” này. . . . .

“Em không muốn tiếp tục làm trong công ty kiến trúc sao?” Cừu Chấn Dương đột nhiên hỏi.

Mạnh Dật Nguyệt tựa hồ bị hắn làm cho hoảng sợ, hai tay ôm ngực thở hổn hển.

“Ông trời, xin anh về sau đừng dọa người như thế nữa?”

“Thật có lỗi, anh không phải cố ý.” Cừu Chấn Dương chậm rãi đi đến phía sau y nhìn vào tranh vẽ, hắn xem mà không hiểu cái gì hết, chỉ biết trên mặt giấy vẽ linh tinh, “Em có muốn không?”

Mạnh Dật Nguyệt nhún nhún vai. “Em cũng không biết, tuy rằng em tốt nghiệp với thành tích rất tốt, nhưng mà, làm việc chính thức chỉ được một năm, rồi lại bỏ lâu như vậy. . . . . .”

Cừu Chấn Dương gian tà nhìn y.

“Em chắc hẳn đã nhận qua một giải thưởng gì đó?”

Mạnh Dật Nguyệt ngẩn người, “Làm sao anh biết?”

Hắn đắc ý cười cười, “Suy đoán thôi, chính xác sao!”

“Cũng không to lớn gì, chẳng qua là giải thưởng động viên mà thôi!”

“Nhưng tại sao bọn họ lại không đề cử người khác mà lại đề cử em nha!” Cừu Chấn Dương nói xong, cúi người tựa cằm lên vai y, “Anh suy nghĩ rồi, chờ chúng ta kết hôn xong, nếu em có hứng thú thì tiếp tục đến trường đại học trau dồi thêm hai ba năm nữa, trở thành thạc sĩ, tiến sĩ chẳng hạn. Sau đó nếu em có quyết tâm, em có thể đi theo con đường này, anh tin tưởng em nhất định sẽ trở thành một kiến trúc sư nổi tiếng.”

Mạnh Dật Nguyệt trầm mặc một lúc lâu.

“Anh cho rằng có thể như vậy chứ?” Mang theo vài phần do dự, vài phần khát vọng, còn có vài phần hưng phấn.

“Đương nhiên có thể!” Cừu Chấn Dương vỗ vỗ vai y, “Được rồi, cứ quyết định như vậy đi, em hãy nhanh suy nghĩ xem chúng ta sẽ định cư ở đâu, như thế anh mới có thể nhờ mẹ tìm giúp tư liệu trường đại học bên đó, ok?”

Mạnh Dật Nguyệt nắm lấy bàn tay Cừu Chấn Dương ngẩng đầu nhìn thân hình cao lớn của hắn, “Cám ơn anh.” Y cảm kích nói.

Cừu Chấn Dương cúi người chiếm lấy đôi môi của y, “Không cần khách khí, bất quá trước tiên em phải thiết kế cho ngôi nhà của chúng ta thật đẹp, thật hoàn hảo.”

Mạnh Dật Nguyệt chần chờ một chút.

“Dương, chúng ta. . . .Chúng ta có thể nuôi mèo không?”

“Vì cái gì không thể?”

“Vậy. . . . chó thì sao?”

“Có thể a!”

“Vậy. . . .dê thì sao?”

“Dê? Ách. . . . nếu em thích.”

“Còn. . . . ngựa?”

“Ngựa?! Nếu anh đáp ứng hết, có phải em còn muốn hỏi anh xem có được nuôi trâu luôn không?”

“Có thể chứ?”

—–~~~~~—–

Nhà trọ cũ nát xập xệ, Ngũ Tuyết cùng Thái Uy Liệt im lặng nhìn nhau thật lâu, lỗ tai tuy rằng nghe được âm thanh hai đứa con gái trở về, nhưng bọn họ vẫn như cũ không hề nhúc nhích. Mà Mạnh Nhược Lan và Mạnh Nhược Cầm trở về cũng lẳng lặng đi vào phòng, tâm chỉ sợ mẫu thân ép buộc các nàng đi làm chuyện gì đó mà các nàng không muốn.

“Sợ là chúng ta cho dù có dùng biện pháp nào thì người kia cũng không đưa thêm tiền.” Đây là Ngũ Tuyết suy nghĩ gần nửa ngày mới đưa ra kết luận cuối cùng.

“Vậy thì không cần vọng tưởng đến tiền của người kia, vẫn nghĩ cách đối phó với Mạnh Dật Nguyệt đi!” Thái Uy Liệt nói.

Bà ta cũng nghĩ như vậy, nhưng mà. . . . . “Chỉ cần ở bên cạnh người kia, Mạnh Dật Nguyệt tuyệt đối không nghe lời chúng ta.” Đây là vấn đề lớn nhất.

Thái Uy Liệt nhún nhún vai, “Vậy khiến cho hai người đó tách ra!”

“Làm như thế nào?” Ngũ Tuyết liếc hắn một cái, “Người kia cho dù chết vẫn rất thích Mạnh Dật Nguyệt, biết rõ Mạnh Dật Nguyệt hạ tiện như vậy mà hắn còn bảo vệ thành cái dạng kia, chúng ta có thể làm gì để bọn họ tách ra?”

Thái Uy Liệt trầm tư một lát.

“Bắt Mạnh Dật Nguyệt phải tự rời bỏ hắn.”

“Cáp! Vậy càng không thể, ngẫm lại xem, thật vất vả mới kiếm được một người chiếu cố hắn, bảo hộ hắn, hắn như thế nào có thể dễ dàng bỏ đi như vậy được?”

Thái Uy Liệt nhìn bà ta, bên môi nở nụ cười gian trá.

“Kỳ thật một tháng trước tôi đã bắt đầu suy nghĩ biện pháp, tôi lặng lẽ theo dõi bọn hắn, phải tìm hiểu tình hình thực tế mới có kế sách đúng không?”

“A? Thật sự?” Ngũ Tuyết có chút ngoài ý muốn kinh hô, “Kết quả như thế nào?”

“Kết quả?” Thái Uy Liệt cười hắc hắc, “Kết quả chính là có một cô gái đang cố gắng theo đuổi người kia, chúng ta có thể lợi dụng nàng, Dật Nguyệt sẽ nhanh rời khỏi đó. Bởi vì Mạnh Dật Nguyệt là một người ngu ngốc, hắn chắc chắn thà để bản thân mình đau khổ cũng không tình nguyện thương tổn người kia, nếu không thì hắn như thế nào có thể để chúng ta lợi dụng lâu như vậy mà không hề phản kháng?”

“Cô gái?” Ngũ Tuyết ngạc nhiên, “Nhưng mà người kia không phải chỉ thích. . . . . .”

“Hắn là song tính luyến ái, nam hay nữ đều thích.”

Ngũ Tuyết giật mình, “A! Cũng khó trách. . . . Vậy chúng ta tính toán như thế nào?”

Thái Uy Liệt vẫn cười một cách gian trá.

“Tìm cô gái kia mời uống một chén cà phê hảo hảo tâm sự a!”

6

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.