Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 835: Chương 835: Nhớ coi chừng cậu ta




Nhìn thấy đồng hồ đeo tay của Phó Kiến Văn đặt ở đầu giường, chính là chiếc đồng hồ mà Tố Tâm đã tặng, mặt ngoài đã bị vỡ nát.

Tố Tâm cầm lên liếc nhìn, trong lòng đều không để ý một chút nào, chỉ cần Phó Kiến Văn không có chuyện gì, đồng hồ đeo tay cũng không coi vào đâu, cũ không đi thì mới không tới, Tố Tâm có thể mua cho Phó Kiến Văn cái mới tốt hơn!

Cả người bết dính có phần không thoải mái, Tố Tâm tắm vội, thay quần áo xong đi xuống đã thấy Đoàn Đoàn tinh thần sáng láng ở dưới lầu ăn trái cây rồi.

...

Phó Kiến Văn đem Tần Triết đưa đến bên xe con, thay Tần Triết mở cửa xe ra.

Phó Kiến Văn một tay vịn cửa xe, một tay giữ ở trên bả vai của Tần Triết, Tần Triết đỏ cả vành mắt nhìn Phó Kiến Văn.

"Tiểu Lục đã vì cậu mà an bài xong tất cả, cậu cứ yên tâm về nước trước!"

"Đội trưởng! tôi nghĩ..."

Bàn tay của Phó Kiến Văn nắm ở trên vai Tần Triết khẽ nắm chặt lại: "Cái gì cũng không cần nghĩ, bất cứ chuyện gì cậu muốn làm đều là lấy tính mạng của cậu ra để đánh đổi, không đáng giá! về nước trước đi!"

Tần Triết không có hé răng.

Lần này Phùng Dương, người bạn kề vai chiến đấu nhiều năm cùng anh ta đã chết đi, đã mang đến đả kích quá lớn đối với Tần Triết, tâm tình có chút kích động nhưng sau đó Tần Triết đã từ từ bình tĩnh lại.

Anh ta là quân nhân, nhiệm vụ chưa hoàn thành làm sao có thể cứ như vậy về nước!

Biết Phó Kiến Văn đối với mình có sự sắp xếp, chính là xuất phát từ tình nghĩa mà cân nhắc...

Tần Triết không nói gì nữa, anh ta nhìn qua hai con mắt của Phó Kiến Văn: "Đội trưởng, lần này từ biệt, không biết đời này còn có cơ hội gặp lại hay không! Nếu có đời sau... Tôi nguyện ý làm lính của anh!"

Phó Kiến Văn dùng sức nắm bả vai của Tần Triết: "Lên xe!"

Tần Triết xoay người muốn khom lưng tiến vào bên trong buồng xe, rồi lại quay đầu lại nhìn qua Phó Kiến Văn, nở một nụ cười thật tươi đối với anh.

Có một số việc Tần Triết đã hạ quyết tâm...

Lại như lúc Tần Triết tiến vào tiểu đội Thủy Quỷ anh ta đã tuyên thệ, anh ta là thành viên của Thủy Quỷ, anh ta nguyện ý xông lên phía trước cùng đồng đội của mình, vì nhiệm vụ thành công dâng ra sinh mệnh.

Tần Triết đứng thẳng người, làm một cái quân lễ đối với Phó Kiến Văn, viền mắt đỏ lên một mảnh.

Phó Kiến Văn đã xuất ngũ, đã không phải là quân nhân, anh chỉ là gật đầu, ngũ quan lạnh lẽo cứng rắn mang theo sự ấm áp nhợt nhạt.

Tần Triết cũng không quay đầu lại mà đi vào cửa xe, không có xem Phó Kiến Văn đưa tay kéo cửa vào.

Tiểu Lục đi tới trước mặt Phó Kiến Văn: "Phó tổng, tôi sẽ đưa vị tiên sinh này đến sân bay bây giờ!"

"Trên đường cẩn thận, cậu tự mình đưa cậu ta về nước, nhớ coi chừng cậu ta!" Phó Kiến Văn nhớ tới vừa nãy Tần Triết chào kiểu quân nhân với mình, trong lòng anh có vẻ bất an.

********

Mong mọi chuyện sẽ không sao, có kì nghỉ thôi mà cũng không yên mà

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.