Cả Đời Này Không Rời Xa Anh!

Chương 218: Chương 218: Vợ anh hát hay nhất!




Phó Cảnh Ngộ vô cùng nghiêm túc đưa hai tay ra, béo má cô, Nói chuyện cẩn thận, đừng động một chút là làm nũng.

... Diệp Phồn Tinh không thể làm gì khác hơn là ngồi thẳng dậy, bộ dáng ngoan ngoãn chờ lấy bị dạy dỗ, vâng.

Cô biết, anh da mặt mỏng, dễ xấu hổ vì vậy chỉ có thể phối hợp anh.

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô như vậy, vốn là muốn muốn nói cô vài câu,lại trở nên mềm nhũn ra. Anh trấn an mà xoa xoa đầu của cô, nói: anh biết em rất tự lập, nhưng mà trễ như vậy trở lại, anh sẽ rất lo lắng. Em xem xem, trừ anh ra còn ai lỡ lắng cho em chứ?

Tôi biết. Diệp Phồn Tinh cười hì hì nhìn lấy anh, nói tiếp: tôi sẽ nhớ kỹ lời chú nói.

Phó Cảnh Ngộ tựa vào trên gối, em có việc thì cứ đi đi.

Diệp Phồn Tinh ngồi ở mép giường không động đậy, trong ánh mắt tràn đầy quan tâm, Nghe nói chú bị bệnh, khỏe chưa?

Ừm. Có một câu nói này của vợ, anh cảm giác như mình chẳng có bệnh gì cả, khỏe khoắn sảng khoái vô cùng.

Diệp Phồn Tinh đưa tay ra, ở trên trán anh sờ sờ, sau đó lại sờ lại trán của mình, so sánh một chút, cũng không nóng, cô mới yên tâm.

Cô Hướng về phía Phó Cảnh Ngộ ôn nhu nói: chú bị bệnh, tại sao không nói với tôi một tiếng?

Trước đây cô bị bệnh, là anh chăm sóc cô, cô luôn nhớ rõ trong lòng, đang suy nghĩ khi nào anh bị bệnh, cô cũng sẽ hết lòng chăm sóc, nhưng mà, anh căn bản lại không cho cô cơ hội.

Phó Cảnh Ngộ trầm giọng nói: em không phải là đang hội diễn văn nghệ sao? Không muốn làm cho em phân tâm. Hơn nữa anh lớn như vậy, cũng không phải là trẻ con, em còn sợ anh không tự chăm sóc được bản thân mình hay sao?

Mỗi lần anh có chút không thoải mái, Tưởng Sâm so với anb còn khẩn trương hơn.

Hơn nữa, anh cảm giác mình lớn hơn Diệp Phồn Tinh chăm sóc cô cũng là bình thường, với lại anh còn là chồng cô cơ mà. Nếu như anh bị bệnh, để cho nàng ngược chăm sóc cho anh, chính anh lại cảm thấy là lạ.

Diệp Phồn Tinh trừng mắt nhìn lấy Phó Cảnh Ngộ, song tay nắm thật chặt tay trái của anh, nhìn lấy anh.

Phó Cảnh Ngộ đổi đề tài: cuộc thi như thế nào rồi?

Nói đến chỗ này, Diệp Phồn Tinh liền rạng rỡ, tôi hát giành được giải nhất đấy.

Mặc dù chỉ là một hoạt động nhỏ để chào đón Tân sinh viên, nhưng, nghĩ đến mình thắng rồi, mà Triệu Gia Kỳ lại bị mất mặt, không nhịn được mà cười trên nổi đau của người khác.

Ánh mắt của Phó Cảnh Ngộ sáng một cái, mặt cũng không lộ vẻ gì khác thường, Thật sao?

Dĩ nhiên rồi.

Diệp Phồn Tinh còn để balô ở một bên, cô cầm tới, từ bên trong lấy ra kỉ niệm chương, chú nhìn xem, tôi không có lừa chú chứ!

Trước anh luôn nói cô hát không hay, cô còn hoài nghi bản thân, nhưng lần này, còn có phần thưởng, mặc dù không có tác dụng gì, nhưng lại có chút vui vẻ.

nghe Diệp Phồn Tinh giành giải nhất, Phó Cảnh Ngộ trong lòng có một loại cảm giác tự hào.

Vợ anh là lợi hại nhất!

Anh nhìn lấy khuôn mặt nhỏ nhắn đang tràn đầy vui vẻ của cô, cười một tiếng, Làm rất tốt.

Diệp Phồn Tinh giả bộ không nghe rõ, hỏi lại, chú mới vừa nói cái gì, tôi không có nghe rõ, chú có thể nói lại lần nữa cho tôi nghe không.

...

Phó Cảnh Ngộ nhìn lấy cô bộ dáng này, dứt khoát một tay đem cô kéo vào trong ngực, ở trên trán cô giống như đóng dấu in lại một nụ hôn, Diệp Phồn Tinh hát hay nhất, được chưa?

Diệp Phồn Tinh dựa vào ở trên người anh, cố ý hỏi: Cái kia, trước là ai nói tôi hát khó nghe?

Hội bảo vệ động vật nhỏ đâu, ở đây có hai người đang ngược đãi chó con, cầu bảo vệ (・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ(・ิω・ิ)ノ

Like và bỏ phiếu để đọc ngay chương sau nào!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.