Cá Mặn Tiểu Thiếu Gia

Chương 23: Chương 23




“Muôn tâu Bệ hạ, chuyện này...thật sự không được đâu ạ. Tiểu nhi tử này của thần từ nhỏ đã ốm yếu nhiều bệnh, nếu để y đi theo Nhị hoàng tử làm thư đồng, thần sợ là sẽ làm lỡ việc của Nhị hoàng tử.

Hơn nữa tiểu nhi tử này của thần vốn đã bị chiều chuộng sinh hư, phép tắc trong cung cũng không biết một chút, nếu chẳng may làm ra chuyện gì nên tội thì thần quả thực chịu không nổi trách nhiệm đâu ạ“.

Vừa nghe Cố Văn Thành nói như vậy, Phó Gia Xuyên liền biến sắc. Hắn lúc này từ trên ghế đứng bật dậy, bước ra khỏi bàn rồi quỳ xuống trước mặt Cố Văn Thành dập đầu tạ tội.

Ngay sau hắn, Nhan Tuyết Hà và Phó Gia Duệ cũng lần lượt quỳ xuống, trăm miệng một lời hô to.

“Mong Thánh thượng suy nghĩ lại đi ạ“.

Cố Văn Thành dĩ nhiên biết, bảo bối nhỏ này của Phó gia không dễ tới tay như vậy. Chỉ là, chuyện hắn đã quyết, thì chỉ bằng mấy câu thoái thác này của bọn họ mà có thể dễ dàng lay chuyển được ư?.

“Mau đứng lên hết đi.

Trẫm vẫn là câu nói cũ, thân thể không tốt có thể từ từ bồi dưỡng.

Trẫm không nói các ngươi chăm sóc nhi tử không tốt, nhưng rõ ràng, trong cung có rất nhiều dược liệu quý hiếm mà bên ngoài không tìm được.

Để y ở lại trong cung cho Thái y từ từ chuẩn trị, này chẳng phải là tốt hơn sao? Hơn nữa làm thư đồng cũng chẳng có cái gì nặng nhọc.

Lễ nghĩa trong cung có thể từ từ học, cũng chẳng ai hẹp hòi tới mức áp đặt lễ nghĩa lên người một đứa nhỏ mới ba bốn tuổi.

Phó ái khanh yên tâm, trẫm yêu thích y như vậy, cho nên tuyệt đối sẽ không để y phải chịu ủy khuất.

Hơn nữa, Thái phó là người uyên bác hiểu thấu sự đời, y có thể cùng các Hoàng tử theo ngài học hỏi, này còn có cái gì không tốt đây?“.

Cố Văn Thành liên tục đưa ra những điều kiện vô cùng tốt, nửa dụ dỗ nửa đe dọa.

Dù sao cũng là vua đứng đầu một nước, chẳng lẽ chuyện như muốn ai đi muốn giữ ai lại, hắn còn không làm được sao?

Hôm nay cho dù Phó Gia Xuyên có dám cãi mệnh, thì hắn cũng sẽ đem Phó Gia Hiên vào cung cho bằng được.

Bệ hạ đã nói tới nước này, còn không trực tiếp hạ lệnh giữ người, này quả thực đã cho Phó gia bọn họ mặt mũi thật lớn. Hơn nữa, đúng là trong cung có rất nhiều dược liệu quý hiếm không phải có tiền là có thể mua được.

Phó Gia Xuyên vô cùng khó xử, hắn nhìn sang phu nhân nhà mình, dùng ánh mắt âm thầm trao đổi ý kiến.

Nhan Tuyết Hà vốn không muốn xa nhi tử, hơn nữa càng không muốn nhi tử nhà mình vướng vào vũng nước đục Hoàng thất này.

Chỉ là, ý Thánh thượng đã quyết, bọn họ còn có thể làm được cái gì đây? Kháng mệnh sao?.

Cứng đối cứng với vua, này chẳng khác nào lấy trứng chọi với đá. Phó gia bọn họ, thật sự gánh không nổi cơn thịnh nộ của Đế vương đâu.

Hơn nữa, điều kiện khiến Nhan Tuyết Hà siêu lòng chính là dược liệu quý hiếm trong cung kia. Gần đây thời tiết chuyển lạnh đột ngột, mặc dù chưa đến nổi phát bệnh, như rõ ràng Hiên nhi của nàng sắc mặt luôn rất kém.

Nếu thật sự có thể như lời Bệ hạ đã nói, để Thái y trong cung từ từ điều dưỡng bệnh của y, vậy thì nàng cũng không còn lí do gì để từ chối nữa cả.

Nhan Tuyết Hà suy tính một lúc, sau đó mới hơi cúi đầu. Phó Gia Xuyên vừa nhìn liền đã hiểu ý thê tử, đúng là ngoài cách thỏa hiệp ra, bọn họ thật sự không còn lựa chọn nào tốt hơn nữa cả.

“Thần...chúng thần cung kính không bằng tuân mệnh“. Phó Gia Xuyên lại hướng Cố Văn Thành dập đầu.

“Tốt, tốt, chúng ái khanh cứ bình thân, không cần đa lễ như vậy“. Đạt được mục đích, Cố Văn Thành dễ nói chuyện hẳn ra. Hắn lúc này mỉm cười, hướng Phó gia bên dưới phất phất ống tay áo.

Phó Gia Hiên nhìn một màng này, hai mắt liền lập tức trợn tròn.

Cứ như thế, cuộc sống cá mặn an nhàn của y liền kết thúc rồi sao?

Đã ai từng hỏi qua ý kiến của đương sự là y chưa?!.

Người ta thường ví Hoàng cung như một chiếc lồng son, bề ngoài đẹp đẽ nhưng thật chất chẳng khác nào nhà tù.

Thư đồng cái gì chứ? Nói là chân chạy vặt thì đúng hơn.

Còn tên Nhị hoàng tử kia nữa, nhở hắn tính khí không tốt, suốt ngày đem y ra làm trò tiêu khiển thì thế nào?!.

“Được ở lại trong cung, Hiên nhi có vui không?“. Cố Văn Thành lúc này hướng Phó Gia Hiên đang thất thần mỉm cười vô cùng hòa ái.

Phó Gia Hiên lúc này mới thoát ra khỏi đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu mình. Nhìn khuôn mặt tươi cười của kẻ đầu sỏ, y quả thực chỉ muốn vung tay lên đấm cho một phát.

Chỉ là, nghĩ thì nghĩ như vậy cho bỏ tức, thế nhưng có cho y thêm mười lá gan y cũng chẳng dám đi trêu chọc vào con hổ mặt cười này.

Phó Gia Hiên lúc này từ trên người Cố Văn Thành tuột xuống, sau đó quỳ ở bên cạnh hắn.

“Khởi bẩm Bệ hạ, được ở lại trong cung đúng là vinh hạnh của Hiên nhi. Chỉ là, Hiên nhi ở bên mẫu thân, phụ thân và ca ca đã quen, thật sự không thể xa cách.

Ý Bệ hạ đã quyết, Hiên nhi dĩ nhiên không dám trái mệnh. Chỉ là, Hiên nhi ở đây cầu xin Bệ hạ, thỉnh thoảng có thể để Hiên nhi xuất cung về nhà thăm phụ mẫu và ca ca hay không ạ?“.

Phó Gia Hiên hiểu được hậu quả khi kháng lại mệnh vua, cũng hiểu được phụ mẫu và ca ca làm vậy đều là vì bất đắc dĩ. Lỗi vốn dĩ chính là ở chỗ tên hổ mặt cười này, cũng không biết tra được cái gì mà lại nhắm chủ ý lên trên người y.

Thôi, dù sao cũng không thể kháng mệnh, nhưng xin một cái ân huệ kèm theo, này vẫn là có thể, đúng chứ?.

“Được. Mau đứng dậy đi, Nhị hoàng tử ở bên kia, đến đó chào hỏi một chút để quen dần đi thôi.

Quân nhi, sau này nhớ chiếu cố tiểu Hiên nhiều hơn“. Cố Văn Thành đáp ứng y xong liền quay sang dặn dò Cố Văn Quân.

“Nhi thần đã rõ“. Cố Văn Quân lúc này đứng dậy, hướng Cố Văn Thành cúi đầu khom người.

Phó Gia Hiên lúc này mới nhìn sang, phát hiện Nhị hoàng tử này nhìn có chút quen quen. Quân nhi? Cố Văn Quân? Cái tên này hình như y cũng đã nghe qua ở đâu rồi thì phải.

“Tiểu thần Phó Gia Hiên, bái kiến Nhị hoàng tử“. Phó Gia Hiên đi tới trước mặt Cố Văn Quân, hướng hắn hành lễ.

“Qua đây“. Cố Văn Quân lặng lẽ quan sát Phó Gia Hiên một hồi, sau đó vỗ vỗ chỗ kế bên mình, ý bảo y ngồi xuống.

Phó Gia Hiên vốn định về bàn của Phó gia bên kia, chỉ là Nhị hoàng tử đã nói như vậy, y đành phải nghe theo vậy.

Phó Gia Hiên quy cũ ngồi ở bên cạnh Cố Văn Quân, nhưng tầm mắt vẫn luôn dán chặt với mấy món bánh ngọt vô cùng bắt mắt trên bàn của hắn.

Đúng là đồ ăn dành cho giới Hoàng tộc có khác, so với thức ăn bên kia trông bắt mắt và phong phú hơn rất nhiều, cũng không biết mùi vị ra sao ha?.

Phó Gia Hiên vừa nghĩ vừa âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt. Tâm tư đều đã bị đồ ăn ngon dẫn dắt đi đến tận phương trời nào, hoàn toàn quên mất chuyện không vui vừa rồi.

Nha hoàng đứng phía sau rất nhanh đã dọn thêm một bộ bát đũa cho Phó Gia Hiên. Y lúc này len lén liếc nhìn Nhị hoàng tử, do dự không biết có nên động đũa hay không.

Chỉ là, lúc này một cái bánh quế hoa thơm ngon liền được đưa đến bên môi y. Phó Gia Hiên thụ sủng nhược kinh ngước mắt lên nhìn Cố Văn Quân, nhưng vẫn ngoan ngoãn hé miệng ra ăn vào. Trong lòng âm thầm thỏa mãn.

Nếu đi theo Nhị hoàng tử mà được ăn ngon như vậy, vậy thì...vậy thì cũng không phải không được...

# Mụi người ơi, toi gặp chút chuyện đột xuất nên hong ra chap mới được, toi sẽ bù chap mới lại sớm nhất có thể nhaaaa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.