Các Nam Chủ, Tránh Xa Ta Ra

Chương 5: Chương 5




Bạch Tử Họa từ trên thiên không đáp xuống , tà áo bay bay họa thành một vòng cung khiến dáng vẻ hắn càng thêm xuất trần .

_ Tham kiến Tôn Thượng ! - Tất cả các đệ tử cung kính hô vang .

_ Chuyện vừa nãy ... ta không muốn thấy lần nữa .- Bạch Tử Họa lạnh lùng nhìn Khinh Thủy khiến cô nàng run lẩy bẩy cúi đầu đáp :

_ Vâng !

Đúng lúc Bạch Tử Họa muốn nói gì đó thì một bóng người bỗng chốc xuất hiện trước mặt họ , quỳ xuống cung kính :

_ Tham kiến Tôn Thượng ! - Sau đó thiếu niên xoay người sang nhìn về phía tôi :

_ Đệ tử Vân Ẩn bái kiến tân chưởng môn

Đây là một cái hiểu lầm xinh đẹp !

_ Không phải ... Đây mới là ... - Tôi đính chính chỉ sang Thiên Cốt thì bị cắt ngang .

_ Chưởng môn ! Mời người mau chóng cùng đệ tử trở về Thục Sơn .

Bạch Tử Họa nhăn mi , lên tiếng :

_ Vào đại điện rồi nói .

Trước lúc rời đi , ánh mắt mọi người nhìn tôi có kinh ngạc , có hâm mộ , cũng có tức giận . Dường như cảm thấy tôi làm chưởng môn là điều thật khó tin .

Khụ ... Đây lại là một cái hiểu lầm xinh đẹp !

Lần thứ hai đứng ở đại điện , cảm giác của tôi thập phần vi diệu .

_ Chưởng môn , Thục Sơn hiện đang hỗn loạn , cần một người đứng ra làm yên ổn . Thục Sơn rất cần người . - Vân Ẩn thiếu niên chấp hai tay nói .

_ Không phải ... ta ....

_ Chưởng môn , lúc nãy nhìn thấy thần thái của người đệ tử liền biết người xứng đáng giữ vị trí chưởng môn này . Đệ tử nhất định ủng hộ ....

_ Oh shit ! Ngươi câm miệng . Làm gì mà cứ nhảy vô họng ta hoài vậy hả ? Damn mit ! Ta ghét nhất là người ta cắt ngang khi ta đang nói đó .

Năm lần bảy lượt bị chặn họng , tôi rốt cuộc bộc phát cơn giận . Cái tên nhóc này , bà đây sống hai kiếp cộng lại cũng gần 50 , ngươi thế nhưng không biết kính lão đắc thọ là sao hả ?

_ Chưởng môn ...

_ Chưởng cái rắm ! Người này mới là chưởng môn yêu dấu kính mến của ngươi nè . Nhìn cho kĩ đi ! - Tôi nắm áo Vân Ẩn để sát vào mặt Thiên Cốt .

Chuyện xảy ra quá đột ngột khiến hai người Cốt-Ẩn ngẩn ra . Sau đó nhìn gương mặt phóng đại đối diện , mặt hai người bùm một cái đỏ ửng lên như trái ớt chín .

Ba vị tôn ngồi trên ghế cao nhìn xuống tình cảnh này , trên trán nổi đầy hắc tuyến . Bọn họ điều đã nếm trải sự bá đạo của cô nàng này rồi nhưng không nghĩ tới ...

Thiên Cốt nhanh chóng nhảy ra đằng sau , trên mặt vẫn treo hai rạng mây hồng :

_ Tiểu Tuyết ! Muội làm gì vậy hả ?

_ Ôi chao !!! - Tôi kinh ngạc mở to hai mắt hết nhìn ngây thơ Thiên Cốt lại nhìn thiếu niên Vân Ẩn . À há ... Tại sao tôi lại không nghĩ tới a ... Thiên Cốt .... Vân Ẩn ... Vân Ẩn ... Thiên Cốt ... Oa hahahaha ... Tỉ tỉ đáng kính ! Muội đã tìm ra cách xoay chuyển vận mệnh đáng thương của tỉ rồi a . Hừ hừ .... Bạch Tử Họa , ngươi sắp mất vợ tới nơi rồi nha . ( BTH : Hắt xì ... )

_ Hahahahahahaha ... - Tôi vuốt cằm chìm trong suy nghĩ biến thái của mình , miệng vang lên từng tràng cười ghê rợn .

Thiên Cốt ô mặt quay đầu ! Cô không biết người đó a ...

Ba vị tôn tự động vận dụng kĩ năng " mắt không thấy , tâm không phiền " .

Vân Ẩn sởn gai ốc lùi về sau , lắp bắp :

_ Chưởng môn , người ...

_ Ngươi mà còn để ta nghe thấy hai từ " chưởng môn " đó lần nữa thì đừng trách tại sao biển xanh lại mặn a ?!!!! - Tôi rời khỏi dòng suy nghĩ , hung ác quát vào mặt thiếu niên .

_ Dạ ! - Vân Ẩn run bắn người gật đầu thật mạnh .

_ Ngoan ! - Tôi híp mắt cười vuốt tóc thiếu niên . Đáng yêu thế này mới xứng với tỉ tỉ a ...

_ Khụ ... Làm ơn tập trung vào vấn đề chính - Sênh Tiêu Mặc ho khan . Ánh mắt dường như có điều suy nghĩ nhìn tôi .

_ Phải rồi , chưởng ... - Vân Ẩn nhớ tới mục đích chính vội vàng chấp hai tay lại , nhìn ánh mắt dao cạo của tôi , Vân Ẩn khụ khụ vài tiếnh quay sang Thiên Cốt .

_ Chưởng môn , chúng ta phải mau chóng trở về Thục Sơn

_ Nhưng mà ... - Thiên Cốt ấp úng nhìn về phía Bạch Tử Họa . Họ Bạch lạnh lùng rũ mí mắt không nói gì .

_ Hừ ... Trường Lưu chúng ta không kham nổi chưởng môn Thục Sơn . Ngươi nên đi đi - Ma Nghiêm hừ lạnh . Hắn từ đầu tới giờ vẫn không ưa chị em họ Hoa này , nhất là nha đầu biến thái kia . Tốt nhất để bọn chúng cút , cút càng xa càng tốt đỡ chướng mắt .

_ ... Được rồi ! Ta sẽ cùng ngươi về Thục Sơn . Nhưng Tôn Thượng , con có thể có một thỉnh cầu không ? - Thiên Cốt cắn môi .

_ Nói - Bạch Tử Họa nhẹ nhàng phun ra một chữ .

_ Sau khi giải quyết chuyện ở Thục Sơn , con ... con có thể trở lại Trường Lưu tiếp tục học tập không ạ ?

_ Không được ! - Ma Nghiêm nói chắc đinh đóng cột .

_ Ông già ! Tỉ tỉ ta đang hỏi họ Bạch ... à không hỏi Tôn Thượng , ai hỏi ông đâu mà ăn cơm hớt - Tôi đá xoáy . Lão Ma Nghiêm này , có chị ở đây rồi thì đừng hòng bắt nạt tỉ tỉ .

_ Ngươi ... - Chòm râu của Ma Nghiêm dựng lên , đôi mắt nhìn chòng chọc như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy .

_ Phốc ....

Một tiếng động rất nhỏ vang lên . Mọi người nhất tề quay phắt nhìn đương sự . Chỉ thấy cả người Sênh Tiêu Mặc run lên bần bật , đôi mắt đầy ý cười , tay cầm quạt giấy che miệng , nói :

_ Khụ ... Mọi ... mọi người đừng để ý đến ta ... Tiếp tục đi .... Tiếp tục đi ...

Chậc ... Bây giờ tôi mới đánh giá kĩ gã Nho Tôn này . Cũng là một soái ca đấy , nhưng hình như thần kinh không được bình thường cho lắm .

_ Được rồi ! Chuyện ngươi vừa đề nghị để tính sau đi . - Bạch Tử Họa đứng dậy xoay người rời khỏi .

_ Tôn Thượng ...

_ Ừm ... Chưởng môn , khi nào thì chúng ta xuất phát ? - Vân Ẩn đứng một bên tìm cảm giác tồn tại .

_ Mai đi - Tôi đáp thay Thiên Cốt .

_ Xin hỏi ... Đệ tử vẫn chưa biết tên của chưởng môn

_ Ta là Hoa Thiên Cốt , còn đây là muội muội ta Hoa Tuyết .

_ Như vậy , chương môn cứ nghỉ ngơi . Đệ tử xin cáo lui trước .

...

Tối hôm đó , vì không muốn tạo thêm gánh nặng cho tôi và Vân Ẩn . Thiên Cốt nhất quýêt đi luyện tập ngự kiếm phi hành .

_ Tỉ tỉ ! Thôi thì để muội hi sinh giúp đỡ tỉ vậy ! - Tôi chạy theo Thiên Cốt .

Cơ mà ... Hình như tôi lại quên mất cái gì đó thì phải ?!

( T/ g: Kịch tình đó ... Kịch tình ...)

_ Tiểu Tuyết nè , mới hồi sáng ngay cả kiếm gỗ muội còn không cầm được . Sao bây giờ ...? - Thiên Cốt mím môi liếc nhìn tôi .

_ Khụ ... Ây da ... Đêm nay trăng đẹp quá - Tôi giả vờ nhìn lên trời trốn tránh .

Thiên Cốt ngẩng đầu nhìn bầu trời một mảnh đen thui không chút ánh sáng , im lặng .

Tôi " ... "

Haiz ... Chị đây chính là muốn khiêm tốn , nhưng sao cứ phải ép chị ra tay a ? Bây giờ bị Thiên Cốt nghi ngờ rồi .

_ Tiểu Tuyết ! Tỉ biết muội có nhiều chuyện không muốn người khác biết . Đến khi nào sẵn sàng thì hãy kể với tỉ , được chứ ?

Tôi không nói gì một hồi lâu , sau đó mới lên tiếng :

_ Từ lúc nào tỉ trở nên triết lí như vậy tỉ tỉ ?

Thiên Cốt " ... "

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.