Các Nguyên Soái Đồng Loạt Đòi Ly Hôn

Chương 60: Chương 60: Trầm mê trong tình yêu, không thể cứu chữa






Edit: DLinh

*****

Không mất nhiều thời gian, Tạ Kiến Vi đã giải mã xong.

Hình ảnh bên trong rất mơ hồ, hơn nữa cũng không đầy đủ. Sau khi tua đi tua lại mấy chục lần, Tạ Kiến Vi liền phát hiện rất nhiều vấn đề.

Vua Bách Chi tung hoành khắp dải Ngân Hà gần trăm năm, nhất định phải chuẩn bị đường lui cho mình.

Nó hiểu rất rõ loài người, bằng không Liên bang cũng chẳng phải chịu sự dày vò của nó lâu như thế. Sự thật là Nó đã buộc loài người chìm trong chiến tranh nước sôi lửa bỏng suốt một khoảng thời gian dài.

Tuy rằng, đến cuối cùng, toàn bộ tộc Bách Chi đều chạy trốn ra xa khỏi dải Ngân Hà, vua Bách Chi cũng bị Lục Ly giết chết, nhưng trong trận quyết chiến cuối cùng, hiển nhiên vua Bách Chi vẫn có lòng tin mình tất thắng.

Vậy Lục Ly đã đánh bại nó như thế nào?

Lúc ấy, Tạ Kiến Vi cũng tham gia.

Bởi vì vua Bách Chi chạy trốn tới một ngôi sao neutron (*). Ngôi sao neutron này đã được tộc Bách Chi cải tạo, bên trong có xây một thành lũy khổng lồ, cho dù dùng toàn bộ hỏa lực có trong tay lúc ấy thì phá hủy sao neutron cũng là chuyện không tưởng.

(*) sao neutron: Sao neutron là một dạng trong vài khả năng kết thúc của quá trình tiến hoá sao. Một sao neutron được hình thành từ những gì còn lại của vụ sụp đổ một ngôi sao lớn sau các vụ nổ siêu tân tinh

Vậy nên chỉ có thể đi lên ngôi sao đó, dùng hình thức chiến tranh trên đất liền.

Cũng may Lục Ly dũng mãnh, lại đạt độ tương thích 100% với chiếc Chiến thần, cho dù là chiến tranh trên cạn cũng không làm khó được hắn.

Khi ấy, Tạ Kiến Vi cũng muốn theo, nhưng Lục Ly không đồng ý, với lý do là: Chiến hạm Nguyên soái cần có người chỉ huy. Không ai biết được khi bị dồn tới đường cùng tộc Bách Chi sẽ làm ra loại chuyện gì.

Nếu bọn chúng trốn ra khỏi sao neutron, Tạ Kiến Vi cần phát động chiến tranh trên không với chúng ngay lập tức, bởi Lục Ly không thể trở về kịp nhanh như vậy được.

Về tình về lý điều này hoàn toàn đúng, nhưng khi đó Tạ Kiến Vi vẫn cứ bất an trong lòng.

Không hề nghi ngờ gì, Lục Ly là người phù hợp nhất để thâm nhập vào hành tinh, mà chọn Tạ Kiến Vi ở lại trấn thủ chiếc Nguyên soái cũng là sự chọn lựa sáng suốt nhất.

Lý lẽ đều rõ ràng mười mươi, nhưng sự lo lắng bồn chồn trong lòng vẫn không thể tan biến.

Suốt khoảng thời gian đó, Tạ Kiến Vi đều dõi theo hình bóng chiếc Chiến Thần chăm chú, tuy rằng anh không đổ bộ xuống hành tinh kia, nhưng tựa như vẫn luôn sát cánh bên cạnh Lục Ly, nắm bắt nhất cử nhất động của hắn.

Bên trong sao neutron là cả một âm mưu thâm độc, quả nhiên tộc Bách Chi có ám chiêu.

Cả hành tinh đã bị bọn chúng cải biến thành pháo đài di động có thể điều khiển theo ý muốn!

Mà ý tưởng của tộc Bách Chi quả thật điên rồ, bọn chúng có ý đồ điều khiển pháo đài đó để chinh phục vũ trụ, chỉ cần gài thứ này tới một hằng tinh(*), hoàn toàn có khả năng làm nổ toàn bộ Thiên hà. Đáng sợ hơn nữa, ngôi sao neutron này lại có thể ngăn cản được xung lực phát ra từ vụ nổ của hằng tinh. Chính vì thế, chúng hoàn toàn có thể trở ra trong lành lặn.

(*) hằng tinh: hành tinh cố định

Đương nhiên, Lục Ly sẽ ngăn ý tưởng điên rồ của chúng.

Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, cuối cùng Lục Ly cũng đối mặt với vua Bách Chi.

Trong lúc hai người giao chiến, hình ảnh truyền đi từ Chiến thần bị dừng mất một khoảng thời gian. Lúc ấy Tạ Kiến Vi vô cùng sốt ruột, đã định sắp xếp người để tự đổ bộ xuống hành tinh, nhưng rất nhanh sau đó, hình ảnh đã xuất hiện trở lại, vua Bách Chi bị Chiến thần chém thành mấy mảnh, giãy dụa sắp chết.

Cuối cùng, nó bị một loạt pháo nổ bay.

Lục Ly toàn thắng, toàn thân đẫm máu đứng bên cạnh chiếc Chiến thần, trở thành anh hùng của nhân loại.

Sau đó Tạ Kiến Vi có hỏi Lục Ly, vì sao khi ấy hình ảnh truyền đi bị cắt đứt.

Lục Ly đáp: “Chắc là bị nhiễu sóng.”

Tạ Kiến Vi lại hỏi: “Vậy anh và vua Bách Chi đánh nhau như thế nào?”

Lục Ly nở nụ cười, nói: “Còn thế nào được nữa? Chẳng phải em là người hiểu rõ vũ khí của Chiến thần nhất hay sao.”

Tạ Kiến Vi quả thực hiểu rất rõ, thậm chí anh có thể bắt chước thực hiện lại cách Lục Ly tác chiến, nhưng lần này, anh vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Lục Ly kể lại tỉ mỉ cho anh một lần, cực kỳ cẩn thận, gần như tái hiện hoàn hảo toàn bộ quá trình.

Tạ Kiến Vi không tìm ra bất kỳ sai lầm nào, nhưng chính sự hoàn hảo này lại khiến anh càng lo lắng.

Chỉ là sau đó chiến tranh kết thúc, dải Ngân Hà tiêu điều chờ phục hưng, Lục Ly dấn thân vào công cuộc xây dựng, không ngừng cố gắng củng cố lực lượng của mình…

Hơn nửa năm qua đi, Lục Ly không có gì khác thường, Tạ Kiến Vi lại vẫn luôn không thể hoàn toàn yên tâm.

Bởi vậy anh đã tự mình lén kiểm tra chiếc Chiến thần.

Anh cố ý xem xét lại hệ thống thông tin, kết luận cuối cùng là, hình ảnh truyền đi lúc đó bị cắt đứt từ bên trong.

Nói cách khác… Là Lục Ly tự mình cắt đứt, chứ không phải bị nhiễu sóng như lời hắn nói.

Vì sao hắn lại tự cắt đường truyền tin?

Tạ Kiến Vi hỏi không ra đáp án.

Chuyện này anh chưa bao giờ quên. Sau khi phát hiện việc Lục Ly phân liệt nhân cách có khả năng do bị người quấy phá, đây là chuyện đầu tiên anh nghi ngờ tới, rồi sau đó liên tưởng tới vua Bách Chi.

Bách túc chi trùng tử nhi bất cương(*).

(*)con rết trăm chân, chết mà không ngã, dùng để hình dung nhân vật, quý tộc hoặc hào môn thế gia có thế lực to lớn, tuy đã suy bại nhưng uy lực ảnh hưởng vẫn còn tồn tại

Vua Bách Chi tốn tâm tốn sức bao lâu như vậy, thật sự sẽ dễ dàng biến mất sao?

Hay nó chỉ đang sống sót dưới một hình thức khác.

Nếu vậy… Lục Ly có biết không?

Ngón trỏ của Tạ Kiến Vi gõ nhẹ lên tay vịn ghế dựa.

Khi tia sáng đầu tiên ló rạng trên hành tinh, Tạ Kiến Vi rời khỏi căn phòng.

Trên người anh vẫn còn một chút hơi lạnh, ở trong phòng đợi ấm lên một lát rồi mới lên giường.

Lục Ly không mở mắt ra, chỉ theo bản năng ôm người bên cạnh vào lòng.

Tạ Kiến Vi hôn lên cổ hắn vài cái.

Lục Ly vẫn không mở mắt, bàn tay hắn luồn vào bên trong lớp áo của anh, nhè nhẹ vỗ về lưng anh.

Tạ Kiến Vi lại liếm liếm vành tai hắn.

Ngài Nguyên soái mở to mắt trong phút chốc, đôi mắt đen tuyền hệt như sư tử vừa tỉnh giấc, xoay người đè vị Quân sư gây chuyện xuống dưới thân.

Tạ Kiến Vi ngẩng đầu nhìn hắn.

Bờ môi mỏng của Lục Ly khẽ nhếch: “Tối qua chưa cho em ăn no sao?”

Tạ Kiến Vi cười cười.

Lục Ly không chịu được nhất chính là dáng vẻ này, người ngày thường mang vẻ lạnh lùng khó tiếp cận giờ lại thể hiện nét mặt gọi mời, quả thật chẳng khác nào yêu tinh.

Quyến rũ khiến người ta muốn làm anh khóc.

Vận động vào buổi sáng sớm có lợi cho sức khỏe, khiến cả cơ thể và tinh thần đều sảng khoái.

Quân sư Tạ mê hoặc lòng người khóe mắt ngấn lệ, liên tục cầu xin, Lục Ly vốn định giúp anh sờ sờ phía trước, nào ngờ Tạ Kiến Vi lại nói: “Đừng dừng lại, A Ly … Đừng…”

Tim Lục Ly hẫng một nhịp, không ngừng đâm vào chỗ đó, cuối cùng ngài Quân sư của hắn cứ thế bị làm đến bắn.

Ngắm nhìn Tạ Kiến Vi tình mê ý loạn, yết hầu Lục Ly dịch chuyển, lại làm anh thêm một lần nữa.

Tạ Kiến Vi rất mẫn cảm, bình thường trên giường không phóng đãng đến mức như vậy, chỉ là hôm nay…

Được người quyến rũ tới thỏa mãn, ngài Nguyên soái chỉ muốn “từ nay về sau đều làm buổi sớm”.

Đương nhiên… Quân sư Tạ cũng không dám dung túng hắn, không quản người này, hắn thật sự sẽ được nước lấn tới trời.

Không lâu sau đó, Tạ Kiến Vi đã không thể tiếp tục nữa.

Lục Ly tựa như biến thành một loài động vật cỡ lớn dán lấy anh: “Hôm nay cũng đâu có việc gì …”

Tạ Kiến Vi dở khóc dở cười: “Không có việc gì thì cũng đã đến trưa rồi, anh định làm cả ngày à!”

Lục Ly thành thật đáp: “Định thế thật.”

Tạ Kiến Vi ấn đầu hắn: “Đứng dậy, em đi nấu cơm.”

Hiển nhiên những lời này đủ để khiến Lục Ly kích động, hắn ngẩng đầu nhìn anh: “Nấu cơm á?”

Tạ Kiến Vi nói: “Đúng, hôm qua ăn ngon không? Hôm nay em làm món khác cho anh nhé.”

Mắt Lục Ly lóe lên: “Ngon lắm.”

Tạ Kiến Vi biết hắn không nhớ gì, cũng không dám nói nhiều, sợ hắn lại tự ghen với mình đến chết, vì thế nói tiếp: “Món hôm nay ăn ngon hơn.”

Lời này chạm đúng đến tim Lục Ly, vẻ mặt hắn thoải mái hơn không ít, đáp: “Anh cực kỳ trông mong.”

Tạ Kiến Vi đi vào nhà bếp.

Lục Ly bước sang nhà tắm dội nước lạnh dập lửa.

Lúc ra ngoài hắn liền nhìn thấy căn bếp kiểu cổ đã phủibụi từ lâu.

Vừa quen thuộc vừa xa lạ, hơi xa xôi nhưng lại gần gũi quá chừng.

Tuy rằng hình ảnh Tạ Kiến Vi bận rộn trong bếp khiến hắn hạnh phúc vô cùng nhưng trong lòng vẫn không nhịn được mà ghen tuông.

Không biết tên kia đã làm gì mà có thể khiến A Vi xuống bếp nấu ăn cho hắn, lại còn làm đồ ăn kiểu Trái Đất, ha ha, cũng giỏi thật!

Lục Ly đi đến cửa gian bếp, ôm cánh tay đứng nghiêng dựa vào tường.

Tạ Kiến Vi không chỉ sử dụng những dụng cụ “lỗi thời” mà động tác của anh còn tương đối thành thạo, kỹ thuật thái rau nhuần nhuyễn, động tác tay uyển chuyển, rất ra dáng một đầu bếp chuyên nghiệp.

Dù biết rằng Quân sư nhà mình một khi đã làm cái gì đều sẽ làm rất tốt, nhưng Lục Ly vẫn vô cùng khó chịu.

Tạ Kiến Vi nhất định đã vất vả khổ luyện, vì “hắn” mà luyện, rốt cuộc “hắn” đã cho A Vi ăn bùa mê thuốc lú gì mà Quân sư mườn ngón tay không dính nước của hắn lại chịu khổ luyện tay nghề.

Lục Ly nhìn không chớp mắt, cả người tỏa ra mùi giấm lại thêm chút vị đường, hoàn toàn có thể bưng lên món “Nguyên soái chua ngọt” lên bàn.

Hơn nữa mùi giấm cực nhiều, chua đến tận cổ.

Tâm trạng Tạ Kiến Vi không tệ, nụ cười vẫn luôn treo trên môi, nét mặt chưa phai đi hương vị tình sắc, dáng vẻ nghiêm túc chăm chú càng thêm phần quyến rũ mê người.

Lục Ly vốn ghen tới nổ bong bóng, giờ chua lại càng chua.

Rốt cuộc là tên mất nết nào đã dạy A Vi vậy? Ngài Quân sư vẫn luôn nghiêm túc buổi sáng sao giờ lại trở thành yêu tinh mê hoặc đến thế này?

Lục Ly hoàn toàn có thể hỏi, tuy rằng bọn họ không có ký ức của nhau, nhưng hoàn toàn có thể giao lưu với nhau.

Nhưng hắn không hỏi.

Ha ha, hỏi chẳng phải là nhận thua sao? Mấy kẻ mất nết đó, không chừng đang muốn khoe khoang.

Hơn nữa, giờ là sân nhà của hắn, hắn không thể tạo cơ hội cho bọn họ cướp quyền điều khiển thân xác được.

Lục Ly càng nhìn càng muốn tự giết bản thân mình, vì vậy liền dứt khoát đến bàn ăn ngồi chờ cơm.

Tạ Kiến Vi không nấu gì phức tạp, chỉ làm vài món ăn tinh xảo bình thường trong mâm cơm gia đình.

Món chính là bánh tortilla (*), năm chiếc bánh tortilla ngon miệng với năm vị khác nhau được bày trên bàn, năm chiếc đều có điểm chung là lớp vỏ bánh ngô mềm mềm dai dai với màu sắc mê người; chỉ có nhân bên trong từng chiếc là khác nhau.

(*) bánh tortilla

Kt quả hình ảnh cho tortilla wrap

Có thịt nướng vàng rụm ăn kèm dưa chua và ớt, lại có cá nướng trắng thơm đi kèm cải trắng và hành tây, thậm chí còn có tôm chiên cùng rau xà lách và guacamole (*) …

(*) guacamole: bơ dầm trộn với chanh, muối, hành tây, cà chua. ….

Kt quả hình ảnh cho guacamole

Một món tortilla tưởng chừng đơn giản nhưng lại ngập tràn hương sắc hấp dẫn.

Chừng đó đủ để chứng minh, người làm ra chúng đã bỏ tâm bỏ sức cỡ nào.

Lục Ly vừa hào hứng lại vừa ghen tuông, rất muốn cất lời hỏi Tạ KiếnVi luyện được tay nghề từ bao giờ, nhưng lời ra đến đầu lưỡi, lại chỉ đành nuốt toàn bộ vào trong bụng.

Tạ Kiến Vi xoay người bưng thêm một phần clam chowder(*) ra, món ăn mang hương vị đậm đà, ăn với tortilla rất hợp.

(*) Clam chowder: súp nghêu. là bất kỳ một số loại súp chowder có chứa ngao và nước dùng. Ngoài nghêu, các thành phần phổ biến bao gồm khoai tây thái hạt lựu, hành tây và cần tây.

Kt quả hình ảnh cho clam chowder

Lục Ly còn chưa ăn đã cảm thấy vị giác rung động mãnh liệt.

Tạ Kiến Vi ngồi đối diện với hắn, chống cằm nhìn hắn: “Nếm thử chút xem thế nào.”

Lục Ly cầm một chiếc bánh tortilla lên.

Tạ Kiến Vi ngước đôi mắt đầy mong đợi nhìn hắn. Lục Ly cảm giác anh đang nhìn một “mình” khác, không biết diễn tả cảm giác khó chịu trong lòng ra sao, nhưng sau khi cắn thử một miếng, mọi điều muộn phiền đều tan biến —— món ăn ngon luôn có thể khiến lòng người khoan khoái.

Bong bóng dấm chua trong lòng hoàn toàn nổ bay, biến thành bong bóng mật đường hạnh phúc.

Lục Ly kinh ngạc cảm thán: “Ngon lắm đó.”

Tạ Kiến Vi cười lan đến mắt: “Cảm ơn anh.”

Nụ cười mê người của anh khiến lòng Lục Ly ngưa ngứa, hắn nhẹ nhàng nói: “Em làm gì cũng đều rất tuyệt vời.”

Tạ Kiến Vi: “Cũng có nhiều thứ em làm không tốt mà.”

Lục Ly nở nụ cười.

Tạ Kiến Vi bất ngờ nói một câu: “Ví dụ như… không làm được một người yêu tốt chẳng hạn?”

Lục Ly đột ngột ngẩng đầu.

Vẻ mặt Tạ Kiến Vi rất tự nhiên, trong đôi mắt xinh đẹp còn ánh lên nét giảo hoạt.

Lục Ly từ từ bình tĩnh lại, nói: “Em là người anh yêu, cũng là người yêu tốt nhất.”

“Không.” Tạ Kiến Vi lắc lắc đầu, nói, “Nếu em là một người yêu tốt đúng nghĩa, thì anh đã không gạt em chuyện quan trọng đến vậy rồi.”

Lời này của anh có tính thăm dò rất rõ ràng, mắt Lục Ly chợt lóe lên, bề ngoài lại tỏ ra cực kỳ bình tĩnh: “Anh gạt em chuyện gì?”

Tạ Kiến Vi không lên tiếng, chỉ nhìn hắn thật chăm chú.

Trên chiến trường tâm lý, Tạ Kiến Vi rất ít khi thất bại, nhưng đối diện với Lục Ly, anh lại không hoàn toàn tự tin.

Tâm lý của anh vững vàng bởi vì ngoại trừ Lục Ly, không có gì khiến anh để tâm.

Nhưng hiển nhiên điều này không có hiệu quả khi đối diện với Lục Ly.

Cũng may tuy Lục Ly của anh rất mạnh mẽ, song trước mặt Tạ Kiến Vi, tất cả sự mạnh mẽ ấy đều không có hiệu quả.

Bởi vì quá để ý lẫn nhau, nên cả hai đã biến đối phương thành điểm yếu lớn nhất của mình.

Cho nên hiện giờ hai người họ cũng coi như kẻ tám lạng người nửa cân. Mà Quân sư Tạ do có chuẩn bị, nên phần thắng sẽ nhiều hơn một chút.

Có điều, Tạ Kiến Vi cũng hơi thấp thỏm, anh sợ Lục Ly đến hỏi dò những nhân cách khác, đến lúc đó tất cả ngửa bài với nhau, chỉ sợ chuyện chữa bệnh lại lộ ra, vậy nên anh chủ động nói trước: “Rốt cuộc năm đó vua Bách Chi đã chết như thế nào?”

Lục Ly sợ run lên, kỳ thật điều hắn lo lắng nhất là về việc nhân cách và các ký ức của bản thân, còn có cả suy nghĩ “giết chết chính mình” nữa.

Nào ngờ Tạ Kiến Vi lại hỏi tới một việc đã rất xa.

Trái tim hắn rốt cuộc hạ cánh, ngả ngớn hỏi: “Sạo vậy? Tự dưng lại nghĩ tới bộ dáng dũng mãnh phi phàm của chồng em trong trận chiến năm đó à?”

Tạ Kiến Vi nghiêm túc quan sát hắn, hoàn toàn không nhìn ra điều gì không ổn từ vẻ mắt của hắn.

Lục Ly thẳng thắn vô tư, dáng vẻ hoàn toàn không che giấu bất cứ điều gì.

Nếu Tạ Kiến Vi tiếp tục hỏi, e rằng Lục Ly cũng chỉ trả lời y hệt như năm đó.

Chẳng lẽ Lục Ly không biết sao?

Nhưng rốt cuộc vì sao lại cắt đứt liên lạc từ bên trong?

Tạ Kiến Vi suy nghĩ một lúc, quyết định vẫn trực tiếp hỏi: “Sau đó em đã tự tay kiểm tra lại Chiến thần.”

Lục Ly: “Có vấn đề gì không?”

Tạ Kiến Vi nói: “Hình ảnh khi đó bị chính anh cắt đứt.”

Nghe thấy những lời này, Lục Ly khựng lại.

Nhưng chẳng bao lâu sau, hắn liền cười khổ: “Quả nhiên không thể nào lừa được em, cuối cùng sẽ bị vạch trần.”

Tạ Kiến Vi hỏi: “Vì sao lại cắt đứt, còn nói dối em nữa?”

Lục Ly chống tay lên bàn ăn, hai mắt chăm chú nhìn anh: “Anh không hoàn toàn chắc chắn.”

Chỉ mấy tiếng ấy cũng để khiến trái tim Tạ Kiến Vi run lên.

Lục Ly nói: “Anh không chắc mình sẽ thắng, rồi lại nghĩ nếu chết thật, vậy ít nhất cũng đừng để em nhìn thấy lúc anh chật vật nhếch nhác.”

Cổ họng Tạ Kiến Vi nghèn nghẹn, không phát ra được dù chỉ là một âm đơn.

Ánh mắt Lục Ly dịu dàng, giọng nói nhẹ nhàng chầm chậm tựa gió mát đêm hè: “Anh ấy à, chỉ muốn em nhớ những lúc anh tuyệt vời thôi.”

Tạ Kiến Vi gắng gượng nói ra hai tiếng khàn khàn: “Ngu… ngốc.”

Lục Ly đứng dậy, đi vòng qua bàn ăn đến trước mặt anh.

Tạ Kiến Vi không nhìn hắn, hắn ép anh ngẩng đầu, hôn xuống trán anh: “Làm chồng, ai mà chả sợ mất mặt trước người vợ nhỏ bé của mình chứ.”

Mặt Tạ Kiến Vi ửng đỏ: “Ai là vợ của anh hả.”

Lục Ly cười đầy vẻ gian trá: “Tối hôm qua là ai kêu …”

“Lục Ly!” Quân sư Tạ thẹn quá thành giận.

Lục Ly cười ha ha, ôm anh vào trong ngực, nói: “Ăn cơm đi, em mất bao công mới làm được, nguội thì phí lắm.”

Tạ Kiến Vi mặt không đổi sắc, nói: “Bỏ tay ra.”

Người nào đó đang dính lấy mông anh, vô lại nói: “Sờ sờ được mà.”

Tạ Kiến Vi: “…”

Bữa cơm của hai người … Ai da … là một bữa cơm có chút hương vị sắc tình nha.

Thật ra Tạ Kiến Vi vẫn không yên râm, điều Lục Ly nói là đúng, vào lúc cắt đứt đường truyền, có lẽ tên kia đã thật sự nghĩ như vậy, muốn thể hiện sự hào nhoáng của mình, hơn thế nữa luôn đau đáu thể hiện mặt tốt nhất của mình trước mắt anh, điều này Tạ Kiến Vi hiểu.

Chỉ có điều, sau khi cắt đứt liên lạc nhất định đã xảy ra chuyện, một số chuyện mà Lục Ly không nói ra.

Nhưng những chuyện này không thể hỏi, Lục Ly không muốn nói, nếu anh cứ khăng khăng truy hỏi sẽ đánh rắn động cỏ, khiến hắn càng tận tâm che giấu những chi tiết dẫn tới sự thật.

Tạ Kiến Vi không nhắc lại việc này, chỉ tiếp tục ngọt ngào yêu đương với hắn thêm hai ngày nữa.

Vào buổi sáng ngày thứ ba, Lục Ly đặt anh lên bàn bếp …

Không biết người này từ đâu đi tới, nhìn Tạ Kiến Vi đi vào bếp, mới vừa kịp cầm tạp dề để mặc lên.

Đại Ly vốn đã mềm xuống giờ lại đứng dậy thẳng tắp, cố sống cố chết muốn làm ở đây.

Tạ Kiến Vi dứt khoát từ chối, nhưng không ngăn được tên mất nết này quấn lấy, thậm chí là quấn tới quấn lui.

Đang lúc vui vẻ, phía sau bỗng nhiên bất động.

Tạ Kiến Vi chỉ còn một chút nữa là cao trào, làm sao có thể nhịn được, cất giọng cầu xin liên tục: “Mau… Mau động, động đi.”

Lục Ly dừng lại trong chốc lát sau bỗng thô bạo làm anh.

Tạ Kiến Vi làm sao có thể chịu được, nhanh chóng đạt tới cao trào.

Sau khi xong xuôi, Tạ Kiến Vi nói: “Đừng có tới, em muốn nấu cơm.”

Nhưng tay Lục Ly vẫn ôm lấy anh, đặt anh trên bàn bếp rộng rãi, coi anh như món ngon để thưởng thức.

Thật ra nửa khoảng thời gian sau, Tạ Kiến Vi liền phát hiện nhân cách đã được thay đổi.

Nhưng không có gì quá đột ngột xảy ra, bọn họ chuyển đổi rất tự nhiên, hơn nữa không để lộ sự khác biệt nào, mỗi lần Tạ Kiến Vi nhận ra được đều từ thái độ của hắn.

Ví dụ như nhân cách mới vừa tỉnh lại sẽ ngay lập tức hờn dỗi, lập tức ghen tuông, ghen tới mức khắp phòng đều là bong bóng đậm mùi dấm.

Tạ Kiến Vi không muốn hắn tự ghen với bản thân, cũng muốn làm dịu quan hệ giữa “bọn họ”.

Nhưng không có cách nào… Bởi vì khi nhân cách hắn thay đổi, anh không thể phát hiện ra đúng lúc được.

Đến khi nhận ra, người này đã bắt đầu ghen tuông rồi.

Hôm nay, nhân cách này thật sự rất đáng thương, vừa tỉnh dậy liền gặp một màn như vậy, chắc chắn sẽ đau lòng muốn chết.

Tên mất nết nào có thể khiến ngài Quân sư vốn chỉ đồng ý làm chuyện đó trong phòng ngủ giờ lại cho làm luôn ở phòng bếp thế này?

Hơn nữa tên mất nết đó còn cố ý chuẩn bị một căn bếp theo kiểu truyền thống nữa!

Đã vậy nữa, tên mất nết kia còn dám để ngài Quân sư nấu cơm cho hắn ăn!

Phát điên, muốn giết người!

Tạ Kiến Vi có thể làm gì được đây? Chỉ đành nâng thắt lưng đã sớm tê mỏi, dùng thân thể trấn an Lục Đại Ly.

Chết dở ở chỗ, thế mà anh lại thấy bình dấm đại Ly trước mắt vẫn đẹp trai mê người.

Ai da… Mê muội trong ái tình, không còn thuốc nào cứu chữa, chắc hẳn anh thuộc vào loại này.

Sau đó, đương nhiên Quân sư Tạ không còn sức nấu cơm nữa, Lục Ly xuống bếp chuẩn bị bữa sáng.

Dám mơ về đồ ăn ngon, điều kiện đầu tiên chính là bản thân phải biết nấu.

Tay nghề của Lục Ly rất tuyệt, bằng không cũng chẳng đề ra được cả đống đồ ăn như thế.

Tạ Kiến Vi ăn uống vô cùng hạnh phúc, mông cũng không còn quá đau.

Bởi vì thay đổi nhân cách, Tạ Kiến Vi cũng không vội vã bắt đầu chữa bệnh, mà ở cùng hắn hai ngày, đến lúc ổn thỏa, anh mới làm Lục Ly hôn mê.

Nhan Kha tinh thần vô cùng tốt.

Tạ Kiến Vi hỏi anh: “Có chuyện vui à?”

Nhan Kha cười hì hì, nói: “Ngày hôm qua bắt được thằng em tôi.”

Em trai anh là một tên trạch nam, không lo ăn không lo uống, mục tiêu của cả đời chỉ gói gọn lại trong tiểu hoàng văn(*), vậy nên “lang thang” khắp nơi, đi chỗ này một chút dừng chỗ kia một chút, kẻ làm anh trai như anh đây cũng chẳng mấy khi thấy mặt.

(*) tiểu hoàng văn: truyện H

Nào ngờ hôm qua lại bắt được cậu ta đang ở nhà …

Tạ Kiến Vi cười nói: “Đánh nó một trận chứ?”

Nhan Kha nói: “Đánh đến mức nó gọi anh hai mới thôi.”

Tạ Kiến Vi: “Đừng trách nó.”

Nhan Kha đáp lời: “Nếu không phải tại nó viết mấy thứ linh tinh kia, làm sao ngài Nguyên soái lại đến mức này cơ chứ!”

Tạ Kiến Vi lại hỏi: “Mà hình như nó rất ít viết tiểu thuyết có bối cảnh Trái Đất cổ đúng không?”

“Có viết, nhưng không nhiều lắm, dẫu sao mấy cái dẫn chứng cũng rất phiền phức, có cả đám người chực chờ để bới lông tìm vết kia kìa.”

Tạ Kiến Vi ngẫm nghĩ một chút: “Ví dụ như bối cảnh kiểu gì?”

“Hầu hết là hiện đại thì phải? Nhưng cũng đủ loại linh tinh, tôi còn nghe nói có cả thế giới nam nam sinh con …”

Tạ Kiến Vi: “…”

Nhan Kha lại bổ thêm một nhát đao nữa: “Điều quan trọng là không phải nuôi dưỡng bên ngoài cơ thể, mà thật sự mang thai chín tháng mười ngày giống phụ nữ ấy.”

Chém đao xuống rồi, Nhan Kha mới nhận ra mình nói quá lời, anh sợ ngài Quân sư trong cơn nóng giận sẽ giết chết thằng em trai đáng thất vọng của mình, vội vã giải thích: “Ngài Nguyên soái nhất định sẽ không mơ chuyện như vậy đâu, nhất định sẽ không!”

Tạ Kiến Vi cũng biết Lục Ly sẽ không mơ như thế, bởi vì Lục Ly ghen với chính bản thân mình còn chưa xong, đời nào lại muốn chia sẻ tình yêu với một đứa bé.

Tạ Kiến Vi nói: “Không cần lo chuyện này.”

Nhan Kha nghĩ thầm, ngài Nguyên soái ngàn vạn lần đừng có sở thích sinh con gì gì đó, nếu mà chuyện đó mà xảy ra thật, thằng em trai không có tiền đồ của ông đây nhất định sẽ đầu lìa khỏi xác.

Mang theo sự lo lắng thấp thỏm, Nhan Kha khởi động từ trường tinh thần.

Tạ Kiến Vi tiến vào giấc mơ mới.

Sau khi sự khó chịu trong chốc lát qua đi, anh bị những chữ hiện ra trong đầu khiến cho điếng người.

Nhan Kha hít một hơi thật sâu…

Tạ Kiến Vi nói: “Đây là sao? Tóm tắt tiểu thuyết của em trai anh à?”

Nhan Kha cười có lệ mấy tiếng: “Thật sự rất giống.”

Đúng là ngày càng phát triển, giờ đi vào giấc mơ còn được cho cả “Giới thiệu truyện”.

Hiện lên trong đầu Tạ Kiến Vi là dòng chữ như sau:

“Ai cũng biết, người đàn ông quyền khuynh thiên hạ kia chưa lập gia đình đã có một đứa con trai sắp thành niên.

Và tất cả mọi người đều biết, đó là một người con nuôi.

… Hơn nữa, còn là “con nuôi để thịt”.”

(*): đoạn này tác giả chơi chữ: “kiền nhi tử -干儿子 là con nuôi, nhưng tách ra cũng có nghĩa là “làm” con / “chịch” con / “thịt” con.

Nhan Kha đổ mồ hôi hột hộ em trai mình, uyển chuyển đưa đẩy: “Tình thú, quả là tình thú đó!”

Tạ Kiến Vi: “Ha ha.”

Nhan Kha nói: “Bộ trưởng Lý xử lý vụ giới hạn quy định thật tốt! Truyện H có thể viết, nhưng trái với luân thường đạo lý là không thể có!”

Tạ Kiến Vi đáp: “Vậy nên lại đá sang loại như thế này?”

Nhan Kha không dám lên tiếng, ai mà ngờ tránh được cái hố nam nam sinh tử thì lại dây vào cái hố này cơ chứ.

Trái tim của người làm anh như Nhan Kha cũng tan nát: không cứu được mi rồi, Đoản Đoản, tự xử lý tốt đi!

Sau khi mở mắt ra, Tạ Kiến Vi phát hiện mình đang đứng trong một không gian với ánh đèn sáng rực.

Màn đêm buông xuống, một thế giới khác từ từ thức giấc.

Trong một căn phòng được trang trí xa hoa lộng lẫy, một chiếc bàn chơi bạc dài trải khăn nhung đen được đặt chính giữa.

Lần này, trong đầu Tạ Kiến Vi xuất hiên không ít thông tin, chẳng mất quá nhiều thời gian anh liền hiểu được quy tắc của trò “Bài Bridge” này.

(*) Bài Bridge: trò chơi gồm 4 người. Hai người đối diện sẽ tạo thành 1 cặp, sử dụng đến bộ bài 52 cây. Trong 52 cây bài có 4 chất khác nhau, được xếp theo thứ tự từ cao đến thấp và dùng nó để rao giá khi chơi: Bích, Cơ, Rô, Nhép.

Sau khi quan sát, mặt Nhan Kha hiện đầy vẻ hoang mang: “Trò này đánh cược lớn thật đó.”

Phẩy tay một phát là trên dưới mười vạn, thật sự là thú vui của giới nhà giàu.

Tạ Kiến Vi với tinh thần thép, đáp: “Sợ cái gì, rõ ràng là người ta cố ý tặng tiền.”

Trên bàn chơi có tất cả bốn người, hai người làm nền, còn lại là một ông chú Địa Trung Hải(*) luôn cố ý để thua bài, hiển nhiên là muốn lấy lòng Tạ Kiến Vi.

(*) Chỉ người bị hói

Tạ Kiến Vi đã từng gặp nhiều loại thủ đoạn như thế này, hoàn toàn không phải chuyện đáng bận tâm.

Nhờ “bài cược” để làm vừa lòng người khác, chắc hẳn có điều muốn cầu xin.

Sau khi chơi vài lượt, Tạ Kiến Vi lười biếng liếc mắt nhìn lão hói kia một cái: “Chú Tôn, vận may của chú hôm nay thật kém đó.”

Lão hói kia tên là Tôn Thanh Hải, ông ta thua ít nhất phải đến ba trăm vạn, nhưng trên mặt vẫn đầy vui vẻ, hoàn toàn không thấy một chút khó chịu hay giận dữ nào, lại nghe ông ta lấy lòng, nói: “Vẫn là Thiếu gia chơi giỏi, xem cái đầu của tôi này, dùng không được, cứ mãi quanh quẩn có nhường này thôi.”

Miệng Tôn Thanh Hải nói thế, nhưng sự thật lại hoàn toàn trái ngược, đầu lão không dùng được ở đâu chứ, dùng quá tốt là đằng khác.

Không lộ ra chút dấu vết nào là cố ý thua, thủ đoạn nịnh người cực kỳ cao tay, rõ ràng là một lão bánh quẩy, đã lăn qua lăn lại vài vòng trong chảo dầu sôi, đến mức cả trong lẫn ngoài đều cháy khét.

Tạ Kiến Vi cười cười không bình luận gì thêm. Anh nhếch miệng, ánh mắt toát ra vẻ một tay ăn chơi cực kỳ đúng chuẩn.

Tôn Thanh Hải kia nhìn thấy anh có vừa lòng, liền nói tiếp: “Chút quà mọn này của tôi, không biết có vinh hạnh được Thiếu gia chấp nhận hay không?”

Tạ Kiến Vi rất hứng thú, nói: “Có thể lọt vào mắt chú Tôn, chắc hẳn là thứ tốt rồi.”

Tôn Thanh Hải cười tiếp chuyện, nói: “Đâu có đâu có, chỉ sợ Thiếu gia chướng mắt thôi.”

Trong lúc nói chuyện ông ta vỗ vỗ tay, không lâu sau, một thiếu niên dáng người xinh đẹp gương mặt tinh xảo bị dẫn vào.

Cậu ta nhìn qua tầm mười bảy mười tám tuổi, gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn non mịn, mắt to, chiếc mũi thanh tú, đôi môi hồng hồng tựa như trái đào đã lột vỏ, mọng nước khiến người vừa nhìn vào đã thấy thèm.

Tạ Kiến Vi nhìn thêm vài lần.

Tôn Thanh Hải hỏi khẽ: “Chẳng biết có hợp khẩu vị của Thiếu gia không?”

“Chú Tôn quả thật lợi hại, mỹ nhân bé nhỏ này không biết đã thành niên chưa?” Tạ Kiến Vi cười khẽ, hỏi.

Tôn Thanh Hải nói: “Đương nhiên, năm nay vừa hai mươi, tôi đương nhiên biết quy củ của Thiếu gia.”

Tạ Kiến Vi cười đầy ẩn ý: “Lớn tuổi chút càng tốt, hiểu chuyện.”

Tôn Thanh Hải đáp: “Đúng là như vậy.”

Tạ Kiến Vi chăm chú quan sát mỹ nhân kia, có vẻ thích ra mặt, lòng Tôn Thanh Hải cũng nhẹ nhõm đi nhiều, rốt cục thả lỏng ngồi dựa vào chiếc ghế phía sau.

Ông ta đã sống quá nửa đời người, trăm triệu lần không ngờ đến việc lại có ngày lại phải đi nịnh nọt một đứa trẻ ranh như vậy.

Nhưng ông ta thật sự không dám xem thường Tạ Kiến Vi, người khác đều bảo Thiếu gia Kiến Vi sống an nhàn sung sướng, ăn, mặc, ở, đi lại đều được chăm chút tới mức gộp cả mười vị công chúa hoàng tử lại cũng không so được … Hơn nữa, anh nổi danh phóng đãng, quan hệ với ngài Lục cũng không giấu diếm, lại thêm mác “con trai”, dẫu sao vẫn khiến mọi người xem thường trong lòng.

Nghĩ rằng anh không có bản lĩnh, nghĩ rằng anh được cưng chiều mà kiêu ngạo, càng cho rằng anh là thứ thú cưng tùy người đùa cợt.

Nhưng Tôn Thanh Hải không dám.

Ông ta là kẻ già đời, ông ta từng gặp Tạ Kiến Vi của ngày trước, từng nhìn thấy tận mắt thiếu niên mới vừa mười mấy tuổi đã dùng đao giết người, một con sói nhỏ tiến lên bằng con đường đẫm máu.

Quá khứ của Tạ Kiến Vi và Lục Ly ít ai biết, mà ông ta là một trong số ít những người biết.

Hai người thuộc tầng lớp thương lưu xa hoa vẻ vang hiện giờ thật sự đã đánh từ địa ngục đi lên.

Giang sơn của Lục Ly hiện giờ, có quá nửa là nhờ vào vị “con nuôi” Tạ Kiến Vi trong mắt người khác lấy về.

Một kẻ đáng sợ như vậy, Tôn Thanh Hải không dám dây vào.

Cũng bởi lúc trước ông ta nóng máu, phạm phải điều, hiện giờ nếu không làm vừa lòng Tạ Kiến Vi, chỉ e mạng già của ông ta khó mà giữ được.

Đầu tiên là thua tiền dỗ Tạ Kiến Vi vui vẻ, sau khi mọi chuyện ổn thỏa thì dâng tặng mỹ nhân nhỏ dịu dàng này cho anh, Tôn Thanh Hải nghĩ rằng … có lẽ Tạ Kiến Vi có thể tha thứ cho mình.

Ra khỏi phòng đánh bài, Tạ Kiến Vi dẫn theo cả mỹ nhân nhỏ đi cùng.

Mỹ nhân nhỏ cực kỳ xinh đẹp, thậm chí còn đẹp hơn các cô gái bình thường, nhưng lại không yếu ớt, trái lại nhìn qua rất thanh tú, dễ khiến người yêu thích.

Tạ Kiến Vi hỏi cậu ta: “Tên gì?”

Giọng nói của cậu ta cũng rất êm tai: “Gia Hi.”

Tạ Kiến Vi lại hỏi: “Họ thì sao?”

“Hứa…” Cậu ta nhẹ nhàng nói, “Hứa Gia Hi.”

Lại là họ Hứa… Tạ Kiến Vi ngẫm nghĩ một chút, anh không nhớ rõ chính mình có quen ai họ Hứa cả? Lục Ly rốt cuộc là ghen với ai vậy?

Tạ Kiến Vi liếc mắt nhìn người thanh niên bên cạnh, chậm rãi hỏi: “Tôi hút thuốc, cậu không ngại chứ?”

Hứa Gia Hi vẫn luôn cúi đầu, phần cổ trắng nõn bị hun nóng bởi ánh đèn trong xe, tương đối mê người.

Cậu ta nhẹ nhàng đáp: “Thiếu gia cứ tùy ý.”

Tạ Kiến Vi châm thuốc, đặt bên miệng, nói: “Gọi thẳng tên tôi là được.”

Hứa Gia Hi hơi căng thẳng: “Làm sao có thể như vậy được?”

Tạ Kiến Vi cười nói có chút ngạo mạn: “Trên giường mà cậu gọi tôi là Thiếu gia, nhất định tôi sẽ không cứng nổi.”

Anh vừa nói xong lời này, hai má Hứa Gia Hi liền đỏ rực, chỉ dám cúi đầu, không nói thêm một câu nào nữa.

Nhan Kha nịnh nọt: “Boss, ngài thật lợi hại! Người như vậy mà cũng xử lý được nữa!”

Tạ Kiến Vi: “…”

Nhan Kha hiện giờ đã quen chuyện, anh nghiêm túc phân tích: “Tôi cảm thấy đây đều là chuyện do Nó gây ra, ngài Nguyên soái làm sao nỡ để cho ngài làm chuyện đó với người khác chứ … Khụ khụ…”

Tạ Kiến Vi cười nói: “Nó học khôn rồi, hẳn là đang dùng toàn lực bôi đen tôi.”

Nhan Kha lo lắng: “Đầu tiên Nó đào một cái hố thật to, ngài tới giấc mơ cũng chỉ đành tuân theo bối cảnh đặt ra, chuyện … chuyện lần này không dễ mà xử lý.”

“Yên tâm, Nó cũng không dám làm quá mức đâu, nếu đi quá giới hạn, Thần ý chí sẽ giết Nó trước.”

Nhan Kha thấy Tạ Kiến Vi nắm chắc, cũng thả lỏng hơn nhiều.

Dù sao có Quân sư Tạ ở đây, anh đừng nên lãng phí mấy tế bào não đáng thương của mình thì hơn!

Xe đi vào một tòa biệt thự, Tạ Kiến Vi dặn dò người giúp việc: “Dẫn cậu Hứa tới phòng ngủ.”

Hứa Gia Hi hơi kích động, rốt cục cố lấy hết can đảm mà ngước mắt nhìn nhìn Tạ Kiến Vi.

Tạ Kiến Vi mỉm cười với cậu ta: “Đi tắm đi, lên giường đợi tôi.”

Giọng anh rất êm tai, rõ ràng đang không nghiêm túc, nhưng vẫn đủ khiến tim người loạn nhịp.

Hứa Gia Hi cúi đầu, hai tai đỏ rực. Cậu ta thích Tạ Kiến Vi, chỉ từ ánh mắt đầu tiên, cậu ta đã thích người thanh niên anh tuấn khôi ngô này.

Anh ngồi trước bàn đánh bài, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự nguy hiểm hùng mạnh như loài sói.

Bị anh nhìn bằng đôi mắt đó, lúc ấy tim Hứa Gia Hi đập mạnh tới không tưởng, cậu ta biết mình đã phải lòng anh. Tuy căng thẳng đến không nói nên lời, nhưng trong lòng cậu lại vô cùng vui vẻ.

Hứa Gia Hi đi rồi, Tạ Kiến Vi lên phòng làm việc ở tầng hai.

Tâm phúc của anh gõ cửa ba cái, Tạ Kiến Vi mở miệng nói: “Vào đi.”

Bước vào là một gương mặt quen thuộc.

Nhan Kha vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, nói: “Ai chà, là Thiếu soái Bạch!”

Lại là người quen cũ, Bạch Quân cũng là người thân cận, hơn nữa còn là người dưới trướng Tạ Kiến Vi, xuất thân từ đơn vị tình báo, lúc chiến tranh là trợ thủ đắc lực của anh.

Tạ Kiến Vi thấy hắn suýt chút nữa thì thoát vai, trên mặt phải cố gắng giữ sự bình tĩnh.

Bạch Quân là một người quy tắc, ở trong giới xã hội đen vẫn giữ một thân quang minh chính đại: “Thưa ngài, chuyện của Tôn Thanh Hải chúng tôi đã điều tra rõ.”

Tạ Kiến Vi: “Nói đi.”

“Chuyện lô hàng kia là do tình nhân của ông ta lén lút thực hiện, sau rồi ông ta phát hiện đúng lúc, xử cả tình nhân và tay sai, hàng cũng đã tiêu hủy.”

Tạ Kiến Vi khẽ cười, nói: “Ông ta thật ra cũng rất khôn.”

Bạch Quân nói: “Thiếu gia cảm thấy Tôn Thanh Hải đang diễn trò sao?”

Tạ Kiến Vi cười nhạo nói: “Nếu không phải chúng ta phát hiện đúng lúc, phỏng chừng ông ta cũng không “phát hiện” ra chuyện cấp dưới và tình nhân của mình làm đâu.”

Bạch Quân nói tiếp: “Tôn Thanh Hải cũng là kẻ già đời, biết chuyện cấm kỵ của ngài là tuyệt đối không được buôn lậu và dính dáng tới thuốc phiện, làm sao ông ta dám…”

Tạ Kiến Vi nói: “Lâu rồi, gan cũng to ra, tự nhiên quên đi quy củ.”

“Vậy…” Bạch Quân muốn nói lại thôi.

Tạ Kiến Vi biết hắn muốn nói gì.

Buổi tối hôm nay Tôn Thanh Hải đã thể hiện rất tốt, đưa tiền rồi lại tặng người, uyển chuyển nói ngàn lời hay ý đẹp, đơn giản là muốn Tạ Kiến Vi vui vẻ, tha cho ông ta lần này.

Biểu hiện của Tạ Kiến Vi cũng đầy tính tán dương khích lệ, “thắng” tiền, người cũng dẫn về, dáng vẻ cực kỳ hưởng thụ.

Theo lý mà nói, Tạ Kiến Vi nhất định sẽ bỏ qua cho ông ta.

Ngay cả Bạch Quân cũng cho vậy.

Mà Tạ Kiến Vi lại nói: “Không để ông ta lơ là cảnh giác, làm sao bắt được con cá to hơn?”

Bạch Quân ngạc nhiên, tiếp lời: “Là tôi sơ suất.”

Tạ Kiến Vi lại nói: “Tiếp tục giám sát Tôn Thanh Hải, có vấn đề phải báo cáo ngay lập tức.”

Bạch Quân nhận lệnh, trước khi đi còn nói một câu: “Vậy còn Hứa Gia Hi đang ở trong phòng kia …”

“À.” Tạ Kiến Vi nói, “Tạm thời cứ giữ cậu ta ở đây, mặt mũi cậu ta cũng không tệ lắm.”

Bạch Quân rũ mắt: “Vâng.”

Bạch Quân đi rồi, Tạ Kiến Vi cầm di động, bấm số điện thoại của “ba” mình.

Anh cong môi cười, đang tính toán lát sẽ nói chuyện gì, nào ngờ đầu kia điện thoại lại vang lên: số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.

Quân sư Tạ: “…”

Nhan Kha nói: “Thôi chết rồi, lần này ngài Nguyên soái rất cứng.”

Tạ Kiến Vi lại gọi lại một lần nữa, vẫn không liên lạc được.

Nhan Kha hơi hưng phấn: “Này … Boss, không phải cậu thật sự định lâm hạnh bé tình nhân kia đấy chứ?”

Bối cảnh lần này được thiết lập, Tạ Kiến Vi quả thật rất càn quấy.

Dùng mấy chữ trong “Giới thiệu tóm tắt truyện” để miêu tả chính là: Tạ Kiến Vi là một con sói con, ngỗ ngược, bất kham, không chịu gò bó lại tàn nhẫn.

Lục Ly dẫn anh về nhà, rèn luyện từ phong thái thong dong đến cách nói chuyện, lại thêm chuyện ăn mặc chi tiêu, từng chút từng chút, mất hơn mười năm mới thuần hóa được anh thành Tạ đại thiếu kiêu ngạo, tao nhã, tuấn mỹ như hiện giờ.

Chỉ là bản tính khó rời, một bên anh dây dưa không rõ với Lục Ly, bên kia lại nuôi một đống tình nhân nhỏ.

Lục Ly cũng biết, nhưng chưa bao giờ ngăn cản.

Bởi ngay từ đầu, Tạ Kiến Vi cũng chỉ coi hắn như “ba”, loại quan hệ dị dạng này chẳng qua cũng để che giấu một tâm tư khó nói khác.

Trói được người, nhưng lại không nắm được con tim.

Điều này, không ai rõ hơn Lục Ly cả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.