Cách Vách Đừng Nhìn Trộm

Chương 22: Chương 22: Nín thở! Hậu quả Thuần Tưởng tức giận…




Vẻ mặt Tô Mộc bị cô đánh bại, thật sự anh không biết hình dung não bộ của nha đầu này là thế nào: “Cô nghĩ tôi là cái gì? Tiểu bạch kiểm? Ăn cơm nhão? Thật không biết có nên cảm ơn cô không, đã cho tôi tư cách này… Cần phải đánh cô một trận thật tốt để cái đầu óc này thông suốt một chút!”

“Tôi… Tôi nói sai chỗ nào chứ! Anh mới là người cần thông suốt, tôi cần gì phải thông suốt chứ! Không phải tôi nói đạo lý với anh, chỉ là muốn cho anh biết, trên đời này có rất nhiều loại phụ nữ, không cần phải lựa chọn làm tiểu tam như thế…”

“Câm mồm!” Tô Mộc trầm giọng, trợn mắt nhìn Thuần Tưởng.

Thuần Tưởng mím môi, nhìn sắc mặt anh như vậy, cô biết mình đã nói sai rồi, lập tức im miệng lại.

“Thật muốn lấy dao bổ đầu cô ra xem bên trong là cái gì!” Tô Mộc thở dài một hơi, nói tiếp: “Cô nghĩ chúng ta đang làm gì? Đóng phim hay là viết tiểu thuyết? Tiểu bạch kiểm, ăn cơm nhão, cô đang suy nghĩ cái gì vậy. Người phụ nữ kia là… dì của tôi.” Suy nghĩ một chút, Tô Mộc cân nhắc cách dùng từ, cuối cùng cũng định ra được một từ dùng để chỉ vị trí của người đàn bà kia.

Dì?! Thuần Tưởng chớp chớp mắt đôi mắt to, nhìn vẻ mặt ung dung của Tô Mộc, không khỏi sửng sốt, trong giây lát, gương mặt trắng nõn đỏ dần lên.

Trời ạ, cô đang suy nghĩ gì thế này! Ừ nhỉ, nếu là người bình thường thì phải nghĩ đến khả năng đó chứ, rốt cuộc trong đầu cô chưa cái gì vậy!!!

Thuần Tưởng chỉnh lại sắc mặt, mặc dù trong lòng nghĩ vậy nhưng bên ngoài, cô sẽ không thể hiện là người bị bại.

“Anh đúng là, sao lại nói chuyện ác độc như vậy, có cần phải bổ đầu tôi ra không!”Cô nhẹ nhíu mày, lơ đãng lui về sau, lùi về trong phòng của mình, có chút lúng túng nói: “Tối nay không chơi với anh nữa.”

Tô Mộc đột nhiên rất muốn cười, nhớ tới vẻ mặt bảy sắc cầu vồng, không ngừng chuyển màu của cô, đột nhiên lại bật cười, không biết vì sao, ngay cả anh còn chưa kịp phản ứng thì đã thốt ra: “Ngày mai tôi đưa cô đi làm, nhớ chờ tôi.”

Bây giờ Thuần Tưởng không còn nghĩ việc đi nhờ xe là phúc lợi nữa, đúng, chính xác là như vậy, trong lòng cô rất rõ ràng, họ Tô kia sở dĩ đến gần cô là vì muốn bêu xấu cô mà!!! Vừa rồi còn làm cô mất mặt như vậy, không biết anh ta còn chê cười cô thế nào.

Thất bại là chuyện nhỏ, mất mặt lâu dài mới là chuyện lớn! Thuần Tưởng quyết định, bắt đầu từ bây giờ, nhất định, tránh được thì nên tránh. Ở trong mắt cô, mỗi một câu nói của họ Tô đều mang theo một chút bỡn cợt.

“Phanh” một tiếng, nhìn bóng lưng Thuần Tưởng biến mất trước cửa nhà mình, hai mắt Tô Mộc khẽ hẹp lại, trong đó bao hàm thêm tâm trạng phức tạp, có lẽ chỉ lúc này anh mới biết, không, ngay cả bản thân anh còn chưa kịp phản ứng, trong nháy mắt đó, bỗng xuất hiện tâm trạng không thể diễn tả thành lời.

Rạng sáng thứ hai hôm sau, Thuần Tưởng đã rời giường rất sớm, ôm túi xách chạy ra ngoài, vừa đến trước cửa, trong giây lát, phát hiện chiếc xe luôn chờ cô đi làm cùng không còn đứng đó nữa.

Thuần Tưởng dừng lai, trong lòng có mùi vị không nói nên lời, hình như là rất mong đợi, sau đó lại thất vọng không thôi. Rõ ràng trong lòng cô biết, tâm trạng cô không nên như vậy, cô đang tránh né họ Tô kia mà!

Chậm rãi ngồi thẳng lên, Thuần Tưởng vỗ vỗ hai gò má, hít sâu một hơi, nhăn mặt nhăn mũi, biết rõ hôm qua Tô Mộc trêu cợt cô, sao cô lại tưởng thật chứ. Hơn nữa bây giờ cô càng không muốn gặp lại Tô Mộc, mất mặt như vậy, làm cô xấu hổ biết bao nhiêu.

Đi dạo, tản bộ đến một khu dân cư nhỏ, cô thoáng nhìn thấy chiếc xe kia đang dừng lại xa xa, dừng bước lại, cô cau mày, ngẫm lại, chẳng lẽ tên kia thật đang đợi cô sao!

Không biết nên bày tỏ tâm trạng như thế nào, Thuần Tưởng kiên trì đi về phía trước, đúng, không chừng họ Tô chỉ là vừa lúc đậu xe ở đây thôi, cô căn bản không cần để ý, nếu chú ý quá nhất định lại càng mất mặt thêm.

“Lên xe!”

Khi đi ngang qua chiếc xe, hai tai cô đột nhiên truyền đến một câu “ra lệnh”, nói ra lệnh thì không quá đáng tí nào, Tô Mộc không ló đầu ra, cũng không mở cửa xe, lại càng không xuống xe. Nhưng Thuần Tưởng chỉ dùng đầu ngón chân thôi cũng biết rõ vẻ mặt của người kia như thế nào.

Nhất định là mặt không chút thay đổi, vẻ mặt thì “đương nhiên là vậy”.

Lúc này cô nên làm thế nào đây?

Hờ hững, co cẳng chạy, hay là huýt sáo chuồn mất, tóm lại là cho dù thế nào cũng không thể nghe lệnh của anh ta, dựa vào cái gì mà phải lên xe anh ta chứ? Xem Thuần Tưởng cô là ai vậy?

“Nhanh lên xe đi! Sắp trễ giờ rồi, cô muốn trễ giờ lắm sao.” Vẫn là mấy câu nói lạnh lùng.

Kết quả là, bạn Thuần nhà ta rất không có cốt khí, phải miễn cưỡng lên xe bạn Tô. Thuần Tưởng nắm chặt túi xách của mình, cắn môi dưới ngồi cạnh ghế tài xế, mặt ngó ra ngoài, không chút phản ứng nào với “đồng chí tài xế”.

“Này, cô đang làm cái gì vậy? Nét mặt thật là kỳ quái a! Có phải không biết bên cạnh cô đang có một “tiểu bạch kiểm thích ăn cơm nhão” đang buồn bực muốn chết không vậy?” Tô Mộc lái xe, vẫn theo thói quen, khi dừng đèn đỏ thì quay qua nhìn đối phương, sau đó lại nghiêng đầu tiếp tục lái xe về phía trước

Thuần Tưởng, nhẫn nhịn, phải nhẫn nhịn, biết rõ người này không làm cô tức chết thì không sống được, nhưng ngẫm lại, quả là đầu óc cô có vấn đề, vẫn sinh động nghị luận cùng bạn Tô lâu như vậy.

Rõ ràng cô có lòng tốt mà còn bị chê, lòng tốt lại coi là lừa đảo, hix! Còn bị họ Tô này chê cười, khẩu khí này phải nhẫn nhịn, nhưng thật sự nghẹn nặng quá!!!

Thuần Tưởng tức giận, quai hàm nghẹn càng lúc càng cao, rõ ràng rất đáng ghét nhưng không biết vì sao, cô cứ ngồi lên “chiến hạm” của “kẻ thù” vậy? Rốt cuộc “hoà bình” cùng “kẻ thù” khi đang “chiến đấu” là sao đây?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.