Cái Chết Trần Trụi

Chương 25: Chương 25




Chương 15

Roarke đã đi mất khi Eve thức dậy. Như thế tốt hơn. Những buổi sáng sau một đêm ân ái làm cô rối trí. Eve đã quan hệ với anh sâu hơn với bất cứ ai trước đây. Eve biết tiếng “click” giữa họ có tiềm năng vang động suốt phần đời còn lại của mình.

Cô tắm nhanh dưới vòi sen, bó mình trong áo choàng tắm rồi đi vào nhà bếp. Roarke ở đó, mặc quần dài và áo sơ mi tuy chưa gài nút, đang đọc báo sáng trên màn hình của cô.

Trông rất giống như - Eve nhận thức với một thoáng giằng co giữa vui thích và mất tinh thần - đang ở nhà.

“Anh đang làm gì vậy?”

“Ừ hử?” Roarke liếc nhìn lên, đưa tay ra sau lưng để mở AutoChef. “Pha cà phê cho em.”

“Pha cà phê cho tôi?”

“Anh nghe tiếng em đi loanh quanh.” Roarke lấy tách, đem đến nơi Eve vẫn còn lờ lững ở bậc cửa. “Em không hay làm thế nhỉ.”

“Đi loanh quanh?”

“Không.” Roarke cười khúc khích và chạm môi vào môi Eve. “Cười với anh. Đơn giản là cười với anh.”

Mình đang cười ư? Eve không nhận ra điều đó. “Tôi nghĩ anh đã đi rồi.” Cô bước vòng qua chiếc bàn nhỏ, liếc nhìn màn hình. Những báo cáo cổ phần. Dĩ nhiên rồi. “Hẳn là anh đã dậy sớm.”

“Anh phải gọi vài cuộc.” Roarke ngắm Eve, thích thú cách cô cào ngón tay xuyên qua mái tóc ẩm ướt. Một thói quen khi bối rối mà anh chắc chắn Eve không biết. Roarke nhặt bộ liên lạc cầm tay để trên bàn lên, nhét trở lại vào túi. “Anh có cuộc hội đàm đã sắp lịch với trạm - năm giờ sáng giờ chúng ta.”

“Ồ.” Eve nhấp cà phê, tự hỏi sao cô đã có thể sống mà không có thứ đồ uống thật này vào buổi sáng. “Tôi biết những cuộc họp đó quan trọng. Rất tiếc.”

“Bọn anh đã giải quyết hầu hết các chi tiết. Anh có thể xử lý phần còn lại từ đây.”

“Anh không về lại?”

“Không.”

Eve quay sang AutoChef, nghịch vơ vẩn tờ thực đơn có phần nghèo nàn của mình. “Tôi gần như hết sạch mọi thứ rồi. Muốn bánh vòng hay gì không?”

“Eve.” Roarke đặt tách cà phê xuống, đặt tay lên vai Eve. “Tại sao em không muốn anh biết là em vui vì anh ở lại?”

“Chứng cớ ngoại phạm của anh vững chắc. Không phải chuyện của tôi nếu anh...” Eve ngừng nói khi Roarke xoay cô lại để đối mặt với anh. Anh tức giận. Eve có thể thấy điều đó trong mắt Roarke và đã chuẩn bị cho trận cãi vã sắp đến. Cô không chuẩn bị cho nụ hôn, cho cái cách miệng Roarke khép chặt vào miệng cô, cái cách quả tim cô chầm chậm đổ nhào và mộng mơ trong lồng ngực.

Vậy là Eve cứ để mình được ôm, để đầu mình nép vào khoảng lõm trên vai Roarke. “Em không biết cách xử lý chuyện này,” Eve thì thầm. “Em không có tiền lệ nào ở đây. Roarke, em cần luật lệ. Luật lệ vững chắc.”

“Anh không phải là một vụ án mà em cần giải quyết.”

“Em không biết anh là gì. Nhưng em biết chuyện này tiến quá nhanh. Thậm chí nó đã không nên bắt đầu. Lẽ ra em không nên để mình bắt đầu với anh.”

Roarke đẩy Eve ra để có thể quan sát khuôn mặt cô. “Tại sao?”

“Chuyện phức tạp. Em phải thay quần áo. Em phải đi làm.”

“Cho anh cái gì đi.” Những ngón tay của Roarke bấu chặt vai Eve. “Anh cũng không biết em là gì.”

“Em là cớm,” Eve buột miệng. “Em chỉ là thế. Em ba mươi tuổi và chỉ gần gũi hai người trong suốt cuộc đời. Và thậm chí với họ, thật dễ kiềm chế.”

“Kiềm chế cái gì?”

“Buông thả sẽ khiến sự việc thành ra quá quan trọng. Nếu quá quan trọng, nó có thể áp đảo ta đến khi ta không là gì cả. Em đã từng không là gì. Em không thể là con số không lần nữa.”

“Ai làm tổn thương em?”

“Em không biết.” Nhưng Eve biết. Cô biết. “Em không nhớ, và không muốn nhớ. Em từng là nạn nhân, và một khi đã là nạn nhân, ta cần làm bất cứ điều gì để không bị thế lần nữa. Đó là tất cả con người em trước khi em vào học viện. Một nạn nhân, với những kẻ khác nhấn nút, đưa ra quyết định, đẩy em đi lối này, kéo em đi đường khác.”

“Có phải đó là điều em nghĩ anh đang làm?”

“Đó là điều đang xảy ra.”

Có những câu hỏi mà Roarke cần hỏi. Những câu hỏi mà Roarke có thể thấy qua nét mặt của Eve là cần phải chờ đợi. Có lẽ đã đến lúc anh phải mạo hiểm. Roarke đút tay vào túi, rút ra vật mà anh đem theo.

Vẻ hoang mang, Eve trố mắt nhìn xuống chiếc nút áo màu xám đơn giản trong lòng bàn tay Roarke. “Nó tuột ra từ bộ quần áo của em.”

“Phải. Bộ quần áo không thật đẹp mắt - em cần màu sắc mạnh hơn. Anh tìm thấy nó trong xe limo của anh. Anh có ý trả lại cho em.”

“Ồ.” Nhưng khi Eve đưa tay ra lấy, Roarke nắm các ngón tay lại giấu cái nút áo đi.

“Một lời nói dối rất trơn tru.” Vẻ vui thích, Roarke tự chế giễu mình. “Anh không có ý định trả nó lại cho em.”

“Anh có thói thờ nút áo sao, Roarke?”

“Anh đã đem cái này đi khắp nơi như một chú bé học sinh đem theo lọn tóc của người yêu vậy.”

Ánh mắt Eve trở lại với ánh mắt của Roarke, và điều gì đó ngọt ngào len qua người cô. Thậm chí ngọt ngào hơn nữa khi cô có thể thấy là Roarke đang bối rối. “Kỳ lạ thật.”

“Chính anh cũng nghĩ thế.” Nhưng Roarke nhét cái nút áo trở vào trong túi. “Em biết anh nghĩ gì khác không, Eve?”

“Em không có manh mối.”

“Anh nghĩ anh yêu em.”

Eve cảm thấy đôi má cô thất sắc, cảm thấy cơ bắp lỏng đi, thậm chí tim cô bắn lên cổ họng như một quả tên lửa. “Đó là...”

“Đúng, khó mà diễn tả bằng ngôn từ thích hợp, phải không?” Roarke luồn tay xuống lưng Eve, rồi lại luồn trở lên nhưng không kéo Eve sát gần hơn. “Anh đã nghĩ đến nó rất nhiều và bản thân cũng chưa tìm được từ nào. Nhưng anh nên quay lại vấn đề của mình.”

Eve liếm môi. “Có một vấn đề?”

“Một vấn đề rất quan trọng và đáng quan tâm. Anh ở trong tay em từng chút một cũng như em ở trong tay anh. Từng chút một bất an, dù có lẽ không phải là đối kháng, để tìm kiếm bản thân anh trong vị thế đó. Anh sẽ không để em bỏ đi cho đến khi chúng ta hình dung ra điều phải làm.”

“À, điều đó làm phức tạp mọi việc.”

“Dữ dội,” Roarke đồng ý.

“Roarke, thậm chí chúng ta chưa hiểu nhau. Ngoại trừ trên giường,”

“Có đấy, chúng ta có hiểu nhau. Hai linh hồn lạc lõng. Cả hai chúng ta đều quay lưng với điều gì đó và biến bản thân chúng ta thành điều gì đó khác. Thật chẳng dễ dàng gì khi số phận quyết định vẽ một đường cong vào cái đã từng là - cho cả hai chúng ta - một đường thẳng. Chúng ta phải quyết định chúng ta muốn đi theo đường cong đó bao xa.”

“Em phải tập trung vào cuộc điều tra. Đó phải là ưu tiên của em.”

“Anh hiểu. Nhưng em được quyền có cuộc sống riêng tư.”

“Cuộc sống riêng tư của em, giai đoạn này của nó, xuất phát từ cuộc điều tra. Và kẻ giết người đang khiến nó mang tính chất riêng tư hơn nữa. Gài bẫy khẩu súng đó để sự nghi ngờ hướng vào anh chính là một phản ứng trực tiếp với việc em quan hệ với anh. Gã đang tập trung vào em.”

Bàn tay Roarke giật mạnh lên ve áo choàng của Eve. “Ý em nói gì?”

Luật lệ, Eve tự nhắc nhở. Có những luật lệ. Và cô sắp phá vỡ chúng. “Em sẽ nói những gì có thể nói trong khi thay quần áo.”

Eve đi đến phòng ngủ, con mèo lướt vào lởn vởn trước mặt cô. “Anh còn nhớ đêm anh ở đây khi em về nhà không? Cái gói mà anh thấy trên sàn nhà ấy?”

“Phải, nó làm em lo lắng.”

Cười nửa miệng, Eve tuột áo choàng ra. “Em được tiếng là có gương mặt lạnh lùng nhất Sở đấy.”

“Anh đặt cược một triệu đầu tiên.”

“Thật sao?” Eve kéo áo len qua đầu, tự nhắc mình không được sao nhãng. “Đó là đĩa ghi cảnh ám sát Lola Starr. Gã cũng gửi hình ảnh cảnh tượng giết Sharon DeBlass cho em.”

Một mũi giáo lạnh ngắt đầy nỗi sợ hãi đâm trúng. “Gã ở trong căn hộ của em.”

Eve đang bận phát hiện ra mình không có quần áo lót sạch nên không nhận thấy âm sắc lạnh buốt trong giọng nói của Roarke. “Có thể có, có thể không. Em nghĩ là không. Không có dấu vết phá cửa đột nhập. Có thể gã đã nhét qua khe cửa. Đó là điều gã làm lần đầu. Gã gửi đĩa của Georgie qua đường bưu điện. Bọn em đã đặt tòa nhà dưới sự giám sát.”

Vẻ miễn cưỡng, Eve kéo quần lên trên làn da trần. “Hoặc gã biết, hoặc gã ngửi thấy sự việc. Nhưng gã biết em nhận những đĩa hình, cả ba đĩa. Gã biết em là nhân viên điều tra chính hầu như còn trước cả khi em biết.”

Eve tìm tất chân, gặp may và tìm được một đôi phù hợp. “Gã gọi điện thoại cho em, phát truyền đoạn video ghi hiện trường án mạng Georgie Castle ít phút sau khi gã hạ sát bà ấy.” Cô ngồi trên thành giường, mang tất vào chân. “Gã cài lại một khẩu súng, đảm bảo sao cho nó có thể bị truy tìm dấu vết. Đến anh. Roarke, không kể đến chuyện một sự cáo buộc giết người sẽ gây phiền toái cho cuộc đời anh đến mức nào, nếu không có chỉ huy đứng sau lưng, hẳn em đã bị gạt ra khỏi vụ án, và ra khỏi Sở trong nháy mắt. Gã biết chuyện xảy ra trong nội bộ Cục Cảnh sát Trung ương. Gã biết chuyện đang diễn ra trong đời em.”

“May mà gã không biết anh thậm chí không có mặt trên hành tinh.”

“Đó là một cơ hội cho cả hai chúng ta,” Eve tìm giày ống, mang vào chân. “Nhưng nó không ngăn chặn được gã.” Cô đứng dậy, nhặt bao súng lên. “Gã vẫn sẽ cố thanh toán em, và anh là khoản cá cược tốt nhất của gã.”

Roarke nhìn Eve kiểm tra súng laser một cách máy móc trước khi đeo vào. “Tại sao là anh?”

“Gã không đánh giá cao phụ nữ. Em sẽ phải nói là gã giận đến bỏng mông vì có một phụ nữ lãnh đạo cuộc điều tra. Điều đó hạ thấp địa vị của gã.” Cô nhún vai, cào ngón tay qua mái tóc để sửa cho thẳng thớm. “Ít nhất thì đó là quan điểm của bác sĩ phân tâm học.”

Với vẻ bình thản, Eve gỡ con mèo ra khỏi chân cô khi nó dợm trèo lên, quẳng nhẹ nó lên giường, ở đó nó quay mông về phía cô và bắt đầu rửa mặt.

“Và bác sĩ phân tâm có nghĩ là gã có thể tìm cách loại trừ em bằng những cách thức trực tiếp hơn không?”

“Em không khớp vào mô hình.”

Cưỡng lại âm sắc bất ổn đầy sợ hãi, Roarke nắm tay thành quả đấm trong túi. “Và nếu gã phá vỡ mô hình?”

“Em có thể tự giải quyết.”

“Có đáng mạo hiểm mạng sống của em cho ba phụ nữ đã chết không?”

“Có đấy.” Eve nghe nhịp rung động giận dữ trong giọng nói của Roarke và đối mặt với nó. “Thật đáng mạo hiểm cuộc sống của em để tìm công lý cho ba phụ nữ đã chết và để tìm cách ngăn chặn ba người khác khỏi chết. Thủ phạm mới chỉ được nửa đường. Gã để lại dưới mỗi xác chết một lời nhắn. Gã muốn chúng ta biết là ngay từ đầu gã đã có kế hoạch. Và gã thách chúng ta cản được gã. Một trong sáu, hai trong sáu, ba trong sáu. Em sẽ làm bất cứ điều gì để ngăn chặn gã gây ra vụ thứ tư.”

“Lòng dũng cảm trọn vẹn. Đó là điều anh ngưỡng mộ ở em. Giờ đây nó làm anh sợ.”

Lần đầu tiên, Eve tiến lại gần Roarke, đặt tay lên má anh. Ngay sau đó, cô đã buông tay và lùi lại, bối rối. “Roarke, em là cớm được mười năm rồi, chưa bao giờ bị gì hơn những cú va đập và vết bầm tím. Đừng lo về việc đó.”

“Anh nghĩ em sẽ phải quen dần với tình trạng có ai đó lo lắng cho em, Eve ạ.”

Đó không phải là kế hoạch. Eve bước ra khỏi phòng ngủ để lấy áo khoác và túi đeo. “Em nói điều này để anh hiểu em đang phải đối phó với điều gì. Tại sao em không thể phân chia năng lượng và bắt đầu phân tích những gì giữa chúng ta.”

“Không có vụ này thì sẽ có vụ khác thôi.”

“Em vô cùng hy vọng là sẽ không thường xuyên có những vụ như thế này. Đây không phải là giết người vì lợi nhuận, hoặc vì đam mê. Không vì tuyệt vọng hay điên cuồng. Nó lạnh lùng và tính toán. Nó là...”

“Ác độc?”

“Phải.” Thật nhẹ lòng khi Roarke nói ra trước. Đỡ cảm giác nghe quá ngốc nghếch. “Bất chấp những gì chúng ta đã làm được trong kỹ thuật di truyền, trong ống nghiệm, với các chương trình xã hội, chúng ta vẫn chưa kiểm soát được những nhược điểm căn bản của con người: bạo lực, thèm khát, ganh tị.”

“Bảy tội chết.”

Eve nghĩ đến người phụ nữ già và ổ bánh nhân tẩm độc của bà ta. “Ừ. Em phải đi đây.”

“Tối nay em có đến với anh khi hết ca trực không?”

“Em không biết khi nào mới xong việc. Có thể là...”

“Em đến chứ?”

“Vâng.”

Rồi Roarke mỉm cười, và Eve biết anh đang đợi cô chủ động. Cô chắc chắn Roarke biết là thật khó biết bao để cô bước qua với anh, đưa môi lên, ép chúng - dù vẻ như tình cờ - vào môi anh.

“Hẹn gặp lại.”

“Eve, em nên mang găng tay.”

Eve giải mã mở cửa, ném nhanh một nụ cười qua vai. “Em biết - nhưng em cứ làm mất mãi.”

Tâm trạng hứng khởi của Eve kéo dài đến khi bước vào văn phòng và thấy DeBlass cùng phụ tá của lão đang chờ cô.

Với vẻ cố ý, DeBlass trố mắt nhìn cái đồng hồ bằng vàng của ông ta. “Giống giờ giấc của chủ ngân hàng hơn giờ của cảnh sát nhỉ, Trung úy Dallas.”

Eve biết tỏng là mới chỉ quá tám giờ ít phút nhưng cô trút áo khoác ra. “Phải đấy, quanh đây là cuộc sống sang trọng. Tôi có thể giúp ông điều gì, Thượng nghị sĩ?”

“Tôi biết đã lại có thêm một vụ giết người nữa. Hiển nhiên tôi không hài lòng với sự tiến triển của cô. Tuy nhiên, tôi đến đây để kiểm soát thiệt hại. Tôi không muốn tên của cháu gái tôi dính dấp với hai nạn nhân kia.”

“Ông muốn Simpson làm chuyện đó, hay thư ký báo chí của ông ấy.”

“Cô gái trẻ, đừng cười tự mãn với tôi.” DeBlass nghiêng người ra trước. “Cháu gái của tôi đã chết. Không gì có thể thay đổi điều ấy. Nhưng tôi sẽ không để tên tuổi DeBlass bị bôi nhọ, vấy bùn bởi cái chết của hai con điếm tầm thường kia đâu.”

“Có vẻ như ông đánh giá thấp phụ nữ thì phải, Thượng nghị sĩ.” Lần này Eve thận trọng không cười tự mãn mà quan sát DeBlass và cân nhắc.

“Ngược lại, tôi tôn kính họ. Điều đó là lý do tại sao những người bán thân, những kẻ không đếm xỉa luân lý và đạo đức thông thường đã nổi loạn chống tôi.”

“Kể cả cháu gái ông?”

DeBlass chồm ra khỏi ghế, mặt đỏ bầm, mắt lồi ra. Eve biết chắc lão ta sẽ đánh cô nếu Rockman không chen vào giữa họ.

“Thượng nghị sĩ, Trung úy chỉ bẫy ông thôi. Đừng cho cô ta được thỏa mãn.”

“Cô không được bôi nhọ dòng họ tôi.” DeBlass thở gấp và Eve tự hỏi liệu lão có tiền sử bệnh tim không. “Cháu gái tôi đã trả giá đắt cho tội lỗi của nó; và tôi sẽ không để mình phải thấy những người thân yêu còn lại bị hạ bệ cho quần chúng nhạo báng đâu. Tôi cũng sẽ không dung thứ những lời bóng gió ác độc của cô.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.