Cái Gọi Là Ái Tình

Chương 4: Chương 4




CHƯƠNG 4

Mà sự tình, cũng là ở năm đó bắt đầu trở nên không thể vãn hồi.

Thiếu niên kia ở nhà bọn họ dưỡng dưỡng liền trở thành đối tượng chiếu cố của Từ Đằng Đào, bởi vì hắn thông minh, bởi vì hắn bất phàm, Từ Đằng Đào nổi lên tâm tư tích tài* mang hắn đến trường học, từ một tháng sống tới hai tháng, nửa năm, đến một năm… Đến vô hạn kỳ ở lại.

Thu dưỡng một người cũng không đáng sợ, đáng sợ chính là người được thu dưỡng kia đối với kẻ thu dưỡng hắn nổi lên tâm tư… Thì bởi vì thiếu niên kia xuất sắc, hắn đối bản thân cực kỳ có tự tin, thường thường lúc Từ Đằng Đào đưa lưng về phía hắn thì trong ánh mắt tồn tại dã tâm thề nhất định cướp đoạt, đồng thời đối mặt Tần Tuấn thì không chút nào che giấu.

Thời gian lúc đầu, Tần Tuấn không để vào mắt.

Đến một lúc sau này, Tần Tuấn thỉnh thoảng ở trước mặt Từ Đằng Đào nhắc tới tâm tư thiếu niên nọ, Từ Đằng Đào nghe xong chỉ là cười cười, nói này chỉ là hoang mang của nam hài đang thời kỳ trưởng thành.

Đợi đến khi Từ Đằng Đào đem hơn phân nửa lực chú ý đều chuyển dời đến thiếu niên kia thì, Tần Tuấn có điểm bất lực, thiếu niên lúc nào cũng nhiều chuyện tình như vậy, có thể thắng quán quân môn toán lý hoá thâm sâu, có thể mang đội bóng trường học đi thi đấu thắng đội ngoài tỉnh, nhưng đồng thời cũng sinh sự, tính tình táo bạo luôn đánh nhau gặp rắc rối, đều là việc nhỏ không quá lớn, nhưng lúc nào cũng muốn người thu dưỡng Từ Đằng Đào đứng ra quản.

Rồi về sau… Có lần, Từ Đằng Đào kiến nghị nói, “Em cũng nên đối xử Tiểu Thiêm tốt chút.”

Tần Tuấn vô pháp biện bác, hắn vô pháp để bản thân đem khuôn mặt nóng dán lên cái mông lạnh của người khác, cũng vô pháp cùng cái thằng nhóc kia ở trước mặt y ngụy trang hiền lành.

Hắn không phải đối thủ của thiếu niên kia.

Hắn thiếu thông minh.

===

* tích tài: thu người tài

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.