Cải Tà Khó Quy Chính

Chương 18: Chương 18






“Tối nay ngươi đã tự mình đưa tới cửa, vậy ta không thể làm gì khác hơn là thành toàn cho ngươi, cùng phượng Húc Nhật làm một đôi uyên ương cùng mệnh!” Hà Tịnh Tuyết hướng Diệp Thạch nháy mắt, ý bảo hắn đem Yêu Hỉ mang tới trước giường. “Ngươi đã làm gì với phu quân ta?” Yêu Hỉ nhìn thấy bộ dáng Phượng Húc Nhật giống như là đang ngủ say, cũng không nhúc nhích, không khỏi lo lắng hỏi. “Đừng lo lắng, hắn chẳng qua là bị hạ thuốc mê, lâm vào ngủ mê man thôi.” Hà Tịnh Tuyết đứng ở một bên, nhặt chủy thủ trên đất lên, lạnh lùng nhìn Diệp Thạch giữ Yêu Hỉ quỳ gối bên giường. “Tiểu thư, hiện tại muốn làm sao?” Diệp Thạch mở miệng hỏi bước tiếp theo thế nào. “Hừ! Ta muốn nhìn tận mắt nàng tự tay giết phu quân!” Hà Tịnh Tuyết nắm lên cổ tay của nàng.”Bắt lấy tay của nàng, ép nàng cầm chủy thủ đâm chết phượng Húc Nhật!” Mặc dù phát sinh kế hoạch ngoài ý muốn như vậy, bất quá chỉ là nhiều hơn một người chết nhưng nàng ngược lại nàng sẽ thoát tội, giải quyết nữ nhân này còn có thể một hòn đá hạ hai con chim! “Ngươi. . . . . .” Yêu Hỉ muốn phản kháng, lại bị Diệp Thạch nắm chặc tay nhỏ bé, nàng vô lực ngăn cản, trên trán toát ra mồ hôi lạnh.”Ngươi tại sao muốn làm như vậy? Ngươi không phải là còn yêu Húc Nhật sao? Tại sao lại nhẫn tâm tự tay hạ thủ?” “Tại sao?” Hà Tịnh Tuyết cười lạnh một tiếng.”Bởi vì ta thích nhất chính là phú quý cùng quyền thế, yêu một nam nhân cũng không thương ta làm cái gì?” “Cái, cái gì?” Yêu Hỉ hoàn toàn trở nên hồ đồ.”Ngươi. . . . . . Ngươi thật sự là vì tài sản của Phượng phủ, mới như vậy hạ độc thủ sao?” “Hừ!” Hà Tịnh Tuyết hừ lạnh một tiếng.”Hà Tịnh Tuyết ta là người như thế nào chứ? Nếu không phải vì sản nghiệp của Phượng phủ, ta cần gì phải ủy khuất chính mình cầu toàn muốn nam nhân Phượng phủ cưới ta? Kết quả ta gả vào, hai huynh đệ bọn họ lại đối xử với ta thế nào? Ta dụng tâm như vậy muốn trợ giúp Phượng Húc Hân, hắn đối với ta còn không phải là cực kì lãnh đạm, dù thua thiệt ta vẫn âm thầm giúp hắn tranh quyền đoạt lợi, ngay cả cha ta cũng giúp hắn một tay. . . . . .” Nhưng Phượng Húc Vân lại đối với nàng tuyệt tình tuyệt nghĩa, từ sau đêm thành hôn đó, hắn cũng không từng trở lại phòng. Lại càng không từng cùng nàng cùng gối mà ngủ. Gả vào Phượng phủ mấy năm này, nàng mọi cách cầu xin, ủy khúc cầu toàn, lại luôn không lấy được một cái nhìn của Phượng Húc Vân. Sau khi nàng hối hận, cầu xin Phượng Húc Nhật nạp nàng, giúp nàng thoát ly khổ ải, bất đắc dĩ Phượng Húc Nhật lại bỏ đi, vứt bỏ nàng không thèm để ý. . . . . . Bọn họ tại sao có thể đối với nàng như thế đây? Cho nên, nàng quyết định chẳng những muốn hủy diệt Phượng Húc Nhật, còn phải hủy diệt cả Phượng Húc Vân! “Dù sao hôm nay ta muốn tất cả những kẻ đã đối xử không tốt với ta đều phải bị báo ứng!” Hà Tịnh Tuyết nhíu lại con mắt, mở miệng ra lệnh: “Diệp Thạch, mau giữ tay của nàng ta, hung hăng cấp cho Phượng Húc Nhật một đao!” Diệp Thạch theo lệnh, liền dụng hết toàn lực khống chế chủy thủ trên tay Yêu Hỉ, muốn hướng ngực Phượng Húc Nhật mà đâm vào. Yêu Hỉ liều mạng phản kháng, lấy hết sức lực chống cự. “Không. . . . . . Không muốn. . . . . .” Nhìn thấy lưỡi đao chủy thủ chỉ còn một tấc là chạm đến ngực của Phượng Húc Nhật, nước mắt không khỏi chảy ra từ mắt nàng. Nàng vốn là muốn ngăn bị kịch này phát sinh, bất đắc dĩ nàng lại thành một trong những hung thủ, nhìn chủy thủ trong tay mình ngày càng đến gần ngực hắn, vào giờ khắc này nàng chỉ mong mình có thể thật mạnh, dùng lực đem Diệp Thạch sau lưng hất ra. Yêu Hỉ khóc đến thương tâm, nước mắt trong hốc mắt tích táp rơi vào trên gương mặt của Phượng Húc Nhật. Trong nháy mắt, kỳ tích tựa hồ xuất hiện. Phượng Húc Nhật trên giường chợt mở mắt ra, môi mỏng cười kinh thường, lấy tốc độ sét đánh không kịp bưng tai bắt được tổ tay Diệp Thạch. Yêu Hỉ còn chưa kịp hồi thần, nàng chỉ thấy gò má của mình giống như có một làn gió nhẹ thổi qua, sau liền cảm giác Diệp Thạch sau lưng bị đánh bay đi. Phanh một tiếng, Diệp Thạch đập vào tường đá, sau đó thân thể xụi lơ rơi xuống trên bàn trang điểm, đầu choáng váng, còn chưa kịp làm rõ tình huống đã hôn mê bất tỉnh. Sau một khắc, Yêu Hỉ liền bị một đôi cánh tay tráng kiện ôm vào trong lòng. Nước mắt của nàng tựa như trân châu không cầm được, từng viên một rơi vào trên cánh tay phượng Húc Nhật. *** Cho đến Yêu Hỉ dừng khóc, cũng là mọi việc cùng đã xong. (Đoạn này ta ăn bớt tí, đừng ai giết ta nhá *cười trừ*) Nhưng hai cánh tay ở trên người nàng vẫn không có rời đi. Sau đó, nàng chỉ nhớ rõ có một nhóm người vào trong phòng, trong đó cũng có Phượng Húc Vân, còn Hà Tịnh Tuyết thì sợ hãi quỳ xuống dập đầu cầu xin tha thứ, liều chết muốn phủi sạch quan hệ. Yêu Hỉ còn không làm rõ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, liền thấy Hà Tịnh Tuyết bị một đám người làm dẫn theo đi xuống. Sau, trong phòng chỉ còn lại hai huynh đệ Phượng Húc Nhật cùng Phượng Húc Vân, thương lượng kế hoạch kế tiếp. Mà vào lúc này rốt cuộc Yêu Hỉ cũng lấy lại được tinh thần, chỉ vào Phượng Húc Vân.”Ngươi. . . . . . Các ngươi. . . . . .” “Nhị đệ thế nào?” Phượng Húc Nhật ôm lấy thân thể không ngừng phát run của nàng, biết tối nay đã dọa nàng thật nhiều rồi. “Hắn không phải là. . . . . . phu quân của Hà Tịnh Tuyết sao?” Yêu Hỉ hết khép lại nâng lông mày, bị bọn họ làm cho hồ đồ .”Bọn họ không phải là một bọn sao? Hắn. . . . . . Mới vừa rồi còn nhốt ta ở trong sương phòng, ý đồ muốn ngăn cản ta. . . . . .” “Hừ!” Phượng Húc Vân liền xuy một tiếng.”Cũng bởi vì sự xuất hiện của ngươi, mới lãng phí nhiều thời gian của chúng ta như vậy.” “A?” Nàng không hiểu nhìn về Phượng Húc Nhật, mặt ngây ngốc . “Kế hoạch của Hà Tịnh Tuyết, sau một năm gả vào trong phủ, chúng ta đã sớm biết.” Thanh âm của Phượng Húc Vân vẫn lãnh đạm như cũ, giọng nói giống như trách cứ nàng đã nhiều chuyện.”Ta đem ngươi nhốt ở trong phòng, là bởi vì không muốn làm cho nữ nhân luôn phá hoại như ngươi làm nhiễu loạn cục diện của chúng ta.” “A?” Yêu Hỉ không hiểu thở nhẹ một tiếng, lại quay ra xem một chút phu quân của nàng, phát hiện hắn cười lúm đồng tiền như gió xuân, đem nàng ôm vào trong ngực.”Hắn nói là sự thật?” “Là thật.” Phượng Húc Nhật gật đầu một cái. “Ngươi cùng Nhị thiếu gia không có ghét nhau?” “Không có.” Chưa từng có, bởi vì bọn họ là huynh đệ. “Kia. . . . . .” Yêu Hỉ cắn môi, nhíu lại lông mày xem một chút Phượng Húc Vân, rồi lại nhín về phía Phượng Húc Nhật.”Nhân sâm độc là thế nào?” Nàng rõ ràng nhìn thấy nhân sâm rơi vào trong nước, sau khi cá ăn nó liền chết sạch mà. Phượng Húc Nhật khẽ cười một tiếng, vì nàng giải thích.”Nhị đệ đưa nhân sâm tới, nhưng thật ra là Hà Tịnh Tuyết giả bộ có ý tốt, muốn lấy phương thức mượn đao giết người, đi qua đem thuốc bổ trên tay Nhị đệ đưa đến trên tay của ta, là muốn tạo tình hướng khiến cho anh em trong nhà cãi cọ.” Nói tóm lại, Hà Tịnh Tuyết cũng là lầm tưởng giữa hai huynh đệ bọn họ thật sự có chán ghét, mới có thể làm ra những chuyện như vậy. “Kia. . . . . . Ngày thành thân đó, rượu độc. . . . . .” “Là Diệp đã tiếp tay.” Phượng Húc Nhật nheo mắt.”Ngày đó ta đúng là sơ suất quá, cho nên mới uống phải rượu độc.” “Này người đã đẩy ta xuống nước là ai? Hơn nữa ta ngày đó nghe được đối thoại giữa nàng cùng Hà lão gia, người đem ta đánh bất tỉnh là ai?” Trời ạ, nàng tựa như lạc trong sương mù, không rõ đâu mới là thực nữa. “Đẩy ngươi xuống nước chính là Hà Tịnh Tuyết, đánh bất tỉnh ngươi là Nhị đệ.” Phượng Húc Nhật rất có tính nhẫn nại giải thích cho nàng nghe.”Nhị đệ là sợ ngươi làm hư kế hoạch, cho nên mới quyết định đem ngươi đánh bất tỉnh, không nghĩ tới ngươi sau khi tỉnh lại cũng không nói gì.” Yêu Hỉ cắn cắn môi, không vui nói: “Không phải là ta không muốn nói, mà là ta không có bằng không có chứng, nói ra người nào sẽ tin đây?” Thì ra là như vậy! Cho nên sau khi tỉnh lại, đã thấy mình ở trong phòng. Nàng suy nghĩ một chút, lại không hiểu hỏi: “Vậy thì kỳ quái, ta cùng với Hà Tịnh Tuyết không thù không oán, nàng tại sao lại muốn đối với ta hạ thủ đây?” “Bởi vì ngươi là chướng ngại vật của nàng.” Phượng Húc Vân mở miệng trả lời, môi mỏng câu khởi một cái cười lạnh.”Vốn là nàng là muốn biểu muội của mình gả cho đại ca, sau đó sẽ từ từ lấy hết Phượng phủ, lại không nghĩ rằng đại ca đơn giản chỉ cần cưới ngươi làm người chết thế. . . . . .” (=.= chết thế… số tỷ này may ghê) “Nhị đệ, ngươi có thể lăn.” Phượng Húc Nhật thiêu mi, chỉ vào sau lưng Phượng Húc Vân.”Đại môn ở phía sau ngươi, không tiễn.” (haha, đuổi phũ) Phượng Húc Vân hừ một tiếng, cảm giác mình chơi còn chưa đủ, nhưng thấy mặt đại ca có chút không kiên nhẫn, hắn có ngu nữa cũng biết nên tránh người đi thôi. “Ta là người chết thế?” Lần này Yêu Hỉ quyết phải hiểu rõ mọi việc.”Tại sao hắn nói ta là người chết thế? Hiện tại chân tướng rõ ràng rồi, ngươi có phải hay không cũng nên nói rõ một chút rõ ràng mọi chuyện đây?” “Tỷ như?” Cho hắn một chút gợi ý đi, hắn còn không mình chưa nói rõ ràng chuyện gì. “Ngươi. . . . . .” Sự tức giận của nàng từ từ lên cao, cuối cùng đem lồng ngực của hắn đẩy ra.”Ngươi cưới ta chỉ là bắt ta tới làm người chết thế? Thì ra ngươi chẳng qua là không muốn cưới biểu muội của Hà Tịnh Tuyết, mới lấy ta làm lý do để tránh?” Cho nên mỗi lần hỏi hắn tại sao lại muốn cưới nàng, hắn cũng tránh nặng tìm nhẹ không muốn trả lời. (chết huynh chưa *cười sướng*) “Yêu Hỉ.” Phượng Húc Nhật thấy nàng tức giận, da mặt dày liền tiến lên nhốt chặt lấy hông của nàng.”Người đều có ban đầu. . . . . .” “Ban đầu. . . . . .” Yêu Hỉ cắn môi, trên mặt còn hiện lên vẻ thất vọng. “Ban đầu ngươi mọi cách lừa ta, cũng chỉ là muốn dẫn ta vào hố, còn nói ta không phải là bia đỡ đạn!” “Dĩ nhiên là không phải.” Hắn đơn giản chỉ cần đem nàng đang không ngừng phản kháng ôm vào trong lòng.”Con người của ta dù tâm cơ, cùng tính toán sâu thế nào, cũng sẽ không lấy chung thân đại sự của chính mình ra giỡn, ta không giống Nhị đệ, ta không có biện pháp cưới một nữ nhân mà ta không thương. . . . . . Là ngươi, khiến cho ta cảm thấy nếu bỏ qua ngươi chính là nuối tiếc lớn nhất của cuộc đời ta.” “Ngươi. . . . . . Không cần lấy loại lời ngon tiếng ngọt này dụ dỗ ta!” (@_@ chả phải tỷ bị dụ rồi sao?) Nàng rốt cuộc là muốn gả cho tuýp đàn ông như thế nào nha? Nàng cảm giác mình tựa như một con khỉ con bị đùa bỡn quay tròn. Thảm nhất chính là, nàng cũng bởi vì mê luyến vẻ ngoài của hắn, bất tri bất giác yêu hắn, không thể tự rút thân ra được. “Nếu là ta cảm thấy trừ ngươi ra nữ nhân nào cũng được, kia ban đầu ta cưới Bạc Bảo là tốt rồi, sẽ không trăm phương ngàn kế đem ngươi cưới vào cửa.” Phượng Húc Nhật vội vàng trấn an tức giận của nàng. Cô gái nhỏ này lúc tức lên, tựa hồ vô cùng quật cường. Trăm phương ngàn kế? Nàng sao cảm thấy những lời này nghe là lạ ? “A!” Yêu Hỉ ngước mắt, lại đột nhiên nghĩ đến một chuyện.”Bạc Bảo mất tích, là do ngươi?” Phượng Húc Nhật than nhẹ một tiếng. Hắn mới vừa có nói ra bí mật gì không được nói sao? “Phượng, Húc, Nhật!” Nàng nhìn thấy hắn có chút chần chờ, nàng cũng biết, nam nhân này thật là tà ác tới trong xương rồi! “Dạ dạ dạ, ta thừa nhận.” Hắn đem nàng ôm ngồi lên thành giường.”Ta thừa nhận cùng ta có quan hệ, nhưng đây hết thảy cũng là vì muốn ngươi gả cho ta, ta yêu ngươi nha! Yêu Hỉ.” (*đỏ mặt* huynh tỏ tình với tỷ ồi) “Ngươi. . . . . .” Nam nhân tà ác!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.