Cạm Bẫy Hôn Nhân: Sự Trả Thù Của Tổng Giám Đốc

Chương 147: Q.1 - Chương 147: Cái giá của việc nói dối, cô không chịu nổi đâu!






Đính hôn? Lông mày Cận Hạo Nhiên nhíu chặt, không nghĩ rằng Cố Thịnh sẽ có yêu cầu như thế. Trong đầu hiện ra bóng dáng của Tả Tình Duyệt và Cố Tâm Ngữ, anh không đành lòng nhìn hai người họ thương tâm, nhưng giờ phút này, anh nên vì Duyệt Duyệt mà đáp ứng đính hôn cùng Tiểu Ngữ sao?

Anh biết Tiểu Ngữ lệ thuộc vào anh, nhưng người anh yêu là Duyệt Duyệt.

Anh có thể lấy thân phận anh trai ở bên người Tiểu Ngữ làm bạn, chăm sóc cô, nhưng, muốn kết hôn. . . . .

Anh bắt đầu do dự, anh biết, nếu không yêu mà cưới cô ấy, đến cuối cùng, cho cô ấy chỉ có thương hại, nhưng hiện tại. . . . .

Anh lại không muốn nhìn thấy Duyệt Duyệt tiếp tục thống khổ như vậy nữa!

Ngoài mặt Cận Hạo Nhiên rất bình tĩnh, nhưng trong lòng đang cực kỳ mâu thẫn, anh nên làm gì bây giờ?

"Tôi cần thời gian suy nghĩ!". Cận Hạo Nhiên im lặng xoay người, nếu như có thể đổi lại tự do cho Duyệt Duyệt, anh có thể vứt bỏ tình yêu đối với Duyệt Duyệt để đi yêu người con gái khác sao?

Anh không dám khẳng định! Từ lúc bắt đầu biết Duyệt Duyệt, trong lòng anh cũng chỉ có một cô gái. Ở nước ngoài nhiều năm như vậy, cô vẫn là động lực của anh. Anh không thể không thừa nhận, sau khi thấy Cố Tâm Ngữ, anh tỏ ra quan tâm cô ấy, nhưng phần lớn là bởi vì sự dịu dàng của cô ấy có nét giống Duyệt Duyệt.

Giống nhau ở đôi mắt trong veo, giống nhau đều cần người thương tiếc!

Cố Thịnh nhìn bóng lưng Cận Hạo Nhiên rời đi, trong mắt hiện lên tia sáng lạnh lùng, người đàn ông này sẽ hy sinh hôn nhân của mình vì Tả Tình Duyệt sao?

Nhưng riêng anh thì hết sức chắc chắn, bất luận đáp án của Cận Hạo Nhiên là gì, anh cũng không cho phép Cận Hạo Nhiên tổn thương Tiểu Ngữ, cũng như anh sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Tả Tình Duyệt!

Thân hình cao lớn đột nhiên đứng dậy, mang theo sự mạnh mẽ đi ra khỏi thư phòng. Khi đi qua phòng khách mà Tả Tình Duyệt ở, bước chân anh đột nhiên dừng lại, cửa phòng hé mở, không biết tại sao, anh như bị kích thích, đẩy cửa ra, bước chân vào. Trong phòng một mảnh hắc ám, Tả Tình Duyệt vẫn chưa về, nhưng trong không khí đều là mùi thơm nhàn nhạt thuộc về cô, khóe miệng anh giương lên.

Nhắm mắt lại, hít thở thật sâu, nhớ lại lúc ở Mĩ, anh thô bạo chiếm lấy cô, thân thể đột nhiên căng thẳng, đáng chết, anh đang nhớ thân thể của cô!

Khẽ nguyền rủa ra tiếng, Cố Thịnh mở mắt ra, trong mắt thoáng qua một tia tối tăm, giờ phút này, anh không có nửa điểm muốn rời khỏi ý niệm trong đầu.

Cô là người vợ danh chính ngôn thuận của anh, không phải sao?

Hưởng thụ thân thể của cô là việc hết sức bình thường, anh cần gì phải bắt buộc bản thân chịu đựng?

Khóe miệng nâng lên một nụ cười tà, Cố Thịnh ngồi trên ghế sa lon, lẳng lặng chờ đợi người chủ của gian phòng trở về. . . . .

Một chút lạnh lẽo thoáng qua thân thể Tả Tình Duyệt khiến cho cô thoát khỏi mạch suy nghĩ của mình, cô đã ngồi ở chỗ này bao lâu rồi?

Nghĩ đến đứa nhỏ trong bụng, bây giờ thân thể cô không giống trước đây, không thể để cho mình chịu rét, ngã bệnh được.

Tả Tình Duyệt vội vàng đi vào trong nhà chính, khi đi ngang qua cầu thang lầu hai, theo bản năng, cô liếc mắt nhìn sang phòng Cố Thịnh, anh đã ngủ chưa? Tối hôm nay Tôn Tuệ San chưa trở về!

Gạt bỏ những suy nghĩ không nên có, Tả Tình Duyệt đi tới gian phòng của mình.

Đẩy cửa ra, Tả Tình Duyệt không mở đèn mà trực tiếp đi về phía phòng tắm, nhanh chóng rửa mặt xong, vào lúc cô trở lại trên giường, nhờ ánh sáng yếu ớt, cô đột nhiên nhìn thấy Cố Thịnh đang nằm trên giường, trận địa sẵn sàng đón địch nhìn cô.

Tả Tình Duyệt thở hốc vì kinh ngạc, theo bản năng lui về phía sau, tại sao anh lại ở chỗ này?

"Tới đây!". Trong mắt Cố Thịnh hiện lên một chút không vui, cô không muốn nhìn thấy anh đến vậy sao?

Trong lòng Tả Tình Duyệt ngẩn ra, theo bản năng lắc đầu, hành động như vậy càng kích thích Cố Thịnh tức giận, "Đừng chọc giận tôi, cái giá đó cô không thể chịu đựng nổi đâu!".

Lông mày Tả Tình Duyệt nhíu chặt, anh nói không sai, chọc giận anh không phải là lựa chọn sáng suốt, nhưng anh đột nhiên xuất hiện ở trong phòng cô, ánh mắt nhìn cô hoàn toàn trần trụi. Dục vọng trắng trợn, những gì cô chịu đựng trong quá khứ còn chưa đủ sao?

Bây giờ, nhớ tới sự hành hạ thô bạo của anh, lòng cô vẫn còn sợ hãi, ngay cả thân thể cũng đau đớn theo.

"Tôi muốn cô!". Cố Thịnh không e dè mà nói ra mục đích cùng ý tưởng của mình, nhìn Tả Tình Duyệt không chớp mắt, đồng thời cho cô một lý do tốt nhất, "Chúng ta là vợ chồng, đây cũng là nghĩa vụ của cô, không phải sao?"

"Hôm nay em không tiện, cái đó. . . . . tới. . . . . Có thể không. . . . .". Tả Tình Duyệt theo bản năng lắc đầu, cố gắng nghĩ ra một cái cớ thích hợp, nhưng cái cớ này vừa nói ra khỏi miệng, cô liền chột dạ, cô biết Cố Thịnh không dễ dàng buông tha cho người khác như vậy!

Quả nhiên, dưới ánh đèn nhu hòa, Cố Thịnh nhíu mày, "Cái đó tới?"

Giọng nói kia càng làm cho lòng Tả Tình Duyệt cả kinh, không cẩn thận chống lại đôi mắt sắc bén của anh, cô có cảm giác như bị người khác nhìn thấu sai lầm của mình.

Cố Thịnh hơi híp mắt, cái đó tới? Cái cớ cũ rích, sao anh không biết, người phụ nữ đang mang thai mà bạn tốt còn có thể viếng thăm đúng hạn chứ! Cho dù không mang thai, anh cũng biết không thể nào, bởi vì đối với thân thể của cô, anh rõ như lòng bàn tay.

Trong mắt thoáng qua ánh sáng lạnh lùng, duỗi bàn tay, cầm cánh tay mảnh khảnh của cô, lôi cô về phía mình, bàn tay không chút do dự dò xuống giữa hai chân cô.

"Không! Thịnh, em thật sự . . . . .". Trong lòng Tả Tình Duyệt cuồng loạn không ngừng, cô không cách nào tưởng tượng được hậu quả của việc lừa dối Cố Thịnh.

"Thật thế sao? Thật không tiện?". Khóe miệng Cố Thịnh nâng lên một nụ cười tà, cúi người, phả ra hơi thở bên tai cô, ánh mắt trở nên châm chọc, bàn tay không dừng lại mà đi xuống thăm dò, “không tiện, tôi tự mình xem một chút thì biết chứ gì!".

Dứt lời, Tả Tình Duyệt cảm thấy quần lót của mình bị anh kéo xuống, một cỗ lạnh lẽo từ giữa hai chân thoáng qua thân thể của cô, bất an trong lòng càng ngày càng mãnh liệt, trên lỗ tai truyền đến một hồi đau đớn, ngay sau đó thanh âm lạnh lùng của Cố Thịnh vang lên ở bên tai.

"Không phải là được hay không? Thực tế là trong lòng cô không muốn hay thân thể cô không tiện?". Cố Thịnh trừng phạt cắn một cái lên vành tai cô, giọng nói không vui, trong nháy mắt, phần ác trong con người anh lại nổi lên. Lúc này, anh giống như một ác ma, muốn từng miếng từng miếng nuốt cô xuống.

"Thật xin lỗi. . . . . Em không phải. . . . .". Lời nói của Cố Thịnh khiến lòng Tả Tình Duyệt tràn đầy sợ hãi, cô không phải cố ý muốn gạt anh, nhưng cô không còn cách nào khác. . . . .

"Phụ nữ đừng nên nói dối trước mặt tôi!". Cố Thịnh ổn định môi của cô, khi nếm đến vị ngọt của cô, dường như, đầu óc anh có một đóa pháo hoa nở rộ ra, so với trong tưởng tượng, anh còn khát vọng hôn môi cô hơn, mà thân thể của anh cũng đang sôi trào, muốn lập tức vọt vào người cô.

Anh không thể không thừa nhận, anh bị cô thu hút, bị người phụ nữ này mê hoặc!

Anh ghét cảm giác nội tâm bị khống chế, năm ngón tay hung hăng bóp da thịt trắng như tuyết của cô, mượn việc đối xử thô bạo với cô để chứng minh mình chỉ mê muội thân thể của cô, mà trái tim anh thực sự hận cô!

Đau đớn khiến Tả Tình Duyệt cau mày, nhưng cô cố nén, cô biết, biểu hiện của mình càng thống khổ thì sẽ nhận được càng nhiều đãi ngộ thảm hại hơn!

"Duyệt Duyệt. . . . .". Cố Thịnh nhỏ giọng lẩm bẩm tên của cô, ngữ điệu dịu dàng kia khiến Tả Tình Duyệt ngẩn ra, cảm giác trở lại thời điểm anh trăm bề che chở cho cô, nhưng một giây sau, lời anh nói ra lại lôi cô quay về thực tế.

"Không phải cô nói là cái đó. . . . . Tới sao? Tôi muốn xem máu chảy, nhất định sẽ rất kích thích!".

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.