Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 200: Chương 200: Ánh Rạng Đông






Lang Lang rất nhanh chạy tới bên người Dịch Vân, chứng kiến vết máu khô trên người hắn, toàn thân đầy vết gai cắt da cắt thịt, hắn lúc này tuy đứng thẳng tắp, thân thể lại suy yếu vô cùng, hiển nhiên từng trải qua một hồi ác chiến, nó thấy thế nhất thời ngẩn ngơ, lát sau hoàn toàn không thèm để ý máu khô trên người, mặt to đưa tới, vô cùng thân thiết liếm liếm lên người hắn.

Cầu Cầu lúc này cũng từ trong lòng Dịch Vân nhảy ra, phóng lên đầu Lang Lang, đối với nó mà nói, Thiết Cốt Viêm Lang – Lang Lang, chính là đồng bọn ma thú cùng loại thứ nhất, hoặc nói cách khác, Lang Lang là đồ chơi duy nhất của nó, lúc trước rời đi đầm lầy ma thú, làm cho nó rất thương cảm, hiện tại phát hiện còn có thể gặp nhau lần nữa, nó tràn ngập vui mừng.

Dịch Vân chợt thấy Lang Lang xuất hiện nơi này, vừa vui sướng lại khó hiểu. Đầm lầy ma thú dài ngàn dặm, vốn hắn nghĩ cơ hội gặp lại Lang Lang gần như là không, không nghĩ tới mới trải qua một hồi chiến đấu sinh tử, thời điểm hắn yếu ớt nhất, Lang Lang lại tìm đến hắn trước tiên. Về phần nó làm sao tìm được, Dịch Vân căn bản không rõ.

Hắn không biết, lúc trước rời khỏi đầm lầy ma thú, hắn thuận miệng nói với Lang Lang: “Nếu lãnh địa của ngươi chuyển sang cạnh cái đầm nhỏ kia, vậy chúng ta còn có cơ hội gặp lại !”

Chính vì những lời này, cho nên sau khi chia tay hắn, Lang Lang liền sống luôn bên thủy đàm, cường hành đuổi đi tất cả ma thú quanh khu đó, lấy thủy đàm làm trung tâm, bán kính 50 dặm chính là lãnh địa của riêng nó.

Nó vẫn giữ cửa tại thủy đàm, một mặt luyện hóa hỏa phách tinh thạch Dịch Vân lưu lại, một mặt si ngốc chờ đợi Dịch Vân quay lại, ma thú sinh mệnh rất dài, tuy rằng không biết Dịch Vân còn trở về hay không, nhưng nó nguyện ý và cũng đủ thời gian để đợi, mà hiện tại chỉ mới qua có mấy tháng…

Đêm khuya hai ngày trước, nó bừng tỉnh trong cơn mơ, cảm ứng được một tràng chiến đấu kịch liệt phát sinh cách đó mấy trăm dặm. Một cỗ địa hệ ma lực đến cả nó cũng sợ hãi đối kháng với luồng ma lực thủy hỏa dung hợp kỳ lạ. Mà năng lượng ma pháp dung hợp kia khiến nó cảm thấy vô cùng quen thuộc, nhất thời hồi tưởng lại một người…

Nhịn không được tò mò, nó lập tức hướng bên đó chạy qua. Khoảng cách mấy trăm dặm đối với nó cũng chỉ là hai ngày thời gian, càng tiếp cận hương vị kia lại càng quen thuộc, nó rốt cục tìm được Dịch Vân trên đỉnh đại thụ.

Lang Lang lúc này bỗng nhiên xuất hiện, đối với Dịch Vân mà nói thật sự là quá tốt, nói với Lang Lang vài câu liền nhảy lên lưng nó, tiếp tục dưỡng thương, mà Lang Lang chở Dịch Vân, chạy nhanh vững vàng hướng tới thủy đàm.

Giữa trưa hai ngày sau, một người một rắn một sói, rốt cục tới đầm nước nhỏ kia.

Thương thế Dịch Vân cũng khôi phục hơn phân nửa, đang lúc hắn mang theo Cầu Cầu nhảy xuống thủy đàm, phát hiện Lang Lang cũng theo sát sau hắn, Dịch Vân ngạc nhiên một chút, hỏi: “Lang Lang, ngươi muốn cùng chúng ta đi xuống sao ?”

“A ô!” Lang lang nghe vậy liên tục gật đầu.

“Thủy hỏa vốn đối lập nhau, ma thú hỏa hệ không phải ghét nhất bị dày đặc thủy nguyên tố vây quanh sao? Thế nào Lang Lang ngươi không giống, muốn đi xuống đó !” Dịch Vân nói.

Nói xong, Dịch Vân liền mang theo Cầu Cầu nhảy xuống nước, Lang Lang cũng theo sát phía sau.

Dịch Vân không biết, Lang Lang thủ hộ chỗ này mấy tháng, từng vài lần tự mình nhảy xuống đầm nước này.

Bởi vì nó tứng thấy Dịch Vân biến mất trong đầm nước này mấy tháng, nó khá hứng thú với hoàn cảnh dưới đáy đầm, mỗi lần đều lặn xuống đến vách tường băng thì hết đường, không thể đi xuống tiếp.

Lang Lang tuy là hỏa hệ ma thú, tuy đã là ma thú ngũ giai, nhưng dưới thủy hỏa tương khắc thực lực của nó rất bị hạn chế, khối huyền băng dưới đáy đàm kia dày hơn 10 thước, cho dù nó dùng toàn lực cũng chỉ có thể phá được hơn 2 thước, không thể vượt qua bức tường băng này.

Việc không biết khiến người ta tò mò, với ma thú cũng như vậy, thế giới phía sau tường băng là cái dạng gì càng khiến nó tò mò không nhịn nổi, nó đương nhiên không bỏ qua cơ hội hóa giải nghi hoặc trong lòng này.

Có lần kinh nghiệm trước, Dịch Vân lặn một mạch hơn 400 thước đến bức tường băng, lập tức xuất ra một thanh ma binh thủy hệ nhị phẩm đỉnh phong, vận lực chém một kiếm, dễ dàng phá vỡ một đại động sâu hai thước, so với khi trước dùng ma binh hỏa hệ thì thoải mái hơn nhiều.

“Đồng dạng là nhị phẩm đỉnh phong, lại phân ra thủy hỏa thuộc tính mà chênh lệch to lớn như thế. Quả nhiên ở hoàn cảnh khác nhau phối hợp ma binh khác thuộc tính có thể phát huy uy lực cao hơn nhiều, lúc trước quyết định luyện ra cái chuôi thủy hệ ma binh này là chính xác đấy chứ !” Dịch Vân trong vài lần hô hấp liền phá vỡ hơn 10 thước băng tầng, sự dễ dàng quá mức làm hắn hơi kinh ngạc, trong lòng không khỏi bồi hồi.

Lang Lang vẫn theo sau Dịch Vân, chứng kiến Dịch Vân đơn giản phá vỡ bức tường huyền băng mà nó bức xúc mấy tháng nay, nó mừng như điên, lao nhanh vào cửa động phía sau Dịch Vân.

Không lâu sau, Dịch Vân tìm thấy cửa động dưới đáy đầm sâu ngàn thước, rốt cục đã trở lại nhân gian tiên cảnh mà hắn không sao quên được – cổ đàm u cốc.

“Ngao ô ~~~!”

Lang Lang lần đầu tới đây, nó không nghĩ đến dưới đáy đàm lại có một u cốc rộng lớn yên tĩnh như thế, cảm thụ sinh cơ dào dạt, nhìn chim bay hoa nở, nó liền co chân phóng đi, miệng vui sướng tru liên hồi, làm kinh động dã cầm tẩu thú vốn an nhàn trong u cốc.

Dịch Vân lúc này cũng vui sướng không thôi, rất hoài niệm đi một vòng trong u cốc, cảm thán nói: “Tuy rằng đã từng thấy, nhưng cảnh đẹp như mơ như ảo thế này vẫn rung động lòng người, đối lập hoàn toàn với ngoại giới, nơi này có thể nói là nhân gian diệu cảnh không đâu thấy được !”

Môn la cũng gật gù phụ họa: “Thời ta còn sống, cơ hồ đã chạy vòng quanh Khung Vũ đại lục, nhưng chưa từng gặp qua địa phương xinh đẹp lánh đời như u cốc này, lời ngươi vừa rồi thật không sai.”

Đi đến trước khối phong hệ tinh phách ở trung ương u cốc, dưới mặt đất là một vòng ma pháp trận, Dịch Vân lần trước còn không biết tên pháp trận này, chỉ biết nó có thể hạn chế năng lượng thiên địa nguyên tố tràn ra ngoài, hiện tại hắn đã hiểu được đây là Câu Linh ma pháp trận đơn giản.

Dưới ánh mắt kinh ngạc của Lang Lang, Dịch Vân đem hai tòa thủy hỏa tinh phách ra, để cạnh tòa phong hệ kia, sau đó hắn liền khoanh chân ngồi ở giữa chúng, đang muốn bắt đầu tu luyện lại nghe Môn La bỗng nhiên mở miệng nói:

“Tiểu tử, ngươi thật xác định chỗ phong hệ phách thạch có thể trợ giúp ngươi tăng tốc độ tu luyện? Phần kiếp tử diễm đấu khí là đấu khí hỏa hệ, mà song hệ ma pháp của ngươi là thủy với hỏa, theo lý mà nói, phong hệ không chắc có ảnh hưởng gì đối với ngươi !”

Dịch Vân nghe vậy mặc hiện lên một tia bất đắc dĩ, cười khổ nói: “Lão đại, ta cũng vô pháp xác định, vẻn vẹn chỉ là suy đoán thôi… qua mấy tháng nữa là Ma Đấu đại hội bắt đầu rồi, mà ta hiện tại mới đạt tới năm sao đỉnh phong, nếu trong tương lại cần đột phá thăng cấp lên sáu sao lĩnh vực, có thể nói dù là chuyện cực kỳ khó khăn, dù sao tấn tinh cấp không thể so với tinh giai, khó khăn đâu chỉ gấp đôi, huống chi lại là chướng bích lục tinh này…

“Bây giờ cũng chỉ có thể ngựa sống không lo ngựa chết, đổ cược một lần cơ hội vậy .”

Trầm mặc một hồi, môn la khó hiểu hỏi: “Còn một chuyện cuối cùng ta không rõ, ngươi hiện tại căn cơ thực lực còn yếu, vì sao nhất định phải đoạt lại lãnh địa Yêu Đạt Trấn? Không nói tham gia lần Ma Đấu đại hội lần này có thể phải đem thân phận của ngươi phơi ra ánh sáng, ngay cả có thể thắng hay không còn không rõ, cho dù ngươi có thể đạt tới sáu sao sơ giai lĩnh vực, phải chiến đấu với cường giả đỉnh phong, cho dù tốc độ tu luyện của ngươi chính là công pháp truyền thừa vạn năm gia tộc ta Phần kiếp tử diễm, cũng rất rất không dễ dàng làm được, dù cho huyết kế tuyệt học cường thịnh cỡ nào cũng có cái cực hạn…

“Tuy rằng ta cũng không muốn lãnh địa gia tộc Tư Đạt Đặc rơi vào tay người khác, nhưng tình thế quá khó khăn, vì cái gì ngươi không nghĩ tới chuyện đợi cho tương lai thực lực ngươi đủ cường đại, rồi hãy thu khối lãnh địa về ?”

Lắc lắc đầu, Dịch Vân nói:“Lão Đại ngươi nói như vậy, là bởi vì ngươi đối với luật pháp đế quốc có điều không biết, một khối lãnh địa một khi thụ phong ra ngoài, sẽ không còn thuộc vương thất đế quốc, mà thuộc về tư nhân, trừ phi gia tộc được thụ phong phạm vào tội lớn không thể tha thứ, nếu không cho dù đế vương cũng không có quyền thu hồi nó trở về.

“Đây là luật sắt của đế quốc, ai cũng không thể thay đổi! Cũng vì thế, Tư Đạt Đặc gia tộc xuống dốc đã lâu, lại trấn giữ Yêu Đạt Trấn phạm vi mấy trăm dặm, lãnh địa tiềm chất cực kỳ phát triển, vương thất đế quốc lẫn các đại thế gia thèm đỏ mắt, nhưng mà ai cũng không thể đoạt nó từ tay gia tộc ta, không phải bọn họ không muốn mà là không thể !”

Dừng một chút, Dịch Vân nói tiếp: “Nếu lãnh địa Yêu Đạt Trấn thật sự rơi vào tay người khác, như vậy trong tương lại ta muốn đoạt lại chỉ có hai con đường: một là, đợi cho gia tộc sở hữu lãnh địa này phạm tội lớn với đế quốc, chờ bọn hắn bị đế quốc tru diệt xong, tự nhiên nó liền về tay đế quốc, đến lúc đó lại tranh thủ, nhưng mà cơ hội này quá nhỏ, cơ hồ như là không có khả năng.”

“Đường thứ hai, chính là giết toàn tộc bọn họ, giống như đám hắc y nhân kia đồ diệt Yêu Đạt Trấn ta, làm cho khối lãnh địa trở thành vô chủ, sau đó nghĩ biện pháp thu về… chỉ là, ta thật sự sẽ làm như vậy sao ?”

Thẳng cho đên bây giờ, Dịch Vân hận nhất chính là đám hắc y nhân giết hại người dân Yêu Đạt Trấn, hắn như thế nào lại hành ác giống như bọn chúng chứ ?

Môn La nghe xong á khẩu không trả lời được, lát sau nặng nề lắc đầu, thở dài.

Dịch Vân biểu tình lạnh lùng, nhàn nhạt nói: “Y như lời ta nói vừa nãy, hai con đường cái nào cũng không đi được, nếu ngày sau ta cố ý thu hồi Yêu Đạt Trấn chẳng khác nào tuyên chiến với Kỳ Vũ đế quốc… lúc trước Mễ Nặc lão sư từng nói qua, hiện tại Kỳ Vũ đế quốc ít nhất có bốn gã cường giả Tinh Vực, tất cả bọn họ đều nguyện trung thành với vương thất đế quốc, huống chi tương lai ta thật có đạt tới cấp Tinh Vực cũng không thể đơn thân đối kháng cả đế quốc a ?”

“Cho nên, biện pháp trước mắt chính là không cho Yêu Đạt Trấn rơi vào tay người khác, lãnh địa tổ truyền vạn năm ta nhất định phải lấy về, vì thế cơ hội này ta không thể bỏ qua, dù phải bỏ ra đại giới, ta cũng phải làm !”

Dứt lời, Dịch Vân chậm rãi nhắm mắt lại, lập tức tu luyện.

Bên trong u cốc, Dịch Vân vận khởi song hệ ma lực trong khí hải, hai tòa thủy hỏa tinh phách nhất thời tỏa ra ánh sáng hồng lam, đại lượng nguyên tố hai hệ từ phách thạch tập trung vào trung ương ma pháp trận, dũng mãnh dung nhập vào trong thân thể Dịch Vân.

Có lẽ do thủy hỏa nguyên tố dẫn dắt, phong hệ nguyên tố lúc này cũng tuôn ra hướng tới trung ương lao vào, nhập vào nguyên tố hai hệ kia, hỗn hợp thành một khối tràn ngập thân thể Dịch Vân, từng giọt từng giọt chậm rãi hòa tan trong đó.

Lang Lang ở một bên sớm bị kinh ngạc đến ngây người, chợt thấy hỏa hệ phách thạch bỗng nhiên phát ra nguyên tố cực kỳ dày đặc, gấp mấy trăm lần bình thường, nồng độ đậm đặc như thế đối với Thiết Cốt Viêm Lang như nó mà nói giống như một tòa bảo sơn tươi đẹp xuất hiện trước mặt.

Nó mừng rỡ, tru lên một tiếng lập tức chạy vội tới cạnh hỏa phách thạch, nằm sấp xuống đem thân thể dán chặt vào tòa bảo thạch, y như Dịch Vân nó lập tức nhắm mắt tu luyện.

Bên trong cổ đàm u cốc, nhất thời trở lại yên tĩnh, chỉ còn ba tòa phách thạch lẳng lặng tản mát ra ba dòng năng lượng màu sắc khác nhau.

Ba ngày sau, Dịch Vân từ trạng thái tu luyện tỉnh lại, Môn La vẫn canh giữ bên cạnh, vừa thấy hắn tỉnh liền hỏi: “Tiểu tử ngươi hiện tại cảm thấy như thế nào? Có phải đúng như dự đoán không ?”

Dịch vân không đáp, từ từ đứng lên, trong đầu đột nhiên xẹt qua cảnh tượng toàn trấn giai vong nay thành phế tích hoang vắng, lại còn đám hắc y nhân cùng lũ người Lam Duy Nhĩ gia tộc, lại còn Phổ Tu Tư, Ba Đức Lợi, Hán Khác… từng khuôn mặt phiêu phù trôi qua trước mắt.

“Nhanh, cũng sắp… huyết thù người thân thề không đội trời chung, các ngươi những người này ngày sau ta sẽ đào ra từng đám, ta muốn cho các ngươi biết, muốn các ngươi hối hận, năm đó không diệt trừ được ta, để ta sống sót thoát ra là sai lầm lớn nhất mà các ngươi phạm phải, sai lầm dẫn đến ác mộng !” Hai tròng mắt Dịch Vân lấp lánh hàn quang, khóe miệng từ từ mở rộng, bỗng nhiên bật cười: “Ha ha, ha ha ha, ha ha ha ha ha ha ha…”

Cười khẽ, cười to, cười điên dại, từ linh hồn hò hét, tiếng cười cuồng dã tựa như tuấn mã tung vó, quanh quẩn bên trong cổ đàm u cốc…

Lúc này đã là nửa đêm, bốn phía sơn cốc một mảnh tối đen, hắn từ trong đó nhìn thấy một ánh rạng đông…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.