Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 168: Chương 168: Đại viện trưởng






Vừa tiến vào trong động, chỉ thấy một mảnh tối đen, Dịch Vân rút ra một thanh ma binh, rót đấu khí vào, ma binh lập tức phát ra ánh lửa đỏ, chiếu sáng xung quanh động.

Ba mặt đều là vách đá, cực kỳ nhỏ hẹp, hầu như chỉ đủ chỗ xoay người, một đường thẳng vào bên trong, dưới ánh sáng liền thấy Cầu Cầu cũng đang bò sát trên đường, Dịch Vân lập tức đuổi theo.

Thông đạo này cũng không dài, chỉ hơn trăm thước, bốn phía tương đối bằng phẳng, ma binh trong tay phát ra ánh lửa phản chiếu như gương, thông đạo sơn động này tuyệt không phải tự nhiên, nhất định phải có người tạo ra, chỉ là ở trong núi đào ra một con đường tinh tế như vậy, đến tột cùng phải cần bao nhiêu nhân lực, thời gian bao lâu, cùng với sử dụng công cụ để làm đây ?

Cho dù là nhị phẩm đỉnh phong ma binh có thể dễ dàng chém sắt phá thạch, cũng không có khả năng chém ra một cái vách núi thế này.

“Phía sau diễn vũ ma trận của Thiên Phong học viện, lại có một vách núi kỳ lạ thế này, hơn nữa ẩn giấu bí mật, cho dù Mễ Nặc lão sư cũng không biết? Hơn nữa, vừa rồi cửa động tự nhiên hiện ra trên vách núi là chuyện gì? Ta liên tiếp chém gãy ba thanh nhị phẩm đỉnh phong ma binh cũng không để lại chút vết xước trên đó, thông đạo dài trăm mét này tạo ra như thế nào? Quá quỷ dị a !”

Dịch Vân càng xâm nhập, càng không thể hiểu, càng nghĩ càng kinh, vội tăng tốc chạy theo Cầu Cầu.

Khi hắn đi đến cuối thông đạo, phát hiện bên trái, còn có một chỗ rẽ, lại xuất hiện một con đường hơn 10 thước, hơi sửng sốt, hắn lại xoay người đi đến cuối con đường này, chuyển hướng bên phải, bỗng dưng xuất hiện một căn phòng đá rộng lớn trước mặt.

Căn phòng rất lớn, chiều cao hơn 50 thước, diện tích có hơn 2-300 thước, tựa như địa hình trống trải ngoài sơn cốc, nhìn như thạch động thiên nhiên tạo thành, chỉ là ở chính giữa lại đặt một cự thạch đen như mực, trên tảng đá mơ hồ phát ra ánh sáng xám trắng.

Dịch Vân thấy thế cả kinh, ma binh trên tay ngọn lửa giảm xuống, ánh sáng đỏ vừa giảm, hào quang trắng trên tảng đá đột nhiên sáng lên, tựa như pháo hoa trắng bùng nổ, đem cả căn phong đá chiếu sáng như ban ngày, Dịch Vân vội vàng lấy tay che mắt, sau một lát hắn từ từ mở mắt ra.

Chỉ thấy ánh sáng ở tảng đá chính giữa dần giảm, yếu đi nhưng vẫn không biến mất, le lói tựa như ánh nến chiếu sáng căn phòng, bốn phía sương mù nhàn nhạt, nguyên căn phòng hiện ra trước mắt Dịch Vân.

Lúc này, hắn bỗng nhiên thấy Cầu Cầu đang ở trước tảng đá đen kia, hắn liền đi qua, mới đi được năm bước, bỗng nhiên kinh ngạc phát hiện năng lượng thiên địa nguyên tố tràn ngập căn phòng, một đường đi tới hắn hoàn toàn không hề có cảm ứng, lúc này lại đột nhiên dâng lên, hiện tượng không hợp với lẽ thường hắn cũng từng gặp qua, có thể nói là phi thường quen thuộc, chính là khi trước lúc gặp thủy hỏa phong tam hệ tinh phách, đều cảm nhận loại tình cảnh năng lượng nguyên tố dư thừa này.

Tảng đá lớn kia là nguyên tốc phách thạch?” Dịch Vân lập tức hiểu được.

“Đúng vậy!” thanh âm kinh hỉ Môn La truyền đến: “Tinh phách đen như mực lại có thể phát ánh sáng như ban ngày, nếu ta đoán không sai nó hẳn là hắc ám hệ tinh phách thạch! Không nghĩ tới ở cấm địa Thiên Phong học viện lại cất dấu một tòa dị bảo như vậy, tiểu tử ngươi vận khí thật sự thần kỳ, mà Cầu Cầu cũng đúng là rắn tầm bảo, địa phương ẩn mật như vậy nó cũng có thể tìm ra!”

Thế nhưng lại tìm được một tòa nguyên tố phách thạch? Đây không phải thiên địa trân bảo cả Khung Võ đại lục một chút cũng khó cầu sao? Thế nào nó có thể bỗng dưng tìm được, hơn nữa mỗi lần đều là một tảng lớn, Dịch Vân có chút phát mộng.

“Hàm lượng nguyên tố kinh người, cơ hồ có mặt khắp nơi, tràn ngập mỗi một chỗ bên trong không gian, quả nhiên là nguyên tố tinh phách! Chỉ là nguyên tố lưu động đầy đủ như thế vì sao ta đi đến đây mới cảm thụ được?” Dịch Vân thì thào tự nói.

“Nhìn dưới chân ngươi đi! Chỗ này kỳ thật cũng giống nhau, ngươi còn không có nhìn ra sao?” Môn La nói.

Dịch Vân cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy mặt đất dưới chân hắn khắc vô số đồ hình ma pháp, mỗi một thước đất đều có ngoài 10 ma văn trận, tạo thành một bức ma pháp trận phức tạp dị thường. Hắn thấy thế kinh ngạc dị thường, lập tức ngẩng đầu hướng bốn phía nhìn lại, chỉ thấy lấy tảng đá đen làm trung tâm, phạm vi hai trăm thước vuông, mỗi một khối đá đều có khắc ma văn đồ án đồng dạng, tính cả vách tường bốn phía đều thế.

Hắn đã từng thấy qua ma pháp trận cùng loại, trong lòng giật mình lập tức hồi tưởng lại, thất thanh kêu lên: “Cũng giống ma pháp trận trong tổ ốc mật thất ?”

Môn La biểu tình ngưng trọng, gật đầu nói: “Đúng vậy, cùng dạng với mật thất Tư Đạt Đặc gia tộc ta! Loại ma pháp trận này không chỉ có thể hoàn toàn giam giữ năng lượng thiên địa nguyên tố, mà còn có thể bảo hộ không cho ngoại nhân xâm nhập, là ma pháp trận cao cấp nhất, cuối cùng ta có thể hiểu được vách núi bên ngoài vì sao cứng rắn, ngay cả ma binh cũng không thể phá vỡ, chính là do ma pháp trận này bảo hộ !”

Dịch Vân cúi đầu nhìn dưới chân, vừa mới bước vào ma pháp trận này, ám hện nguyên tố liền tràn ngập không gian, khó trách hắn một đường đi tới đều không phát hiện nguyên tố lưu động, chính là do ma pháp trận này hạn chế phạm vi.

“Như thế nào có cùng địa phương giống như tổ ốc? Thạch thất này do ai kiến tạo, không có khả năng lại là tổ tiên đời thứ nhất a? Còn có, cái cửa động kia xuất hiện như thế nào? Bí ẩn nhiều lắm, thật sự nghĩ không ra mà.”

Dịch Vân trong lòng tức thì hiện lên vô số nghi vấn, cẩn thận nhìn bốn phía, chẳng biết tại sao khi hắn đi vào nơi này, luôn có một cảm giác khác thường không nói nên lời/

Cầu Cầu không giống Dịch Vân suy nghĩ nhiều như vậy, nó đi đến trước hắc ám tinh phách dừng một chút, vui mừng rít một tiếng lập tức nhảy lên không, há to mồm hướng quặng mỏ cắn tới.

“Cầu Cầu, chờ một chút, có thể có nguy hiểm !” Dịch Vân nhìn thấy Cầu Cầu hành động, hoảng sợ nhớ tới tổ ốc Tư Đạt Đặc, bên trong quặng mỏ từng đặt ma pháp cấm chế, nếu động vào không thương nặng cũng chết chắc, hắn lập tức quát bảo ngưng, chỉ có điều không còn kịp rồi.

Cầu Cầu rất nhanh bổ nhào vào hắc ám tinh quặng, đang muốn cắn một ngụm xuống, một đạo ma lực đột nhiên bắn tới, nhìn như bụi mù thong thả, lại phát sau đến trước, đánh mạnh lên người Cầu Cầu.

“Oanh !” một tiếng trầm đục vang lên, Cầu Cầu gào thét một tiếng, thân thể nặng nề bay ra xa, đập vào vách đá ngoài hai trăm thước.

“Cầu Cầu” Dịch Vân gặp chuyện bất thình lình liền kinh hãi. Đang muốn tiến đến cạnh Cầu Cầu lại nghe một thanh âm truyền đến:

“Con rắn nhỏ dạy dỗ không tốt, đi vào nhà người khác không nói một tiếng, thấy hắc ám tinh phách liền cắn tới, tốt xấu cũng phải hỏi chủ nhân một cái a? Ta chỉ thay ngươi dạy nó ngoan ngoãn, tiểu hài nhi ngươi không cần cảm tạ lão phu, hắc hắc.”

Thanh âm già nua vọng lại trầm thấp, trong không gian hắc ám quỷ dị, càng thêm vẻ ghê rợn.

“Nơi này có người? Là ai? Đi ra.” Dịch Vân nghe thấy kinh hãi, lập tức đem ma binh hoành ngang ngực, đấu khí toàn thân toàn lực sử ra, vầng sáng hiện lên, thận trọng đề phòng.

“Tiểu hài nhi nhà ngươi giáo dưỡng cũng không tốt a, xông vào nhà người khác lại lấy ma pháp binh khí đe dọa chủ nhân, không thể không dạy, lão phu chỉ bảo cho ngươi ngoan một chút!”

Nói xong, một đạo ma lực màu đên cấp tốc bay đến, tốc độ quá nhanh, Dịch Vân căn bản phản ứng không kịp, chỉ cảm thấy trước mắt đột nhiên chợt lóe, lại “Oanh” một cái, hắn căn bản chưa hiểu chuyện gì xảy ra, tay cầm kiếm tê rần, buông bỏ ma binh, bị đánh bay ra ngoài.

Dịch Vân kinh hoảng quay đầu, thấy ma binh đang nằm ngoài trăm thước kia, va chạm đến vách tường bắn ra tia lửa tung tóe, “Ba” một thanh âm giòn tan, thanh ma binh hoàn hảo nháy mắt gãy thành hai đoạn.

“Một kích chặt đứt ma binh.” Dịch Vân nhất thời sợ ngây người.

Ma binh nhị phẩm đỉnh phong, cho dù là hắn cầm hai thanh trảm nhau, sử hết toàn lực cũng tuyệt không thể gãy làm hai.

Người này thực lực đáng sợ, căn bản không phải loại hắn có thể ứng phó.

Hắn không dám lưu lại nơi đây, lập tức hướng Cầu Cầu chạy tới, đang muốn ôm Cầu Cầu chạy trối chết thì nghe thanh âm Môn La vô cùng kinh hoảng truyền đến: “Dịch Vân đừng nhúc nhích, ngàn vạn lần không cần hành động gì, người nọ là cường giả tinh vực, giờ phút này ngươi bất luận làm gì đều dư thừa, nghe hắn cái đã, không nên chọc giận hắn a!”

Dịch Vân nghe vậy toàn chân kịch chấn, quay đầu nhìn về phía sau thất thanh kêu lên: “Cường giả tinh vực ?”

Thanh âm già nua trong thạch thất quanh quẩn: “Ái, mới đối mặt ngắn ngủn thời gian ngươi lại có thể thấy được tu vi lão phu? Một tiểu hài nhi năm sao có cái nhãn lực này, không đơn giản a.”

Dịch Vân nhìn phía phát ra thanh âm, không thấy bất cứ thân ảnh nào, trước mắt chỉ là một mảnh tối đen, Cầu Cầu lúc này bò lại bên người, hắn ôm Cầu Cầu vào lòng, thấy nó không quá tổn thương mới khẽ thở ra, áp chế nội tâm hoảng sợ, hắn rất cẩn thận nói: “Tiền bối, tiểu tử là trong lúc vô tình mới xông vào nơi này, về phần vào bằng cách nào ta cũng không biết, không phải cố ý quấy rầy tiền bối, ta hiện tại lập tức rời đi, hy vọng ngài bỏ qua cho.”

Thanh âm già nua cười hắc hắc nói: “Tự dưng đi vào? Nếu đến đây, liền cùng lão phu nói mấy câu, lão phu đã 900 năm hơn chưa thấy qua người nào a.”

Dịch Vân đến bây giờ vẫn tìm không ra vị trí cường giả tinh vực, lại nghe hắn nói có đến hơn 900 năm không gặp người, trong lòng dâng lên một trận hàn ý.

Một lát sau, thanh âm già nua kia lại vang lên: “Đừng tìm, lão phu ở góc ngay trước ngươi, đi tới là có thể thấy lão phu.”

Dịch Vân nghe vậy, từng bước đi tới phía trước, cực kỳ thong thả, trong lòng hắn vẫn còn kinh hãi, nhẹ giọng hỏi: “Tiền bối, nơi này là cấm địa sau núi Thiên Phong học viện, bình thường không cho ngoại nhân tiến vào, ngài rốt cục là người nào?”

“Ta là ai? Ha ha ha, lão phu chính là viện trưởng đầu tiên Thiên Phong học viện, Bối Lợi Mỗ !”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.