Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 137: Chương 137: Giá của ma binh






“Ngạc Đa Đồ, thần bí bằng hữu của ngươi đến tột cùng bao giờ mới trở về ?”

Ngồi ghế trên trong phòng khách, Cát Âu hỏi Ngạc Đa Đồ, trong giọng nói có vẻ sốt ruột.

“Cái này… tộc trưởng, hắn lúc rời Thiên Phong thành từng nói qua, tối đa nửa năm sẽ quay lại.” Ngạc Đa Đồ rất bất đăc dĩ đáp.

Từ khi Dịch Vân rời khỏi, Cát Âu luôn luôn ba điều bốn chuyện gọi hắn tới hỏi, bắt đầu từ ba tháng trước cứ 10 ngày lại gọi hắn một lần, kể từ tháng thứ 4 thì 3-4 ngày một lần, cho tới bây giờ chỉ cách 1-2 ngày lại gọi, không cần Cát Âu tìm người gọi, hắn cũng biết bản thân cần trả lời cái gì.

Có thể được tộc trưởng gia tộc coi trọng như vậy, đã vượt xa chức vị hiện tại của hắn, đãi ngộ của một nghi trượng cao cấp không thể như vậy, Ngạc Đa Đồ cũng thành người có tiếng trong Kiệt Nặc Tư gia tộc.

Mọi người trong gia tộc thấy hắn được tộc trưởng sủng ái như vậy, người người đều đỏ mắt, các nghi trượng cao cấp khác càng đố kỵ, hận không thể được tộc trưởng ngày ngày triệu kiến là chính mình.

Tuy là như vậy, nhưng trong lòng Ngạc Đa Đồ cũng không có một tia vui mừng, ngược lại có điều bất đắc dĩ.

Cát Âu đương nhiên sẽ không tìm hắn uống trà nói chuyện phiếm, mỗi lần nhìn thấy hắn, cũng chỉ hỏi một cầu như nhau: “Người đó đã quay về chưa ?” Mà hắn mỗi lần đều trả lời như nhau: “Một hai ngày nữa, có thể là ngày mai trở về !”

Đồng dạng hơn nửa năm, hiện tại mỗi ngày hắn đều cố ý đi đến trước tộc trưởng, sớm tối nói hai ba câu như nhau, hắn thực sự không biết làm sao…

“Ô, nửa năm rồi nhỉ? Ngạc Đa Đồ, nửa năm trước cho tới hôm nay, vừa lúc ngươi cầm 20 thanh ma pháp binh khí cho gia tộc, không nghĩ tới một lần, ta lại đợi nửa năm.” Cát Âu nhàn nhạt nói.

Ngạc Đa Đồ không nghĩ tới tộc trưởng lại nhớ kỹ như thế.

“Ngồi, đừng quá khẩn trương !” Chờ Ngạc Đa Đồ ngồi vào chỗ của mình, Cát Âu cười nói: “Ngạc Đa Đồ, bản tộc trưởng đã nói qua vài lần, sau này chỉ cần bản tộc trưởng tìm ngươi nói chuyện, không cần ta nói, chính ngươi tự tìm ghế mà ngồi.”

“Đây… có phân biệt trên dưới, tộc quy có ghi rõ, Ngạc Đa Đồ không dám làm như vậy.”

Cát âu lắc đầu, trầm giọng nói: “Tộc quy có quy định, đơn giản là Thưởng Phạt phân minh bốn chữ, ngươi có khả năng nửa năm trước vì gia tộc hiến 20 thanh ma binh, tại toàn bộ đế quốc mà nói, là đã lập một đại công cho gia tộc, cho ngươi ngồi có quyền lợi ngồi trước mặt tộc trưởng cũng là thưởng một phần nhỏ công lao mà thôi !”

“Về phần tưởng thưởng khác, phải đợi chính thức kết thúc buôn bán, bản tộc trưởng sẽ cùng trưởng lão gia tộc, sẽ quyết định thưởng cho ngươi loại nào !”

Ngạc Đa Đồ hiểu rõ ý tộc trưởng nói, buôn bán nếu có thể chân chính xong xuôi, hay hai bên thỏa thuận ổn thỏa, cũng là muốn chờ Dịch Vân trở về mới được.

“Ngạc Đa Đồ vì gia tộc làm việc, không dám lại yêu cầu phần thưởng nào nữa !” Ngạc Đa Đồ cúi đầu nói.

Cát âu cười nói: “Tộc quy gia tộc tổng cộng cso 360 điều, điều ở giữa là bốn chữ Thưởng Phạt phân minh, tất cả đều là vì lâu dài của Kiệt Nặc Tư gia tộc, không phải là hậu đãi một mình ngươi, việc này trong lòng bản tộc trưởng đã có định kiến, giao dịch kết thưc ngày nào, sẽ chính thức tìm người nói chuyện !”

“Vâng… Ngạc Đa Đồ minh bạch, đa tạ tộc trưởng !”

“Nếu nói sẽ trở về, đã qua nửa năm, bằng hữu kia của người thế nào còn không quay lại ?” Cát Âu lại hỏi.

Ngạc Đa Đồ cười khổ một trận đáp: “Tộc trưởng, bằng hữu ta nửa năm trước có nói ra ngoài du lịch một phen, từng bảo tối đa nửa năm quay lại, hắn cũng đã xin phép nghỉ dài hạn ở Thiên Phong học viện, hẳn sẽ phải trở về thôi !”

“Ồ… bằng hữu ngươi có hay không từng nói qua hắn thuộc gia tộc nào ?”

“Không có! Hắn rất không thích người khác tìm hiểu lai lịch xuất xứ, Ngạc Đa Đồ tự nhiên sẽ không chạm đến điểm đó của hắn, cho nên ta vẫn luôn một mực không hỏi.”

Cát Âu suy nghĩ một chút lại hỏi: “Hắn giao cho ngươi ma pháp binh khí, là hắn lấy từ gia tộc hay là hắn có phương pháp đặc thù khác ?”

“Ta cũng khôngg biết, nhưng mà, hắn bình thường rất hứng thú ở thiết phường, thường xuyên luyện khí trong đó.”

Ngạc Đa Đồ nói vừa mới nói xong, cát âu lập tức đứng dậy thất kinh hỏi: “ Cái gì? Ngươi nói hắn tự chế tạo binh khí ?”

“Vâng… hẳn không sai. Thế nhưng ma pháp binh khí này hẳn không phải hắn tự thân luyện tạo, ta từng vài lần nhìn qua hắn, mỗi lần đều thấy hắn đem quáng tài đập cho phế đi, trong góc phòng thiết phường luôn luôn có một đống lớn binh khí phế phẩm, xem ra đả luyện binh khí của hắn so với thợ rèn bình thường kém rất nhiều, mỗi tháng đều chính ta phái người đem phế quáng mang đi.”

Ngạc Đa Đồ thấy cát âu đột nhiên đứng lên, vội vàng giải thích.

Cát Âu đứng trầm ngâm một hồi, lại ngồi xuống nói: “Ta đương nhiên không phải nó bằng hữu ngươi chế tạo ra ma pháp binh khí, một người có thể nào luyện ra 20 thanh ma binh nhị phẩm đây? Thế gia luyện khí từ xưa đều là một người phụ trách một khâu, một thanh ma pháp binh khí luyện thành thường thường là do 2-3 luyện khí đại sư cùng hợp tác mới có thể… chỉ là nghe được hắn có tập quán luyện tạo binh khí, ta mới kinh ngạc chút…”

“Ta trước nghĩ hắn phải là thiếu gia ăn chơi của một gia tộc lớn, hiện tại hầu như xác định suy đoán này, hắn rất khả năng là một trực hệ đệ tử luyện khí thế gia, chỉ có tại gia tộc lớn dạng này mới có thể vẫn duy trì tập quán luyện khí, mà hắn có khả năng xuất ra một khoản lớn như vậy, bằng hữu kia của ngươi khẳng định là đến từ một luyện khí thế gia cổ xưa của đế quốc.”

Ngạc Đa Đồ yên lặng gật đầu, hắn có thể lý giải Dịch Vân rõ ràng hơn Cát Âu, sớm đã suy luận như thế.

“Việc này là lần đầu tiên xảy ra a!” Cát Âu nói: “Hai viên Long đảm thạch bao giờ mới có thể đưa đến Thiên Phong thành ?”

Ngạc Đa Đồ lập tức đáp: “Hai viên Long đảm thạch chúng ta mua xuống từ nửa năm trước, chỉ là từ Bối Mông Đặc đế quốc đường xá xa xôi, hơn nữa hiện tại biên cảnh đế quốc kiểm tra gắt gao, thương đoàn vận chuyển của chúng ta không thể khác hơn phải đi đường vòng… Hẳn là thêm một tháng thời gian mới đến được Thiên Phong thành.”

Cát âu nghe xong chợt trầm mặc, Ngạc Đa Đồ biết tộc trưởng đang suy nghĩ chuyện gì, cũng lẳng lặng ở một bên không nói một câu.

Một lúc lâu lúc, cát âu nhàn nhạt hỏi: "Ngạc Đa Đồ, lấy ngươi lý giải bằng hữu kia, 20 thanh nhị phẩm ma binh chúng ta ra giá thế nào mới làm hắn thỏa mãn ?”

“Ah… hắn lúc đó chỉ vì mua đủ số 20 vạn Long đảm thạch mới đem ma pháp binh khí giao cho ta tiêu thụ, ta nghĩ chí ít cũng phải vượt qua cái số này mới được, hơn nữa ta gần nhất có tra qua giá cả thị trường, một thanh ma binh nhị phẩm trung giai đã ngoài 20 vạn kim tệ, gia tộc bọn ta cũng không thể chém giá quá lớn được !” Ngạc Đa Đồ nói.

Ngạc Đa Đồ sở dĩ nói như vậy là bởi vì lo lắng Cát Âu ép giá quá thấp, làm hắn vô pháp giao cho Dịch Vân mà thôi.

Cát âu lắc đầu, than thở: "Ngạc Đa Đồ, ngươi quả nhiên không rõ giá trị chân chính của ma pháp binh khí, lại là ma binh nhị phẩm giai… cũng không trách ngươi, dù sao nghi trượng cao cấp chỉ là phụ trách sinh ý, sẽ không biết loại này…”

“Bản tộc trưởng nói cho ngươi biết, giá 20 thanh ma pháp binh khí này, ta một thanh cũng không bán ra ngoài, toàn bộ phải do Kiệt Nặc Tư gia tộc chúng ta giữ lấy, mới cố ý hỏi ngươi, chúng ta cần ra nhiều ít giá cả cho bằng hữu ngươi thỏa mãn ?”

Ngạc Đa Đồ nghe xong kinh hãi, gia tộc mua toàn bộ ma binh ?

Nếu một thành 20 vạn kim tệ, 20 thanh là 400 vạn nha, cái giá này coi như là Kiệt Nặc Tư gia tộc cũng là kim ngạch khổng lồ, trừ khi đem giá này đè xuống, gia tộc phải cấp tốc đem hàng hóa toàn bộ bán ra mới đủ cái số này.

Ngạc Đa Đồ có chút khó xử nói: “Tộc trưởng, nếu là chúng ta ra giá cả thấp hơn giá thị trường, ta không biết bằng hữu có thể tiếp thu hay không…” Nói đến đây, Ngạc Đa Đồ cũng không biết nên nói thế nào nữa.

Khoát tay áo, cát âu nhàn nhạt nói: “Xem ta ngươi hiểu sai ý, sở dĩ ta nói, Ngạc Đa Đồ ngươi không rõ giá trị chân chính ma pháp binh khí. Làm sao có thể dùng tiền để mua được ma binh? Giá cả trong đế quốc đều là tham khảo, coi như gấp 2-3 lần cũng rất phổ biến.”

Ngạc Đa Đồ thất kinh, nếu là như thế, tộc trưởng vì sao còn hỏi ý kiến hắn?

Cát âu đứng lên, trầm giọng nói: “Bản tộc trưởng dự định lấy 1 thanh 20 vạn kim tệ, mua đứt 20 thanh, Ngạc Đa Đồ ngươi cho giá như vậy bằng hữu kia có tiếp thu không ?”

Ngạc Đa Đồ nghe vậy toàn thân chấn động, đứng im tại chỗ.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.