Cấm Huyết Hồng Liên

Chương 147: Chương 147: Thí tâm thạch - Đá thử tâm (thượng)






Đêm dần khuya, nhìn ánh nến yếu ớt bên cạnh, Dịch Vân không ngờ một điểm khốn ý cũng không có, đơn giản ngồi xếp bằng trên giường, hồi tưởng tràng chiến đấu kinh qua ngày hôm nay.

“Lão đại, kỹ năng tự bạo của Ám dực ngột ưng thật đáng sợ, cả cường giả Lục tinh Võ cuồng như Ba Khắc cũng e ngại ba phần, mà chúng nó mới là tứ giai ma thú. Nghe nói Ba Bố Á dong binh đoàn đại bộ phận thương vong đều là do Ám dực ngột ưng tự bạo mà chết, sau này nếu gặp phải ma thú như vậy, ta chắc phải biến gấp là tốt nhất.”

Dịch Vân nhớ tới uy lực bạo tạc, trong phương viên 10 thước hầu như không có bất luận cái gì sống sót, tự nghĩ mình tuyệt đối không có năng lực chống lại, thật là may mắn không có chết, nếu gặp chỉ sợ bị oanh tạc hai tay như gã dong binh, tay chân không nguyên vẹn.

Môn La cười nói: “Ngươi không cần lo lắng cái này! Ta đã nói rồi, loại ma thú có kỹ năng tự bạo thế này nhất định đều là Hắc Ám thuộc tính, chủng loại này số lượng không nhiều, dù ngươi tận lực đi tìm còn chưa chắc gặp được, sinh thời lão đại ta ngang dọc toàn đại lục, gặp qua hàng nghìn vạn ma thú, nhưng nhìn thấy loại ma thú thuộc tính này cũng là cực nhỏ, Ba Bố Á dong binh đoàn gặp 20 đầu Ám dực ngột ưng vây công chỉ có thể nói bọn họ đủ xui mà thôi.”

“Ma thú Hắc Ám hệ rất ít hả ?” Dịch Vân ngạc nhiên nói.

Gật đầu, Môn La nói: “Trong bát đại nguyên tố, chủng loại ma thú Hắc Ám cùng Quang minh hệ số lượng đều là ít nhất, là hi hữu tồn tại. Nhưng mà cũng là tương đối, mấy loại ma thú này một đầu bất kỳ đều ngoài thất giai, thực lực phi thường cường hãn, còn hơn cùng giai ma thú thuộc tính khác.

“Nhìn Ám Dực Ngột Ưng thì biết, rõ ràng chỉ là đẳng cấp tứ giai thế nhưng năng lực phòng vệ cũng gần tới đẳng cấp ma thú ngũ giai, chúng nó tốc độ cực nhanh, còn hơn Lang Lang ngũ giai một bậc, mà chênh lệch loại này, càng cao giai càng rõ ràng.”

Dịch Vân nghi hoặc: “Tốc độ Ám dực ngột ưng cực nhanh không sai, thế nhưng lực phòng vệ lại mạnh? Ta không nghĩ thế a, ngày hôm nay ta đơn giản làm thịt 4 đầu, ngoại trừ bay tốc độ nhanh, hơn nữa kỹ năng tự bạo mang tính hủy diệt, ngoài ra không có đặc điểm gì nữa !”

“Đó là bởi vì ngươi cầm trên tay là ma binh nhị phẩm đỉnh phong a!” Môn La cười khổ nói: “Tràng chiến đấu thảm liệt trước đó, các dong binh lấy đao kiếm chém vào người Ám dực ngột ưng, đại bộ phận chỉ có thể lưu lại vết thương, không hề chạm vào miếng thịt nào, bởi vậy mới để hơn 10 người liên hợp phục kích một đầu, lấy mạng đổi mạng vây sát.”

“Ngay cả Lục tinh Võ cuồng Ba Khắc bị vây công cũng thấy khó khăn, bởi hắn không có nắm chắc một đao thuấn sát chúng nó, trói tay trói chân cho nên mới làm hắn bị tứ giai Ngột Ưng quấn lấy.

Dịch Vân lúc đó bị Ngột Ưng đột nhiên tự bạo làm sợ hãi, đại bộ phận tâm lực đặt trên người Ba Khắc cùng Khiết Tây Tạp, trái lại không như Môn La tỉ mỉ quan sát tình hình chiến đấu chung quanh.

Dừng một chút, Môn La còn nói: “Còn nhớ Hồng nhãn cự hạt ở Lạc Nhật sơn mạch? Kỳ thực, Ám dực ngột ưng phòng vệ tuy hơi kém so với chúng nó nhưng chỉ hơi yếu một ít mà thôi, nếu ngày hôm nay ngươi cầm trên tay không phải ma binh nhị phẩm, mà là ma binh nhất phẩm cao giai chí ít ngươi phải dùng 8 phần đấu khí mới có thể thuận lợi chặt xuống một đầu Ám dực ngột ưng.”

Lúc đầu Dịch Vân bất luận thế nào cũng khảm không vào lớp vỏ cứng Cự Hạt, mà Ám dực ngột ưng chỉ hơi yếu hơn chút.

Trầm mặc một hồi, Dịch Vân than nhỏ nói: “Lão đại nói như vậy, hẳn là như thế đi, thật không nghĩ tới đồng dạng là ma pháp binh khí hơn kém một phẩm giai, uy lực sẽ khác biệt lớn như thế a !”

“Ma binh phẩm giai phân ra, tổng cộng lục phẩm 24 giai, một phẩm khác biệt kỳ thực giống như đấu khí ma pháp, cách 1 cự ly tinh cấp là một khoảng hào cực rộng, uy lực căn bản không thể so sánh với nhau, ma binh cao phẩm giai đều là vật người người tranh cướp đó !” Môn La cười nói.

“Ha ha, ta hiểu rồi, ban đầu Ni Tư thành chỉ hay lời ngon tiếng ngọt muốn ta mỗi tháng đưa cho hắn nhiều hơn một ít ma binh, mỗi tháng số lượng 50 thanh, căn bản vô pháp ứng phó nhu cầu của thế gia đại tộc tìm tới, làm hắn đau đầu nhỉ ?” Nói đến Ni Tư, Dịch Vân bỗng nhói lên một trận ấm áp, bằng hữu hắn không nhiều lắm, Ni Tư hẳn coi như một người trong đó đi.

Nói đến Ni Tư hẳn nghĩ tới La Lôi, chẳng biết nàng ta hiện tại ra sao, ban đầu nói qua sẽ tới học viện bài danh đệ nhất đế quốc, tham gia khảo hạch Kỳ Võ học viện, cũng không biết có thuận lợi tiến vào hay không?

Lúc đầu từ biệt, trong nháy mắt đã qua hai năm, mà bằng hữu này cũng không hẹn ngày gặp lại, Dịch Vân chỉ có thể chờ đợi bọn họ mọi sự đều tốt.

“Không đồng dạng như vậy, ngươi chưa minh bạch rõ ràng !”

“Có ý tứ gì?” Dịch Vân từ suy nghĩ thanh tỉnh lại, không giải thích được liền hỏi.

Môn La nhàn nhạt nói: “Trên lịch sử đại lục, một ma binh cao phẩm giai có thể khiến cho đấu tranh diễn ra vô số kể, không chỉ địch nhân đánh nhau, còn cso đồng tộc thân nhân, huynh đệ dòng họ phản bội lẫn nhau, vì ma binh mà chém giết, cuối cùng đều nhuộm đầy máu mà kết thúc, đây là một khúc kịch máu, mặc kệ nhiều năm trôi qua, tại đại lục chuyện này không ngừng xảy ra khắp nơi.”

“Cho nên tại thời đại của ta, ma pháp binh khí có một danh xưng.”

"Là cái gì?" Dịch Vân ngạc nhiên nói.

Môn La lắc đầu, một chữ một chữ nói ra: “Thí tâm thạch !”

"Thí tâm thạch?" Dịch Vân mặc niệm một lần, hai mắt mờ mịt, hiển nhiên là nghe không hiểu.

Đang định hỏi rõ ràng thì ngoài lều bỗng nhiên truyền đến tiếng vang.

Chỉ thấy lều vải bị giật nhẹ một cái, một bóng người xinh đẹp tay chân nhẹ nhàng đi đến, người này tóc dài, áo choàng qua vai, vóc người tinh tế, theo động tác từng bước mà quần áo trước ngực bồng bềnh, rõ ràng là một nữ tử vóc người hoàn mỹ, đúng là Khiết Tây Tạp.

“Khiết Tây Tạp, đã nửa đêm vì sao tới lúc này?” Dịch Vân thấy Khiết Tây Tạp lén lút mở màn tiến đến, tâm trạng nghi hoặc, lập tức mở miệng hỏi.

Khiết Tây Tạp vừa tiến vào liền thấy Dịch Vân không ngủ, dĩ nhiên ngồi xếp bằng trên giường, bị dọa sốc, bưng ngực bình tĩnh trở lại, nhẹ giọng kiều nói: “Dịch hỏa, vừa lúc ngươi còn chưa ngủ, tỷ tỷ là có chuyện nói với ngươi một chút.”

Nói xong, Khiết Tây Tạp đi tới trước mặt Dịch Vân, ngồi bên cạnh hắn, thở ra một ngụm hương khí: “Dịch hỏa, nghĩ đến ngày mai rời đi, cũng không biết sau này có gặp lại, tỷ tỷ rất không muốn a!”

Khiết Tây Tạp lúc này thân thể nhích lại gần, Dịch Vân phát giác hiện tại nàng đang mặc một tầng áo sa mỏng, dưới ánh nến phản chiếu, ẩn ẩn ôn ngọc hùng vĩ, khu vực thần bí giữa hai chân, đúng là hắn nhìn một cái không sót lại gì.

Lơ đãng thoáng nhìn, Dịch Vân nhất thời ngây người!

Hắn vốn là tiểu tử đầu xanh tơ đã bao giờ gặp qua ngọc cảnh tuyệt vời như vậy, hắn không phải không thấy qua nữ nhân, hình ảnh La Lôi tắm rửa thường hiện lên trong óc, vẫn như cũ róc rách trong mắt, thân thể nữ tính tuyệt vời, nam tử bình thường xem qua làm sao quên được ?

Chỉ là, khi đó hắn thấy là quả táo xanh còn ngây ngô, làm sao so được với táo chín đỏ hồng trước mắt, tư vị nữ nhân thành thục, chỉ liếc mắt là khiến người mê say.

“Khiết Tây Tạp tỷ tỷ có việc gì ngày mai gặp đi, mau trở về đi thôi !”

Dịch Vân da mặt đỏ bừng, bối rối dời ánh mắt, đang muốn đứng dậy đi ra ngoài trướng, nhưng bị Khiết Tây Tạp ôm lấy gắt gao.

Khiết Tây Tạp ôm chặt Dịch Vân, gương mặt kề sát, dùng mũi thon ghé sát mũi hắn, hai đầu nhọn không ngừng cạ sát trên lưng Dịch Vân, thở ra một hơi hương khí: “Tỷ tỷ luyến tiếc ngươi, muốn cùng ngươi vượt qua một đêm mê say, khiến cơ thể ta vĩnh viễn nhớ kỹ ngươi.”

Lúc này thân thể hai ngươi kề sát một chỗ, Dịch Vân phát hiện trên ngực đang có hai luồng lửa nóng mê người không ngừng ma sát, dục niệm nguyên thủy bị khơi mào, biết không tốt, hai mảnh môi thơm mềm mại đột nhiên khắc trên miệng hắn, một cổ tư mị kéo tới, đầu óc dần mê, mí mắt dần khép, nguyên bản muốn đưa tay đẩy ra, lúc này vô lực đặt trên ngực Khiết Tây Tạp, đúng là sử không ra một điểm khí lực.

Dịch Vân cho tới bây giờ chưa từng buồn ngủ qua, cảm thụ thân thể cảm giác tuyệt vời không gì sánh bằng, người đẹp đặt trong lòng như mơ, đầu hắn dần chìm vào khoảng không, không còn có ý định gì nữa.

Ngay thời khắc ý loạn thần mê, trong đầu đột nhiên nổ lên một tiếng rống, là thanh âm Môn La: “Hắc Ám ma pháp? Hôn mê thuật? Cẩn thận !”

Dịch Vân nghe tiếng lập tức kinh tỉnh lại, mở mạnh hai mắt, kinh hãi thấy trong mắt Khiết Tây Tạp đột nhiên hiện lên tia lạnh băng, chưa kịp phản ứng thì bỗng nhiên cảm ứng được một cổ sắc bén hướng yết hầu hắn đâm tới.

Không kịp suy nghĩ, đấu khí trong cơ thể bạo chuyển, vô ý thức vận kình lên tay đánh ra, “Ba!” một tiếng, hai tay Khiết Tây Tạp bị đánh văng ra, thân thể cũng bị lực đạo ép bay, lúc này một thanh chủy thủy nhọn hoắc rơi xuống trên mặt đất “Ba!” một tiếng.

Dịch Vân cúi đầu vừa nhìn, liền sửng sốt, nhất thời một thân mồ hôi lạnh đổ ra.

Chỉ thấy chuôi trủy thủ này toàn bộ màu đen, thân kiếm lóe mũi nhọn lạnh ngắt, đây là một thanh ma binh nhất phẩm trung giai, hơn nữa lại là trủy thủ hắc ám thuộc tính, trên thân vẽ loạn một tầng xanh lét dịch thể, dưới ánh nến chiếu xuống thấu ra quang mang quỷ dị, hiển nhiện trên đó là kịch độc, nếu dưới hoàn cảnh không hề phòng bị, bị chuôi trủy thủ này đâm trúng yếu hầu, khẳng định không thể không chết !

Nếu không phải Môn La nhắc nhở đúng lúc, hắn hiện tại đã…

Nghĩ đến hậu quả có khả năng nhất, trong lòng Dịch Vân đột nhiên nổi giận, đấu khí hỏa hồng tức thì vận chuyển toàn thân, hướng Khiết Tây Tạp đang ở giữa không trung bay đến.

Kế Khiết Tây Tạp lập ra có thể nói lưới trời không lọt, trong ao đầm ma thú muốn giết một gã năm sao Võ đồ coi như cường giả Ba Khắc xuất thủ nếu một kích không trúng, khả năng còn cho hắn nương địa thế trốn chạy, đến lúc đó có thể phiền phức nặng nề.

Phương pháp ổn thỏa nhất là như tình hình ban nãy, làm Dịch Vân ngoan ngoãn một chỗ, cho hắn một phát Hôn mê thuật, cận thân ám sát.

Hôn mê thuật chỉ là Hắc Ám hệ ma pháp ba sao, vị giai không cao nhưng nếu do năm sao Pháp đồ thi triển thì coi như năm sao Võ đồ cũng vô pháp chống lại, mặc dù hiệu quả chỉ ngắn ngủi vài giây, nhưng cũng đủ giết Dịch Vân 3-4 lần.

Kế hoạch vẫn tiến hành thuận lợi, Dịch Vân y như mong muốn, đơn giản bị nàng làm hôn mê, chỉ là tại thời khắc trọng yếu Dịch Vân bỗng nhiên tỉnh táo lại, không được một lần chớp mắt như sét đánh rớt chủy thủ kịch độc, cũng tuyên cáo kế hoạch lưới trời không sót thất bại.

Khiết Tây Tạp bị Dịch Vân đánh bay thì đã biết tình hình không ổn, lập tức niệm khởi ma pháp chú ngữ, thấy vẻ mặt Dịch Vân nổi giận, trong mắt sát ý đại tăng thì trong lòng run rẩy, nhưng chú ngữ đã hoàn tất, đưa tay về phía trước hô: "Kịch độc toan thực thuật!"

Dịch Vân vận khởi thập thành đấu khí mãnh liệt hướng Khiết Tây Tạp truy kích, hắn lúc này nổi giận phi thường, dưới tràng chiến đấu với Ám dực ngột ưng hắn từng hai lần tương cứu, nếu không có hắn Khiết Tây Tạp chỉ có thể thành xác chết không toàn thây, mà thị lại báo đáp hắn như thế?

Trong lòng lửa giận bốc lên, trên mặt cũng lạnh lùng bình tĩnh, trong chớp mắt vọt tới cách Khiết Tây Tạp hai thước, bỗng nhiên một đoàn nước xanh đen quỷ dị hiện lên hướng hắn bao trùm, Dịch Vân đang muốn tách ra, thoáng nhìn xuyên qua bóng nước Khiết Tây Tạp nhân cơ hội xoay người bay ra ngoài trướng bỏ chạy.

“Tuyệt không buông tha ả!”

Hàm răng cắn chặt, Dịch Vân trong nháy mắt bỏ qua ý niệm tránh né, vận khởi đấu khí hình thành vòng bảo hộ bên ngoài cơ thể, toàn thân hiện lên màng ánh sáng bay qua bóng nước xanh đen quỷ dị.

"Tư tư tư "

Trong nháy mắt tiếp xúc bóng nước, luồng nước xanh đen bắt đầu tan rã rất nhanh, bốc hơi thành hơi nước, mùi tanh hôi không gì sánh được, trong lúc đó hỏa đấu khí hộ thể của hắn cũng hòa tan rất nhanh, khi phá tan bóng nước quỷ dị hắn toàn thân hơi tiếp xúc làn nước thế nhưng dùng mắt có thể thấy da thịt lấy tốc độ hư thối dần lan ra.

“Hắc Ám ma pháp thật đáng sợ, ngay cả kình khí hộ thể của Phần kiếp tử diễm cũng có thể ăn mòn, ngoài ý liệu a!” Dịch Vân trong lòng kinh hãi.

Vận chuyển đấu khí chảy đi khắp toàn thân, bức độc tố ra ngoài cơ thể, dưới chân không hề chậm lại, mà còn nhanh hơn chạy ra, đuổi theo Khiết Tây Tạp.

Khiết Tây Tạp chạy ra ngoài trướng, cũng chỉ mới cách 2-3 thước, đột nhiên nghe được phía sau một trận thanh âm dịch thể hóa khí, quay đầu vừa nhìn liền kinh hãi thấy bóng nước nàng sử ra toàn bộ bị Dịch Vân đốt tiêu tán, một đoàn thân ảnh cháy đỏ dũng mãnh hướng nàng trùng kích, khiến nàng không kịp thoát ra vòng doanh trướng này.

Khiết Tây Tạp dưới kinh hãi, lập tức xoay người xuất ra một ma pháp: “Hắc Ám ma thuẫn !”

Dịch Vân đuổi tới phía sau Khiết Tây Tạp, thấy nàng đột nhiên xoay người kinh hoảng xuất ra ma pháp hộ thuẫn đen như mực, cười lạnh một tiếng, toàn thân đấu khí tụ tập song quyền, bạo kích lên ma pháp thuẫn.

“Rầm!” vang lớn một tiếng, ma pháp thuẫn nhất thời vỡ vụn, thân ảnh Khiết Tây Tạp lúc này cũng xuất hiện trước mặt Dịch Vân.

Trong lúc Dịch Vân gom toàn lực một quyền kích lên Khiết Tây Tạp thì đột nhiên nhìn thấy nàng kinh hoảng chảy nước mắt, khuôn mặt mang theo kinh hãi không gì sánh được, Dịch Vân tức thì nhớ tới nàng có thể có huyết thống quan hệ với Lam Duy Nhĩ gia tộc, do dự một hồi, liền hóa quyền thành chưởng, thu hồi bảy thành lực đạo đánh lên bụng, oanh Khiết Tây Tạp nặng nề bay ra ngoài doanh trướng.

“Phịch!” Bụng Khiết Tây Tạp truyền đến âm thanh xương vỡ, trong miệng phun ra ngụm máu lớn, thân thể như diều đứt dây ngã trên mặt đất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.