Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 14: Chương 14




Trong khoảng thời gian Lâm Tiểu Niên ốm, Kiều Hoài Ninh đương nhiên cũng không rãnh rỗi chút nào. Anh đã hỏi tất cả những người bạn đang học trong viện Y Khoa của mình rằng: “Tại sao chỉ ngấm lạnh thôi, mà lại sốt cao triền miên như vậy?”.

Hầu như tất cả mọi người đều nói: “Hệ thống miễn dịch của cơ thể tự nó phát huy công năng phòng dịch, không sao đâu!” Lúc đó Kiều Hoài Ninh mới yên tâm.

Trong khoảng thời gian đó, anh cũng đến thăm Lâm Tiểu Niên, nhưng không vào phòng, chỉ đứng dưới ký túc xá nữ, đưa cho Thẩm Tam Nguyệt một túi hoa quả to mà bình thường Lâm Tiểu Niên rất thích ăn.

Thẩm Tam Nguyệt nói: “Bây giờ Tiểu Niên không ăn gì cả, những thứ này đều thuộc về chúng em rồi.”

“Vậy thì hãy thay anh chăm sóc tốt cho cô ấy.” Vì anh lo lắng, nên dáng vẻ về ngoài rất lập cập và lo lắng, đến ngữ điệu cũng đầy vẻ lo lắng, vội vàng.

“Yên tâm đi, không mời chúng em ăn, chúng em cũng sẽ chăm sóc cho cô ấy.”

Lúc Kiều Hoài Ninh lặng lẽ rời đi, Thẩm Tam Nguyệt vẫn tự hỏi, Kiều Hoài Ninh rốt cuộc có thích Lâm Tiểu Niên hay không.

Không còn sốt nữa, nằm trên giường nửa ngày, dường như sức sống trong người Lâm Tiểu Niên đã bắt đầu vực dậy. Cô đến phòng tự học chọn một chỗ từ sớm.

Nhưng Vu Hữu Dư vẫn đến sớm hơn cô, ngồi ở hàng sau cùng trong phòng tự học gọi cô: “Ây, con rùa chậm chạp, lại đây!”

Lâm Tiểu Niên có chút phòng bị, nghĩ một lúc, hay là chọn một chỗ cách anh xa một chút.

Vu Hữu Dư nhìn cô, cười nói: “Vừa rồi anh cũng ngồi chỗ đó, nhưng phát hiện trong ngăn bàn đựng sách có một con gián, chân dài hai centimet, lại có cánh, biết bay đó …”.

Lâm Tiểu Niên bỗng nhiên đứng bật dậy, ôm đống sách, suýt nữa hét lên thành tiếng, lo lắng, sợ hãi hỏi: “Đâu? Ở đâu?”.

Vu Hữu Dư chỉ tay vào chiếc bàn học gần chỗ cô đứng: “Hình như bò từ đó đến.”

Lâm Tiểu Niên nổi hết da gà, vội vàng lùi về phía sau, lùi đến bên cạnh Vu Hữu Dư. Cô không sợ rắn, không sợ hổ, nhưng chỉ sợ một con côn trùng nhỏ không có khả năng tấn công, con gián. Từ nhỏ cô đã sợ nó, không hiểu tại sao.

Vu Hữu Dư cười đắc ý, một nét mặt hả hê không thể tả nổi: “Không sao chứ, chỉ là một con gián thôi mà?”.

Lâm Tiểu Niên ném ánh mắt sắc lẹm về phía anh: “Có gián sao anh không nói sớm?”.

“Anh đã nói trước với em qua đây ngồi rồi mà.” Nét mặt của Vu Hữu Dư rất dửng dưng.

Vì mấy ngày nay không lên lớp, không ghi chép gì. Lâm Tiểu Niên tìm bạn học mượn vở ghi bài, cô tỉ mỉ chép lại từ đầu tới cuối, thái độ rất tích cực, chăm chỉ.

Vu Hữu Dư cứ ngồi lì bên cạnh cô nghe nhạc MP3, vừa nghe vừa nói với cô: “Nội dung nhiều thế này thì phải tô cho xong.”

Anh không ngừng gây ồn ào, phá rối không cho cô học, Lâm Tiểu Niên bất ngờ lườm anh một cái.

“Đừng liếc mắt đưa tình với anh, anh sẽ hiểu nhầm đó.”

Một câu nói đã khiến mặt Lâm Tiểu Niên bất ngờ đỏ ửng lên, nhưng cô nghiến răng đáp: “Tại sao mỗi lần gặp anh, em đều gặp những chuyện xui xẻo vậy?”

“Ai nói toàn chuyện xui xẻo?” Vu Hữu Dư lục đi lục lại mấy lần trong cặp, dường như đang chơi trò gì đó giống như một phép biến hóa, anh rút ra một vật màu đỏ. “Nhìn xem, có phải điện thoại của em không?”.

“Sao anh có thể tìm thấy được?” Lâm Tiểu Niên nâng niu chiếc điện thoại trong tay, đôi mắt ánh lên một nụ cười thuần khiết. Đối với những vật mất đi có thể lấy lại được, tâm trạng không phải chỉ có thể dùng hai chữ vui mừng đơn giản để nói hết được.

“Bỏ ở trong túi áo của anh.” Dường như anh nói nửa đùa nửa thật.

“Tại sao anh không nói sớm? Làm em tìm mãi!” Lâm Tiểu Niên trách móc nhưng vẫn cảm thấy vui, cuối cùng cũng đã tìm thấy điện thoại rồi.

“Giúp em tìm thấy điện thoại, cảm ơn anh thế nào đây?” Nhìn cô mừng, Vu Hữu Dư không thể bỏ lỡ mất thời cơ đòi cô trả ân.

Lâm Tiểu Niên lập tức đề phòng, nụ cười tự nhiên biến mất: “Anh lại nghĩ ra trò đùa kỳ quái gì nữa đây?”.

“Ây, thái độ gì vậy.” Vu Hữu Dư bĩu môi, “Một chút báo ơn cũng không biết hay sao.”

Đây có được tính là nợ không? Lâm Tiểu Niên im lặng, mím chặt môi không nói gì.

“Mời anh đến sân vận động Vạn Diệp đánh tennis thì thế nào nhỉ?” Vu Hữu Dư đưa ra đề nghị.

Lâm Tiểu Niên nắm chặt điện thoại trong tay, đôi mắt đen láy ngước lên dò hỏi: “Chỉ là đến sân vận động Vạn Diệp đánh tennis thôi sao?”

“Đúng, chỉ đi đánh tennis thôi.” Vu Hữu Dư khẳng định lại.

Sân vận động đánh tennis của trường Chiết Giang thu tiền theo giờ, mỗi giờ 20 tệ, nếu như mang theo thẻ sinh viên, mỗi giờ chỉ mất 15 tệ.

Lâm Tiểu Niên không phải người keo kiệt, Vu Hữu Dư đã giúp cô tìm lại vật quan trọng như vậy, cô cũng nên cảm ơn anh chứ.

“Được, em đi đặt chỗ trước.” Lâm Tiểu Niên vui vẻ đồng ý, vì sợ anh đổi ý.

“Ồ?” Tuy Vu Hữu Dư ngạc nhiên nhưng anh vẫn cười nói: “Nhân tiện mang cho anh hai bình hồng trà lạnh nhé!”.

“Đồ tham lam!” Lâm Tiểu Niên bắt đầu trợn mắt nhìn anh.

“Đúng rồi, giúp anh mang đi không được sao?” Giọng điêu Vu Hữu Dư rất đáng thương, giống như một người đang tủi thân.

Lâm Tiểu Niên đi rất nhanh, mong kịp đặt chỗ vào tối nay,

Lúc Lâm Tiểu Niên đến phòng tự học gọi Vu Hữu Dư, anh vẫn không quên tỏ vẻ láu cá: “Thiếu nợ anh, cũng không nhất thiết phải trả nhanh như vậy. Anh không thu lãi đâu.”

Lâm Tiểu Niên ném ánh mắt nghi ngờ về phía anh: “Biết đâu đêm dài lắm mộng, lẽ nào có những người ngốc, không muốn lấy lãi sao.”

Khi Lâm Tiểu Niên về ký túc xá thay quần áo thể dục, thuận tay để luôn điện thoại ở phòng.

Thẩm Tam Nguyệt đang ngồi trên ghế xem phim, thấy Lâm Tiểu Niên tiện tay để điện thoại trên đầu giường, ngạc nhiên nói: “Cậu mua khi nào vậy? Quả thật là có điện thoại à?”.

“Mình không sốt, cũng không nói linh tinh mà?” Lâm Tiểu Niên cười ha ha: “Anh Hoài Ninh cho mình mượn”.

“Lại là anh Hoài Ninh.” Thẩm Tam Nguyệt ngạc nhiên đến ngây người, không nén nổi hỏi: “Anh cậu đối với cậu cũng không tồi nhỉ?”.

Nhắc đến Kiều Hoài Ninh, Lâm Tiểu Niên không tránh khỏi u buồn, từ sau lần đưa điện thoại cho cô, mấy ngày nay không thấy anh đâu cả. Dường như anh ấy và Âu Dương Phi đã hòa hợp trở lại, nên mới không có thời gian đến thăm cô.

Cô khẽ cúi mắt xuống, thong thả nói: “Cũng được.”

TTT

Mãi cho đến khi Lâm Tiểu Niên thay quần áo xong, đi ra ngoài, mới nhớ hỏi Thẩm Tam Nguyệt: “Hôm nay sao không đi chơi với Tô Bắc Hải nhà cậu?”.

“Tối nay anh ấy có tiết hoc.” Tam Nguyệt có chút thất vọng, sau đó im lặng, tiếp tục xem phim.

Vu Hữu Dư đánh tennis rất hay, mặc dù Lâm Tiểu Niên được học đánh tennis chính quy mấy năm nay, nhưng chỉ bằng một phần mười của anh, một lúc sau đã thở không ra hơi.

Vu Hữu Dư đưa cho cô một bình hồng trà đã mở sẵn nắp: “Anh mời em uống nước.”

Lâm Tiểu Niên nghi ngờ nhìn miệng bình trà đã được mở sẵn, không dám uống.

“Không có độc đâu!” Anh liền uống một ngụm, sau đó đưa cho cô. Lúc này, Lâm Tiểu Niên uống cũng không được, không uống cũng không xong. Mặc dù cô rất khát, cũng chỉ dám nhìn bình hồng trà vẫn còn đầy ắp đó.

Nghỉ một lúc, Vu Hữu Dư lại kéo Lâm Tiểu Niên chơi tiếp, vừa chơi vừa nói: “Sức của em còn kém anh xa, nên luyện tập nhiều hơn, sau này phải mời anh đi đánh tennis nhiều hơn đấy.”

Trong lòng Lâm Tiểu Niên thầm nói: “Đừng có nằm mơ!”.

TTT

“Không chơi nữa, về ký túc xá tắm thôi.” Vu Hữu Dư vén chiếc áo thể thao để bớt nóng, lộ ra chiếc áo lót màu trắng, gần như có thể nhìn xuyên thấu thân hình anh.

Không dễ gì Vu công tử mới nói không đánh nữa, Lâm Tiểu Niên cảm kích đến nổi sắp òa khóc. Cô mệt đến nối sắp ngã nhào xuống đất, cuối cùng cũng đã được giải thoát, sao không cảm động được cơ chứ?

Về đến ký túc xá, Lâm Tiểu Niên ngồi trên giường không muốn động đậy, với tay lấy chiếc điện thoại ở đầu giường.

Thẩm Tam Nguyệt nhìn cô một lúc lâu, đột nhiên nhớ ra điều gì đó, nói: “Lâm Tiểu Niên, cho mình mượn điện thoại gọi cho Bắc Hải một cuộc được không.”

Thấy Tam Nguyệt ngày thường đối tốt với cô, Lâm Tiểu Niên hào phóng nói: “Đây, cậu cứ gọi đi. Anh Hoài Ninh nói thuê bao cả năm mà!”

Nói đến đây, Lâm Tiểu Niên nắm chặt điện thoại một lát, cô ngây người nhìn bàn tay trắng muốt của Thẩm Tam Nguyệt đang đón lấy chiếc điện thoại đỏ xinh xắn, tự mình thì thầm một câu: “Hóa ra, anh ấy vốn đã không muốn quay về”.

Giọng cô càng nói càng nhỏ, cuối cùng mím chặt môi, giọng nói có chút kinh ngạc.

TTT

“Lâm Tiểu Niên, điện thoại của cậu kiểu gì vậy, sao lại không có sim.” Thẩm Tam Nguyệt không gọi được, liền trả điện thoại cho cô.

“Sao có thể như vậy?” Lâm Tiểu Niên vội vàng cầm lấy kiểm tra, không có số, thực sự điện thoại không hiện sim.

“Vu Hữu Dư!” Lâm Tiểu Niên tức giận hét toáng lên, sau đó bất chấp khắp người mồ hôi nhễ nhại, chạy thẳng đến ký túc xá nam.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.