Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 23: Chương 23




Trên tờ giấy chứng nhận khen thưởng ghi rõ tên cô và ghi cả lý do được thưởng.

Lâm Tiểu Niên xem xong, gấp tờ giấy lại, nắm trong tay, hỏi Vu Hữu Dư: “Sư huynh, tờ giấy chứng nhận này sao lại ở chỗ anh vậy?”.

“Anh lại muốn hỏi em, trại hè chưa kết thúc, sao đã lặn mất tăm vậy hả? Sau này anh có hỏi những người trong trại hè, không ai biết tại sao cô gái trông xinh như búp bê sứ đột nhiên lại xin rút lui.”

Lâm Tiểu Niên nhớ lại tính tùy tiện của mình khi đó. Vì nhớ nhà, cũng vì nhớ Kiều Hoài Ninh, thế là cô vờ bị bệnh đánh lừa trại trưởng và chỉ đạo viên, sau đó lặng lẽ rời khỏi Thiểm Tây, đến Bắc Kinh, sau đó về thành phố Cáp Nhĩ Tân.

Hè năm đó, cô đã đi qua quá nửa đất nước Trung Quốc, cô cho rằng có thể được ở bên cạnh Kiều Hoài Ninh, nhưng tất cả mọi nỗ lực đều chỉ khiến cô càng xa anh hơn.

Lâm Tiểu Niên chìm trong hồi ức, trong lòng cảm thấy chua xót.

“Trại trưởng báo tin đã tìm được số tiền bị cướp lên Trung ương Đoàn đã xin phần thưởng cho em nhưng hôm nhận được giấy chứng nhận mới phát hiện em đã rút khỏi trại hè. Khi đó, đại học Chiết Giang là trường đăng cai trại hè, anh đại diện cho phía đoàn trường dẫn đoàn đi, vì vậy, giấy chứng nhận tạm thời giao cho anh cất giữ.” Vu Hữu Dư giải thích đầu đuôi sự việc.

“Thì ra anh chính là nam sinh ở phòng làm việc của trại trưởng hôm đó. Thì ra đó là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.” Lâm Tiểu Niên nhớ lại buổi tối hôm đó, ngoài trại trưởng và chỉ đạo viên, trong phòng làm việc bộ chỉ huy trại còn có một người nữa.

“Lần đầu tiên sao?” Vu Hữu Dư nhún vai. “Thế trên xe bus, em đã dựa vào vai ai khóc, dựa vào vai ai ngủ? Lại còn lấy mất chiếc áo khoác thể thao của anh nữa chứ. Chiếc áo hiệu Adidas ấy trên thế giới chỉ sản xuất số lượng có hạn thôi đấy!”.

“Anh?” Lâm Tiểu Niên không còn gì để nói. Thì ra, trên chuyến xe bus hôm đó, chính anh là người ngồi cạnh cô: “Vì sao sau đó anh không tìm em đòi lại áo?”.

“Chẳng phải là anh lúc nào cũng đợi em chủ động mang áo tới trả lại sao?”.

“Em làm sao biết được mình nên trả lại ai chứ?” Lâm Tiểu Niên đang tựa vào cột đèn, ánh đèn hắt lên, lưu lại những vệt sang lốm đốm trên mặt cô: “Vì sao anh không đưa trả em tờ giấy này sớm hơn?”.

Anh cười ha ha: “Trước kia anh muốn xem xem, rốt cuộc em có nhiều tiền đến thế nào mà không chút quan tâm đến số tiền hơn một triệu như vậy?”.

Lâm Tiểu Niên bỗng nhiên hiểu ra: “Kết quả thế nào?”.

Vu Hữu Dư lắc lắc đầu: “Hình như không giống người có tiền”.

“Không phải “hình như”, mà là thực sự không có.” Lâm Tiểu Niên nhớ tới chuyện anh bắt cô đền chiếc PSP, bắt cô mời cơm ở Lệ Gia Thái, không kìm được, trong lòng bừng bừng lửa giận.

“Này, em làm sao thế?” Vu Hữu Dư bước lại chỗ thảm cỏ, xếp tròn chân ngồi trước mặt cô, cúi xuống nhìn cô từ đầu tới chân.

Lâm Tiểu Niên rầu rĩ nói: “Hối hận! Em thực sự vô cùng hối hận!”.

“Đáng hối hận thật, lúc đó nhiều tiền như thế mà lại nộp lên cấp trên. Nếu em giữ lại số tiền ấy thì bây giờ đã là một phú bà thực sự rồi.” Vu Hữu Dư cười, ánh mắt chứa đầy vẻ mờ ám.

Lâm Tiểu Niên trợn mắt nhìn anh: “Em đang hối hận, đáng lẽ không nên tham gia trại hè đó!”. Nếu không có trại hè đó, anh sẽ không chú ý đến cô, cũng không bắt cô đền đồ, cũng không bắt cô mời cơm, cũng sẽ không… Cô cũng không phải tiêu nhiều tiền như thế, khiến Quan Lan nghi ngờ cô vì thiếu tiền mà lấy trộm ví của cô ấy.

“Sau này, rất nhiều người đều nói, hội trại lần ấy có ý nghĩa rất đặc biệt.” Vu Hữu Dư hình như thực sự muốn gây chuyện với cô: “Em nên hối hận vì mình đã rút lui quá sớm.”

“Thì ra…”. Lâm Tiểu Niên như đang suy nghĩ: “Anh đã biết em từ trước rồi.”

“Gì cơ?” Vu Hữu Dư nghe không rõ.

Lâm Tiểu Niên cười, không nhắc lại nữa.

Vu Hữu Dư vẫn kiên quyết trả lại thẻ ngân hàng cho Lâm Tiểu Niên: “Anh không thiếu thứ này, tiền tiêu vặt các anh chị anh cho, đủ để anh hàng ngày đến Lệ Gia Thái dùng bữa. Còn em, nếu không muốn kỳ sau phải nhịn đói thì hãy mau nhận lại đi… Cẩn thận kẻo anh sẽ đổi ý, không trả lại em nữa đâu.

Khi anh nói câu này, tiện tay nhét luôn tấm thẻ vào cặp cô, lại sợ cô từ chối: “Cứ xem như tâm trạng em không tốt, cũng đâu cần phải thể hiện giống như thế giới này đến ngày tận thế như vậy chứ?”.

Cô thật thà hỏi anh: “Có thật là biểu hiện của em rõ như vậy không?”.

Vu Hữu Dư vẫn cười, trong làn gió đêm đầu hạ, nụ cười mang theo hơi thở khiến người ta tỉnh lại. Anh gật đầu.

Cô thở dài: “Thực ra hôm ở đồn công an, em biết anh đã giúp đỡ cứu nguy cho em. Nếu không, có lẽ bây giờ em vẫn còn phải ở đó cho họ điều tra.”

Vu công tử khẽ huýt sáo, không trực tiếp thừa nhận.

Ở cổng sân vận động có một siêu thị nhỏ, mỗi khi hết giờ tự học buổi tối ở đó đề đông kín người. Vu Hữu Dư kéo Lâm Tiểu Niên từ sân vận động đi tới đó, vừa đi vừa nói: “Anh có thể dùng tiền của em để tự mời mình ăn một que kem không?”.

“Nếu anh hứa sau này không gây chuyện xấu, em nghĩ cũng không có vấn đề gì cả!” Lâm Tiểu Niên vỗ vỗ vào túi tiền lẻ, có lẽ do bên trong có tiền xu nên phát ra tiếng kêu leng keng.

“Nếu em không giống như con bò lạc nữa, anh nghĩ anh cũng không có nhiều cơ hội để gây chuyện nữa. Nếu em không kiêu ngạo như vậy, anh khẳng định mình sẽ không đối đầu gay gắt với em nữa. Nếu em không vô tâm thờ ơ như vậy, anh cũng sẽ không…”

“Anh có định ăn kem nữa hay không đây?”. Lâm Tiểu Niên phát hiện, cô và Vu Hữu Dư thật sự không thể ngồi với nhau lâu được, ngay cả ăn một que kem cũng phải cãi nhau cả buổi tối.

Đây là lần đầu tiên Vu công tử cầm một que kem, vừa đi vừa ăn trong vườn trường, bên cạnh có thêm Lâm Tiểu Niên, một cảnh tượng hiếm thấy. Cho nên, những chỗ họ đi qua, mọi người đều nhìn theo.

Lâm Tiểu Niên chủ động kéo dài khoảng cách với anh, nhưng anh cố ý dừng lại đợi cô. Anh gọi: “Rùa con, nếu không đi nhanh lên, ký túc xá sắp đến giờ tắt điện rồi đấy!”.

Cô nhìn đồng hồ, chỉ còn hai, ba phút nữa, thế là vội sải chân chạy nhanh về ký túc xá, khiến anh ở đằng sau cười vang.

Trong ký túc xá vẫn im lặng như lúc trước. Cát Ngôn thấy cô về liền nói: “Anh Hoài Ninh nhà cậu trên QQ đợi cậu cả buổi tối, vừa mới out xong.”

Lâm Tiểu Niên vội vàng ăn hết que kem trong tay, miệng ngậm đầy một miếng vội vàng mở QQ. Điều làm cô thất vọng là, biểu tượng chiếc bánh Tết Niên Cao đã tắt đèn.

“Đã đợi suốt một buổi tối, vì sao lại không thể đợi thêm mấy phút nữa chứ?” Cô khẽ oán trách.

Bên dưới ký túc xá dán thông báo, hội sinh viên sẽ đến kiểm tra đột xuất tình hình thực hiện vệ sinh ở các phòng trong ký túc xá, yêu cầu các phòng chuẩn bị tốt.

Gần tới giờ lên lớp, Lâm Tiểu Niên sắp xếp lại giường nằm và bàn học, phát hiện trên giá sách còn một cuốn “Nhập môn nhiếp ảnh” của Quan Lan. Đó là cuốn tạp chí cách đây rất lâu Quan Lan đã có lần cho cô mượn xem, còn nói nó sẽ giúp cô bồi dưỡng khiếu thẩm mỹ, nâng cao trình độ tu dưỡng thẩm mỹ. Khi đó cô vốn định tập trung đọc xong cuốn tạp chí, nhưng sau đó lật được mấy trang lại đặt xuống, không đả động gì đến nữa.

Cô nhét cuốn tạp chí vào giá sách của Quan Lan. Quan Lan rất chú ý sắp xếp sách vở, không cho bất kỳ ai động tới giá sách của mình. Vì vậy, Lâm Tiểu Niên rất tỉ mỉ, cẩn thận, sợ làm lộn xộn thứ tự trên giá sách.

Trên giá sách của Quan Lan còn có một cuốn tạp chí nhiếp ảnh phần gáy hơi chìa ra. Lâm Tiểu Niên cho rằng, đó là do vừa rồi cô không cẩn thận, cô muốn giúp Quan Lan xếp lại.

Lâm Tiểu Niên không thể ngờ được Quan Lan lại kẹp tiền trong cuốn tạp chí đó. Mười lăm tờ tiền một trăm tệ, không thiếu một tờ, khiến cho cuốn tạp chí này dày hơn bình thường khá nhiều.

Một nghìn năm trăm tệ mà Quan Lan tuyên bố bị mất, rõ ràng để trong cuốn tạp chí của cô ấy…

Giờ học buổi sáng, Lâm Tiểu Niên bị nháy mắt liên tục, xoa mấy lần không thấy hiệu quả, cuối cùng đành dùng tay che lại.

Bạn học ngồi bên cạnh cười: “Cậu làm thế sẽ che hết cả vận may phát tài đấy.”

“Ai bảo nháy mắt là có vận may phát tài vậy? Ngộ nhỡ là tai họa thì sao?” Cô dùng sức ấn vào huyệt thái dương, lấy ngón tay day day, trông giống như một con gấu trúc: “Chắc không phải là điềm dự báo kết quả thi tin học sắp tới của mình không đạt đấy chứ?”.

“Nếu lần thi tin học này cậu không đạt thì cả lớp mình không cần phải thi nữa.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.