Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 26: Chương 26




Nửa đêm, Lâm Tiểu Niên tỉnh dậy, trong toa xe đặc một thứ ánh sáng màu vàng cam, rất âm u, khiến cho đầu óc con người cũng mơ màng theo.

Cô hé mắt, nhìn sang Vu Hữu Dư ngồi bên cạnh. Anh vẫn chưa ngủ, đeo tai nghe, chăm chú nghe nhạc, mắt hơi nhắm, người khẽ lắc lư. Dáng người anh vốn đã cao, nằm trên chiếc ghế cứng, chân không duỗi ra được, dường như rất chật chội và khó chịu.

“Sư huynh, tàu đến đâu rồi?”

“Vẫn còn xa lắm.” Anh nghe nhạc cũng thấy chán, liền cất chiếc MP3 đi, lấy từ trong ba lô ra một lon bia, lắc lắc trước mặt Lâm Tiểu Niên: “Có muốn uống một chút không?”.

Cô cho rằng đó là loại bia hoa quả bình thường mình vẫn uống, mơ mơ màng màng gật đầu: “Được!”.

Vu Hữu Dư còn lôi ra một túi hạt dẻ cười và một túi hạt cây phỉ đưa cho cô: “Ăn kèm cái này nữa.”

Trên hành trình dài, cô không có gì để tiêu khiển, chỉ có thể ngồi uống bia, nói chuyện với Vu công tử.

Nhưng họ nói chuyện hơi to, ông cụ ngủ ở giường phía trên Lâm Tiểu Niên hắng giọng một tiếng. Lâm Tiểu Niên vội vàng ngừng chuyện.

Vu Hữu Dư khẽ cười, sau đó, hai người đều ngồi cạnh giường, thì thầm trò chuyện.

Hơi thở của cô ấm áp, phả vào cổ anh buồn buồn, giống như có con kiến đang bò trong lòng anh vậy.

Lâm Tiểu Niên vẫn không phát hiện anh đang mất tập trung, tiếp tục kể cho anh nghe những chuyện hồi nhỏ của mình, cô nói: “Nếu không có Kiều Hoài Ninh, em đã bị ngã xuống hồ chết đuối rồi. Lúc đó, anh ấy không hề nghĩ mình không biết bơi, đưa em từ dưới hồ lên, đợi khô người rồi mới đưa em về nhà…”

“Cho nên lần đó, em mới không màng đến bản thân nhảy xuống nước cứu người?”.

“Lần nào cơ?” Lâm Tiểu Niên lặng yên một lúc, không có phản ứng: “À, à! Đúng vậy, em cũng học theo Kiều Hoài Ninh!”.

“Chỉ vì anh ta chưa từng đi “cứu” người…” Vu Hữu Dư suy tư một lúc, mới nói: “Không ngờ ngay từ bé em đã khiến người khác không yên tâm như vậy rồi.”

“À… May mà lúc đó có Kiều Hoài Ninh.” Nhắc tới Kiều Hoài Ninh, ngực cô bỗng đau nhói, buồn bã uống một ngụm bia lớn.

Anh cũng dốc toàn bộ lon bia, ngẩng đầu uống hết không còn một giọt. Lúc anh cầm chiếc lon, ngẩng đầu nhìn, lắc lắc, Lâm Tiểu Niên ngây ra nhìn, thấp giọng kêu khẽ: “Sao anh lại có kiểu uống đó chứ?”.

Vu Hữu Dư chép chép miệng: “Vậy phải uống như thế nào?” Vu Hữu Dư bóc mấy hạt dẻ cười, tung vào miệng: “Em kể chuyện khác đi, anh với Kiều Hoài Ninh không quen nhau.”

Cô im lặng, không nói gì nữa.

Lúc này đã quá nửa đêm từ lâu, tàu hỏa và đường ray vẫn tiếp xúc nhau một cách nhịp nhàng.

Lâm Tiểu Niên lại ngủ. Đến khi cô tỉnh dậy, trong toa đã sáng trở lại. Ánh bình minh lọt qua ô cửa, vô cùng tươi sáng, nhẹ nhàng, mang một chút thân thiết.

Cô ngồi dậy, xoa xoa má cho tỉnh táo.

Tàu đã tiến vào thành phố Cáp Nhĩ Tân. Lâm Tiểu Niên nhoài ra cửa ngắm núi non, mây nước, ngắm từng cành cây ngọn cỏ quê hương… Cô kéo Vu Hữu Dư ra xem: “Đó là khu ngoại ô thành phố Cáp Nhĩ Tân, là khu du lịch nổi tiếng cấp quốc gia đấy.”

Khi tàu đến ga, Vu Hữu Dư xách hành lý của hai người đứng nhìn quanh. Lâm Tiểu Niên hỏi anh đang nhìn gì vậy.

Vu Hữu Dư chỉ cười: “Xem xem mỹ nữ ở thành phố Cáp Nhĩ Tân có nhiều hay không.”

“Vô vị.” Lâm Tiểu Niên không thèm để ý đến anh.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.