Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 40: Chương 40




Thời gian đối với những người biết quý trọng nó mà nói, trôi đi rất nhanh, nửa học kỳ đã trôi qua.

Kiều Hoài Ninh nói với Âu Dương Phi: “Em nhìn anh xem, chẳng phải đã khỏe hơn nhiều rồi sao?”.

Âu Dương Phi lắc đầu bất lực: “Buổi tiệc tối nay đã có em tới giúp, anh còn không yên tâm sao?”.

Kiều Hoài Ninh tiện tay mở một trang web khác xem. Trên trang BBS của đại học Bắc Kinh toàn là thư ủng hộ anh, đều vô cùng cảm động. Mỗi lần anh đọc chúng, trong lòng đều có thêm lòng tin và dũng khí.

Sau khi hội Dương Quang thành lập đã xây dựng lên ngân hàng tủy của mấy ngàn người, đã giúp cho ba bệnh nhân máu trắng tìm được tủy tương thích. Hiện nay đã có một người được ghép tủy, ca phẫu thuật rất thành công.

Kiều Hoài Ninh khởi xướng thành lập tổ chức này đã nhận được sự ủng hộ từ nhà trường và các tầng lớp trong xã hội. Bữa tiệc tối Âu Dương Phi vừa nhắc đến chính là bữa tiệc do một đài truyền hình và hội Dương Quang phối hợp tổ chức nhằm quyên góp tiền cho hội, ủng hộ xây dựng ngân hàng tủy. Bản thân anh là hội trưởng hội Dương Quang, sao có thể không tới tham gia được?

“Anh đến xem một chút rồi về ngay.” Kiều Hoài Ninh thương lượng với Âu Dương Phi.

Âu Dương Phi đành gật đầu: “Chỉ đến một lát thôi nhé! Mấy hôm nay, buổi tối nhiệt độ xuống thấp, nếu anh lại bị cảm nữa thì sao xứng với sự quan tâm của mọi người dành cho anh?”.

“Xin tuân lệnh!” Gần đây tâm trạng của Kiều Hoài Ninh rất tốt, luôn tươi cười.

Nhìn anh cười, Âu Dương Phi cảm thấy có gì đó không thật. Cô nhớ tới Lâm Tiểu Niên đã chạy ngược chạy xuôi, âm thầm giúp đỡ hội Dương Quang, còn yêu cầu cô đừng nói cho Kiều Hoài Ninh biết. Đương nhiên Âu Dương Phi đã giấu rất tốt, nhưng hai bọn họ cứ phải đau khổ vì nhau như thế mà không dám nói cho người kia biết. Âu Dương Phi vô cùng đau xót, không biết chuyện mình giấu họ như vậy rốt cuộc đúng hay sai…

Lâm Tiểu Niên không ngờ mẹ cô lại gọi điện tới hỏi chuyện Kiều Hoài Ninh. Mẹ cô hỏi: “Gần đây con có hay đến thăm Hoài Ninh không? Bệnh tình của nó thế nào rồi?”.

Lâm Tiểu Niên nhíu mày hỏi: “Sao mẹ biết anh Hoài Ninh bị bệnh?”. Cô đột nhiên nhớ ra, rất lâu rồi, mẹ cũng đã từng nói chuyện Kiều Hoài Ninh bị bệnh, dặn cô nên đến thăm anh thường xuyên, lẽ nào…

“Bố mẹ Hoài Ninh đều biết lâu rồi. Việc lớn như thế, nhà trường lại có thể không thông báo cho hai bác ấy biết sao? Chỉ là thằng bé Kiều Hoài Ninh hiếu thuận, không muốn bố mẹ phải lo lắng, cho nên hai bác ấy cũng vờ làm như không biết gì, nhưng âm thầm giúp đỡ, hỗ trợ Hoài Ninh không ít. Niên Niên, con nhất định phải thay mẹ thường xuyên tới thăm Hoài Ninh…”.

“Vâng, con nhất định sẽ đi thăm anh ấy.” Cô gật đầu nhận lời.

Vừa gác điện thoại, Lâm Tiểu Niên vội vàng gọi cho Âu Dương Phi: “Bữa tiệc tối nay đã chuẩn bị xong chưa ạ?”.

Âu Dương Phi vui vẻ cười, Lâm Tiểu Niên thật chu đáo, còn mời cả đoàn nghệ thuật bên trường đại học Chiết Giang tới giúp tăng thêm thanh thế. Cô cảm kích trước sự giúp đỡ hết lòng hết sức của Lâm Tiểu Niên: “Đều đã chuẩn bị xong cả rồi. Hoài Ninh nói anh ấy cũng muốn đến xem xem”.

“Ồ!” Lâm Tiểu Niên ngừng lại một lát: “Sức khỏe anh ấy liệu có đi được không?”.

Âu Dương Phi đầy tin tưởng đảm bảo: “Gần tình hình sức khỏe của anh ấy rất tốt, có thể đi được.”

Buổi chiều, Lâm Tiểu Niên vốn muốn tới đại học Bắc Kinh xem trước nơi dựng sân khấu, không ngờ bị Vu Hữu Dư chặn lại ở dưới tòa nhà ký túc xá. Anh tỏ ra thần bí: “Đừng chạy, đi cùng anh!”.

Cô thấy kỳ lạ: “Đi đâu?”.

“Đi rồi sẽ biết”. Anh đưa tay ra làm bộ mời cô.

Lâm Tiểu Niên mím môi, trong lòng phân vân, nhưng rồi cô rút tay khỏi sự kiềm chế của anh, áy náy nói: “Em phải đến đại học Bắc Kinh một chuyến. Tối nay có bữa tiệc quyên góp từ thiện, hội của anh Hoài Ninh cần em giúp đỡ…”.

Vu Hữu Dư lặng người, nụ cười vui vẻ trước đó trở nên gượng gạo. Anh cay đắng bỏ tay cô ra: “Để anh đưa em đi.”

Hôm nay Vu Hữu Dư rất trầm lặng, suốt đường đi một câu cũng không nói. Lâm Tiểu Niên cho rằng anh đang giận, cố kể mấy chuyện cười cho anh vui. Nhưng Vu Hữu Dư vẫn không hề cảm kích, mặt tối sầm nói: “Mấy câu chuyện đó của em đừng kể nữa sẽ tốt hơn.”

Lâm Tiểu Niên vội ngừng lại. Hai người không ai nói gì, không khí có phần nặng nề. May mà trường Bắc Kinh không xa lắm, thoắt một cái đã đến nơi.

Vu Hữu Dư hỏi Lâm Tiểu Niên: “Bữa tiệc tối nay mấy giờ kết thúc? Anh sẽ tới đó đón em!”.

Cô sợ muộn quá sẽ ảnh hưởng tới thời gian nghỉ ngơi của anh nên kiên quyết nói: “Anh không cần tới đón em đâu, em tự về nhà được rồi.”

Anh gật đầu, nhưng dường như mang đầy tâm sự, sau đó hôn lên trán cô rồi mới đi.

Vu Hữu Dư như thế khiến tim Lâm Tiểu Niên như bị vật gì đó chặn lại, bối rối, không thoải mái.

Cô vốn hy vọng anh sẽ động viên cô, dẫu chỉ một lời động viên an ủi cũng khiến cô cảm thấy ấm áp, nhưng anh đã không làm như vậy.

Cô tự nói với chính mình: “Không sao cả, đó chỉ là tâm trạng nhất thời của anh mà thôi.”

Cô nghĩ, đợi khi bữa tiệc kết thúc, cô sẽ gọi điện giải thích với anh.

Tình cảm của cô với Kiều Hoài Ninh khiến cô phải làm một số việc vì anh, có như vậy cô mới có thể yên tâm.

Bữa tiệc rất náo nhiệt, những minh tinh có thể mời được đều đã đến, còn có cả đoàn nghệ thuật trường bên cạnh cũng sang phụ diễn.

Máy quay phim của mấy đài truyền hình đều tập trung ở xung quanh sân khấu ngoài trời để truyền hình trực tiếp buổi tiệc, cảnh tượng vô cùng sôi nổi, rầm rộ, khác hẳn bình thường.

Rất nhiều người đã được biết sự ra đời và tình hình phát triển của hội Dương Quang. Họ vô cùng xúc động, cảm kích, nghiêm trang kính cẩn trước trước vị hội trưởng không may mắc phải trọng bệnh, lần lượt góp tiền góp cho hội Dương Quang ngay tại bữa tiệc hoặc qua đường dây nóng của buổi truyền hình trực tiếp.

Trời về đêm rất lạnh, Kiều Hoài Ninh đứng giữa dòng người, cảm giác lạnh lẽo ùa vào trong áo khoác phong phanh anh đang mặc, anh kéo lại vạt áo, nhìn xa xăm.

Sau lưng, một đôi bàn tay nhỏ nhắn chạm vào vai anh.

“Anh Hoài Ninh!”. Vẫn là giọng nói hơi lên cao quen thuộc ấy.

“Niên Niên!” Trong lòng anh dâng lên một cảm giác hài lòng khó thành lời. Anh xoay người lại đứng đối diện cô: “Sao em biết anh ở đây?”.

Nhìn khuôn mặt trắng xanh của anh tràn ngập niềm vui, Lâm Tiểu Niên nở nụ cười.

Cuối cùng cô có thể thở phào, ra hiệu: “Em đến xem.” Thực ra cô đã luôn tay luôn chân ở sau sân khấu rất lâu rồi, vừa mới có chút thời gian rảnh rỗi.

Cô tung tăng kéo anh đến chỗ cột đèn đường, cười ha ha, cởi áo khoác khoác lên người anh: “Em vừa chạy đến, nóng chết đi được, anh giữ hộ em chiếc áo khoác nhé! Em chen lên đầu xem minh tinh đây”. Cô nói xong vừa vẫy vẫy tay chào anh, vừa chen vào trong đám đông.

Tối nay đột nhiên nhiệt độ lại hạ thấp, Kiều Hoài Ninh chỉ khoác chiếc áo khoác ngoài, Lâm Tiểu Niên sớm đã trông thấy anh đang cố chịu lạnh bước ra ngoài, vì vậy cô mới tiến lại, mượn cớ để đem lại cho anh chút ấm áp.

Kiều Hoài Ninh ngửi thấy trên chiếc áo mùi hương quen thuộc ấy, sống mũi hơi cay cay. Anh gọi với theo Lâm Tiểu Niên lúc này đã chạy khá xa: “Niên Niên!”.

Lâm Tiểu Niên nghe thấy tiếng gọi đầy lưu luyến bịn rịn ấy, ngây lập tức dừng bước, quay lại tìm kiếm hình ảnh mơ hồ trong đám đông kia. Có thể đúng là anh đã gọi cô, hoặc có thể đó chỉ là ảo giác… Cô từng bước từng bước quay trở lại, kiễng chân, dùng ngón tay run rẩy huơ huơ trước khuôn mặt sáng sủa của anh.

Cô đã từng yêu người con trai có dáng vẻ vững chãi, ánh mắt ấp áp và trái tim khoan dung ấy.

Anh không thích nói nhiều, vì vậy mà cô từng cho rằng anh không yêu cô. Vì hiểu lầm suốt hai năm trời, cô đã lạc vào một tình yêu khác.

Khi ấy, nếu cô biết được tất cả những điều này, cô sẽ không động lòng trước một người con trai khác.

Khi ấy, nếu cô biết rằng đợi chờ là thử thách, cô nhất định sẽ kiên trì đến cùng.

Khi ấy nếu cô biết rằng đau khổ chính là sự rèn luyện, cô nhất định sẽ chịu đựng nó.

Khi ấy, cô đã tuyệt vọng nên mới sà vào vòng tay ấm áp của người con trai khác.

Khi ấy, bất luận làm thế nào cũng không quay lại được nữa…

Một giọt nước mắt lặng lẽ lăn xuống, mang theo cả những nuối tiếc và ấm ức của cô.

Cô nói: “Anh Hoài Ninh, từ trước đến giờ anh chưa từng tin tưởng em.” Vì vậy cô rất giận.

Kiều Hoài Ninh vuốt ve mái tóc mềm mại của cô, đôi mắt màu hổ phách của anh càng trở nên trong suốt. Anh khẽ đặt lên trán cô một nụ hôn. Anh không giải thích, cũng không đáp lại, chỉ nói: “Niên Niên con đường chúng ta đã chọn không giống nhau”.

Trên con đường đời đầy phong ba bão táp, anh hy vọng cô không phải chịu đựng bất cứ một tổn thương nào, hy vọng tương lai của cô sẽ tươi sáng, không chút bóng đen.

“Nhưng em đã từng chờ đợi rồi cuối cùng chúng ta sẽ đi trên một con đường.” Khuôn mặt buồn buồn của cô đầy vẻ cố chấp.

Kiều Hoài Ninh bất giác ngẩng đầu lên, màn đêm tĩnh mịch, bầu trời không một tia sang, không có ánh trăng cũng chẳng có sao.

Anh ôm chặt lấy cô, dường như đang ôm lấy dũng khí để tiếp tục sinh tồn, thì thầm: “Niên Niên, anh đã sai rồi.”

Nhưng những sai lầm đó sao có thể quay lại sửa chữa được nữa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.