Cám Ơn Anh, Khiến Em Yêu Bắc Kinh Mùa Đông Này!

Chương 43: Chương 43




Lúc này, Lâm Tiểu Niên đang vội vội vàng vàng giúp Kiều Hoài Ninh giảm sốt.

Chậu nước ấm đã thay mấy lần, chiếc khăn trên đầu anh cứ vắt khô rồi lại làm ướt, ướt một lúc rồi lại khô.

Cô vẫn luôn miệng nói chuyện với anh, mặc dù chỉ là nhắc lại những chuyện ngày xưa, có lẽ anh cũng đã nghe chán, nhưng cô vẫn muốn nói.

Từ khóe môi Kiều Hoài Ninh hiện ra một nụ cười, rất nhẹ nhàng, anh nói: “Niên Niên, hát cho anh nghe đi.”

Do đó, Lâm Tiểu Niên khe khẽ hát bài hát anh thích “Trong mắt anh chỉ có em”.

Em và anh cùng ôm nhau, cùng tựa vào nhau, đôi mắt anh, nước mắt em, cho dù khổ đau cũng quý giá, vì anh luôn có bên cạnh em. Em nói rằng trong mắt em chỉ có anh, chỉ có anh mới có thể khiến em không thể nào quên được…

Giọng cô rất hay, trầm ấm, một sự thâm trầm dễ đi vào lòng người. Kiều Hoài Ninh lại chìm vào giấc ngủ trong tiếng nhạc du dương, mơ một giấc mơ rất đẹp.

Trong mơ anh thấy mình hết bệnh, cũng không còn đau khổ, không có phiền não.

Trong mơ anh thấy Lâm Tiểu Niên nói với mình: “Anh Hoài Ninh, em yêu anh! Từ nay về sau chúng mình sẽ không xa nhau nữa nhé!”.

Trong mơ anh thấy Âu Dương Phi và Vu Hữu Dư nói: “Chúc phúc cho hai người, sau này, nhất định phải hạnh phúc nhé!”.

Trong mơ anh thấy ánh mặt trời rạng ngời, đám cỏ xanh non, tất cả đều đẹp như trong truyện cổ tích vậy…

Một bàn tay đặt lên trán anh, một mùi hương hoa quả thoang thoảng: “Anh có muốn ăn chút gì không?”.

Anh lắc đầu, vẫn chìm trong giấc mơ.

Bàn tay đó ngày càng lạnh, đôi bàn tay mượt mà, từ từ rời khỏi trán anh.

Tiếp đến, một giọng nói dịu dàng thì thầm: “Anh không ăn, em cũng không ăn.”

Trong đầu Kiều Hoài Ninh, bỗng trở nên trống rỗng, sau đó, anh kinh ngạc mở mắt, hét một tiếng: “Niên Niên!”.

Lâm Tiểu Niên nhân cơ hội này đút một thìa nước táo vào miệng anh: “Bác sĩ nói, tỉnh rồi thì phải nghĩ cách cho anh ăn chút gì đó.”

Giống như một đứa trẻ làm chuyện xấu, cô cười lém lỉnh, nhưng lại tức giận nhìn anh: “Kiều Hoài Ninh, đại ngốc, cảm cúm sốt nặng, lại còn nằm viện.”

Anh yếu ớt nhìn cô, hỏi: “Sao em lại ở đây?”.

“Nghe nói anh cảm cúm và sốt, cho nên em tới thăm.” Cô lè lưỡi, giả vờ không biết anh bị bệnh nặng. Dù sao cuối cùng anh cũng khỏe rồi, thật sự cảm ơn trời đất.

Trời dần dần trở lạnh, Lâm Tiểu Niên lại cầu xin Thẩm Tam Nguyệt dạy cô đan khăn quàng cổ: “Tiểu Tam, mình đã giúp cậu đun nước, còn giúp cậu viết luận văn, cậu dạy lại mình đi mà, được không?”.

Thẩm Tam Nguyệt cố ý làm khó cô: “Năm thứ nhất đã dạy cậu rồi, trí nhớ của cậu sao tồi quá vậy?”.

Không phải trí nhớ cô ấy không tốt, mà là lúc đó không biết sau này còn phải dùng tài nghệ này nữa, cho nên cô quên rất nhanh.

Lâm Tiểu Niên bằng mọi cách nhờ vả, thuyết phục, Thẩm Tam Nguyệt mới đồng ý dạy cô lần nữa.

Lâm Tiểu Niên cầm que đan, từng mũi từng mũi cẩn thận đan.

Thẩm Tam Nguyệt nói đùa: “Phải đan đẹp một chút, nếu không Vu công tử không vừa mắt, bắt cậu làm lại đó.”

Lâm Tiểu Niên thật thà nói: “Vu Hữu Dư sẽ không ghét bỏ đâu!”.

Đợi chiếc khăn đan xong, Lâm Tiểu Niên lấy số len thừa còn lại đan một đôi găng tay. Cô nghĩ luyện tay nghề vậy.

Hôm đó là một ngày âm u, gió to, hình như sắp có tuyết.

Lâm Tiểu Niên gọi điện cho Vu Hữu Dư, nói: “Đến trường Chiết Giang đi, em có một thứ rất hợp thời trang muốn tặng cho anh.”

Vu công tử dường như không thấy hứng thú, không tích cực như trước, anh hờ hững hỏi: “Cái gì vậy?”. Giọng điệu dường như không quan tâm.

Tâm trạng Lâm Tiểu Niên vốn rất vui vẻ đã bị anh làm thất vọng, chán nản hẳn: “Cũng không có gì, có thể anh nhìn không vừa mắt, thôi nói sau vậy.”

Vu công tử bị khẩu khí hờ hững này làm tổn thương, giọng nói giận dỗi, sau đó mượn có phải lên lớp liền tắt điện thoại.

Trong lòng Vu Hữu Dư thấy buồn phiền. Anh không hiểu tại sao, mặc dù hàng ngày đều đợi để nghe thấy giọng nói của cô, nhưng mỗi lần nghe thấy giọng nói ấy đều cảm thấy rất khủng hoảng, sợ đột nhiên cô sẽ nói ra những câu không muốn nghe.

Anh đương nhiên hiếu kỳ, cô sẽ đưa cho anh cái gì, nhưng anh không chắc chắn vật đó mình muốn có.

Vu Hữu Dư đang mất tự tin, hoặc từ khi gặp Lâm Tiểu Niên, anh đã mất hết tự tin.

Anh cũng thường nghĩ, tại sao mình phải khổ thế này? Trên thế giới này có rất nhiều người con gái đáng yêu, tại sao nhất nhất chỉ yêu người con gái một dạ hai lòng đó.

Anh hơi mệt, bên ngoài thấy mệt, nhưng trái tim càng mệt mỏi hơn.

Anh nghĩ ngày mai đến trường Chiết Giang vậy. Anh vẫn không nỡ từ chối món quà của cô.

Lâm Tiểu Niên giơ chiếc khăn, nhón chân quàng vào cổ Vu Hữu Dư, sau đó lùi lại một bước, ngắm nghía tỉ mỉ rồi tán thưởng: “Em tự tay đan quả thật cũng rất tuyệt, muốn đẹp trai hơn, có đẹp trai hơn!”.

Trời rất lạnh, hơi thở của cô vừa ra ngoài dường như đã bị đóng thành sương trắng, bay trước mặt anh.

“Đây là thứ em nói hợp thời trang hay sao?” Vu Hữu Dư không nén nổi, bật cười: “Không phải tay nghề em cao, mà là người yêu em đẹp trai!”.

Lâm Tiểu Niên chớp mắt, bĩu môi, sau đó kéo cánh tay anh: “Đẹp trai! Đẹp trai!”.

Thời khắc này, trái tim Vu công tử bỗng trở nên mềm yếu, anh khẽ thì thầm một câu: “Vẫn may, ngày hôm nay đã đến…”.

“Gì cơ?” Lâm Tiểu Niên hỏi anh: “Anh nói gì vậy?”.

“Không có gì!” Anh cười. Cả đời này anh sẽ không quên cô gái đã kéo tay anh nói câu đẹp trai này! Lâm Tiểu Niên, đúng là một tiểu ngốc nghếch.

Thời điểm này những năm trước, Bắc Kinh vẫn chưa có tuyết, nhưng tuyết năm đó đến rất sớm, trên mặt đất phủ một lớp dày.

Âu Dương Phi gọi Lâm Tiểu Niên cùng đi trượt tuyết, cô vốn không muốn đi, nhưng Âu Dương Phi nói đó là ý kiến của Kiều Hoài Ninh, cô liền đồng ý.

Chỉ cần việc gì có liên quan đến Kiều Hoài Ninh, trái tim Lâm Tiểu Niên cũng đã mềm yếu đi vài phần.

Ngày hôm đó cùng đi có một đám người của hội Dương Quang, Kiều Hoài Ninh cùng mọi người chơi rất vui.

Lâm Tiểu Niên sợ lạnh nên đeo găng tay. Sau đó, cô bị ném một quả cầu tuyết lớn, trong lòng tức giận, lột găng tay ra đưa cho Kiều Hoài Ninh: “Cầm giúp em, em đi báo thù.”

Kiều Hoài Ninh mệt rồi, không dám chạy nữa, bèn ngồi nghỉ. Anh cẩn thận cầm đôi găng tay đó, cảm thấy rất ấm áp, không nén nổi lòng mình anh đeo vào tay, có cảm giác như đang được nắm đôi bàn tay cô vậy.

Lâm Tiểu Niên chạy toát hết cả mồ hôi, dừng lại tìm Kiều Hoài Ninh, nhìn thấy anh đang thẫn thờ đeo đôi găng tay của mình, thuận miệng nói: “Màu sắc của đôi găng tay đó đẹp nhỉ? Nếu anh thích, tặng anh đó.”

Len đan đôi găng tay này là len đan khăn quàng cổ cho Vu Hữu Dư còn thừa lại, màu cà phê đậm, hợp với thẩm mỹ của con trai hơn. Cô nghĩ nếu Kiều Hoài Ninh đeo, có lẽ hợp hơn.

“Không phải em tự tay đan đấy chứ?” Anh mong như vậy, vậy thì anh sẽ cẩn thận giữ gìn cảm giác ấm áp này.

Lâm Tiểu Niên gật đầu, cười hi hi: “Vâng ạ! Nếu như anh chê không đẹp, trả lại em.” Cuối cùng cô cũng mượn cớ để lấy lại đồ của mình.

Kiều Hoài Ninh đâu có trả lại cô dễ dàng như vậy: “Rất đẹp, cho anh mượn dùng trước vậy.” Anh giữ chặt đôi găng tay trong lòng mình.

Từ sân trượt tuyết trở về, mọi người tập trung đi ăn thịt nhúng. Vừa tới cổng nhà hàng thì Vu Hữu Dư gọi điện tới: “Tiểu Niên, tâm trạng anh không tốt. Mình đi ăn cùng nhau nhé.”

Lâm Tiểu Niên nói: “Em đang ở cổng phía nam trường Quảng Châu của anh đây. Em đang đi ăn thịt nhúng cùng đám anh Kiều Hoài Ninh, hay là anh đến đây cùng ăn nhé?”.

Anh ngừng lại một lúc, mới nói: “Em và mọi người ăn đi, anh gọi lại sau vậy.”

Vu Hữu Dư vốn không muốn đi, mỗi lần gặp Kiều Hoài Ninh anh đều cảm thấy ngứa ngáy chân tay, nhưng vừa may mấy người bạn nói quán thịt nhúng ở cổng phía nam trường rất ngon, trời lạnh thế này nên đi ăn một bữa.

Vu công tử bị đám người đó vây quanh, tất cả kéo nhau đến quán thịt nhúng đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.