Cẩm Tú Đỉnh

Chương 58: Chương 58




Gần đây hậu cung Hòa Hi lưu truyền một chuyện, bắt đầu là tin đồn Bình Khánh vương Thái phi sau khi chết được thần tiên cứu, ăn một viên tiên đan trường sinh bất lão mới có thể chết đi sống lại, sau đó lại biến thành Bình Khánh vương Thái phi gửi hồn trên người chất nữ đằng ngoại trùng tên trùng họ của Bạch thừa tướng, tóm lại là tin truyền đi vô cùng kì diệu, không ít người tin vào, nếu không thì giải thích vì sao Hoàng thượng lại quan tâm đặc biệt tới một quý nữ vừa tiến cung chứ? Đương nhiên cũng có một số người giống như Thục phi suy ra được chân tướng vấn đề nhưng tất nhiên cũng không đi vạch trần, chỉ nhìn náo nhiệt là tốt rồi.

Chỉ là Hòa Tân điện lại trở nên đông vui như trẩy hội, người đến người đi một khắc cũng không yên tĩnh, đặc biệt là khi học quy củ, cửa chính điện luôn có một đóng cung nữ thái giám vây quanh tranh nhau dòm ngó dung mạo Mục Thư Du xong rồi trở về báo cáo kết quả cho chủ tử.

Mà sau khi các phi tần nghe thuộc hạ kể lại sinh động như thật thì có người ngay lập tức bắt đầu tụng kinh niệm Phật trừ tà cầu bình an, cũng có người nhao nhao muốn đi hỏi xem thuốc trường sinh bất lão như thế nào và tính toán cách để đoạt được.

Mục Thư Du ngồi nhìn Mục Thư Yến và Ô Nhạc Song ở trước mặt mình khóc không ngừng, xoa mi tâm cảm thấy đau đầu.

“đã nửa canh giờ, các ngươi đừng có khóc đến hư mắt chứ.”

“Tỷ tỷ làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, người khác thì không tính, ngay cả muội muội cũng lừa gạt, những ngày này Ô Thục nghi và muội cùng nhau khóc thương, tỷ tỷ cũng thật nhẫn tâm!” Mục Thư Yến vừa là cao hứng lại vừa tức giận, không ngừng oán giận khiến cho Mục Thư Du không co lời nào để nói.

Lúc này Ô Nhạc Song lau mắt nói: “Chuyện như vậy cũng là do Hoàng thượng làm chủ, Thái phi cũng không có cách nào khác, chỉ cần người không có việc gì là tốt rồi, Ngọc thục nghi cũng đừng quá so đo.”

Mục Thư Du vội vàng gật đầu phụ họa: “Đúng là như vậy, vốn muốn qua vài ngày nữa là có thể gặp mặt, không ngờ lại thành lừa gạt các muội. Nhưng mà cái danh Thái phi cũng không thể đề cập tới nữa, thân phận của ta đã thay đổi hay là cứ gọi là tỷ tỷ đi.”

“Tất nhiên không thể nhắc lại, nhưng mà bây giờ thì tốt rồi, Hoàng thượng coi trọng tỷ tỷ như vậy, đến lúc đó chắc chắn tấn phong cho tỷ tỷ, phẩm vị chắc chắn sẽ trên chúng ta.” Mục Thư Yến cũng hắng giọng, vẻ mặt hưng phấn.

Mục Thư Du thở dài: “Chắc muội muội lại phải thất vọng rồi, Hoàng thượng sẽ không làm như thế, ta chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.”

Mục Thư Yến nghe xong vốn không tin, nhưng thấy Mục Thư Du không giống như đang nói dối lập tức thất vọng không thôi.

“Tấn phong cũng là chuyện sau này, hiện tại trong cung đều truyền là tỷ tỷ hoàn hồn, có người nhát gan nghe nói vậy đã sợ đến ngã bệnh, chuyện như vậy nếu không xử trí trước, sợ là sẽ có tấu trình lên.” Ô Nhạc Song nghĩ vô cùng chu đáo.

Mục Thư Du cười cười: “Lời đồn đãi này hẳn là của Thục phi nghĩ ra, không phải là muốn người người xem ta là yêu ma, đến lúc đó triều đình sẽ vây lại chỉ trích, như vậy đừng nói đến tấn phong nếu không may mắn sẽ bị đuổi ra cung ngay.”

“Vậy thì phải làm sao bây giờ, chúng ta không thể nói ra tình hình thực tế.” Mục Thư Yến lập tức vì chuyện này mà bối rối.

“Muội muội không cần lo lắng.”

“Làm sao có thể không gấp, không dễ dàng gì tỷ tỷ mới bình an vô sự, Thục phi lại muốn hại tỷ tỷ, chẳng lẽ tỷ tỷ đã có biện pháp?”

Mục Thư Du lắc đầu: “Chuyện này là do Hoàng thượng tạo ra, ta không dính tới cho nên tất phải cuống cuồng.”

Mục Thư Yến lúc này mới thật sự thở phào nhẹ nhõm, Ô Nhạc Song khóe miệng cười khổ sở: “Hoàng thượng đối với tỷ tỷ thật sự rất tốt.”

“Ta khuyên muội muội một câu, đến nơi này rồi thì đừng mong muốn có cái gì gọi là thật lòng, vinh sủng có thể duy trì bao lâu chứ, không bằng sinh một trai hay một gái để có chỗ dựa cho nửa đời sau thôi. Đối với Hoàng thượng nói thật lòng không bằng nói trung thành, các muội hãy nhớ bất cứ lúc nào cũng phải trung thành với Hoàng thượng, với cố quốc thì tận tâm là được, không thể liên quan quá nhiều.” Mục Thư Du nói vài lời sâu sắc, chỉ mong các nàng có thể nhớ kỹ một chút.

Sau đó ba người lại nói chuyện cho đến sắc trời gần tối, Mục Thư Yến và Ô Nhạc Song mới lưu luyến rời đi, còn nói thêm hai ngày nữa lại đến, dặn Mục Thư Du thiếu cái gì cứ việc nói, các nàng sẽ cho người đưa tới, Mục Thư Du đều đồng ý.

không lâu sau Hoàng hậu đang tụng kinh ở Vĩnh Hoa cung cũng bị kinh động vì chuyện này, đặc biệt tuyên ý chỉ ý nói chất nữ đằng ngoại của Bạch Hồng Tín Mục Thư Du từng được nàng mời vào trong cung, Hoàng thượng trong lúc vô tình nhìn thấy đã yêu thích, bởi vậy mới có thể chiếu cố vài phần. Mặc dù là như thế, Mục Thư Du sau này cũng không thể hưởng chiếu cố đặc biệt nữa, được đối xử như các quý nữ khác, mà tám cung nữ là do Hoàng thượng ban tặng nên có thể tiếp tục giữ lại, bất luận kẻ nào cũng đừng nhắc lại chuyện yêu ma hoàn hồn nữa, lại càng không được nhiễu loạn việc ở Hòa Tân điện nữa.

Ý chỉ này vừa ra, Mục Thư Du đối với Hoàng hậu lại nhiều thêm mấy phần kiêng kỵ, nữ nhân này thủ đoạn quá cao, nội dung ý chỉ này vừa hợp ý Hoàng thượng lại đồng thời khẳng định chính thức thân phận địa vị của nàng, Mục Thư Du nàng chỉ là quý nữ không thể có đặc quyền gì, nói một cách khác chính là trong hậu cung ai có oán hận gì có thể thừa dịp này sửa trị nàng, chiêu thức mượn đao giết người này của Hoàng hậu thật xuất thần nhập hóa.

Tuy đã hạ chỉ nhưng vẫn có không ít người ngày ngày vấn đến Hòa Tân điện thay chủ tử của mình xem náo nhiệt, thăm dò tin tức, Hoàng hậu phái người trông giữ mấy ngày mặc dù có hiệu quả nhưng chờ người trông giữ vừa đi lại lập tức có người đến nhỏ giọng nghị luận, dù không lâu nhưng cũng không cản được miệng lưỡi của mọi người.

một ngày nọ, các quý nữ đang nghe quy củ, bên ngoài cửa điện có năm sáu người đứng, không lâu sau lại thêm vài người, túm tụm một chỗ xì xào bàn tán, có người nhỏ giọng nói dung mạo của Mục Thư Du so với mấy ngày trước lại thêm mềm mại diễm lệ không ít, nhất định là có vấn đề, có lẽ là do uống máu người, những người còn lại nghe cũng cảm thấy đúng như thế nên không khỏi lộ ra sự e ngại.

“Hoàng thượng giá lâm!”

một tiếng báo lập tức khiến cho tất cả mọi người hoàn hồn, tất cả đều bò quỳ trên mặt đất, một cử động cũng không dám.

Như Khiết cũng nhanh chóng dẫn các quý nữ ra cửa hành lễ đón thánh giá, trong lòng buồn bực không thôi, Hoàng thượng đúng là chưa bao giờ tới Hòa Tân điện, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì sao?

Chờ ngự liễn của Tần Thừa Thích vào sân viện, mọi người cùng thỉnh an.

“Tất cả đứng lên đi.” Tần Thừa Thích cười ôn hòa.

Sau khi tạ ơn Như Khiết và mọi người đều đứng lên, có quý nữ lá gan lớn một chút nhanh chóng ngẩng đầu ngắm một chút, lại không cẩn thận đối diện ánh mắt tươi cười của Tần Thừa Thích lập tức mắc cỡ đỏ bừng cả khuôn mặt, trong lòng vừa mừng vừa sợ, rốt cuộc bản thân sau này sẽ hầu hạ nam nhân anh tuấn trầm ổn như vậy, nàng ta càng phải nỗ lực lấy lòng mới được.

Tần Thừa Thích nhìn Mục Thư Du cười híp mắt, Mục Thư Du cũng không nhìn ngó lung tung.

Chờ vào chính điện Tần Thừa Thích ngồi trên ghế hỏi: “Bên ngoài đều là những người nào, co đầu rụt cổ thật không có quy củ.”

Như Khiết lập tức quỳ xuống trả lời: “Hồi bẩm Hoàng thượng, bên ngoài đều nô tài bị các cung phi sai tới, họ vì tin đồn về quý nữ Mục thị mà đến.”

“Hoàng hậu không phải đã xuống ý chỉ, tại sao lại như gió thoảng bên tai vậy?”

Như Khiết cúi đầu không biết trả lời như thế nào.

Tần Thừa Thích nhấp một ngụm trà chậm rãi nói: “Hoàng hậu đã nói không chỉ một lần, hôm nay lại vẫn thấy cảnh tượng này, trẫm thấy thứ nô tài này đều đang coi thường Hoàng hậu mềm lòng, tốt tính. Vu Trung, cho người đem mấy kẻ kia đến Điển Chính Tư, cắt tai và lưỡi đi, trẫm muốn nhìn xem còn có ai dám nghe loạn nói loạn. Sau này hậu cung có phi tần bịa đặt sinh sự tất cả đều bị hạ phẩm cấp thu lại phong hiệu, nếu còn có người vọng tưởng muốn gây sự với trẫm thì trẫm sẽ cùng chơi đùa!”

“Vâng, nô tài tuân chỉ.” Vu Trung vung tay lên lập tức có người kéo đám người đã xụi lơ ở bên ngoài đi, trong điện các quý nữ cũng bị hù dọa mà biến sắc, rõ ràng vừa rồi Hoàng thượng còn mang vẻ mặt tươi cười, trong nháy mắt đã nổi giận, ngẫm lại kết cục của những người kia thật sự làm cho người ta không rét mà run.

Mục Thư Du trong lòng cũng hơi sợ, chết kỳ thật không đáng sợ, chỉ cần có thể chết một cách thống khoái là được, như những thái giám cung nữ kia sẽ phải nhận biết bao thống khổ đây, thật sự rất tàn nhẫn.

“Thư Du, Thư Du.”

Mục Thư Du nghe được có người kêu tên của mình, ngẩng đầu nhìn lại thì ra là Tần Thừa Thích, cung kính đi về phía trước vài bước.

“Hoàng thượng có gì phân phó?”

Tần Thừa Thích cười nói: “Trẫm muốn đến phòng của nàng thăm một chút.”

sự chú ý của Mục Thư Du lập tức bị dời đi, đây cũng quá mức rồi, trước mặt nhiều người như vậy nàng mới chỉ là quý nữ hắn lại hiển nhiên muốn đi tới nơi nàng ở? Chỉ là Tần Thừa Thích đã nói vậy nàng cũng không thể thể hiện thái độ phản đốiy, vì vậy đành phải đáp lời rồi cùng Tần Thừa Thích đến An Thịnh cư.

“Ai, tối hôm nay ta nhất định ngủ không được yên, quá dọa người rồi, những nô tài kia cũng thật là đáng thương.” Chờ Tần Thừa Thích đi khỏi lập tức có người vỗ ngực tự an ủi.

Trương Tư Viện còn nhìn chằm chằm hướng Tần Thừa Thích rời đi nói: “Đây mới là phong phạm của đế vương, ngươi chỉ thấy nô tài đáng thương tại sao không nói bọn họ làm trái ý chỉ của Hoàng hậu nương nương? Còn nữa chuyện như vậy có quan hệ trực tiếp tới Mục Thư Du, nếu không phải là do lai lịch của nàng ta quá khả nghi, những nô tài đó cũng không bị xử hình. “

“không thể nói như vậy được, nô tài cãi ý chỉ của Hoàng hậu nương nương chịu phạt là phải, Hoàng thượng mới vừa đã nói là không cho phép nghị luận chuyện Mục Thư Du nữa, Trương quý nữ vẫn nói như vậy thì thật không ổn, hơn nữa chuyện này là có người muốn gây chuyện thị phi thì làm sao có thể trách do Mục Thư Du, theo ta thấy tất cả mọi người đều phải cẩn thận một chút mới được.”

Trương Tư Viện trừng mắt tức giận nghe lời phản bác mình của Tống Nguyệt Dĩnh: “Ta biết rõ các ngươi đều là thân quyến của trọng thần Hòa Hi, tất nhiên là phải bên nàng ta, kỳ thật Mục Thư Du rốt cuộc là có thân phận gì không cần thiết phải truy cứu, ai có thể được Hoàng thượng sủng ái đó mới là điều quan trọng, chúng ta cứ chờ xem đi!”

Như Khiết vội vàng ngăn hai người lại không để cho tranh cãi nữa, cho tất cả mọi người trở về phòng dặn dò rằng trước khi Hoàng thượng chưa rời đi ai cũng không được đi ra.

Trương Tư Viện mặc dù không vui, nhưng cũng không thể không nghe đành phải thở phì phì đi về.

Mục Thư Du cũng đang tức giận nhìn Tần Thừa Thích: “Hoàng thượng đây là muốn làm cái gì, muốn đẩy thần thiếp vào đường cùng!”

“Trẫm không phải vì muốn ngăn chặn người khác nhắc tới chuyện này hay sao, tuy là thủ đoạn có nghiêm khắc chút ít nhưng cũng hiệu quả nhất.” Tần Thừa Thích cười giải thích.

“Hiệu quả nhất, vậy sau này người khác nhìn ta thì thế nào, Hoàng hậu không phải đã nói không cho ta được hưởng chiếu cố đặc biệt, Hoàng thượng hôm nay lại làm như thế, Hoàng hậu chẳng phải sẽ giận thần thiếp?”

Tần Thừa Thích ôm chầm lấy Mục Thư Du thở dài nói: “Thư Du, nàng nghe trẫm nói xong đã, ý chỉ của Hoàng hậu là Hoàng hậu, nhưng không thể ngăn cản trẫm, trẫm hôm nay nếu không làm như thế thì khó có thể btj miệng tất cả những kẻ sống trong cung này, trẫm không thể để cho những kẻ có ý đồ coi đây là cái cớ đuổi nàng ra khỏi cung, nàng ở bên cạnh trẫm nếu không có danh tiếng tốt thì làm sao có thể tấn vị cao chứ? Trẫm thật vất vả mới để nàng có được thân phận nữ nhi quí tộc Hòa Hi, ai cũng đừng nghĩ có thể vượt mặt trẫm!”

Mục Thư Du nghe xong thái độ cũng hòa hoãn: “Hoàng thượng cũng không cần nóng lòng nổi trận lôi đình, sẽ dọa nhiều người như vậy.”

Tần Thừa Thích hôn Mục Thư Du, giọng điệu ảo não: “Làm sao có thể không làm, những ngày qua Hòa Tân điện bị người người vây quanh, trẫm nghĩ đến thăm cũng không tới được chỉ có thể lo lắng suông, trẫm tuy biết làm như vậy sẽ khiến cho người xung quanh nàng ghen ghét nàng, nhưng trẫm thực sự không thể không gặp nàng.”

“Hoàng thượng làm như vậy không phải vì tư dục của bản thân mà khiến cho thần thiếp phải chịu tội hay sao, còn nói cái gì mà không thể chứ, rõ ràng là nói dối.”

Tần Thừa Thích tựa cằm trên vai Mục Thư Du cười: “Nếu không phải sợ kẻ khác nghi ngờ thân phận thì trẫm cái gì cũng không sợ, huống chi trẫm biết rõ bản lãnh của nàng, làm sao có thể bị chút chuyện nhỏ này làm khó. Hôm nay trẫm đối đãi với nàng như thế, người ngoài tuy là ghen ghét nhưng sẽ càng cẩn thận đối đãi với nàng.”

“Hoàng thượng thật biết dỗ người khác, nói như thế nào cũng đều dễ nghe, thần thiếp không thể cãi lại.” Mục Thư Du tựa đầu Tần Thừa Thích cười cười.

“Thư Du, trẫm có một chuyện muốn nhờ nàng.”

Mục Thư Du xoay người vẻ mặt kinh ngạc: “trên đời còn có chuyện Hoàng thượng làm không được? Nếu Hoàng thượng làm không được vậy thần thiếp làm sao có thể hoàn thành!”

“Nàng có thể, trẫm tin tưởng nàng. Mấy ngày nữa trẫm sẽ chọn vài quý nữ có tướng mạo tài nghệ xuất chúng, Trương Tư Viện trẫm nhất định phải chọn, nhưng trẫm không muốn trong hậu cung này lại có nữ nhân thứ hai của Nham Chích, nàng có thể hiểu?”

Mục Thư Du đảo mắt lòng vòng, chốc lát sau khẽ nhíu mi cười: “Hoàng thượng là muốn thần thiếp tới đọ sức sao?”

“Nàng cứ việc tùy ý, cũng lâu rồi trẫm chưa được ôm nàng. Hai má này thật sự là càng xem càng kiều, có thể thấy trẫm tẩm bổ thật tốt, chờ sau khi nàng tấn phong trẫm sẽ trả cho nàng Hòa An điện, chỗ kia cách Trường Tuyên điện của trẫm không xa, đến lúc đó trẫm hàng đêm đều có thể làm bạn cùng nàng.”

Mục Thư Du đẩy Tần Thừa Thích đứng lên, nũng nịu cười nói: “Hoàng thượng đừng dụ dỗ thần thiếp, thần thiếp chính là lưỡi kiếm vô hình của Hoàng thượng, ngài chỉ chỗ nào thần thiếp đâm chỗ đó là được, dù sao có Hoàng thượng chống lưng thì thần thiếp sợ cái gì chứ! Tính tình của Hoàng thượng thần thiếp cũng hiểu chút ít, nếu thần thiếp làm tốt còn có thể thêm một hai phần tình cảm, chuyện chuyên sủng một nữ nhân thật đúng là chuyện cười, nhưng thần thiếp cũng không thèm để ý cái này đâu, Hoàng thượng thích ai thì cứ việc triệu đến thị tẩm thôi.”

“Nàng thực không thèm để ý? Trẫm cho là nàng cũng vì chuyện này nên mới không thể hoàn toàn thổ lộ tình cảm với trẫm, sau khi trẫm trở lại cũng chưa từng thị tẩm ai khác, chỉ cần có thể đều đến gặp nàng, nàng lại chỉ cảm thấy trẫm đang lợi dụng nàng?” Tần Thừa Thích nhăn mày hỏi.

“Hoàng thượng, thần thiếp chỉ có lòng trung quân, về phần những thứ khác thần thiếp thật sự không hiểu nên làm như thế nào, vinh hoa phú quý của thần thiếp đều do Hoàng thượng nắm giữ, thần thiếp nguyện ý vì Hoàng thượng giải lo.” Mục Thư Du sẽ không tin lời do ngon dỗ ngọt của Tần Thừa Thích, chỉ cảm thấy bản thân đã tỏ rõ thái độ, nhận rõ mối quan hệ giữa nàng và hắn là tốt rồi. Người ta là lãnh đạo, mình là cơ sở ngầm sao có thể có quá nhiều yêu cầu, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ là tốt rồi, nhưng ngẫu nhiên giải quyết nhu cầu sinh lý thì cũng chỉ có thể dựa vào gốc cây độc đinh kia.

Tần Thừa Thích nghe vậy cũng đứng dậy: “Trẫm không nhiều lời với nàng về chuyện này nữa, sau này nàng sẽ hiểu tâm ý của trẫm, trẫm mặc dù không thể chuyên sủng mình nàng, nhưng trong lòng đối với nàng khác hoàn toàn với những kẻ khác, trẫm còn phải đi gặp vài người khác.”

Mục Thư Du vô tình cười cười, cung tiễn Tần Thừa Thích ra khỏi An Thịnh cư.

Đến buổi tối Tần Thừa Thích ở Trường Tuyên điện xem hết tấu chương rồi ngồi ngẩn người, Vu Trung thấy vậy tiến lên hỏi: “Hoàng thượng có muốn đến An Thịnh cư, canh giờ cũng vừa vặn, chậm thêm chút nữa sẽ có người phát hiện.”

“không đi, ai nói trẫm muốn đi An Thịnh cư, trẫm chẳng lẽ chỉ có thể thị tẩm một mình nàng?” Tần Thừa Thích tức giận mắng Vu Trung.

Vu Trung tự nhận xúi quẩy: “Là nô tài lắm mồm, Hoàng thượng muốn thị tẩm vị nào để nô tài cho người chuẩn bị.”

“Ừ, đến Hòa Hiểu điện đi.”

“Vâng.”

Vu Trung nghĩ Hòa Hiểu điện Ngụy Lệnh Vân mới được tấn phong thục nghi coi như hợp ý Hoàng thượng, chỉ là vẫn có chút không ổn.

“Ngươi sao còn đứng ở chỗ này?” Tần Thừa Thích đưa mắt nhìn Vu Trung bình tĩnh hỏi.

Vu Trung cười xòa: “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tài mới vừa rồi là nghĩ tới Hòa Hiểu điện cách Hòa Tân điện không xa, hậu viện chỉ cách An Thịnh cư một con đường nhỏ, kỳ thật điều này cũng không có gì quan trọng, căn bản sẽ không nghe được động tĩnh gì, là nô tài suy nghĩ nhiều, nô tài sẽ phái người đến chỗ Ngụy thục nghi báo lại một tiếng để thục nghi chuẩn bị tiếp giá.”

“Ngươi chờ một chút, không cần cho người qua đó báo trước, trẫm còn vài phần tấu chương chưa xem qua, chờ xem xong rồi nói sau.” Tần Thừa Thích vội vàng gọi Vu Trung đã đi đến cửa lại.

“Vâng, nô tài tuân chỉ.”

Tấu chương cũng đã thu lại còn nói chưa xem xong, Vu Trung cúi đầu nhịn cười, Hoàng thượng rõ ràng là trong lòng không dám vậy mà vẫn cố sức thể hiện, không phải là sợ Thái phi biết rồi sẽ không muốn gặp mặt hay sao, cũng thật sự là quá không được tự nhiên rồi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.