Cẩm Tú Đỉnh

Chương 66: Chương 66




Lại mấy ngày nữa, Mục Thư Du sai Giai Tĩnh đi đem chuyện Kỷ Tư Nguyệt gây nên nói cho Giai Kỳ nghe, Giai Kỳ tìm một cơ hội nói lại cho Hiền phi, chỉ là lần này Hiền phi không hề tức giận, suy nghĩ một lát mới nói: “Dáng vẻ của Kỷ Tư Nguyệt kia đúng là làm phiền Mục Thư Du, ngươi nói cho nàng biết, Kỷ Tư Nguyệt ngã bệnh không phải giả vờ, bản cung cũng chỉ có thể uyển chuyển mà qua đó nói chuyện, đến lúc đó bản cung lại phái thêm vài nữ quan qua giúp nàng là được, bản cung cũng biết nàng khó xử và oan ức, có điều có khó khăn hơn nữa thì cũng qua thôi, muốn làm đại sự thì phải chịu khổ. “

Giai Kỳ lĩnh mệnh đến Hòa An điện truyền lời của Hiền phi lại cho Mục Thư Du, lúc này Mục Thư Du mới biết chính mình hiểu lầm Kỷ Tư Nguyệt, vì bản thân giả bệnh nên nghĩ rằng người khác cũng giống như mình, về điểm này chính là nàng hẹp hòi.

Phải làm việc mà còn đụng người bệnh thật là mệt, nếu nàng ấy đã bệnh thật nàng không nên nói thêm gì nữa là tốt nhất, chỉ là cách nói chuyện của Tần Thừa Thích thật khiến người ta chán ghét, lúc này đây Mục Thư Du cũng biết mình không đúng, nhưng Tần Thừa Thích lại càng sai, cũng càng làm cho lòng người lạnh lẽo.

Sau vài ngày, Mục Thư Du càng gặp nhiều khó khăn nhưng cũng im lặng chịu đựng, mỗi ngày đều bị công sự quấn lấy khiến đêm đêm không thể yên giấc, cả người gầy đi, sắc mặt tái nhợt, hốc mắt lõm sâu.

“Thục nghi, hôm nay ngủ sớm chút đi, mặt mũi người lúc này rất dọa người, canh nóng này ngài uống trước đi.” Như Ý thấy lúc nãy Mục Thư Du không ăn được bao nhiêu, bây giờ còn muốn thức đêm thì rất đau lòng.

“Chờ một lát nữa đi, những danh sách này còn chưa xem xong, ngày mai còn phải giao công việc nữa, canh này ta không uống, dùng chút trà là tốt rồi.” Mục Thư Du cũng không ngẩng đầu lên, cẩn thận nhìn sổ sách trong tay.

Thẳng đến khi đêm dài mắt cũng nhòe đi, chỉ thấy mơ hồ Mục Thư Du mới không tình nguyện ngồi thẳng dậy ngừng một lát, nhắm lại trong chốc lát mà không mở ra nổi nữa, nên liền ngồi trên ghế thiếp đi.

“Thục nghi, mau lên giường nghỉ ngơi đi, cứ như vậy sẽ không tốt đâu.” Như Lan nhỏ giọng lay tỉnh Mục Thư Du.

Mục Thư Du nghĩ lại cũng thấy đúng, mình cứ như vậy cũng không phải là chuyện tốt, căn bản không có hiệu suất, không bằng ngày mai dậy sớm một chút, nghĩ vậy nên nàng cho người chuẩn bị đi nghỉ ngơi.

“Thục nghi, không xong rồi Giai Tĩnh cơ hồ là từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt lo lắng.

một cung nữ như Giai Tĩnh làm sao có thể làm ra chuyện không hợp lễ nghi như thế này, có thể khiến nàng rối loạn như vậy chắc chắn là chuyện nghiêm trọng, tim Mục Thư Du cũng treo lơ lửng: “Sao vậy, có chuyện gì người từ từ nói.”

Giai Tĩnh gấp đến độ dường như muốn khóc: “Kỷ phu nhân, Kỷ phu nhân hoăng rồi!”

Mục Thư Du còn đang suy nghĩ ý nghĩa của từ hoăng này, lại nghe Giai Tĩnh nói: “Mới vừa rồi Thẩm Cung Lệnh cố ý phái người đến sai nô tỳ nói cho thục nghi một tiếng, Hoàng thượng hiện tại đang ở Song Lan điện hạ chỉ cho người chuẩn bị hậu sự, thục nghi mau nghĩ biện pháp đi.”

Kỷ Tư Nguyệt chết? Mục Thư Du kinh sợ một lát mới phản ứng được, vẻ mặt không thể tin, không phải nàng ta đang ở Song Lan điện tĩnh dưỡng sao?

“Ta nghĩ biện pháp?” Mục Thư Du ngơ ngác hỏi Giai Tĩnh.

“Thẩm Cung Lệnh nói, Song Lan điện cung nhân đã nói cho Hoàng thượng, nói là hôm nay Hiền phi nương nương đến gặp Kỷ phu nhân, trong lời nói có ý tứ chỉ trích Kỷ phu nhân, hơn nữa từ lúc Hiền phi nương nương rời khỏi, Kỷ phu nhân đã khóc rất lâu, đến buổi tối thì thấy trong người không khỏe, đau ngực, còn ho khan hai lần, cung nhân cảm thấy không tốt liền lập tức phái người mời ngự y, kết quả ngự y tuy là tận lực cứu trị nhưng không đến nửa canh giờ Kỷ phu nhân vẫn là không qua khỏi, ngự y không tìm được cách cứu chữa nên hiện tại đều đang quỳ thỉnh tội ở Song Lan điện.”

Sau khi Mục Thư Du nghe xong thì lặng người ngồi trên ghế, bản thân nàng có lòng dạ tiểu nhân hoài nghi Kỷ Tư Nguyệt giả bệnh, kết quả bây giờ lại là hại người hại mình, thì ra ngày đó những lời Tần Thừa Thích nói về Kỷ Tư Nguyệt đều là sự thật, không hề khoa trương!

Nghe Giai Tĩnh kể lại thì có lẽ Kỷ Tư Nguyệt vì bệnh tim tái phát mà chết, có điều bất luận thế nào cũng không tránh khỏi liên quan tới nàng, Kỷ Tư Nguyệt buồn bực trong lòng cũng là vì áp lực từ nhiều phía, không quan trọng trước đây nàng ấy bệnh nặng đến mức nào, mọi ngừi đều chỉ nghĩ rằng Mục Thư Du nàng đã khiến Hiền phi làm giọt nước tràn ly.

“Giúp ta thay một bộ xiêm y màu trắng đi.” Mục Thư Du ngồi một hồi bỗng nhiên thở dài, phân phó Như Lan Như Ý tìm quần áo cho mình, khóe miệng treo một nụ cười khổ, quần áo trắng này đúng là nàng mặt không ít lần rồi.

Thay xong trang phục, Mục Thư Du liền dẫn Giai Tĩnh và mấy người nữa đi Song Lan điện, chưa tới cửa viện khi đã nghe thấy tiếng khóc than truyền ra, bước vài nội viện thì thấy mấy vị ngự y đang quỳ, nàng cũng không có tâm tình để ý mà tiếp tục đi vào trong, dọc theo đường đi đều thấy dáng vẻ giận mà không dám làm gì của cung nhân Song Lan điện, nhưng ánh mắt phẫn hận kia đã nói lên hết thảy, điều này cũng làm cho Mục Thư Du cảm thấy chính mình như đang trở lại Tứ Thủy trấn.

Mục Thư Du đi tới nơi mà mọi người đang tụ tập, mọi người thấy nàng đến đều nhường ra một lối đi.

“Muội muội tốt của ta, muội có chuyện gì uất ức thì cứ nói ra, tội gì giấu ở trong lòng, sớm biết sẽ có ngày hôm nay, nói cái gì ta cũng sẽ không đem chuyện đó giao cho muội, đều trách ta chỉ nghĩ đến tình tình của muội, bình thường lại thích quản mấy chuyện này, nên liền xem nhẹ tính tình tốt bụng ít nói của muội, bây giờ suy nghĩ lại đáng lẽ lúc đó ta chỉ nên giao chuyện này cho một mình muội thì đã không xảy ra chuyện hôm nay rồi!” Thục phi ngồi bên cạnh Tần Thừa Thích khóc lóc, nước mắt như hạt đậu cứ rơi xuống liên tục, nhìn thấy Mục Thư Du đi vào thì trừng mắt nhìn sau đó quay đi không thèm để ý.

“Hoàng thượng, chuyện này đều trách thần thiếp, Kỷ phu nhân thân thể suy yếu, thần thiếp còn làm cho nàng khó chịu, kính xin Hoàng thượng giáng tội.” Hiền phi cau mày, hiển nhiên cũng không dễ chịu.

Tần Thừa Thích cứ như không nghe thấy hai người bọn họ nói gì, chỉ nhìn chằm chằm Mục Thư Du đang đứng dưới, nói: “Lúc này thì ngươi vừa lòng rồi chứ? Trẫm đã nói qua không cho phép ngươi đến Song Lan điện, tại sao ngươi còn đến đây? Trẫm đã nói Tư Nguyệt hay suy nghĩ không cho phép ngươi nói nặng lời, ngươi vì sao còn muốn trăm phương nghìn kế hao hết tâm tư khiến Thuận Nga đến đây làm khó nàng! Ngươi trở về đi, Trẫm không muốn gặp ngươi.”

Mục Thư Du lặng im không nói, chỉ là quy củ hành lễ với Tần Thừa Thích, sau khi đứng dậy thì muốn đến nội thất nhìn Kỷ Tư Nguyệt.

“Ngươi không sợ Kỷ muội muội không buông tha cho ngươi sao, ngươi có mặt mũi gì đi nhìn nàng!” Thục phi cao giọng chất vấn Mục Thư Du.

“Cho dù không buông tha, cũng không phải một mình ta chịu.” Mục Thư Du mặt không thay sắc nói một câu liền đi vào.

đi đến trước giường, nàng xốc lên tấm mền đang che mặt Kỷ Tư Nguyệt, khuôn mặt mềm mại ngày thuòng lúc này đã trở nên xanh tím, Như Lan Như Ý đứng phía sau Mục Thư Du đều sợ tới mức kinh hô một tiếng, lui về phía sau vài bước, thẳng đến khi không nhìn thấy Kỷ Tư Nguyệt mới thôi.

Nước mắt của Mục Thư Du vẫn cứ rơi xuống, thấp giọng nói: “Thực xin lỗi, là do ta không biết phân biệt ai tốt ai xấu, ta bị dọa sợ, thời thời khắc khắc đều đề phòng mỗi người. Ta không biết ngươi thật sự yếu đuối hay chỉ là ngụy trang, ta đã quen mọi việc đều phải hoài nghi và phủ định, thói quen nghĩ mọi biện pháp đi đối phó với những người không muốn làm theo ý mình, nếu mạng sống của ta có thể khiến ngươi trở về, vậy ta nguyện ý lập tức chết đi!”

Nàng thật sự rất mệt mỏi, kiếp trước bản thân bị ma bệnh quấn lấy, chịu nhiều đau khổ thương tâm, mà đời này mặc dù là có thân thể khỏe mạnh, nhưng lại không ngừng nhìn người khác vì mình mà mất đi tính mạng, lúc này đây Mục Thư Du thật hoài nghi không biết mình có phải là một kẻ chỉ mang đến tai họa hay không, không bằng chết sớm cho thỏa đáng, nếu thật sự có thể khiến cho Kỷ Tư Nguyệt hồi hồn bám vào cái thân thể vốn không thuộc về mình này thì cũng coi như là xong hết mọi chuyện.

“Thục nghi, những lời này không thể nói lung tung, những thứ âm khí kia lại theo vào thì không tốt.” Vu Trung theo vào nghe thấy Mục Thư Du nói vậy không khỏi sợ hãi, lại nói bên cạnh còn đang có người chết, lỡ như thật sự xảy ra chuyện gì thì không hay.

Mục Thư Du cười khẽ: “Vu tổng quản, kỳ thật trên đời này thực sự có chuyện mượn xác hồi hồn, vừa rồi ta đã nói những lời thật trong đáy lòng. Kỷ phu nhân, nếu ngươi thực sự có linh hãy mang hồn ta đi đi...”

“Ai u, ngài đừng nói nữa, Như Lan mấy người các ngươi mau đưa thục nghi trở về, thục nghi đau lòng quá độ mà không được tỉnh táo rồi kìa!” trán Vu Trung phủ một tầng mồ hôi lạnh, hắn cảm thấy lúc này dáng vẻ của Mục Thư Du thật sự rất dọa người.

Mục Thư Du được người đỡ ra ngoài, dọc theo đường đi đầu óc đều nghĩ đến chuyện Kỷ Tư Nguyệt có thể hoàn hồn trên thân xác này, để cho mình giải thoát, sau khi trở lại Hòa An điện nàng cũng tùy ý để bọn người Như Lan giúp mình thay đổi xiêm y, sau đó liền không nói một tiếng ngồi trên giường, Như Lan chờ mọi người nghĩ biện pháp dỗ Mục Thư Du nằm xuống nghỉ ngơi mà không thành công, lại sợ nàng chấn kinh quá độ mà gặp chuyện không may, cuối cùng đành phải thay phiên canh chừng Mục Thư Du qua một đêm này.

Mục Thư Du một đêm không ngủ cũng không buồn ngủ, càng không đói khát, ngược lại tinh thần rất tỉnh táo, ý nghĩ cũng dị thường rõ ràng, vì thế lại chạy đến bàn xem sổ sách.

Như Lan thấy vậy thì kinh hãi không thôi, chẳng lẽ thục nghi thật sự điên rồi! Vì thế đều khẩn trương âm thầm quan sát nhất cử nhất động của Mục Thư Du, một khi phát hiện chuyện không tốt liền chuẩn bị đi gọi người tới.

Cứ như vậy lại nhịn một ngày, đến buổi tối đột nhiên Mục Thư Du có cảm giác cổ họng rất đau, hơi thở gian cũng có chút đau đớn, nhịn không được liền tự giác đi đến giường nằm, không bao lâu tay chân lại bắt đầu nóng lên, từng khớp xương trên người cũng đau nhức, nàng biết mình đang phát sốt.

Như Lan cũng thấy Mục Thư Du khác thường nên liền thăm hỏi, Mục Thư Du chỉ lắc đầu nói mình không có chuyện gì, cho người chuẩn bị chút nước ấm, uống liền mấy bát rồi nằm xuống.

Ban đêm cả người Mục Thư Du nóng rực, nóng đến mức không lật mình nổi, hơn nữa cả người đau nhức,thẳng đến sắc trời dần sáng thì Mục Thư Du cảm thấy ngay cả hơi thở cũng nóng cực kì.

Giai Tĩnh đi ngự y uyển vài lần cũng không mời được một ngự y nào, bởi vì toàn bộ người trong ngự y uyển đều đang bận rộn thỉnh tội, đồng thời cũng không muốn bận tâm về cái người đã hại chết Kỷ phu nhân, Mục Thư Du này sớm muộn rồi cũng bị biếm vào lãnh cung mà thôi.

Cuối cùng vẫn là Thẩm Văn Tuệ tự mình đi một chuyến, mới tìm đến ngự y mới vào làm không có liên can đến chuyện chữa trị cho Kỷ phu nhân, ngự y kia chẩn xong mạch sắc mặt trầm trọng: “Ty chức cả gan muốn nhìn qua sắc mặc của thục nghi.”

Lúc này cũng không còn gì cố kỵ nữa chữa bệnh mới là quan trọng, Thẩm Văn tuệ cho người xốc màn trướng lên, chỉ thấy Mục Thư Du nằm ở đằng kia hai mắt mở to, tròng mắt bóng loáng rất tỉnh táo.

Ngự y chỉ nhìn một cái liền nói không tốt: “Thục nghi đang bị ngưng máu, cứ như vậy thì không được, trước tiên ta sẽ kê mấy đơn thuốc an thần hạ nhiệt, các ngươi mau chóng đi lấy, dùng mấy loại thuốc mạnh một chút mới được.”

Bọn Như Lan nghe vậy thì rất sợ hãi, lập tức theo ngự y ra ngoài viết phương thuốc rồi đi lấy thuốc.

Chỉ là sau khi uống mấy thang thuốc, Mục Thư Du vẫn là không chuyển biến tốt đẹp, trên người cũng càng nóng, nhưng lại có thể ngủ đi.

Nhưng sau lần ngủ này, ba ngày sau Mục Thư Du cũng không tỉnh lại, đám người Như Lan cũng không dám rời đi nửa bước, thỉnh thoảng lại kiểm tra hơi thở Mục Thư Du, tuy là yếu ớt nhưng cuối cùng vẫn còn sống.

Mục Thư Du cũng biết mình đang mê mang, có lúc còn nghe thấy đám người Như Lan Như Ý khóc than, nàng rất muốn tỉnh lại nhưng lại không biết phải làm thế nào, rõ ràng chính mình đã mở mắt ra,vì sao trước mắt vẫn tối đen, chờ đến khi nàng thấy được ánh sáng thì trước mắt lần lượt xuất hiện hình ảnh kiếp trước kiếp này đan xen, toàn là những cảnh tượng khiến người ta sợ hãi, vì thế để tránh nhìn thấy những cảnh ấy nàng lựa chọn tiếp tục mê mang.

Vị ngự y kia cũng thấy kì quái, dùng thuốc mạnh như vậy mà thân nhiệt vẫn không giảm bớt, tình hình như thế hắn chưa bao giờ gặp qua, nếu cứ tiếp tục tình trạng như vậy sợ rằng sẽ ảnh hưởng tới hơi thở, hơn nữa không ăn không uống như vậy cũng chết người: “Tiếp tục dùng dược đi, nếu vẫn không được cũng chỉ có thể nghe theo mệnh trời.”

“Cái gì gọi là mặc cho số phận, ngươi là ngự y vốn nên trị bệnh cứu người, sao còn nói như thế!” Như Ý nóng nảy.

“Vị cô nương này, nếu không phải trước giờ thục nghi có sức khỏe tốt, bệnh nặng như vậy nếu là người ngoài thì đã không chịu nổi nữa rồi, ta chỉ có thể tận lực dùng dược, mặt khác cũng thật là bất lực, các ngươi cũng lo chuẩn bị đi, đừng đến lúc đó luống cuống tay chân mà bạc đãi thục nghi.” Ngự y nói xong liền lắc đầu thở dài rời khỏi.

Bọn Như Lan ôm nhau khóc rống, trong lòng biết ngự y muốn bọn họ chuẩn bị hậu sự cho Mục Thư Du, khóc đã xong thì cũng biết chuyện này không thể trì hoãn, liền bắt đầu chuẩn bị, bởi vì chuyện của Kỷ phu nhân mà Hòa An điện bây giờ đang là cái đích cho mọi người chỉ trích, cũng không ai chịu hỗ trợ vào thời điểm này, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể âm thầm cầu nguyện có người hỗ trợ.

Mục Thư Yến và Ô Nhạc Song vẫn luôn bận rộn cho tang sự của Kỷ phu nhân, lúc này họ cũng được đám người Như Lan thông báo, nên đều tranh thủ đến nhìn Mục Thư Du, cả ngày khóc lóc không ngừng.

Vu Trung tận tâm đem tên thụy mà Lễ chính tư nghĩ ra cho Kỷ phu nhân trình lên cho Tần Thừa Thích.

Tần Thừa Thích xoa xoa mi tâm nhìn từng cái, một lát sau mới nói: “Trẫm không xem được, nói cho bọn hắn biết ngày mai lại nói, bên phía Hòa An điện có động tĩnh gì không?”

Vu Trung nói: “Hồi Hoàng thượng, nô tài không có nghe nói gì, nếu không để nô tài qua đó xem thử?”

“không cần, Trẫm còn chưa muốn để ý đến nàng, lần này cũng là muốn giáo huấn nàng, xử sự như vậy võ đoán hại người hại mình.”

Vu Trung nghe Tần Thừa Thích nói những lời này là biết hắn đã muốn hết giận, liền nói thêm: “Kỳ thật chuyện của Kỷ phu nhân không thể hoàn toàn đổ lên người Mục thục nghi.”

“Trẫm biết, nhưng Trẫm càng giận nàng, tình cảm của Trẫm và nàng người khác không thể so sánh, người khác thế nào Trẫm một chút cũng không tức giận, chỉ có nàng Trẫm nhịn không được!” Tần Thừa Thích tâm phiền ý loạn, trong lòng vừa vì Kỷ Tư Nguyệt chết mà đau buồn, lại vì Mục Thư Du tùy hứng mà tức giận, càng thêm tương lai không biết hai người chung sống thế nào mà sầu lo.

“Hiền phi nương nương, ngài chờ nô tài vào thông báo một tiếng cũng không muộn mà, Hiền phi nương nương!”

Tần Thừa Thích nghe tiểu thái giám bên ngoài gọi tiếng, không bao lâu sau thì thấy Hiền phi xông vào, tiểu thái giám theo ở phía sau không dám nói nữa, chỉ có thể quỳ xuống dập đầu.

“Nếu có lần nữa, Trẫm sẽ cho người đuổi ngươi ra ngoài.” Tần Thừa Thích không thích hành động này của Hiền phi.

Hiền phi cũng không để ý, nổi giận đùng đùng nói: “Thần thiếp biết Hoàng thượng vì chuyện của Kỷ Tư Nguyệt thầm oán Mục Thư Du, nhưng Hoàng thượng có muốn trừng phạt ai cũng phải có mức độ, vị phần của Mục Thư Du còn đó sao có thể nhỏ nhen như vậy, người chết là lớn nhất, lễ tiết nên có vẫn không thể thiếu, không thì đến lúc đó còn không phải Hoàng thượng mất mặt!”

Tần Thừa Thích nghe vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi: “Ngươi nói bậy bạ gì đó, Mục Thư Du còn đang khỏe mạnh, người ở đây phát điên làm gì?”

“Hoàng thượng suốt ngày vì Kỷ phu nhân mà ưu tư đâu còn biết gì đến chuyện bên ngoài, sau khi Mục Thư Du từ Song Lan điện trở lại Hòa An điện thì bệnh không dậy nổi, ngự y cũng không mời được, cuối cùng vẫn là Thẩm Văn Tuệ tự mình đi, mới mời được một người mới tới. Bởi vì Hoàng thượng không thích, người trong Hòa An điện cũng không dám để lộ ra, nhiều ngày nay cung nữ tùy thân của Mục Thư Du đều đi khắp nơi cầu người giúp các nàng chuẩn bị hậu sự, nếu không nhờ có Giai Kỳ bên cạnh thần thiếp đến cầu xin thần thiếp tới đây, thần thiếp cũng không biết trong cung này sắp mất đi một vị thục nghi nữa đâu!”

Tần Thừa Thích nghe xong thì đầu tê rần, thân mình rét run, sau đó toàn thần toát mồ hôi: “Ngươi nói Mục Thư Du nàng bị làm sao?”

Hiền phi thuận miệng nói: “Sợ là đã hấp hối rồi, chờ sau khi Hoàng thượng tìm ra tên thụy cho Kỷ phu nhân, những cái còn dư lại vừa lúc tìm cho Mục thục nghi một cái luôn đi.”

“Ngươi, ngươi lừa Trẫm!” Tần Thừa Thích không tin, ngày đó Mục Thư Du rõ ràng không có chuyện gì, bây giờ mới có vài ngày sao có thể chết được chứ!

“Tội khi quân thần thiếp vạn lần không dám phạm phải, Hoàng thượng tự đến xem sẽ hiểu.”

Tần Thừa Thích miễn cưỡng cười: “Nhất định là Thư Du sợ Trẫm trách tội nàng mới nghĩ ra biện pháp này, có phải không? thật ra Trẫm cũng không muốn giận nàng lâu lắm đâu.”

Hiền phi hừ lạnh: “Hoàng thượng cảm thấy Mục Thư Du là người như vậy sao?”

Tần Thừa Thích cũng không muốn nhiều lời với Hiền phi, lập tức cho người chuẩn bị ngự liễn đi thẳng đến Hòa An điện, gần tới nơi thì đã thấy trước cổng Hòa An điện treo lên khăn trắng, đến càng gần Tần Thừa Thích càng sợ hãi, hắn sợ lời Hiền phi nói đều là thật sự. Đến trước cửa Tần Thừa Thích hạ liễn bước nhanh vào trong sân, lại nghe thấy tiếng khóc than khắp nơi, nhất thời hắn cảm thấy như có gai nhọn đâm sâu vào tim mình, bước chân không vững cố gắng đi vào nội thất, trước tiên hắn nhìn thấy Ô Nhạc Song cùng một đám cung nữ ngồi bên cạnh Mục Thư Du khóc lóc, tiếp theo chính Mục Thư Du gầy yếu im lặng nằm trên giường mặt không chút máu, dáng vẻ kia thật không khác gì với người chết!

Tần Thừa Thích bỗng thấy trước mắt tối đen, chân cũng mềm nhũn, nghiêng ngả lảo đảo nhào tới trước giường, hai tay run run sờ mặt Mục Thư Du, lúc mở miệng thanh âm cũng phát run, trong giọng nói dẫn theo khẩn cầu: “Thư Du, nàng làm sao vậy, nàng đừng dọa Trẫm, nàng mau mở mắt ra nhìn Trẫm đi mà?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.