Cẩm Vân Che Mạch Thượng Sương

Chương 8: Q.1 - Chương 8




Nguyễn Vô Song nhìn Bách Lý Hạo Triết, thần sắc vẫn như cũ, nhìn không ra nửa điểm khác thường, vẫn là vẻ mặt thong dong như ngày thường vào triều. Tuy nhiên tay hắn đã nắm thành quyền, xiết chặt, cực dùng sức, ngón tay đã chuyển thành màu trắng xanh, hơi lộ vài tia cảm xúc. Nàng chậm rãi đỡ lấy thắt lưng đứng lên, đến gần Bách Lý Hạo Triết. Con ngươi rất nhanh liếc qua chữ viết trên chiếu thư, Cảnh Nhân đế đã ngự ban cho nhà nàng một vài biển hiệu, cho nên nàng cũng nhận ra đây là chữ viết của ai. Chiếu thư này là do Cảnh Nhân đế tự tay viết.”

Hóa ra bác tiên đoán không sai chút nào. Cảnh Nhân đế đã chuẩn bị đem ngôi vị truyền lại cho Bách Lý Hạo Đình. Nhưng mà chiếu thư này sao lại rơi vào tay bác? Nguyễn Vô Song nhìn vào mắt bác ra vẻ dò hỏi. Nguyễn hoàng hậu ôm một chú mèo trắng do Ba Tư tiến cống, dường như không chút suy tư, chậm rãi nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông mềm mại của nó.

Trong điện thoang thoảng mùi hoa anh thảo, hương vị nhẹ tựa sương mai, như tấm voan mỏng dần dần hạ xuống. Nguyễn Vô Song nhìn Bách Lý Hạo Triết không có một chút động tĩnh, trong lòng như có người dùng móng tay chậm rãi cào xuống, lại như có một chút gì đó khó hiểu và không đành lòng. Trên chiếu thư viết: ” Đại hoàng tử Bách Lý Hạo Đình trời sinh tính tình hiếu lương, phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, cho nên lập làm hòang thái tử, kế thừa ngôi vị hoàng đế.” Trời sinh tính tình hiếu lương, phong thái hơn người, kiến thức sâu rộng, lại có tài trị quốc, điều này chỉ sợ là quá khiêm cưỡng đi. Cả triều đình đều biết, Bách Lý Hạo Triết so với Bách Lý Hạo Đình văn thao võ lược đều hơn, làm sao chỉ một bậc mà so sánh được.

Trước kia, Bách Lý Hạo Đình phụng mệnh dẫn binh lên núi Bình Trường Nhạc để trừ đạo tặc, sau nửa năm cũng không diệt được mà phải đem binh thu về. Ngược lại, Bách Lý Hạo Triết chỉ mất có ba tháng, đã tiêu diệt toàn bộ thổ phỉ. Sau đó không ngờ Bách Lý Hạo Triết lại bị phái đi nhận chức ở một địa phương. . . . Đê Hoàng Hà bị vỡ, hắn cùng quan viên chống lại thiên tai, thập phần xuất sắc, dân chúng địa phương đều kính phục và yêu quý.

Nhưng mà giỏi giang như vậy, xuất sắc như thế, vẫn không được Cảnh Nhân đế sủng ái. Cảnh Nhân đế luôn luôn chủ trương lập con trưởng làm thái tử, chẳng qua là biểu hiện của Bách Lý Hạo Đình thật sự quá bình thường, cho nên trong triều có một vài vị đại thần vẫn mong muốn lập nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết. Hai luồng ý kiến giằng co không dứt, hơn nữa lúc đó Thục phi vẫn được sủng ái, liên tục mượn gió bẻ măng, cho nên việc lập hoàng thái tử cứ lùi lại mãi.

Trong lòng nàng có chút run rẩy, tay chậm rãi duỗi ra, nắm lấy cổ tay hắn. Hắn dường như có chút kinh ngạc, bỗng dưng quay đầu lại, ánh mắt mang theo điều gì đó khó nói thành lời, giống như có một mầm cây đang đâm chồi nảy lộc. Bên nàng môi nở một nụ cười nhẹ nhàng, hoảng hốt nhưng kiên định, mang theo vẻ đẹp kỳ lạ, Bách Lý Hạo Triết nhìn qua tựa như đóa hoa mùa xuân nở rộ. Lòng hắn vốn đang buộc chặt, nhưng vì nụ cười và ánh mắt dịu dàng của nàng, giống như một đóa u lan, thơm dịu mà mềm mại, làm cho cõi lòng đang căng thẳng của hắn cũng dần thả lỏng.

Thanh âm hơi trầm của Nguyễn hoàng hậu vang lên giữa cung điện rộng lớn, giống như tiếng chuông trong mộ cổ, tiếng vọng lại như châm biếm mỉa mai: “Triết nhi, con xem chiếu thư này, tự nhiên biết đây là phụ hoàng con tự tay viết?” Bách Lý Hạo Triết ngẩng đầu, đối diện bà, không hề lên tiếng, nhưng trên mặt đã biểu lộ đây thật sự là do Cảnh Nhân đế tự tay viết. Nguyễn hoàng hậu sau một lúc trầm ngâm, vân đạm phong khinh bật cười, nói một chuyện không hề liên quan: “Con bảo, giờ phải làm như thế nào cho phải a?” Không gian thật yên tĩnh, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng hít thở nhè nhẹ. Lại làm cho thiên điện càng thêm tĩnh lặng. Bách Lý Hạo Triết nhìn vào mắt của Nguyễn hoàng hậu, kiên định không chút lùi bước nói: ” Bác, Triết nhi nghe theo người sai bảo.” Ngày thường hắn gọi bà là mẫu hậu, mà giờ đây lại kêu là bác, giống như thiên địa khác biệt. Một tiếng gọi này, là đại diện cho việc hắn và Nguyễn hoàng hậu chính thức kết làm đồng minh.

Nguyễn hoàng hậu để chú mèo Ba Tư vào tay của Mộc cô cô, tao nhã dời cẩm tháp đứng lên, từng bước tiêu sái lại gần, mũ phượng trên đầu gắn ngọc lưu ly lấp lánh, trang sức rung rinh theo nhịp bước chân của bà. Bà nhìn Bách Lý Hạo Triết nói: “Ai gia có thể giúp ngươi lên ngôi hoàng đế, nhưng ngươi phải đáp ứng ai gia một việc.” Cái gọi là giao dịch, phải là hai bên cùng có lợi. Không có đạo lý nào một bên giúp đỡ không công.

Bách Lý Hạo Triết bình tĩnh đối diện với Nguyễn hoàng hậu: “Mời bác cứ nói, chỉ cần Triết nhi có thể làm được.” Ánh mắt Nguyễn hoàng hậu thản nhiên đảo qua Nguyễn Vô Song, chuyển xuống bụng nàng, lại chuyển sang hai tay nàng và Bách Lý Hạo Triết đang nắm chặt kia, đáy lòng dâng lên một loại chua xót, là oan, là nghiệt, là phúc hay họa, thật sự không thể liệu trước được. Năm đó bà cũng như vậy mà đi tới đích, giữa đường cũng gặp ít nhiều mưa gió, bà vẫn cố đi tới cùng. Nhưng mà lúc đó có nắm tay ông ta không?

Nguyễn hoàng hậu thu lại ánh mắt, nhìn chằm chằm vào Bách Lý Hạo Triết: “Ngươi nếu lên ngôi hoàng đế, phải lập con trai của Song nhi làm hoàng thái tử. Nếu Song nhi không sinh được hoàng tử, hoàng tử được lập làm hoàng thái tử phải do Song nhi lựa chọn, kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước của vương triều Bách Lý. Đến lúc đó, Song nhi tuyển người, ngươi và triều thần không được phép dị nghị!”

Nguyễn Vô Song kinh ngạc nhìn bác mình. Không thể tưởng tượng được bác sẽ đem quyền lợi của nàng ra giao dịch cùng với Bách Lý Hạo Triết. Như vậy, cho dù nàng không thể sinh hạ hoàng tử, vẫn có thể giữ được vinh hoa phú quý cho Nguyễn phủ. Nếu nàng lựa chọn hoàng thái tử, người được lựa chọn sẽ cảm kích tràn trề đối với Nguyễn phủ. Nhưng mà hiệp nghị này cũng không nói rõ lúc nào sẽ lựa chọn hoàng thái tử, chỉ sợ chỉ có trời mới biết được. Hiện tại chỉ có thể đi từng bước, từng bước một.

Kỳ thật từ lúc nàng gả cho Bách Lý Hạo Triết, Nguyễn gia đã cùng hắn buộc thành một thể. Yêu cầu của bác hôm nay, đơn giản là ở giữa tranh thủ một chút lợi ích mà thôi. Cái này gọi là người không vì mình, trời tru đất diệt! Bác hôm nay làm vậy, chẳng qua là làm cho chính mình và Nguyễn gia vài năm sau, thậm chí vài chục năm sau có thêm nhiều lợi thế mà thôi.

Bách Lý Hạo Triết ngay cả mày cũng không có nhíu lại, chỉ khẽ quay đầu liếc nhìn Nguyễn Vô Song một chút: “Được.” Nhưng không hề nói thêm một lời. Mười ngón tay đan xem vào nhau, Nguyễn Vô Song cảm giác được hắn nắm chặt hơn một chút. Sau nhiều năm, khi nàng hồi tưởng lại giờ khắc này, chỉ cảm thấy tay hắn thật to lớn, thật mạnh mẽ, cũng thật ấm áp, giống như có thể nắm như vậy, mãi mãi không buông.

Trong hoa viên, chim hoàng oanh ríu rít không ngừng, tiếng hót thật trong trẻo, vang vọng khắp nơi, thanh âm cực giòn, như vừa bay qua một rừng trúc, du dương dễ nghe. Ngẫu nhiên có một cơn gió lướt qua, sẽ tạo ra một âm thanh khác. Gió thổi qua cánh rừng, hơi hơi lay động lá cây, không nhanh không chậm phát ra những tiếng sàn sạt, không biết từ phương nào truyền đến, mà cũng không rõ bay đi hướng nào. Trong không khí đã thấp thoáng cánh mai bay, hóa ra đã sang mùa hạ rồi.

Cơn gió xuyên qua ngọn cậy, mang theo một thanh âm êm dịu, nhẹ nhàng làm bay bay tà váy dài màu tím của nàng, nửa cánh tay hở ra ngoài tựa như tuyết trắng kiêu sa. Ánh trăng lên quá đỉnh đầu, chiếu vào trong phòng, như dòng nước bạc trải dài khắp nhân gian.

Bên trong phòng mùi đàn hương lượn lờ, thoang thoảng ngập tràn, đem hết thảy mọi thứ hòa vào màu trắng như sương mù mờ ảo. Nàng nửa nằm nửa ngồi trên cẩm tháp, hắn ngồi ngay bên cạnh nàng. Nhìn ánh trăng bên ngoài cửa sổ, tĩnh lặng mà tinh tế. Hai người không nói một lời, ngẫu nhiên ánh mắt giao nhau, nàng liền dời đi. Trong đầu nàng bối rối, ngọt ngào, không biết nên diễn tả bằng cảm giác gì.

Hắn vẫn nắm tay nàng, dường như từ lúc dời khỏi Chiêu Dương điện, hắn cũng chưa từng buông ra. Lúc này cũng thế, ngón tay trắng nõn thon dài của nàng dần dần lộ ra, ôn nhuận như ngọc mà ẩn chứa cảm xúc tinh tế. Trong phòng rất yên tĩnh, nhưng ở giữa sự yên tĩnh đó, lại mang theo một chút thân thiết không nói lên lời.

Cũng không biết qua bao lâu, Mặc Trúc ở ngoài cửa nhẹ nhàng gõ gõ cửa: ” Nhị hoàng tử, Mục thị vệ cầu kiến!” Nàng nghe vậy liền nâng đầu, thấy hắn cũng đang chăm chú nhìn nàng, bốn mắt giao nhau. Đáy mắt hắn đen như mực, không hề nhìn thấy đáy, ánh mắt như vầng dương trưa ngày mùa đông, dịu dàng mà ấm áp.

“Ta phải đi!” Thanh âm trầm thấp của hắn vang lên. Nàng ngẩng đầu, khuôn mặt tươi đẹp, nhu hòa như bầu trời sau cơn mưa, ánh mắt thuần khiết chứa đựng một chút bối rối. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm trong lòng bàn tay nàng, từ từ buông ra.

Hắn cũng chậm rãi buông tay nàng, không thấy bàn tay nàng có chút gì nhúc nhích, giống như muốn hắn lưu lại. Chậm rãi đứng lên, nhưng không có chút tiếng động, nàng tự đỡ lấy thắt lưng mình đứng lên. Đứng ở trước mặt hắn, nhẹ nhàng đem kim bài buộc lại, thắt lại cúc áo triều phục và chỉnh lại đai lưng cho hắn.

Hắn lẳng lặng nhìn nhất cử nhất động của nàng, không gian dường như có chút bất an và thương cảm. Thanh âm của Mặc Trúc lại một lần nữa vang lên: “Nhị hoàng tử!” Hắn hơi hơi vươn tay, ngăn lại động tác của nàng, cũng lập tức đem bàn tay nàng nắm chặt trong tay hắn, gắt gao nắm lấy, tựa hồ nàng là không khí, giây lát sẽ tiêu tan.

Hắn cúi đầu, như nói mê: ” Thu dọn đồ đạc một chút, lập tức quay về Nguyễn phủ đi!” Nàng yên lặng nở nụ cười, không nói, nhìn thẳng vào hắn, đôi mắt như phủ một lớp sương mù. Trong lòng hắn căng thẳng, giơ tay vuốt bụng nàng, hô hấp cũng như hòa làm một: “Ta sẽ đến đón nàng và hài nhi.”

Năm Thánh Gia thứ hai mươi mốt, ngày 20 tháng 5, Cảnh Nhân đế hạ chỉ phong nhị hoàng tử Bách Lý Hạo Triết làm hoàng thái tử, thay mặt hoàng đế giải quyết việc chính sự. Sắc phong Bách Lý Hạo Đình làm Ngô Việt Vương, ngay lập tức dời đến đất phong. Bởi vậy, chuyện hai vị hoàng tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế coi như đã chấm dứt. Nhưng lê dân bách tính không hề hay biết, đêm ngày mười chín, khi dân chúng đang chìm sâu trong giấc ngủ, Bách Lý Hạo Triết dẫn cấm quân giao tranh với thị vệ của Cảnh Nhân đế, đao quang kiếm ảnh (tàn sát khốc liệt), kỵ binh cùng giáo mác tàn phá cả hoàng cung.

Trong Thừa Kiền điện, Cảnh Nhân đế ôm ngực nhìn trang phục chói mắt của Nguyễn hoàng hậu, thở phì phò: “Ngươi . . . Ngươi . . . mau lui ra . . .” ánh sáng chiếu vào Cảnh Nhân đế, sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, khí thế vốn phi thường mà giờ đây lại tàn tạ trong vinh hoa phú quý. Trước mắt Nguyễn hoàng hậu lại hiện lên cảnh vài chục năm trước, ngày mà bà lần đầu tiên gặp ông ta . . . bà năm đó mới mười lăm tuổi, đứng bên rặng liễu . . . ông ta khí vũ bất phàm đột nhiên xuất hiện trước mặt bà, cùng bà nói chuyện . . . mấy ngày sau, tiên đế đã truyền thánh chỉ xuống phủ đệ. Hóa ra nhoáng một cái, đã mấy lần mười năm trôi qua.

“Hoàng thượng, không muốn nhìn thấy ai gia sao? Trước kia bên cạnh ao, Hoàng Thượng . . . không, không, không, lúc đó là lục hoàng tử không phải đã khen thiếp xinh đẹp tuyệt trần không ai có thể sánh bằng sao? Lúc ấy không phải hoàng thượng cầu xin khổ sở mới được tiên đế hạ chỉ sao? Vì sao bây giờ, ngay cả gặp cũng không muốn chào hỏi nhau? . . .” Lông mi của Nguyễn hoàng hậu cong cong, kiều mị nở nụ cười.

Cảnh Nhân đế nhắm mắt, toàn bộ biểu tình đều giấu vào bên trong. Đột nhiên mở mắt, thở dài nói: “Cẩn nhi, chuyện tới . . . nước này, hết thảy . . . hết thảy như nàng mong muốn . . . hết thảy như nàng mong muốn . . . Nàng . . . lui ra . . đi!” Cẩn nhi là nhũ danh của Nguyễn hoàng hậu, ông ta chỉ gọi bà như vậy trong ngày tân hôn, sau đó vài chục năm, bà cũng không còn nghe được thanh âm đó nữa. Hiện giờ chỉ một câu gọi đơn giản, đã lâu như vậy, giờ đây ông ta một lần nữa gọi một tiếng đó, lại có cảm giác tự nhiên thoải mái tựa như chưa từng có chuyện gì xảy ra thế sao?

Thế nhưng, bà không thể cũng tự nhiên như vậy. Bà không làm được. Nguyễn hoàng hậu hít sâu một hơi, toàn là mùi hương đậm đặc của thảo dược, lạnh băng nhắc nhở bà, kim châm cứu và thuốc đã không còn tác dụng đối với ông ta. Nhưng bà cam tâm, rất cam tâm: “Hoàng thương nói đi, nói đi, vì sao lại gạt thiếp? Năm đó rõ ràng trái tim người đã có Âu Tĩnh Chi, vì sao lại muốn gạt thiếp?” Cảnh Nhân đế hơi hơi giật giật môi, nhưng vẫn không chịu nói, chậm rãi quay đầu.

Nguyễn hoàng hậu ngã ngồi trên mặt đất, hai hàng lệ chậm rãi từ khóe mắt, dọc theo hai má, rơi xuống. Toàn thân đều là ngọc ngà châu báu, váy áo tơ tằm, trông thật tôn quý quang vinh. Nhưng dường như cái gì cũng không phải.

Mười ngày sau, Cảnh Nhân đế băng hà, thế gian xưng Cảnh Tông Văn Túc – Võ Duệ Thánh – Tuyên Hiếu hoàng đế. Đám phi tử cùng Thục phi đều phải tuẫn táng. Hoàng thái tử Bách Lý Hạo Triết kế vị, thay đổi niên hiệu, tức năm Hi Trữ thứ nhất.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.