Cẩm Y Đương Quốc

Chương 146: Chương 146: Bực tức ra về




Giống với bố cục ở các thanh lâu hạng sang, trước cửa Tần quán cũng có một mành rèm, nhưng bên trên dùng thanh trúc và vải bạt, sau đó treo một cái đèn lồng, làm tầm ngăn cách.

Lầu một vừa vào cửa là thấy những chỗ ngồi được bố trí bình phòng, khách khứa sau khi bước vào vừa ngâm trà nghe hát, nếu đúng là phục vụ cho quan lại quý tộc, còn mời các đoàn kịch có tiếng đến, khiến nơi này trở nên rất phong nhã.

Lầu hai lại là phòng nghỉ, là nơi khách uống rượu hưởng lạc, nếu muốn ồn ào thì kéo rèm cửa nhìn xuống đại sảnh, cũng là một thú vui.

Tần quán cũng vậy, nhưng ngày đã về đêm, những khách đến đây không còn hứng nghe nhạc ở đại sảnh, khách đến đây chỉ có uống rượu tìm hoan lạc trên lầu hai mà thôi.

Lữ Vạn Tài đang tranh cãi với Tống ma ma ở phía dưới, mới nói ra một câu nói uy hiếp mà đã nghe thấy tiếng quát giận giữ phát ra từ lầu hai, hắn giật mình ngẩng đầu lên.

Không biết tự lúc nào, cửa sổ lầu hai đã bị kéo ra, có một người đang ngồi bên cửa sổ, đang là ban đêm, ánh sáng lại không rõ, Lữ Vạn Tài không nhìn rõ là ai.

“Thật không có thể thống gì cả, dám làm loạn ở Tần quán này!!”

Lại là một tiếng thét to, sau đó người đó quay người, Lữ Vạn Tài lần này mới nghe rõ giọng, người này quả nhiên biết mình, đó chính là cấp trên của hắn ở phủ Thuận Thiên phủ thừa Trần Chí Trung.

Lữ Vạn Tài thầm chửi thề, cái cầu thang kêu cọt kẹt, phủ thừa Trần Chí Trung xuống đến chỗ hắn, Trần phủ thừa này cũng mặc thường phục, hắn đến trước mặt Lữ Vạn Tài, chỉ thẳng vào mũi Lữ Vạn Tài nói: “Ai bảo ngươi đến đây, au cho ngươi thông văn mà kiểm tra niêm phong”

Ngón tay đâm thẳng vào mặt khiến Lữ Vạn Tài lùi lại một bước, cố kìm ngọn lửa tức giận trong lòng, hắn chắp tay nói: “Phủ tôn, 4 sai dịch của nha phủ chúng ta bị thanh lâu này bắt trói, thuộc hạ chỉ đến đòi người thôi”

“Ồ, Lữ đại nhân không thể nói như vậy được, mấy hung đồ đó đến đây đòi Tần quán mang mấy nghìn lạng bạc ra để mua một tấm gỗ, nô gia cũng cảm thấy khác lạ, đây chắc hắn là mạo nhận sai dịch đến ăn cướp, vì không muốn chúng là bại hoại thanh danh của phủ Thuận Thiên, nên mới bảo bọn người dưới bắt lại, đang đợi sáng mai để đưa đến phủ Thuận Thiên đây!”

Lữ Vạn Tài hai mắt trợn tròn, đang định la mắng thì Trần Chí Trung kia đã quay đầu lại cười nói: “Tống ma ma nghĩ cho phủ Thuận Thiên như vậy, Trần mỗ nhất định sẽ nói rõ với phủ doãn đại nhân, còn phải tạ ơn Tống ma ma mới đúng”

Nghe hai người nói chuyện, Lữ Vạn Tài lập tức thấy lạnh gáy, quả nhiên, Trần Chí Trung quay đầu lại, sắc mặt thay đổi hoàn toàn, hắn lớn tiếng nói: “Chưa nghe thấy Tống ma ma nói là thổ phỉ sao? Còn đứng đó làm gì, phải làm gì thì đi làm đi!”

“Phủ tôn, đúng là có 4 sai dịch của nha huyện bị bắt ở đây, là một sai dịch của tỳ chức chạy được về báo tin, tin này hoàn toàn chính xác, đại nhân xin đừng nghe nói bừa”

“Im miệng!! Tống ma ma là người thế nào mà đặt chuyện, cứ cho là sai dịch trong phủ chúng ta, nhưng dám hoành hành đến đây đòi tiền, vậy bản quan cũng phải gạch tên bắt người hỏi tội. Lữ thông phán, ngươi mới vươn lên chưa lâu, đầu óc nên tỉnh táo chút, kẻo lại làm hóng tiền đồ, mau đi đi, nếu không lại làm hóng việc làm ăn của Tần quán!”

Mọi cách nói của Lữ thông phán đều bị phủ thừa Trần Chí Trung chặn họng, dù gì cũng là quan trên, cho dù gần đây có đi xuống, nhưng vẫn là quan trên, Lữ Vạn Tài cũng không dám cứng họng cãi tiếp, chần chừ mãi mới chắp tay nói: “Phủ tôn, có lẽ chuyện này có hiểu lầm, vậy để tỳ chức dẫn 4 tên sai dịch này về dạy bảo thì sao ạ?”

Thế này đã là mềm mỏng lắm rồi, gương mặt Trần Chí Trung hiện lên sự đắc ý, quay đầu lại nhìn Tống ma ma, thấy người con gái trẻ này có phần sa sầm mặt mày nói: “Quan dịch bao che cho nhau, ai biết được sẽ thế nào, trong thành có một đám hung đồ như vậy, không biết đã gõ cửa bao quán rồi, nô gia nhất định phải đưa những tên thổ phỉ này đến nha môn, xin phủ doãn đại nhân trừng trị. Nếu không nô gia sẽ đến gõ trống bộ hình, nhất định phải đòi lại công bằng”

Chiếc quạt trong tay Lữ Vạn Tài gõ mạnh lên bàn, chỉ Tống ma ma giận giữ nói: “Mụ đàn bà này, bản quan phát thẻ bài bình an là vì an ninh cho những ngành nghề này, sai dịch đó cũng là bản quan phái đến hỏi han, ngươi đối xử như vậy, trong mắt ngươi còn có vương pháp không?”

Nói được nửa câu, thì bị Trần Chí Trung bên cạnh ngắt lời, Trần Chí Trung vừa nhìn sắc mặt Tống ma ma, vừa lạnh lùng nói: “Thẻ bài gì chứ, bản quan là phủ thừa tại sao lại chưa nghe qua, Lữ Vạn Tài ngươi còn ở đây làm loạn là ngày mai bản quan sẽ tham tấu ngươi, phủ doãn đại nhân sẽ không tha cho ngươi đâu, mau cút đi!!”

Tống ma ma lại mỉm cười, yên lặng nhìn Lữ Vạn Tài, đại sảnh yên tĩnh huyên náo hẳn lên, không ít cửa sổ ở lầu hai được mở ra, rất nhiều người nhìn xuống dưới, chỉ chỉ trỏ trỏ, cười hi hi ha ha.

“Trần đại nhân trượng nghĩa, làm chủ cho bách tính!!”

Không biết là ai gào lên, khung cảnh xung quanh như vậy khiến Lữ Vạn Tài đỏ gay mặt lên, miệng hắn há hốc muốn nói mà không nói nổi, cuối cùng chỉ chắp tay chào rồi đi ra.

“Lữ đại nhân, sau lần trước ngài tới đây, mấy cô nương Tần quán vẫn nhắc ngài suốt! Có cần lên trên để nói chuyện không!”

Theo sau lời mời mọc ân cần của Tống ma ma là tiếng cười rộ lên của lầu hai và đại sảnh, Lữ Vạn Tài ngượng chín mặt mà lại tức giận nữa, bước chân ngày càng nhanh.

Vương Tứ và Lý Quý không vào theo, nhìn thấy cấp trên sầm mặt đi ra, theo sau còn có tiếng cười nữa, biết là chuyện chưa giải quyết được, không hỏi nhiều, chỉ nghe Lữ Vạn Tài nghiến răng nói: “Đi, chúng ta về tìm Vương đại nhân, để đại nhân xả giận cho chúng ta”

“Vương huynh đệ, Lữ Tập sau khi trúng khoa cử đã làm quan gần hai mươi năm, chưa từng chịu ấm ức thế này bao giờ, nếu không trút được cục giận này thì e rằng hắn đau tim mà chết mất!”

Lữ Vạn Tài khi về đến nhà Vương Thông, Vương Thông cùng mấy người đó vẫn chưa giải tán, Lữ Vạn Tài đến nơi lập tức kể hết đầu đuôi câu chuyện ra.

Vương Thông đứng dậy rót trà cho Lữ Vạn Tài, mỉm cười nói: “Lữ đại ca vất vả rồi, uống tách trà cho bình tĩnh lại, rồi từ từ nói lại chuyện ở Tần quán xem”

Tách trà này để giải khát, vừa để biểu đạt thành ý của Vương Thông, Vương Thông và Lữ Vạn Tài đều biết lần này Lữ Vạn Tài phải đứng mũi chịu sào, thăm dò đối phương, để xem sau lưng đối phương là ai.

Lữ Vạn Tài uống trà, bắt đầu kể, Vương Thông tập trung nghe, nói xong, Vương Thông suy nghĩ một hồi nhưng không hỏi gì cả, quay đầu lại nói với Đàm Tướng: “Mười mấy người chỗ huynh, ngày mai, gọi tất về đây!”

Đàm Tướng dạ một tiếng, Vương Thông giờ mới hỏi: “Lữ đại ca, phủ thừa Trần Chí Trung cũng là người có tiếng tăm ở phủ Thuận Thiên, có thể khiến hắn tốn công nói như vậy là loại thần tiên nào đây?!”

“Cái này không tiện nói, phủ Thuận Thiên là nơi chịu ràng buộc ở kinh thành này, loại thần tiên nào cũng phải nịnh bợ”

“Tần quán mở được bao lâu rồi?”

“Cái này phải điều tra triệt để, trước kia cũng là một nơi tử tế, nhưng danh tiếng thì không…” Lữ Vạn Tài ấp úng nói, rồi Lý Quý bổ sung: “Danh tiếng cũng phải 3 tháng gần đây mới lên, Lão Đinh phụ trách tiền lương ở nha môn có quen với tiểu nhị ở đó, con người hắn thích nhất là những nơi như vậy”

Vương Thông gật gật đầu, giơ 3 ngón tay lên nói: “Sau lưng Tần quán này có một vị đại gia, là thứ nhất; vị đại lão gia này mới phất lên chưa lâu, là thứ hai; câu nói ‘ác đồ bắt nạt đồng nghiệp’ chắc hắn nói Tần quán này cũng không phải là bộc phát mà là sớm đã có mưu đồ, e rằng người của chúng ta đến sớm hay muộn cũng đều bị hại!”

Sau khi phân tích xong, mọi người đều gật đầu đồng ý, Vương Thông đứng dậy đi lại vài bước rồi lại nói tiếp: “Toàn bộ người ngoài thành đều tập trung hết lại, Vương Tứ, Lý Quý, những người trong tay các huynh có thể đi đánh nhau được là bao nhiêu, bất luận có phải là sai dịch hay không?”

“Mấy chục người cũng gọi được”

“Được, gọi hết đến, cần chi tiền bản quan sẽ chi, sáng mai chúng ta đi thăm dò xem hậu đài của chúng rốt cuộc là ai?”

Nghe Vương Thông nói vậy, Lữ Vạn Tài giờ đã bình tĩnh lại mới chần chừ do dự, còn đứng lên nói: “Vương huynh đệ, sau lưng những nơi như thế này toàn những người không dễ chơi đâu, 4 sai dịch kia chịu đau chút, đưa đến nha môn nhận về là xong, nếu vì chuyện này mà đắc tội với ai đó thì thật không đáng”

Vương Thông cười ha ha xua tay nói: “Đi nghe ngóng không phải sợ là ai, chỉ là muốn làm rõ thôi, giờ rõ ràng là Tần quán muốn ra uy với chúng ta, nếu để yên thì những nơi khác thẻ bài cũng chẳng còn tác dụng gì nữa, hơn nữa, khiến người của bản quan phải chịu ấm ức sẽ phải trả lại gấp 10 lần”

Lữ Vạn Tài, Vương Tứ, Lý Quý nghe câu này mà không biết nên nói gì, vẫn là Lữ Vạn Tài dẫn đầu, cả 3 người đều cúi người cảm tạ.

Sáng sớm hôm sau, nhưng cũng thật trùng hợp, vì trong cung bị dùng gần 300 người, số phần thiếu cũng cần phải nhanh chóng tìm người thay thế, Cáo Nghĩa dẫn người của Đông xưởng vừa sáng sớm không đến chỗ võ quán Hổ Uy, mà đến thẳng Từ Ân tự đến chọn người.

Không có sự trợ giúp của Đông xưởng, Vương Thông muốn nghe ngóng cũng có phần khó, Vương Thông mặc kệ, dẫn Đàm tướng và Lý Văn Viễn đến bao vậy Tần quán.

Buổi trưa Trương Thế Cường lại nghe được tin khác: Mấy sòng bạc và thanh lâu ở Tây thành và Nam thành bắt tay lại với nhay, nếu Tần quán có thể qua được chuyện thẻ bài này thì về sau Tần quán làm chủ.

Võ quán Hổ Uy có được một buổi chiều bình yên, Vương Thông về nhà tắm rửa, thay bộ quần áo khác, khi ra ngoài thì trời đã tối mù.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.